Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Những lời truy điệu đáng nhớ trong lễ tang TNS McCain

Read and learn the history and culture of the world | Tìm hiểu và học hỏi lịch sử và văn hóa của thế giới

Những lời truy điệu đáng nhớ trong lễ tang TNS McCain

Postby DaMinhChau » September 1st, 2018, 12:32 pm


Những lời truy điệu đáng nhớ trong lễ tang TNS McCain
02/09/2018

Image
Cố Thượng nghị sĩ John McCain được truy điệu tại Thánh đường Quốc gia Washington ở thủ đô Washington, ngày 1 tháng 9, 2018.

Senator John McCain Is Laid To Rest In An Emotional Service | NBC News




Lễ tang của cố Thượng nghị sĩ John McCain được cử hành long trọng tại Thánh đường Quốc gia Washington ở thủ đô Washington sáng thứ Bảy, với sự góp mặt của những nhân vật tinh hoa chính trị bao gồm ba vị cựu tổng thống Mỹ.

Các diễn giả đọc điếu văn đã chia sẻ những kỉ niệm và cảm nghĩ của mình về ông McCain, người được tôn vinh là người hùng Chiến tranh Việt Nam và chính khách luôn đặt tinh thần phụng sự quốc gia lên trên hết bất chấp khác biệt đảng phái.

Cô Meghan McCain, người con gái rất thân thiết với ông, là người đầu tiên lên đọc điếu văn. Ngôn từ của cô hùng hồn và gây xúc động mạnh.

Image


Ông ấy là một người vĩ đại. Chúng ta tề tựu ở đây để tiếc thương sự ra đi của một người Mỹ vĩ đại. Sự vĩ đại thực sự. Không phải những lời rẻ tiền từ những người mà sẽ không bao giờ tiến gần tới được sự hi sinh giống như sự hi sinh tự nguyện của ông ấy, và cũng không phải sự thụ hưởng cơ hội của những người sống êm ấm và sung sướng trong khi ông ấy chịu khổ sở và phụng sự đất nước.”

"Nước Mỹ của John McCain không có lí do gì để vĩ đại trở lại. Nước Mỹ vốn dĩ luôn vĩ đại
," cô Meghan tuyên bố, khơi lên tràng vỗ tay từ cử tọa.


Image


"Đất nước chúng ta có diễm phúc là, vào lúc quốc gia nguy nan, một số ít nhân vật vĩ đại xuất hiện để nhắc nhở chúng ta về sự thống nhất cốt yếu của chúng ta và thôi thúc chúng ta sống trọn vẹn với những giá trị trường tồn của chúng ta.

“John McCain là một trong những món quà đó của định mệnh
"

Cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger


Image


“Ông ấy trung thực tới mức không cần biết làm ai phật lòng. Tổng thống ông ấy cũng không tha. Ông ấy đáng ngưỡng vọng, luôn nhận thức rằng đối thủ của ông ấy vẫn là con người và là người yêu nước. Ông ấy yêu tự do bằng niềm đam mê của một người đã biết tới việc bị mất tự do.”

“Trên hết, John ghét việc lạm dụng quyền hành. Ông ấy không thể chịu được những kẻ cố chấp phi lí và những kẻ độc tài vênh vang.”


Cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush


Image


Chúng tôi chưa bao giờ nghi ngờ sự thành thật và lòng yêu nước của người kia. Khi mọi lời đã nói ra và mọi việc đã thực hiện, chúng tôi về cùng một đội.”

“John hiểu cũng như [John F. Kennedy] hiểu, Ronald Reagan hiểu, rằng một phần của điều làm đất nước chúng ta vĩ đại không phải là vì chúng ta cùng chung một dòng máu, không phải vì chúng ta trông giống nhau.. mà vì chúng ta tuân theo một tín điều chung rằng tất cả chúng ta được sinh ra bình đẳng.”

"Có lẽ cách hay nhất để vinh danh ông ấy là: Bằng việc nhận thức rằng có những thứ lớn hơn đảng phái hoặc tham vọng, tiền bạc, danh vọng hay quyền lực. Rằng có những thứ đáng để ta đánh đổi mọi thứ… John đã cho chúng ta thấy điều đó có nghĩa là gì.


Cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama



Meghan McCain Says 'America was Always Great': Full Comments at John McCain Funeral

IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image

For this message the author DaMinhChau has received thanks:
giotmuathu
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 99872
Has thanked: 35641 times
Have thanks: 49222 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: July 21st, 2018, 7:20 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Những lời truy điệu đáng nhớ trong lễ tang TNS McCain

Postby DaMinhChau » September 1st, 2018, 2:25 pm




Former presidents honor John McCain at memorial service




Paul Ryan: John McCain 'one of the bravest souls'




Pence speaks for Trump administration at McCain ceremony



Joe Biden: I'm a Democrat and I love John McCain


IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 99872
Has thanked: 35641 times
Have thanks: 49222 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: July 21st, 2018, 7:20 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

‘John McCain là một trong những món quà tặng của định mệnh’

Postby DaMinhChau » September 5th, 2018, 9:10 pm


‘John McCain là một trong những món quà tặng của định mệnh’

Cơ Nguyễn (chuyển ngữ)
September 5, 2018

Image
Cựu Ngoại Trưởng Henry Kissinger vinh danh cố Thượng Nghị Sĩ John McCain hôm 31 Tháng Tám, 2018, tại Washington, DC. (Hình: Drew Angerer/Getty Images)






LTS: Lễ tang của cố Thượng Nghị Sĩ John McCain vừa được cử hành long trọng hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Chín, 2018, tại vương cung thánh đường Washington, DC. Nhật báo Người Việt xin giới thiệu điếu văn của cựu Ngoại Trưởng Henry Kissinger với những lời đầy xúc động để vinh danh những đóng góp của ông McCain với đất nước.



Đất nước chúng ta đã may mắn có được những con người vĩ đại vào những thời điểm đầy thử thách để nhắc nhở về sự đoàn kết thiết yếu và khơi dậy trong chúng ta những giá trị trường cửu. John McCain là một trong những món quà tặng của định mệnh.

Tôi gặp John lần đầu tiên vào Tháng Tư, 1973, trong một cuộc tiếp tân tại Tòa Bạch Ốc dành cho những tù nhân trở về từ Việt Nam. Hình ảnh ông luôn vương vấn trong tâm trí tôi suốt thời gian thương thuyết để chấm dứt chiến tranh Việt Nam, cũng thật kỳ lạ là vì thân phụ của ông, thời đó là tổng tư lệnh Bộ Chỉ Huy Thái Bình Dương, trong khi tường trình cho tổng thống và được hỏi han về người con thì luôn nói vỏn vẹn “Tôi cầu nguyện cho cháu.”

Đối với gia đình McCain, nghĩa vụ quân sự tự nó là một phần thưởng và không chấp nhận một sự đối xử đặc biệt nào. Tôi nghĩ về điều đó khi những kẻ giam giữ ông đề nghị phóng thích ông vào giai đoạn cuối của cuộc thương thuyết để ông hồi hương cùng với tôi trên chiếc máy bay đã đưa tôi đến Hà Nội. Bất chấp mọi khó khăn, ông cám ơn nhưng từ chối lời đề nghị đó.

Rốt cuộc rồi chúng tôi cũng gặp nhau, lời chào hỏi của ông vừa khiêm tốn lại vừa cảm động, “Cám ơn ông đã cứu danh dự tôi.” Lúc ấy ông không cho tôi biết và cũng chẳng bao giờ cho tôi biết rằng ông đã có một cơ hội được thả trước đấy nhiều năm nhưng ông đã khước từ. Vì quyết định ấy mà ông phải kéo dài thời gian bị biệt giam và đối xử tàn tệ. Ông cũng không nhắc tới lao tù một lần nào nữa trong suốt thời gian gần nửa thế kỷ chúng tôi là bạn thân thiết với nhau.

Mục tiêu của John là kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Là một thượng nghị sĩ, ông ủng hộ việc phục hồi quan hệ với Việt Nam, thực hiện được điều đó trên cơ sở lưỡng đảng trong thời Clinton nắm quyền và đã trở thành một trong những người chủ trương hòa giải với kẻ thù của ông ta.

Danh dự là một giá trị phi vật thể, chứ không phải là một trách nhiệm. Nó không có quy tắc. Nó phản ảnh một sự thôi thúc từ bên trong, hoàn toàn không vì tư lợi. Nó theo đuổi một mục tiêu, chứ không phải một tham vọng cá nhân. Nó tượng trưng cho hoài bão của xã hội, vượt trên nhu cầu hiện tại. Tình yêu làm nên cuộc sống. Danh dự và sự cao thượng, đó là cách sống của John.

John trở về Hoa Kỳ trong một đất nước đang bị chia rẽ về quyền lực, chia rẽ về cuộc chiến. Giữa những rối ren chính trị, phân hóa về phương cách bảo vệ đất nước và phân vân về quan điểm liệu Hoa Kỳ cần nêu cao sức mạnh hay nêu cao lý tưởng thì John trở về từ cuộc chiến và tuyên bố rằng chúng ta đang sai lầm.

Nước Mỹ có bổn phận duy trì cả sức mạnh lẫn lý tưởng. Qua nhiều thập niên phục vụ trong ngành lập pháp, đã từng làm chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Nghị Viện, John là nhân vật tiêu biểu cho một nước Mỹ đủ mạnh để theo đuổi mục tiêu của mình.

Nhưng John cũng tin vào một nước Mỹ đầy lòng nhân ái, được những nguyên tắc cốt lõi hướng dẫn, mà chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ luôn bảo vệ. Ông lý luận rằng “tự do và công lý cho mọi người” không phải là một tình cảm sáo rỗng, nó là nền tảng cho ý thức của quốc gia chúng ta.

Theo John, những ưu điểm của nước Mỹ có thể được áp dụng ở mọi nơi. Tôi không tin, ông ta nói, vào những ngoại lệ sai lầm thí dụ như ngoại lệ đối với người da đen hoặc ngoại lệ đối với sắc dân Á Châu, Nam Mỹ. Ông cảnh báo về khuynh hướng muốn tách rời với thế giới. Theo cách đó, tên tuổi của John McCain trở nên đồng nghĩa với một nước Mỹ cởi mở để bắt buộc những quốc gia cường thịnh phải ứng xử trung thực và gieo hy vọng cho những con người bị áp bức.

John luôn luôn ở tuyến đầu trong mọi cuộc chiến đấu cho tự do và công chính. Ông là một chiến binh tận tụy tranh đấu cho mục tiêu của ông với sự sôi nổi, quả cảm và khiêm tốn. John luôn tràn trề hy vọng.

Trong một diễn văn tại Wesleyan University, tiểu bang Ohio, ông tóm gọn cốt lõi của suốt cuộc đời chiến đấu của ông bằng câu nói, “Không ai trong chúng ta, nếu là một người có cá tính, để lại trần gian này một cuộc sống lãng phí.”

Cũng như phần lớn những người thuộc lứa tuổi của tôi, tôi cảm thấy khát khao những gì đã mất mà không thể phục hồi lại được. Nếu những ước mơ tìm hạnh phúc và vẻ đẹp bình dị của tuổi thanh xuân hiển nhiên là những thứ chóng tàn, thì có một thứ quý hơn có thể sống mãi và sống mãi cho đến phút cuối của cuộc đời, đó là khoảnh khắc trong đời mà chúng ta hy sinh cho một điều gì lớn lao hơn chính bản thân ta. Các vị anh hùng, hiển nhiên, gợi lên sự hy sinh và tầm nhìn cao của họ.

Thế giới sẽ vắng vẻ hơn khi thiếu vắng John McCain, thiếu vắng niềm tin của ông về nước Mỹ và thiếu vắng cảm quan của ông về trách nhiệm đạo đức. Không một ai trong chúng ta có thể quên được, ngay cả trong lúc John ra đi, rằng ông đã ban tặng cho chúng ta một khoảnh khắc hòa giải vào lúc mà chúng ta rất cần và làm sống lại niềm tin vào khả năng của nước Mỹ.

Kể từ giờ phút này, giữ vững danh dự của nước Mỹ là trách nhiệm của tất cả chúng ta. (Cơ Nguyễn chuyển ngữ)



John McCain funeral: Henry Kissinger honours senator at Washington, D.C. funeral
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 99872
Has thanked: 35641 times
Have thanks: 49222 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: July 21st, 2018, 7:20 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

John McCain là người dũng cảm, thẳng thắn, yêu tự do…

Postby DaMinhChau » September 7th, 2018, 4:56 pm





John McCain là người dũng cảm, thẳng thắn, yêu tự do…

Cựu Tổng Thống George W. Bush
September 6, 2018

Image
Cựu Tổng Thống George W. Bush phát biểu tại lễ tưởng niệm cố Thượng Nghị Sĩ John McCain hôm 1 Tháng Chín, 2018, tại Washington, DC. (Hình: AP Photo/Pablo Martinez Monsivais)

Cơ Nguyễn (chuyển ngữ)





LTS: Lễ tang của cố Thượng Nghị Sĩ John McCain vừa được cử hành long trọng hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Chín, 2018, tại vương cung thánh đường Washington, DC. Nhật báo Người Việt xin giới thiệu điếu văn của cựu Tổng Thống George W. Bush trong lễ truy điệu cố Thượng Nghị Sĩ John McCain.



Thưa bà Cindy và gia đình ông McCain,

Tôi vinh dự được cùng quý vị để bày tỏ lời chia buồn và tưởng niệm một con người vĩ đại. Quốc gia này cùng chia sẻ với gia đình tuyệt vời của quý vị niềm thương tiếc và lòng biết ơn dành cho John McCain.

Có những cuộc sống hết sức sinh động đến nỗi chúng ta khó tưởng tượng có ngày nó ngừng lại. Có những tiếng nói đặc biệt và mạnh mẽ đến nỗi chúng ta khó nghĩ rằng sẽ có ngày im vắng. Một con người hiếm khi nào nghỉ ngơi nay đã yên nghỉ. Và sự vắng mặt của họ đã hiện rõ, giống như sự im lặng sau một tiếng gầm thét mãnh liệt.

Điều đáng nói về cuộc đời của John là những chuyển đổi ngoạn mục. Từ một xà lim nhỏ bé ở Việt Nam vụt đứng sừng sững giữa nghị trường Thượng Viện Hoa Kỳ. Từ một sinh viên sĩ quan ngỗ nghịch trở thành ứng cử viên tổng thống. Bất cứ nơi nào John lướt qua trong thế giới này, người ta đều biết ngay rằng nơi đó đã hiện diện một nhà lãnh đạo. Cuộc đời như dòng sử thi ấy đã ghi đậm lòng dũng cảm và sự vĩ đại của đất nước chúng ta.

Giữa John và tôi, chúng tôi đã có chung một hành trình – một trận chiến chính trị cam go. Thời gian đó, nhiều lúc ông ta làm cho tôi bực bội (Cười). Và tôi biết ông ta cũng có cùng ý nghĩ đó đối với tôi. Nhưng ông ta đã làm cho tôi trở nên khá hơn.

Trong những năm gần đây, thỉnh thoảng chúng tôi cũng nhắc lại về thời khắc căng thẳng đó như những cầu thủ hồi tưởng lại những trận bóng lớn. Thời gian qua đi, sự đối nghịch cũng tan dần. Cuối cùng, tôi được hưởng quà tặng quý báu của cuộc đời: Tình bạn với John McCain. Và tôi sẽ nhớ ông ta mãi mãi.

Vài phút trước khi bắt đầu cuộc tranh luận tranh cử cuối cùng tại Phoenix với Thượng Nghị Sĩ John Kerry ở Phoenix, tôi đang ngồi trong phòng đợi cố gắng ôn lại một số ý tưởng. Tôi cảm thấy như có ai đó xuất hiện… tôi mở mắt ra… và McCain ghé sát mặt tôi, la lớn: “Bớt căng thẳng! Bớt căng thẳng!” (Cười)

Trước hết, John là một con người sống có quy tắc. Ông sống theo mẫu mực xã hội mà những mẫu mực đó đã hun đúc sức mạnh và lý tưởng cho cuộc đời ông và cho đất nước của ông.

    Ông là người dũng cảm – sự dũng cảm khiến cho kẻ giam cầm ông phải khiếp sợ và truyền cảm hứng cho đồng bào của ông.

    Ông là người thẳng thắn, không e dè một ai. Tổng thống cũng chẳng sợ. (Cười)

    Ông là người trọng danh dự – luôn luôn công nhận đối thủ của ông cũng là những người yêu nước và cũng là con người.

    Ông yêu tự do, với lòng say mê của một người từng trải qua một khoảng đời mất tự do.

    Ông quý trọng nhân phẩm vốn hiện hữu nơi mỗi con người – là thứ không thể xóa bỏ bằng biên giới và các nhà độc tài không có quyền tước đoạt.

Có lẽ trên tất cả mọi sự, John ghê tởm sự lạm dụng quyền lực. Ông không khuất phục trước kẻ cuồng tín và cường quyền bạo lực. Có một điều gì sâu kín trong tâm tư khiến ông sẵn sàng đứng lên bênh vực cho những người yếu thế – nói thay cho những người bị bỏ quên ở những nơi bị bỏ quên.

Một bạn đồng khóa với John tại Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ kể lại rằng dù chỉ là một tân khóa sinh, thấy một sinh viên khóa đàn anh đang mắng nhiếc một hạ sĩ quan tạp vụ, John đã phản ứng ngay. Thật bất ngờ, ông ta nói thẳng với tên khốn đó hãy kiếm một người ngang hàng mà hiếp đáp. Đó là câu chuyện thường được nhắc đến trong suốt sáu mươi năm quân ngũ của ông ta.

Sức mạnh của niềm tin đó đến từ đâu? Có lẽ đến từ một gia đình có truyền thống quý trọng danh dự. Hoặc từ chính những kinh nghiệm bản thân về bạo lực đã để lại những vết sẹo không phai mờ trên thân xác của ông ta suốt cuộc đời. Hoặc là từ những nguyên tắc đạo đức nằm sâu trong tiềm thức. Dù sao đi nữa, chính sự kết hợp của lòng dũng cảm và sự công chính đã hình thành lý tưởng của ông – và nó tương đồng với lý tưởng của quốc gia này.

Chính sự kết hợp của lòng dũng cảm và sự công chính đã khiến quân đội Hoa Kỳ trở thành một thực thể mới mẻ trong lịch sử – mãi mãi là một sức mạnh không đối thủ. Chính sự kết hợp của lòng dũng cảm và sự công chính đã lèo lái Hoa Kỳ trong cuộc hành trình tiến ra thế giới – để phóng thích những trại tù chết chóc, chống lại những kẻ cực đoan, và đóng góp vào nền hòa bình chân chính, chỉ có thể có được cùng lúc với tự do.

John cảm nhận những cam kết này từ trong tận đáy lòng. Chính nhờ vào lòng tôn kính những tiêu chuẩn đạo đức mà những người bất đồng chính kiến và tù nhân ở nhiều nơi trên thế giới – từ nước Nga, đến Bắc Hàn, đến Trung Quốc – biết rằng ông luôn đứng về phía họ. Và tôi nghĩ sự biết ơn của những người này có ý nghĩa đối với ông hơn cả những huy chương và danh dự có thể dành cho ông trong cuộc đời.

Niềm đam mê về sự bình đẳng và công lý đã lan tỏa đến hàng ngũ quân đội của chúng ta. Khi một binh nhì chỉ được trang bị sơ sài, hoặc khi một người lính thủy phải làm việc quá sức trong một điều kiện tồi tệ, John sẵn sàng khiển trách một vị đô đốc hay một vị đại tướng. (Cười)

Ông cũng không kiêng dè đối với những người nắm quyền lực. Đã nhiều lần trong suốt sự nghiệp chính trị, John sẵn sàng chống lại những chính sách và lối làm việc mà ông thấy không đáng có ở đất nước này. John McCain đã nói thẳng vào mặt những vị có thẩm quyền: Chúng ta phải tốt hơn thế này. Nước Mỹ phải tốt hơn thế này.

John không phải là người hoàn hảo, như ông từng nói với chúng ta. Nhưng ông đã hiến dâng trọn đời mình cho lý tưởng quốc gia. Động lực thúc đẩy ông làm việc chính là ước mơ về một nước Mỹ luôn tiến tới, luôn tiến lên, bằng sức mạnh của những nguyên tắc dân chủ của nước Mỹ.

Ông quan niệm đất nước chúng ta không chỉ là một vùng địa dư hoặc một cường quốc, mà còn như một con tàu chuyên chở những khát vọng triền miên của nhân loại. Như một người bênh vực kẻ bị áp bức. Như người bảo vệ hòa bình. Như một lời hứa, kiên quyết, rực rỡ, vượt bực.

Sức mạnh của một nền dân chủ phải được củng cố bằng cách tái xác dịnh những nguyên tắc dựa trên đó nền dân chủ này được khai sinh. Và may mắn thay, nước Mỹ luôn có được những người lãnh đạo thích hợp với vai trò đó, đặc biệt là vào những lúc khó khăn nhất. John được sinh ra để dáp ứng với thách thức như vậy – để bảo vệ và biểu dương những nguyên tắc nền tảng của đất nước chúng ta.

Mỗi khi chúng ta bị u mê đánh mất chính mình, khi chúng ta bắt đầu nản lòng, lời nói của John sẽ luôn luôn thì thầm bên tai ta: Chúng ta phải tốt hơn thế này. Nước Mỹ phải tốt hơn thế này.

John là một con người không bao giờ chịu ngồi yên. Ông ta không hãnh diện khi thành công, không âu sầu khi thất bại, bởi vì ông ta luôn luôn sẵn sàng cho một công tác khác. Một người bạn nói rằng, “Ông ấy không chịu đứng yên một chỗ.” Một cuốn sách của ông ta kết thúc với câu này: “Và tôi đã bắt tay vào làm việc khác.”

John đã bắt tay vào làm việc khác. Rất có thể ông ta không muốn chúng ta cứ đứng yên một chỗ. Nhưng chúng ta trở nên tốt hơn vì sự hiện diện của ông giữa chúng ta. Thế giới nhỏ bé hơn vì sự ra đi của ông. Và chúng ta sẽ nhớ đến ông như một con người: kiên quyết, rực rỡ, vượt bực. (Cơ Nguyễn chuyển ngữ)



Former President George W. Bush delivers an emotional eulogy at Sen. John McCain's memorial service

IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 99872
Has thanked: 35641 times
Have thanks: 49222 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: July 21st, 2018, 7:20 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

R ‘John McCain hơn nhiều người ở chỗ biết rõ nhược điểm của

Postby DaMinhChau » September 7th, 2018, 9:36 pm


‘John McCain hơn nhiều người ở chỗ biết rõ nhược điểm của mình’

Cựu Tổng Thống Barack Obama
September 7, 2018

Image
Cựu Tổng Thống Barack Obama phát biểu tại lễ tang cố Thượng Nghị Sĩ John McCain
hôm 1 Tháng Chín, 2018, tại Washington, DC. (Hình: AP Photo/Pablo Martinez Monsivais)

Cơ Nguyễn (chuyển ngữ)






LTS: Lễ tang của cố Thượng Nghị Sĩ John McCain vừa được cử hành long trọng hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Chín, 2018, tại vương cung thánh đường Washington, DC. Nhật báo Người Việt xin giới thiệu điếu văn của cựu Tổng Thống Barack Obama nhắc lại những thoáng láu lỉnh, niềm đam mê và những tranh cãi thường xuyên với những người bất đồng ý kiến của ông McCain.



Thưa gia đình thân yêu của John – bà McCain, thưa Cindy và những người con của McCain, Tổng Thống và bà Bush, Tổng Thống và Bộ Trưởng Clinton, Phó Tổng Thống và bà Biden, Phó Tổng Thống và bà Cheney, Phó Tổng Thống Gore, và các bạn của tôi, như cách chào hỏi của John.

Chúng ta đến đây để vinh danh một con người ngoại hạng – một chiến sĩ, một chính trị gia, một nhà ái quốc, nhân vật tượng trưng cho rất nhiều giá trị cao đẹp nhất của nước Mỹ.

Tổng Thống Bush và tôi là hai người trong số ít những người may mắn được tranh cử ngang hàng với John ở những bậc cao nhất trong chính trường. Ông đã giúp chúng tôi trở nên những vị tổng thống tốt hơn. Ông cũng giúp cho Thượng Viện tốt hơn. Cũng như ông đã giúp cho đất nước này tốt hơn. Do đó, đối với một người như John mà yêu cầu tôi, trong lúc ông vẫn còn sống, đứng lên nói về con người này vào giờ phút tiễn biệt thì đó là một vinh dự đặc biệt và quý báu.

Đầu năm nay, khi John gọi điện thoại cho tôi nói lời yêu cầu đó, tôi thú nhận đã cảm thấy một nỗi buồn cùng với một chút ngạc nhiên. Nhưng sau cuộc nói chuyện, tôi nhận thức được việc này thật đúng với cốt cách của John.

Để bắt đầu nhé, John thích làm người khó đoán, và hơi đối nghịch. Ông ta không thích tuân thủ những lề lối được xếp đặt sẵn về hoạt động của một thượng nghị sĩ, và ông cũng không thích một tang lễ với những nghi thức được sắp đặt sẵn theo lề thói.

Điều này cũng cho thấy ông khinh mạn sự tự thương hại. Ông đã từng xuống địa ngục và trở về, và không hiểu tại sao ông đã không hề mất nghị lực, mất tính lạc quan, hoặc mất đi niềm vui sống. Vì thế, bệnh ung thư không làm ông khiếp sợ, và ông vẫn giữ được tinh thần tươi vui cho đến ngày cuối đời, vẫn bướng bỉnh không chịu ngồi yên, vẫn khăng khăng với chủ kiến của mình, vẫn mãnh liệt tận tụy với bạn bè và nhất là với gia đình ông.

Điều này nói lên thái độ ngang tàng, óc khôi hài và một chút láu lỉnh của ông. Xét cho cùng, còn cách nào giễu cợt hơn là bắt Tổng Thống George Bush và tôi phải ca ngợi ông ta trước toàn thể quốc dân?

Cuối cùng, điều đó biểu hiện một tâm hồn lớn, một nỗ lực nhìn lại những khác biệt trong quá khứ để nhận ra những điểm chung. Thật vậy, về mặt ngoài thì John và tôi rất mực khác biệt. Chúng tôi thuộc những thế hệ khác nhau. Tôi xuất thân từ một gia đình đổ vỡ và không hề biết gì về cha tôi; John là con nhà nòi của một trong những gia đình nổi danh về truyền thống quân đội. Tôi có tiếng là điềm tĩnh; John không được như vậy. Chúng tôi là những người gánh vác những cột trụ của truyền thống chính trị Hoa Kỳ, và suốt trong thời tôi làm tổng thống, John không ngần ngại nói với tôi mỗi khi tôi làm điều gì sai – mà theo sự tính toán của ông ta thì chuyện đó xảy ra mỗi ngày.

Nhưng dù chúng tôi có những khác biệt, dù chúng tôi luôn đấu đá nhau, tôi không bao giờ tìm cách che giấu lòng ngưỡng mộ tôi dành cho John, và tôi nghĩ John dần dần đã hiểu.

Như lời thú nhận của John, ông từng là một người trẻ nổi loạn. Điều đó dễ hiểu trong trường hợp của ông – còn cách nào thể hiện bản thân nhanh chóng cho bằng nổi loạn trong khi bạn là con cháu của các vị đô đốc?

Dù vậy, cuối cùng, ông kết luận rằng con đường duy nhất để lưu danh vào lịch sử là thực hiện điều to tát hơn chính mình. Và đối với John, muốn như thế là phải đáp lời kêu gọi cao cả nhất – phục vụ đất nước trong thời chiến.

Trong tuần lễ này và buổi sáng hôm nay, những vị khác đã nói đến tận cùng của nỗi thống khổ, đến chiều sâu của lòng dũng cảm, nói đến những xà lim tại Hà Nội, nơi đó thỏi sắt non trẻ đã được tôi luyện trở thành thép cứng, từ ngày này qua ngày khác, từ năm này qua năm khác. Nó khiến tôi nhớ đến những lời Hemingway đã viết trong tác phẩm mà Meghan trích dẫn: “Hôm nay chỉ là một ngày trong số những ngày trong cuộc đời. Nhưng những gì xảy ra trong những ngày còn lại sẽ tùy thuộc vào những gì bạn làm ngày hôm nay.”

Trong lao tù, John đã thấm được ý nghĩa của những lời văn đó trong hoàn cảnh mà ít người trong chúng ta phải trải qua – mỗi thời khắc, mỗi ngày, mỗi chọn lựa là một thử thách. Và John McCain đã vượt thắng những thử thách đó – hết lần này đến lần khác. Và đó là lý do những điều John phát biểu về những đức tính như phục vụ, và trách nhiệm, không phát xuất từ sự trống rỗng. Đoạn văn đó đối với ông không chỉ là lời nói suông. Đó là sự thật mà ông đã sống, và ông sẵn sàng chết cho sự thật đó. Nó buộc mọi người, kể cả những người hoài nghi nhất, phải cân nhắc chúng ta đã làm gì cho đất nước, chúng ta sẵn sàng hy sinh tất cả cho điều gì.

Trong tuần lễ này người ta đã nói rất nhiều về John, một người có suy nghĩ và hành động độc lập. Thật vậy, John là một con người khá bảo thủ. Tin tôi đi, tôi đã nhận được nhiều phiếu bầu của nhóm cử tri đó. Nhưng ông ta hiểu rằng một số nguyên tắc sẽ vượt lên trên cả chính trị. Một số giá trị vượt lên trên cả đảng phái. Ông cho rằng ông có phần trách nhiệm trong việc duy trì những nguyên tắc và duy trì những giá trị đó.

John rất trân trọng cơ chế chính quyền tự quản – Hiến Pháp của chúng ta, Tuyên Ngôn Nhân Quyền, pháp quyền và tam quyền phân lập, kể cả một rừng luật lệ và thủ tục của Thượng Viện. Ông biết rằng, trong một quốc gia rộng lớn, sinh động và đa dạng như chúng ta, những cơ chế đó, những luật lệ đó, những tiêu chuẩn đó là thứ để gắn kết chúng ta lại với nhau và tạo thành khuôn phép và trật tự cho cuộc sống chung, ngay cả khi chúng đa không đồng ý, đặc biệt là khi chúng ta không đồng ý.

Image
Cựu Tổng Thống Barack Obama đi ngang qua quan tài cố Thượng Nghị Sĩ John McCain
sau khi phát biểu trong lễ tang ông. (Hình: Saul Loeb/AFP/Getty Images)


John tin vào những tranh luận thẳng thắn và lắng nghe quan điểm của người khác. Ông hiểu rằng nếu chúng ta có vào thói quen bẻ cong sự thật cho phù hợp với thủ đoạn chính trị hoặc cương lĩnh của đảng phái, nền dân chủ của chúng ta sẽ không còn hiệu quả. Đó là lý do nhiều lần ông sẵn sàng phản đối đảng của chính mình, đôi khi ông phải hợp tác với đảng đối lập trong việc cải cách tài trợ tranh cử và cải cách di trú. Đó là lý do ông bênh vực một nền báo chí truyền thông tự do và độc lập vì đó là điều tối cần cho những tranh luận dân chủ. Và sự kiện ông được thiện cảm của báo chí cũng không có gì lạ.

John hiểu, như JFK hiểu, như Ronald Reagan cũng hiểu, rằng một phần trong những thứ làm cho đất nước này trở nên vĩ đại là vì các thành phần công dân không được chọn lựa dựa vào huyết thống; không dựa vào vóc dáng, không dựa vào tên họ. Không dựa vào sinh quán của ông bà cha mẹ, không dựa vào thời gian đến nơi này, nhưng chỉ dựa vào sự tuân thủ một tín điều chung: Rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, được Thượng Đế ban cho một số quyền không thể bị tước đoạt.

Ngày hôm nay người ta nhắc đến, và trong tuần này chúng ta đã thấy đoạn phim ghi lại hình ảnh John đưa tay ngăn cản một đám ủng hộ viên thách thức tôi về lòng ái quốc trong cuộc tranh cử năm 2008. Tôi biết ơn John, nhưng tôi không ngạc nhiên. Theo lời Joe Lieberman, John đã phản ứng theo bản năng tự nhiên. Tôi chưa bao giờ thấy John đối xử khác biệt với một người nào vì chủng tộc, tôn giáo, hoặc giới tính của người đó. Và tôi tin chắc rằng trong những giây phút ấy của cuộc tranh cử, ông ta cảm thấy như cần bảo vệ bản sắc của nước Mỹ, không phải cho chính tôi, vì ông quan niệm mọi công dân nếu yêu mến đất nước này thì bắt buộc phải cư xử công bằng với mọi người.

Và cuối cùng, mặc dù John và tôi luôn đối chọi nhau trong mọi vấn đề ngoại giao, nhưng chúng tôi có cùng quan điểm về vai trò bắt buộc của nước Mỹ. Chúng tôi tin rằng càng có nhiều sức mạnh và nhiều ân sủng, chúng ta có trách nhiệm lớn lao. Gánh nặng đó đè nặng trên vai những người mang quân phục – những quân nhân như Doug, Jimmy, và Jack, đã tiếp bước cha ông – và những gia đình phục vụ những đơn vị quân đội của chúng ta.

Nhưng John hiểu rằng chúng ta thắng lợi trong việc giữ gìn an ninh và gây ảnh hưởng không chỉ nhờ vào sức mạnh quân sự, không chỉ nhờ vào sự giàu mạnh, không chỉ vì khả năng đè bẹp các quốc gia khác theo ý chúng ta, mà do khả năng truyền cảm hứng cho các quốc gia khác vì chúng ta tuân thủ một số giá trị có tính phổ quát – như pháp quyền và nhân quyền, và chúng ta yêu cầu phải tôn trọng nhân quyền mà Thượng Đế đã ban cho mỗi con người.

Dĩ nhiên, John vẫn nói với chúng ta rằng ông ta không hoàn hảo. Như tất cả những người đã từng là quân nhân, ông ta có cái tôi của ông ấy. Như mọi người chúng ta, chắc chắn có những lá phiếu ông đã bầu, những tổn thương ông đã gây ra, những quyết định ông đã làm mà ông ước gì có thể quay ngược trở lại. Có một điều không được coi là bí mật, người ta nói ông là người nóng tính, và khi bùng nổ, nó là cơn giận dữ rất hoang dã, một cảnh tượng rất lạ – hàm dưới ông trễ xuống, mặt đỏ bừng, đôi mắt như những mũi khoan xuyên thủng người đối diện. Nhưng xin quý vị lưu ý, chính mắt tôi chưa từng nhìn thấy cơn giận của ông.

Biết đến John là phải biết rằng nhiệt tình của ông bộc phát rất nhanh, và ông tha thứ và xin lỗi cũng nhanh như vậy. Ông hơn nhiều người ở chỗ biết rõ nhược điểm của mình và những điều ông còn thiếu sót, và ông biết cách tự chê cười mình. Tinh thần tự giác đó khiến ông thu hút được nhiều cảm tình.

Chúng tôi ít khi tiết lộ điều này, trong suốt nhiệm kỳ của tôi, John thỉnh thoảng lại đến Tòa Bạch Ốc và chúng tôi ngồi chuyện trò với nhau, chỉ hai người chúng tôi – chúng tôi đã nói chuyện về chính sách, về gia đình chúng tôi, và về tình hình chính trị. Và không thể tránh được những bất đồng trong những lần gặp riêng tư này. Những bất đồng đó rất thật và rất sâu xa. Nhưng chúng tôi rất thích những khoảnh khắc chia sẻ với nhau như thế. Chúng tôi đã cười với nhau, đã học hỏi lẫn nhau. Chúng tôi chưa bao giờ ngờ vực nhau về sự chân thành hay lòng ái quốc của nhau. Khi đã nói hết mọi chuyện và làm được mọi chuyện, thì chúng tôi đã trở thành đồng đội. Chúng tôi là những người đồng hội đồng thuyền, không còn nghi ngờ gì nữa.

Mặc dù có những khác biệt, nhưng chúng tôi có chung một lòng trung thành với những lý tưởng mà nhiều thế hệ người Mỹ đã đồng hành, chiến đấu, hy sinh, và hiến thân. Chúng tôi coi những cuộc đấu tranh chính trị là một đặc ân, một cơ hội để phục vụ như những người quản gia tận tâm chăm sóc những lý tưởng đó trong nước, và làm hết sức mình để đưa những lý tưởng này ra khắp nơi trên thế giới. Chúng tôi nhận thấy rằng đất nước này là nơi mọi thứ đều có thể làm được – và bổn phận công dân là làm thế nào để bảo đảm đất nước này mãi mãi được như vậy.

Hơn một lần trong sự nghiệp của John, ông khiến người ta liên tưởng tới Teddy Roovevelt. Và chắc hẳn người ta nhận thấy bài diễn văn “Người đứng giữa đấu trường” (Man in the Arena) dường như là viết về John. Quý vị đã biết trong bài diễn văn đó, Roosevelt nói về những người đang đấu tranh, dám làm những việc lớn, có khi thắng và có khi thất bại, nhưng luôn thích một trận đấu công bằng – trái ngược với những con người nguội lạnh, nhút nhát, không hề biết đến thắng bại.

Phải chăng chúng ta đang ca ngợi tinh thần đó trong tuần lễ này.

Tình thần đấu tranh để trở nên tốt hơn, để làm tốt hơn, để trở nên xứng đáng với di sản mà những người khai quốc đã trao lại cho chúng ta.

Rất nhiều vấn đề chính trị, xã hội, và tranh luận dường như nhỏ bé, hèn mọn và tầm thường, buôn bán bằng ngụy ngôn và nhục mạ, trong những tranh cãi giả vờ và những xúc phạm ngụy tạo. Đó là loại chính trị làm ra vẻ can đảm và cứng rắn, nhưng thật ra được nảy sinh từ nỗi sợ.

John kêu gọi chúng ta hãy lớn hơn những thứ đó. Ông kêu gọi chúng hãy trở nên tốt hơn.

“Hôm nay chỉ là một ngày trong số những ngày trong cuộc đời. Nhưng những gì xảy ra trong những ngày còn lại sẽ tùy thuộc vào những gì bạn làm ngày hôm nay.”

Phải chăng cách vinh danh cuộc đời phục vụ của John McCain là làm theo tấm gương của ông?

Phải chăng sự tự nguyện bước vào đấu trường và đấu tranh cho đất nước này không chỉ dành cho một vài người, nó dành cho mọi người và thực sự là đòi hỏi mọi người, mọi công dân của nền cộng hòa vĩ đại này?

Đó có lẽ là cách tốt nhất để vinh danh John – bằng cách nhận thức rằng có những thứ lớn lao hơn đảng phái, hoặc tham vọng, hoặc tiền bạc, hoặc danh tiếng, hoặc quyền lực. Rằng có những thứ xứng đáng để chúng ta hy sinh tất cả. Nguyên tắc là vĩnh cửu. Sự thật là vĩnh cửu.

John đã chứng tỏ điều ấy bằng cách tốt nhất. Chúng ta đều mang một món nợ lớn đối với John.

Xin Chúa ban phước lành cho John McCain, và xin Chúa ban phước lành cho đất nước này, nơi ông đã tận tâm phục vụ. (Cơ Nguyễn chuyển ngữ)


Former President Barack Obama honors Sen. John McCain
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 99872
Has thanked: 35641 times
Have thanks: 49222 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: July 21st, 2018, 7:20 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox


Return to History & Culture Around The World | Lịch Sử & Văn Hóa Thế Giới

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 4 guests