Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

The secret live long, live healthy, live happy | Bí quyết sống lâu, sống khỏe, sống vui

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Postby Duong Nam Anh » February 19th, 2018, 4:39 pm

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Ngày Quốc Tế Người Khuyết Tật



Theo thống kê, ở khắp nơi trên thế giới, cứ 10 người thì có 1 người là người khuyết tật, và người khuyết tật chiếm 20% trong số những người có hoàn cảnh khó khăn ở các nước đang phát triển. Nhiều người khuyết tật vẫn phải đối mặt với các rào cản khi họ hòa nhập vào cộng đồng. Họ thường phải đối mặt với sự phân biệt đối xử về các quyền cơ bản, như học tập, việc làm hoặc tiếp cận với các dịch vụ y tế, vui chơi, giải trí và các dịch vụ xã hội khác.


Image
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt (bên phải) cùng hòa tấu với tiếng kèn tuba của nghệ sĩ Stan Freese qua nhạc phẩm “Đoàn Lữ Thứ” của nhạc sĩ Lam Phương trình diễn trong chương trình do Ngọc Trong Tim tổ chức ngày 10 tháng 8, 2013 tại Saigon Performing Arts Center. (Băng Huyền/ VD)


Sau năm 1981, là năm mang tên năm Quốc Tế Về Người Khuyết Tật, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc vào ngày 3 tháng 12, 1982 đã thông qua Chương Trình Hành Động Thế giới về người khuyết tật nhằm đạt được sự tham gia đầy đủ, bình đẳng và bảo vệ các quyền của người khuyết tật. Để khuyết khích các nước thực hiện các cam kết hỗ trợ người khuyết tật, ghi nhận sự kiện có ý nghĩa lịch sử và nhân văn này.

Năm 1993, Liên Hiệp Quốc đã quyết định chọn ngày 3 tháng 12 hàng năm là ngày Quốc tế Người Khuyết Tật, khẳng định trách nhiệm của các quốc gia và cộng đồng quốc tế trong việc quan tâm giúp đỡ người khuyết tật, xóa bỏ mọi rào cản, tạo cơ hội để họ hòa nhập cộng đồng. Mục tiêu của Ngày quốc tế người khuyết tật không chỉ thúc đẩy hiểu biết về các vấn đề khuyết tật và huy động hỗ trợ cho phẩm giá, quyền và hạnh phúc của người khuyết tật. Mà còn nhằm tìm cách tăng cường nhận thức về những thành quả đạt được khi thu hút người khuyết tật tham gia vào mọi mặt của đời sống.

Mặc dù vậy, trên thực tế người khuyết tật vẫn bị từ chối các quyền của họ và bị gạt ra bên lề xã hội trên khắp thế giới. Và không phải tất cả các nhóm người khuyết tật đều giống nhau. Một số nhóm bao gồm cả phụ nữ, trẻ em, di dân và cộng đồng người đồng giới bị khuyết tật dễ bị tổn thương hơn so với những nhóm người khuyết tật khác và chịu nhiều sự phân biệt đối xử hơn.

Vì thế, Liên Hiệp Quốc đã thông qua Công Ước Quốc Tế Về Quyền Của người khuyết Tật (Convention on the Rights of Persons with Disabilities) vào ngày 13 tháng 12, 2006. Công Ước Quốc Tế là một văn kiện nhân quyền được soạn nhằm mục đích bảo vệ các quyền và nhân phẩm của người khuyết tật. Đến nay đã có 147 nước ký Công Ước. Các quốc gia tham gia phải bảo đảm quyền được thụ hưởng bình đẳng mọi dịch vụ công cộng của người khuyết tật, trong đó khoảng 80% sống tại các nước kém phát triển.

Tâm tình của người khuyết tật gốc Việt


Người khuyết tật ở bất cứ quốc gia nào, văn minh hay đang phát triển, đều rất cần được chia sẻ, tôn trọng, được hỗ trợ, tạo điều kiện để sống hòa nhập với cộng đồng và tìm kiếm hạnh phúc của mình. Đây cũng chính là mục đích chính mà loạt bài viết này thực hiện. Trong quá trình thực hiện loạt bài viết này, người viết đã trò chuyện và nhận được những chia sẻ rất hữu ích từ nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt bị khiếm thị từ khi mới chào đời, dược sĩ Mai. T. Nguyễn là hội trưởng của Hội Trái Tim Bác Ái (Hearts of Charity and Friends) có thể trạng bé nhỏ từ lúc mới sinh ra, và chị Ngọc Phấn là ca sĩ chuyên hát nhạc Thánh Ca của các Hội Thánh Tin Lành trong cộng đồng Việt Nam tại Mỹ từng bị di chứng sốt bại liệt khi còn nhỏ nên liệt hai chân, phải ngồi xe lăn.

Từ chính kinh nghiệm cá nhân của mình, từng người đã kể lại những điều mà các anh, các chị đã nhận được khi may mắn đến định cư tại quê hương thứ hai nơi xứ sở Hoa Kỳ. Các anh, các chị đã nhận được những điều kiện thuận lợi nhất để có thể tự sinh hoạt, phát triển như mọi người bình thường khác.
Nếu vẫn còn sống tại quê nhà, chưa chắc các anh, các chị nhận được những điều căn bản này để có được đời sống độc lập như bao người khác. Vì ngay tại Việt Nam hiện nay, dù là nước thứ 118 đã tham gia ký Công Ước Quốc Tế (ngày 22 tháng 10, 2007). Nhưng người khuyết tật trong nước vẫn phải đối mặt với nhiều rào cản mà một trong những rào cản lớn nhất dường như được dựng lên chính trong suy nghĩ và nhận thức của cộng đồng.

Sự kỳ thị liên quan đến người khuyết tật cũng khiến các bậc cha mẹ có con khuyết tật ngại ngần cho phép con cái họ tham gia đời sống cộng đồng. Điều đó vô tình làm gia tăng sự cách biệt cũng như làm trầm trọng thêm tình trạng phân biệt đối xử với người khuyết tật sống tại Việt Nam.

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt nói rằng, có rất nhiều điều tốt đẹp về đời sống tại Hoa Kỳ. “Ở Hoa Kỳ có những điều luật như Đạo Luật Người Mỹ Khuyết Tật (ADA) năm 1990 bảo vệ quyền dân sự toàn diện cho người khuyết tật trong những lãnh vực việc làm, dịch vụ của chính phủ tiểu bang và địa phương, nhà ở công cộng, vận tải và viễn thông, nhằm giúp cho người bị khuyết tật sống vui vẻ và có một đời sống hòa nhập với cộng đồng. Người bị khuyết tật được đi học, lập gia đình hoặc trở thành cha mẹ, đi làm, lái xe, chơi thể thao, và trở thành một nhà chuyên nghiệp theo khả năng của mình. Đường sá, các tòa nhà… đều được quy hoạch, thiết kế hợp lý để người gặp khuyết tật vận động vẫn có thể tự dùng xe lăn di chuyển, mà không gặp bất kỳ sự bất tiện hay cần đến sự trợ giúp nào.”

Chính phủ còn có nhiều chương trình trợ cấp xã hội dành cho người khuyết tật, như chương trình SSI (Supplemental Security Income). Với chương trình này, chính phủ cung cấp một số tiền căn bản cho những người nghèo hoặc những người không đủ khả năng làm việc, trong đó có những người khuyết tật do bẩm sinh hay có thể do bệnh tật gây ra.

Ngoài việc trợ cấp hàng tháng, người khuyết tật cũng được tạo nhiều điều kiện có việc làm phù hợp khả năng để kiếm thêm thu nhập và giúp họ gia nhập xã hội một cách bình thường, để họ có thể tự xoay sở, hạn chế việc phải nhờ vả đến sự giúp đỡ của người khác, đôi khi mặt nào đó họ còn có thể giúp đỡ người khác trong điều kiện khả năng của họ. Nhờ vậy, người khuyết tật không bị mặc cảm tật nguyền, và họ còn có thêm cơ hội đóng góp cho xã hội, cũng như có thể tìm kiếm hạnh phúc với người bạn đời của mình.

Đấu tranh để đòi quyền bình đẳng



Tuy nhiên để có được những điều tốt đẹp trên, trong quá khứ, những người khuyết tật sống tại Hoa Kỳ đã phải đấu tranh rất quyết liệt để đòi quyền bình đẳng cho mình. Điều này đã được đạo diễn Eric Neudel thực hiện ký sự truyền hình mang tên Lives Worth Living (Những Cuộc Đời Đáng Sống) để nói về nghị lực phi thường của người khuyết tật tại Mỹ.

Đạo diễn Eric Neudel và nhà sản xuất Alison Gilkey đã mất tới 5 năm mới có thể hoàn thành Lives Worth Living, từ việc gây quỹ để làm phim, nghiên cứu tư liệu, đi phỏng vấn các nhân vật rồi cô đọng lại câu chuyện trong 53 phút. Khi ra mắt vào năm 2011, phim trở thành ký sự truyền hình đầu tiên của Mỹ nói về những nỗ lực của cộng đồng người khuyết tật trong việc giành quyền bình đẳng, đem tới niềm tin cho gần 1 tỷ người trên khắp thế giới.

“Lives Worth Living” mở đầu bằng những hình ảnh ảm đạm từ quá khứ, khi những người khuyết tật đang biểu tình và một người trong số đó bị lực lượng bảo vệ kéo đi. Câu mở đầu của phim là: “Có nhiều người tin rằng, khi bạn khuyết tật thì bạn không còn thiết sống nữa.”

Trong phim, đạo diễn Eric Neudel đưa người xem trở về quá khứ, vào cuối thập niên 1980 - đầu thập niên 1990 khi cuộc đấu tranh giành quyền bình đẳng của cộng đồng người khuyết tật tại nước Mỹ ở vào giai đoạn sôi sục nhất.

Các nhân vật của câu chuyện này dẫn dắt khán giả đi tới từng ngõ ngách trong cuộc sống của người khuyết tật thông qua những cuộc phỏng vấn và hình ảnh trong quá khứ. Đạo diễn Eric Neudel cho biết ở đầu những năm 1990, người khuyết tật dường như không có tiếng nói trong cộng đồng, họ bị phân biệt đối xử. Thông qua phim, ông muốn tất cả những nhân vật tự mình kết nối câu chuyện để tạo thành một dòng chảy cảm xúc.

Frederick A. Fay, một trong những nhà lãnh đạo tiên phong của phong trào đấu tranh cho người khuyết tật, tâm sự trong phim, “Ngày ấy ở trên phố, mỗi con đường đều có vỉa hè rất cao và chẳng hề có đường dốc để xe lăn đi lên. Nó giống như bức tường thành Berlin dành cho những ai phải ngồi trên xe lăn.”
“Lives Worth Living” theo sát sự phát triển nhận thức của một nhóm người nhỏ khi họ dần nhận ra rằng cần phải đấu tranh để thay đổi thế giới. Những cuộc biểu tình và cuộc chiến pháp lý dần nổ ra trên khắp nước Mỹ. Một trong những hình ảnh gây xúc động nhất trong phim là ở một cuộc biểu tình diễn ra bên ngoài Hạ Viện Mỹ, một cô bé khuyết tật tuổi đời còn rất nhỏ nhưng cho thấy ý chí phi thường khi cố bò lên hết những bậc cầu thang để vào được bên trong. Cô bé nói trong phim tài liệu, “Tôi có thể bò cả ngày hôm nay.”

Luật Người Khuyết Tật, là một trong những mắt xích quan trọng của hệ thống luật dân sự trong lịch sử nước Mỹ, được Tổng Thống George H. W. Bush ký ban hành. Trước khi có luật này, người khuyết tật đấu tranh theo những nhóm nhỏ như nhóm người khiếm thị hay những chứng bệnh khác nhau. Nhưng khi hợp sức lại, họ cho thấy một sự đồng lòng, kiên cường muốn thay đổi thế giới.


(Còn tiếp)

For this message the author Duong Nam Anh has received thanks:
hathybesu
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13658
Has thanked: 12676 times
Have thanks: 10057 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome

Re: Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Postby Duong Nam Anh » February 19th, 2018, 4:51 pm

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Người khuyết tật chân vẫn có thể lái xe



Anh Hải Trương, hiện đang sống ở thành phố Westminster, có người em gái (của vợ) bị liệt hai chân, nhưng hai tay dùng được, đã ngoài 40 tuổi mới qua Mỹ định cư khoảng 9 tháng nay. Anh cho biết khi nhìn thấy người khuyết tật chân giống như cô em vợ của anh, nhưng vẫn có thể tự di chuyển bằng xe lăn điện, tự lái xe đi đó đi đây, không phải lệ thuộc vào người khác rất hay.


Image
Chị Ngọc Phấn điều khiển xe lăn điện vào chiếc xe của chị. (Băng Huyền/ VD)


Chứ lúc ở bên Việt Nam, cô em vợ anh hoàn toàn lệ thuộc vào người thân, thường ra đường là phải nhờ người này, người kia chở. Hoàn toàn bị giới hạn trong không gian gia đình, rất khó khăn khi tiếp xúc môi trường bên ngoài, vì hệ thống đường đi vẫn chưa phù hợp với người khuyết tật. Hầu hết các phương tiện giao thông công cộng hiện nay tại Việt Nam đều không phù hợp cho người khuyết tật sử dụng như cửa xe hẹp, gầm xe cao, không có tay vịn, nơi dừng xe bus không có đường tiếp cận để người khuyết tật ngồi xe lăn để lên xe.

Image
Ghế ngồi lái xoay ra giúp người sử dụng chuyển từ xe lăn qua ghế ngồi lái dễ dàng. (Băng Huyền/ VD)


Nhạc sĩ Thế Vinh là người đã sáng lập và điều hành Trung tâm bảo trợ, nuôi dưỡng trẻ mồ côi và khuyết tật Hướng Dương, tại Bình Dương ở Việt Nam. Đây là một trung tâm bảo trợ xã hội nuôi ăn, ở, dạy văn hóa và nhân cách hoàn toàn miễn phí cho các em từ lớp 6 cho đến khi tốt nghiệp đại học.

Trong lần chia sẻ những tâm tình với người viết về chương trình nhạc thính phòng “Góp Lá Mùa Xuân” do Hội Fortitude Educational Foundation tổ chức giúp gây quỹ cho Trường Hướng Dương, nói về những thiệt thòi của người khuyết tật sống tại Việt Nam, nhạc sĩ Thế Vinh nhận xét, “Ở Việt Nam, về điều kiện để giúp người bị khuyết tật ăn học và phát triển phù hợp khả năng của mình, Vinh không nghĩ là cho không, mà chỉ giúp người ta trong giai đoạn từ nhỏ đến tuổi trưởng thành để người ta có đủ điều kiện để đi làm công việc phù hợp khả năng để tự nuôi sống bản thân, thì điều đó hoàn toàn bỏ ngõ.

Image
Sàn dốc của xe được kéo lên. (Băng Huyền/ VD)


“Nhà nước chỉ có giúp cho người khuyết tật một tháng khoảng một trăm mấy chục ngàn VNĐ, số tiền ít ỏi như vậy làm sao mà ăn học, đi lại. Vì vậy rất nhiều em khuyết tật tại Việt Nam đều bỏ học và các em đã bỏ học thì suốt cuộc đời cứ giam mình trong nhà, rất là tội nghiệp. Chính vì điều đó cho nên Vinh muốn giúp được các em khuyết tật sẽ đến với trường Hướng Dương này ngày càng nhiều để các em có điều kiện ăn học, sau này ra tự sống bằng sức lực của mình, khả năng của mình và đó là cách tìm niềm vui đích thực, vì mình thấy mình còn hữu ích, có thể tự lo đời sống của chính mình, đó là một niềm vui rất lớn.”

Chị Ngọc Phấn bị liệt hai chân từ nhỏ, phải ngồi xe lăn, đã qua Mỹ định cư từ cuối thập niên 1980, sống tại thành phố Midway của Quận Cam suốt từ đó đến nay. Chị kể khi còn sống ở Việt Nam, ở trong nhà, chị phải đi lết chồm hổm dưới đất, muốn đi đâu cũng phải có người chở đi, khi đó chị đâu có nghĩ đến ngày chị có thể tự di chuyển khắp nơi, không phải lệ thuộc vào người khác như hiện nay khi sống tại Mỹ.
Chị cho biết thời gian đầu mới qua định cư, khi đi học college, thấy chị sau giờ học phải chờ anh trai đi làm ra đến đón, phải đợi cả ngày trong trường, một chị bạn người Mỹ, cũng bị liệt hai chân như chị, nhưng tự lái xe đi học đã chỉ chỗ cho chị nơi học lái xe dành cho người Handicap, đây cũng là một trong những nơi sản xuất xe dành cho người Handicap, Ability Center (địa chỉ 11600 Western Ave Stanton, CA 90680, điện thoại (714) 890-8262), là một công ty của Mỹ, có nhiều chi nhánh khắp nơi tại Mỹ.

Image
Bộ phận thiết kế ga và thắng bằng tay ngay vô lăng. (Băng Huyền/ VD)

Chị mừng quá, về xin phép ba má và các anh chị của mình cho phép chị đi học lái xe, nhưng cả gia đình đã phản đối, vì sợ chị gặp nguy hiểm, bảo muốn đi đâu thì có người nhà chở đi được rồi. “Lúc đó tôi đành chịu thôi, không có người bắt cầu cho mình, gia đình không ủng hộ nên tôi đành dẹp bỏ ước mơ được tự lái xe đi đây đi đó.”

Vài năm sau chị kết hôn, chồng chị là một dược sĩ, vốn là anh trai của một cậu bạn học chung lớp của chị tại college, anh thường đi đón em trai, thấy nhiều lần chị chờ anh trai đến đón, xin đưa chị về, rồi anh đeo đuổi chị suốt hai năm. Với tấm chân tình của anh đã giúp chị vượt qua mặc cảm khiếm khuyết của mình và ba má cùng các anh chị của chị cũng thương cho sự chân thành đó, đã đồng ý cho chị kết hôn cùng anh.

Đến khi có chồng, chị nói cho chồng biết ý định muốn học lái xe. Chồng chị đồng ý nhưng với điều kiện phải được ba má và anh chị của chị chịu cho chị học thì mới dám ghi danh cho chị, vì anh sợ gia đình chị giận anh. Chị và chồng phải thuyết phục mãi, mưa dầm thấm lâu, cuối cùng đến khi chị có đứa con thứ hai, thì gia đình chị cũng chấp nhận cho chị học lái xe.

Những khó khăn của việc học lái xe



Chị Ngọc Phấn cho biết thời điểm mà chị học lái xe tại Ability Center (khoảng giữa thập niên 1990), khi đó giá tiền học phí rất mắc, phải đóng $1,200, họ dạy đến lúc học viên thi đậu và đưa học viên đi thi luôn. Người khuyết tật muốn học, phải tự bỏ tiền ra học, chứ không được chính phủ bảo trợ.
Chị nói, “Tôi nghĩ bỏ ra 1,200 đồng là rất đáng đồng tiền, vì dạy người handicap cực lắm. Họ dạy rất kỹ, rất bài bản, an toàn lắm, chứ không dạy ẩu đâu.”

Theo chị, “Nếu mình muốn độc lập, tự lái xe đi đây đi đó, thì học mới nhanh, còn nếu không thích, chỉ có người nhà thuyết phục học, e sợ việc lái xe, thì khó học lắm. Bản thân tôi muốn học, mà gia đình cấm, nên khi đi học, dù có khó khăn ban đầu, nhưng phải ráng, vì sợ gia đình la là thấy không, đã nói không học được mà cứ đòi học.”

Chị cho biết khó nhất với chị khi học lái xe là do tay trái của chị bị liệt phần ngón cái và ngòn trỏ, không cầm nắm được bình thường, chỉ có tay phải là khỏe thôi. Mà khi học lái xe dành cho người không sử dụng được đôi chân, xe được thiết kế với ga và thắng đưa lên nơi tay lái, tay trái là tay điều khiển cả ga và thắng luôn, tay phải chỉ cầm vô lăng lái thôi. Dù tay trái của chị bị tật, nhưng khi gạt cây (thiết kế ngay góc của vô lăng, kéo vô là ga, đẩy tới là thắng) chị không phải dùng đến ngón cái, chỉ gạt bằng cả bàn tay thì chị vẫn làm được dễ dàng.

Chị kể, “Bài học đầu tiên là giảng viên dạy cho tôi làm quen với chiếc xe, cách điều khiển vô lăng, cách điều khiển ga, thắng. Nhờ tôi lanh, nên học rất nhanh, xe dạy có hai ga, hai thắng để phòng hờ có gì thì giáo viên dạy mình ngồi cạnh sẽ can thiệp kịp. Còn khi đi thi, thì giáo viên dạy liên hệ nộp đơn cho tôi đi thi và đưa đi thi bằng xe có hai ga, hai thắng, để giám khảo ngồi bên cạnh chấm điểm khi tôi thi lái. Tôi thi lần đầu là đậu ngay.”

Theo chị Ngọc Phấn thì ở Mỹ không giới hạn quyền lái xe của người khuyết tật, chỉ cần người đó chứng minh khả năng lái xe của mình một cách an toàn như người bình thường. Khi đến Nha Lộ Vận DMV để xin thi lấy bằng lái xe, mọi người dù khỏe mạnh bình thường hay khuyết tật như chị, đều được đối xử như nhau, không phải xuất trình giấy chứng nhận sức khoẻ và người giám khảo của DMV chỉ xem xét khả năng lái xe của người đi thi mà thôi. Chỉ có điều là sau khi có bằng lái rồi, dù là người bình thường hay khuyết tật mà vi phạm luật giao thông, cho dù là lỗi nhỏ, cũng bị xử phạt như nhau.

Image
Chị Ngọc Phấn bấm nút điều khiển ghế ngồi lái xoay ra để chị chuyển vào ngồi. (Băng Huyền/ VD)


Chị Ngọc Phấn nói sau khi thi đậu, chồng chị đã mua xe trả góp để chị lái. “Lúc bấy giờ chỉ có xe Ford được phép làm riêng dành cho người khuyết tật thôi, chính phủ không cho làm những hãng xe khác, vì cho rằng xe Ford có khung xe cứng, nếu lỡ có tai nạn xảy ra, thì không làm cho người khuyết tật bị thương nặng. Loại xe của người handicap thì người lái bình thường vẫn sử dụng được. Khi sắm xe đó, nếu có ông xã đi cùng, ông xã lái xe chở tôi, anh đi làm thì tự tôi lái đi đưa đón hai con đi học.

“Hồi đó khoảng những năm cuối 1990 xe dành cho người khuyết tật vẫn còn mắc lắm, trị giá một chiếc xe thường, có giá bằng xe bây giờ khoảng 60 ngàn đồng. Những năm gần đây xe dành cho người khuyết tật đã được phép làm nhiều loại xe của các hãng xe khác nhau, ngoài Ford còn có xe của hãng Toyota, Caravan và phải tìm đến chổ chuyên làm riêng xe cho Handicap để mua chứ không phải đại lý xe nào cũng có loại xe của Hadicap.Có đủ loại xe, mới toanh hay đã sử dụng rồi đều có, để tùy mình chọn lựa tùy theo khả năng tài chánh của mình.”

Kỹ thuật tiên tiến giúp người khuyết tật lái xe dễ dàng



Ngày nay, với kỹ thuật tiên tiến ngày càng xuất hiện nhiều trên xe hơi, với vô số các thiết bị lái xe chủ động giúp giảm sự can thiệp của con người vào việc điều khiển xe. Những công nghệ này đặc biệt có ích khi giúp người khuyết tật lái xe. Không chỉ có những xe với hệ thống điều khiển hoàn toàn bằng tay dành cho người chỉ có thể dùng tay để lái xe như xe chị Ngọc Phấn đang sử dụng. Và loại xe tương tự nhưng với hệ thống điều khiển có những tính năng lùi xe, tăng tốc, thắng điều khiển hoàn toàn bằng chân.
Xe dành cho người khuyết tật ngồi xe lăn như chị Ngọc Phấn hầu hết đều có thiết kế giống nhau, có gầm thấp và một sàn dốc (có nút điều khiển để mở ra), để người sử dụng lăn xe vào. Xe có không gian bên trong rộng rãi để hành lý và chiếc xe lăn cùng bốn chỗ ngồi. Xe còn thiết kế ghế của người ngồi lái chỉ cần bấm nút điều khiển, có thể xoay ngang ra, tạo điều kiện cho người khuyết tật rời khỏi xe lăn, ngồi vào ghế để lái được dễ dàng.

Để di chuyển trong nhà và khắp nơi bằng đường bộ, thì nhiều năm nay chị đã dùng xe lăn điện thay cho xe lăn tay, vì xe lăn điện giúp di chuyển một cách hiệu quả, an toàn.

Chị Phấn cho biết so với xe lăn tay thì sử dụng xe lăn điện mang đến nhiều tiện ích hơn hẳn. Người sử dụng sẽ không phải tốn nhiều công sức trong quá trình vận hành xe mà rất dễ dàng với một bảng điều khiển. Không cần học trước, chỉ việc đẩy tới, đẩy lui, đẩy trái, đẩy phải thôi. Nếu người dùng không quen thì bật số nhỏ, xe chạy chậm lại, còn nếu quen tay, biết cách giảm tốc độ xe, thì cứ gài số maximum.
Tiện lợi của xe lăn điện giúp người sử dụng di chuyển đến nhiều địa điểm mong muốn, kể cả là những đoạn đường khó đi. Thậm chí có những xe lăn điện thông minh (giá hơi đắt hơn xe lăn điện thông thường) còn giúp di chuyển cả ở bậc thang hay điều khiển bằng giọng nói phù hợp cho những người dùng khác nhau.

Thường tối trước khi đi ngủ, chị lên giường nằm là sạc điện xe lăn điện suốt đêm giống như sạc điện thoại vậy. Sáng ra thì chị dùng nó cả ngày.

Cũng có trường hợp dù đã sạc điện đủ, nhưng đang đi xe ngưng không hoạt động, do bình điện bị hư. Chị nói từ hồi chị xài xe lăn điện nhiều chục năm nay, nhưng chỉ bị hư 1 lần, lần đó chị đang ở trong mall, khi hết bình, bị đứng tại chỗ, chị phải nhờ nhân viên trong mall giúp chị đẩy bộ xe lăn điện của chị ra xe, rồi chị lái xe về nhà. Sau lần đó chị phải tự nhớ bình xài mấy năm, thay bình mới để tránh tình trạng bình hư giữa chừng. Thường một bình điện tốt có thể xài khoảng 3- 4 năm phải tìm thay bình mới.
Khi học lái xe, chị được giáo viên dạy lái ra freeway luôn, chị lái thích lắm. Nhưng sau đó thường cần đi freeway chồng dành chở, nên chị cũng quen lệ thuộc, đến mấy năm sau, anh bệnh, anh mất, vì bỏ lái freeway lâu quá, chị cũng nhát tay khi lái hơn, nên chẳng dám lái nữa, giờ chỉ lái đường trong thôi.
Chị tâm sự, “Lúc chồng mất, con gái lớn của tôi mới 6 tuổi, con trai nhỏ 4 tuổi, khi đó không còn chồng bên cạnh để nương tựa, nhưng may là tôi sống ở Mỹ, tôi vẫn còn được chính phủ trợ giúp nuôi hai con ăn học, chứ ở Việt Nam mà như tôi thì cuộc đời mẹ con tôi sẽ hoàn toàn bế tắc. Vì nuôi thân mình còn chưa xong, nói chi nuôi thêm hai con khi không có chồng bên cạnh. Trước đây tôi có đi làm phụ tá dược sĩ, nhưng làm một thời gian đã nghỉ, vì sức khỏe của tôi không tốt, ngồi lâu rất mệt, không thể làm việc được.”

Với chị Ngọc Phấn, dẫu người chồng rất mực yêu thương chị đã không thể làm điểm tựa cho chị đến cuối đời, nhưng đã tặng cho chị những năm tháng hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ và kết quả tình yêu là hai đứa con khỏe mạnh, ngoan, giỏi, giúp chị tiếp tục vui sống sau khi anh phải rời xa cõi tạm này.
Hai con của chị nay đã trưởng thành, học giỏi, cả hai đều rất ngoan, và hiếu thảo với mẹ. Từ kinh nghiệm của bản thân, chị chia sẻ, “Tôi nghĩ mình hãy cứ vui với hoàn cảnh của mình đang có, mình vui và chấp nhận với hoàn cảnh thì mới có sức lực để sống và chăm sóc con cái (nếu có). Đừng nên so sánh với người khác, rồi buồn, tủi phận. Khi mình bị tật nguyền thì hãy tìm cách sao thích nghi với khuyết tật của mình.”


(Còn tiếp)
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13658
Has thanked: 12676 times
Have thanks: 10057 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome

Re: Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Postby Duong Nam Anh » February 20th, 2018, 6:43 am

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Xe được thiết kế dành cho người tí hon lái



Với những người bị chứng loạn sản sụn, khiến tầm vóc thấp bé như những người tí hon, luôn gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống thường ngày. Họ thường không thể tự mình điều khiển những chiếc ô tô dành cho người có sức vóc bình thường, vì không thể với tới chân ga, chân thắng. Để hòa nhập hơn trong cuộc sống, để họ có thể tự đi lại một cách chủ động, có thể sẽ phải dùng đến xe dành cho người khuyết tật chân, loại xe được thiết kế cả ga và thắng ở ngay góc trái của vô lăng, dùng tay điều khiển.
Còn với dược sĩ Mai. T. Nguyễn, chị đang làm việc tại bệnh viện Fountain Valley, và là người sáng lập và hội trưởng của Hội Trái Tim Bác Ái, là một hội từ thiện bất vụ lợi giúp các trẻ em nghèo và khuyết tật ở Việt Nam, và thường xuyên tổ chức hội chợ y tế tại Quận Cam và những buổi hội thảo giúp cho các gia đình trong cộng đồng người Việt hiểu biết thêm về bệnh tự kỷ. Chị Mai đã bị chứng loạn sản sụn, khiến tầm vóc bé nhỏ từ khi sinh ra, chị vẫn lái chiếc xe hơi như người bình thường, vẫn đạp ga và thắng bằng chân, tay điều khiển vô lăng, tuy nhiên chân ga và thắng của xe đã được thiết kế lại, kéo dài ra thêm để đôi chân của chị có thể thoải mái đạp tới khi lái xe.

Image
Chiếc xe của chị Mai đã được thiết kế lại chân thắng và chân ga, giúp chị dễ dàng lái đi như người bình thường. (Băng Huyền/ VD)


Chị Mai kể, “Hồi đó, lúc tôi đang học tại trường OCC (Orange Coast College), đi học vẫn phải nhờ ba đưa đi, đón về, đôi khi đi nhờ bạn bè về nhà. Một lần tôi gặp một người nói với tôi là ở dưới Los Angeles gần Hollywood, có một nhóm người nhỏ giống như tôi họ sinh hoạt cùng với nhau, có đề nghị tôi nên tham gia với nhóm người đó để làm bạn với những người đó, rồi cho tôi địa chỉ. Khi tôi đến sinh hoạt với nhóm người này, tôi rất bỡ ngỡ, vì chưa từng bao giờ thấy có rất đông người nhỏ như mình, đủ loại sắc dân khác nhau. Bởi từ khi đến Mỹ định cư (lúc chị được 6 tuổi, đi vượt biên cùng gia đình) cho đến lúc đó, tôi chưa bao giờ gặp ai cũng nhỏ bé như mình.”

Chị Mai nói chị được ba đưa đến nhóm này sinh hoạt vào cuối tuần, đây là một nhóm với những người tham gia đều có cùng hoàn cảnh như nhau, gặp nhau hằng tuần, để mọi người cùng nhau đi chơi đây đó, sinh nhật ai trong nhóm thì cùng tổ chức mừng sinh nhật với nhau… nhưng chị cảm thấy những sinh hoạt với nhóm không hợp với mình lắm, nên đi vài lần chị quyết định không tham gia nữa.

Nhưng cũng nhờ những lần đi sinh hoạt đó, ba chị thấy có người trong nhóm cũng nhỏ người như chị nhưng anh ta (là người Mỹ) có thể lái chiếc xe lớn của người lái bình thường, ba chị hỏi thăm và được anh ta chỉ cho ba chị tìm đến nơi chuyên về hàn sắt thép để họ gắn thêm cây kéo dài ra để chân ga và thắng dài hơn so với ga và thắng nguyên gốc của chiếc xe, giúp cho người nhỏ bé vẫn lái được chiếc xe như người bình thường, vẫn có thể dùng chân để đạp thắng và ga, chứ không phải dùng tay như xe của người bị khuyết tật chân.

Image
Chị Mai lái xe (Băng Huyền/ VD)


Chị Mai cho biết, “Sau lần đó mấy anh chị trong nhà đã hùn lại tiền để dành của các anh chị, mua tặng cho cho tôi chiếc xe cũ nhưng vẫn còn khá tốt, ba đưa xe đến chỗ hàn để chế lại bộ thắng và ga, sau đó ba tập lái cho tôi chiếc xe đó. Hồi đầu mới ngồi tập lái tôi rất sợ, nhưng rất thích, vì mong biết lái xe để tự lái đi học, đi đây đi đó. Ba đích thân tập lái cho tôi, vì nhà tôi lúc đó còn nghèo lắm, đâu có tiền để đóng học phí học lái xe, hơn nữa ba tôi cũng không yên tâm để người ta dạy cho tôi. Ba tôi vốn là cựu quân nhân VNCH, nên ông rất kỹ luật khi dạy tôi học lái xe, ông cho tôi bài bản lắm. Khi vô thi, tôi thi lần đầu là đậu ngay, vì nhờ ba chỉ dẫn cho tôi rất kỹ.”

Chị nói từ khi đậu bằng lái là chị được ba cho phép tự lái xe đi học không phải phụ thuộc vào ba hay phải nhờ vả bạn bè nữa, chị thích lắm. Với chị, đây là món quà to lớn và ý nghĩa vô cùng, vì chị vốn rất thích tự lập

Image
Chị Mai bên chiếc xe của mình (Băng Huyền/ VD)

Ý chí vươn lên của cô dược sĩ tí hon



Nếu ai có dịp tiếp xúc với dược sĩ Mai. T. Nguyễn, sẽ dễ dàng cảm mến chị ngay từ đầu bởi gương mặt dễ thương, nụ cười hiền lành, ở chị luôn toát lên vẻ tự tin, không mặc cảm với bề ngoài của mình. Chị tâm sự, “Tôi có được tính tự tin là vì từ khi sinh ra đến nay tôi luôn nhận được rất nhiều tình yêu thương của ba má và các anh chị. Người thân luôn nâng đỡ tôi về tinh thần, đây là điều rất quan trọng. Vì khi mình nhận được quá nhiều tình yêu thương, nên mình luôn cảm thấy tự tin, làm gì cũng không sợ hết. Tôi không xấu hổ với tật nguyền của mình, tự thấy số phận mình đã như vậy rồi, thì mình phải chấp nhận thôi, phải vươn lên phấn đấu để sống độc lập, chứ không sống ỷ lại người khác.”

Nhắc lại cơ duyên theo học ngành Dược để trở thành Dược Sĩ, chị Mai kể, “Tôi theo học ngành Dược là theo ý nguyện của ba. Ba tôi lúc nào cũng gieo vào trong đầu tôi là con giỏi, con có thể làm được cái này nếu con muốn. Không phải ông nói vậy để tôi tự kiêu mà là khích lệ cho tôi cố gắng lên. Má tôi thì sợ ba tôi đặt hy vọng cao quá vào tôi, sợ tôi đạt không được rồi bị vấp ngã.

“Má không muốn tôi lên học đại học, vì sợ tôi học không nổi, do trường đại học rất lớn, tôi lại quá bé nhỏ, sức khỏe yếu hơn người bình thường, vào trường học, cần phải di chuyển qua lớp này đến lớp kia để học, mà trường thì rộng lớn, làm sao tôi đủ sức chạy kịp qua các lớp học, sách vở nặng nề làm sao tôi ôm hết sáu, bảy quyển sách để đi từ lớp này qua lớp kia. Sau khi tôi học xong college, má tôi khuyên tôi đừng theo tiếp lên đại học, nói tôi học không lên được cao đâu, vừa mất thời gian, tốn công sức...
“Còn ba thì khuyến khích tôi nên học, ba nói bản tính của tôi là thích giúp người khác, ba nhìn ra được điều đó và khuyên là chỉ có ngành Dược là thích hợp với tôi, vì tôi có thể giúp được bệnh nhân trong bệnh viện, tôi nghe thấy cũng đúng.”

Dù vậy, chị nói với bản tính của chị vốn mơ mộng, rất mê văn chương, nên ban đầu chị xin ba cho học ngành văn (English), vì chị muốn làm cô giáo, ba chị nói chị cứ thử học song song hai ngành xem sao. “Vì vậy tôi có lấy những lớp để sau này theo ngành Văn, cùng vài lớp để theo ngành Dược khi còn học tại trường OCC. Dù rất thích dạy học, nhưng khổ nỗi người tôi quá thấp bé, tôi đứng đâu có với tới được cái bảng, nên đâu thể viết được trên bảng. Trong thời gian này, mỗi khi ông thầy bà cô kêu tôi lên viết trên bảng, tôi ngại lắm, không phải tôi không biết câu trả lời, mà vì không thể với tới được cái bảng để viết câu trả lời lên trên bảng.”

Cuối cùng chị đã dẹp bỏ giấc mơ trở thành cô giáo. Khi chuyển tiếp để lấy bằng cử nhân tại UC Santa Barbara, chị bắt đầu tập trung lấy những lớp để học chuyên ngành Dược. Khi đó chị gặp được nhiều bạn bè người Mỹ, Tây phương, họ rất tốt với chị, thấy chị chịu khó học, họ rất thương, tận tình giúp đỡ chị rất nhiều, các thầy cô giáo cũng bỏ thêm thời giờ để giảng bài cho chị. Nhiều hôm sau giờ học, chị luôn ở lại lớp để hỏi thêm thầy cô bài vở. “Thầy cô thấy vậy luôn muốn giúp thêm tôi, và bạn bè nâng đỡ tôi, kèm thêm cho tôi những môn tôi còn yếu.”

Chị Mai tâm sự, “Tôi nghĩ mình chậm hơn người khác nhiều lắm, chứ không phải có tật là có tài đâu. Nhưng để được như ngày nay thì tôi phải cố gắng nhiều hơn người khác. Nhờ có niềm tin vào Thiên Chúa, Đức Mẹ Maria, và phó thác tất cả sức mạnh của mình để Thiên Chúa giúp, chứ tôi nghĩ tự tôi chưa chắc sẽ làm được gì hết nếu không được Chúa ban phước.”

Chị kể, “Thật ra tôi học không giỏi đâu, tôi chỉ có sự cố gắng mà thôi. Qua Mỹ từ lúc tôi 6 tuổi, hồi cấp 1, tôi học rất giỏi, nhưng khi bắt đầu bước vào tuổi teen, khoảng 13, 14, tôi bắt đầu mê chơi hơn mê học. Bắt đầu đua đòi, tụ tập bạn bè xấu, đi phá làng phá xóm, học hành sa sút, ba má tôi đã khuyên răn, khóc lóc, đánh đòn và cầu nguyện cho tôi rất nhiều. Cuối cùng thì đến năm tôi học lớp 11, tôi bắt đầu chăm chú chuyện học hành và quyết tâm học lên đại học. Nhưng do mất căn bản một thời gian, vì vậy lúc lên đại học, tôi học cực hơn bạn bè khác, cũng may nhờ tôi chịu khó và được thầy cô, bạn bè giúp đỡ, tôi cũng hoàn thành xong việc học cử nhân và chuyên ngành Dược tại Western University ở Pomona.”
Tuy nhiên có lúc chị rất buồn và thất vọng khi phải chịu sự kỳ thị của nhiều người bởi bề ngoài bé nhỏ của chị. Dẫu rằng sự kỳ thị đó lộ ra rất khéo, nhưng trái tim nhạy cảm của chị rất dễ cảm nhận được điều đó.

Chị tâm sự, “Khi tôi sắp ra trường ngành Dược, tôi xin đi làm không lấy tiền, chỉ để học kinh nghiệm, nhưng có nhiều nơi cũng không nhận tôi vào làm. Khi đó tôi có xin làm tại nhà thuốc tây của người Việt làm chủ. Tôi nghĩ cùng là người Việt, chắc sẽ nhận được thông cảm, hơn nữa tôi làm công không chứ đâu có nhận lương, nhưng vẫn bị từ chối, với lý do nhà thuốc họ nhỏ quá, không cần tôi phụ. Lúc đó tôi buồn lắm, vì nghĩ mình vào làm cho họ không lương, chứ đâu có làm phiền họ đâu, nhưng họ vẫn không cần công của mình.”

Khi đi xin việc, chị cũng rất vất vả để tìm việc làm. Hồi đầu mới ra trường, chị đi xin việc nhiều nơi không được, cuối cùng xin được việc phải đi làm rất xa, có chỗ khi làm, một ngày phải lái xe rất nhiều dặm, phải đi đến nhiều nơi để làm việc, phải khiêng theo một vali rất to như một văn phòng di động vậy, gồm có máy laptop, máy in, hai cái phone để làm việc, đến nơi để xem các toa thuốc của bệnh nhân do bác sĩ ghi toa. Chị ví von nhìn chị lúc đó giống như con kiến mà tha củ khoai vậy. Khoảng hơn 10 năm nay chị may mắn được nhận vào làm tại bệnh viện Fountain Valley, gần nơi chị sống, nên chị cũng đỡ vất vả hơn chút. Ban đầu chị phải làm ca đêm từ 7 giờ tối đến 8 giờ sáng. Mấy năm nay chị được chuyển lên ca ngày.

Tuy vậy, chị nói giờ chị cũng không biết là tương lai sẽ tiếp tục làm tại đây đến tuổi nghỉ hưu không, hay là sắp bị lay off, vì hiện tại chị đang gặp nhiều khó khăn trong công việc, khiến chị rất nản lòng.

“Có thể ngày nào đó họ tìm được người trẻ hơn, ít lương hơn, thì cũng sẽ cho mình nghỉ việc thôi. Hiện tại tôi vẫn tạ ơn Thiên Chúa, vẫn tiếp tục làm ở đó. Tôi không ngần ngại phải làm thêm, tốn sức nhiều hơn người bình thường, Tôi tự biết mình chậm hơn so với người bình thường, biết mình không bằng ai, nên khi làm, tôi luôn gắng làm gấp đôi, nhiều khi mình làm quá sức như vậy thì có những đồng nghiệp họ không thích. Tôi rất buồn điều đó. Nhưng bù lại những bệnh nhân mà tôi tiếp xúc, họ đều quý mến tôi. Đó là an ủi của tôi khi đi làm.”

Theo Đạo luật dành cho người khuyết tật ở Hoa Kỳ, những người bị chứng loạn sản sụn như chị Mai được liệt vào danh sách “người khuyết tật,” sẽ nhận được những chính sách hỗ trợ dành cho người khuyết tật của chính phủ. Nhưng chị nhất quyết không nhận danh phận “người khuyết tật.” Chị không cho phép chính mình xem bản thân mình là khiếm khuyết hay bất bình thường. Chính ba má chị cũng đã dạy chị từ nhỏ con tự lập và làm chủ cuộc sống của chính mình, không nên ỷ lại vào người khác.

Chị chia sẻ, “Tôi vẫn có thể ở nhà, hưởng trợ cấp xã hội dành cho người khuyết tật. Nhưng đối với tôi, trời ban cho mình sức khỏe, thì tại sao mình không đi làm để đóng góp cho xã hội. Chỉ đến khi mình làm hết sức mình, không làm được nữa thì lúc đó mới nhờ vô sự giúp đỡ, chứ nếu mình vẫn còn đủ tay, chân, trí thông minh, còn bất cứ gì mà xã hội vẫn còn dùng được thì mình phải tận dụng cho đến hơi thở cuối cùng, tôi luôn tâm niệm như vậy. Nếu chân tay không còn dùng được, nhưng đầu óc vẫn còn hoạt động tốt thì vẫn sẽ đi làm, trừ khi người ta không dùng gì đến mình thì mới phải nhờ vả đến nước Mỹ trợ giúp.”

Nhiều lúc bị stress trong công việc, bị chèn ép, nản lòng, chị muốn bỏ việc, nhưng rồi nghĩ có nhiều người còn khổ hơn mình, mà người ta vẫn vươn lên trong cuộc sống. Nhất là khi nghĩ đến hoàn cảnh của những người khuyết tật hiện đang sống trong nước, nên chị tự an ủi bản thân. Vì dù sao chị sống tại xứ Mỹ tự do này, chị vẫn có nhiều cơ hội tốt hơn, vẫn có những luật lệ để bảo vệ cho người khuyết tật, thì không nên buông xuôi khi gặp khó khăn, hoặc bị kỳ thị.


(Còn tiếp)
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13658
Has thanked: 12676 times
Have thanks: 10057 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome

Re: Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Postby Duong Nam Anh » February 20th, 2018, 6:49 am

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Cây gậy trắng của người khiếm thị



Bạn đường không thể thiếu của những người khiếm thị trên toàn thế giới nói chung và tại Hoa Kỳ nói riêng chính là Cây Gậy Trắng. Cây Gậy Trắng vừa là công cụ hỗ trợ đi lại cho người khiếm thị, để dò những chướng ngại trên đường đi, vừa là biểu tượng của người khiếm thị, như một dấu hiệu để báo cho người khác biết sự có mặt của một người khiếm thị.


Image
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt cầm gậy trắng di chuyển trước tòa soạn nhật báo Viễn Đông. (Băng Huyền/ VD)


Theo một tài liệu được phổ biến trên mạng, “vào năm 1930, một thành viên của Hiệp Hội Lion đã quan sát một người đàn ông khiếm thị sử dụng cây gậy màu đen đang cố băng qua một con đường nhiều xe cộ. Nhận thấy gậy màu đen rất khó để người lái xe thấy được, Hiệp Hội Lion đã quyết định sơn gậy màu trắng để các tài xế đang lái xe tới có thể nhìn thấy nó rõ hơn. Năm 1931, Hiệp Hội Quốc Tế Lion khởi xướng một chương trình quốc gia nhằm cổ vũ người khiếm thị sử dụng cây gậy trắng. Suốt hai thập niên 1920 và 1930, người khiếm thị đã đi với cây gậy được cầm chéo đúng tư thế.

“Tại Bắc Mỹ, sắc lệnh Cây Gậy Trắng đầu tiên được thông qua vào tháng Mười Hai, 1930 tại Peoria, Illinois. Nhờ đó người khiếm thị nào sử dụng cây gậy trắng để đi lại đều nhận được sự bảo vệ và nhường đường. Năm 1935, Michigan bắt đầu nâng cây gậy trắng lên làm biểu tượng của người khiếm thị. Ngày 25 tháng Hai, 1936, một sắc lệnh được thông qua để thành phố Detroit thừa nhận cây gậy trắng. Để ủng hộ sắc lệnh mới này, một cuộc biểu tình được tổ chức ở Toà Thị Chính nơi người khiếm thị được trao tặng gậy trắng. Năm sau, Donald Schuur đã soạn một dự luật và đệ trình lên Cơ quan Lập pháp của tiểu Bang. Đề nghị đó đã đem lại cho người mang Gậy Trắng sự che chở trong khi đi lại trên các đường phố ở Michigan. Thống đốc Frank Murphy đã ký thông qua luật này vào tháng Ba, 1937.

Image
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt cầm gậy trắng di chuyển. (Băng Huyền/ VD)


“Trong những năm đầu thập niên 1960, một số tổ chức và cơ quan phục hồi chức năng của các tiểu bang chuyên phục vụ những công dân Mỹ khiếm thị đã hối thúc Quốc Hội công bố ngày 15 tháng Mười hàng năm là Ngày An Toàn của Cây Gậy Trắng ở tất cả năm mươi tiểu bang. Sự kiện này đánh dấu giây phút đỉnh điểm trong chiến dịch lâu dài của phong trào người khiếm thị có tổ chức để giành được sự nhìn nhận của các tiểu bang cũng như của cả nước đối với cây gậy trắng. Ngày 6 tháng Mười, 1964, một nghị quyết chung của Quốc Hội số HR 753 được ký kết thành luật uỷ quyền cho Tổng thống Mỹ để công bố ngày 15 tháng Mười hàng năm là “Ngày An Toàn của Cây Gậy Trắng”. Nghị quyết qui định:“Theo quyết định của Thượng viện và Hạ viện, mỗi năm Tổng Thống được trao quyền để công bố ngày 15 tháng Mười là Ngày An Toàn của Cây Gậy Trắng, và kêu gọi dân chúng Mỹ cử hành ngày này bằng những nghi lễ và hoạt động phù hợp.”

“Vài tiếng đồng hồ sau khi quốc hội thông qua nghị quyết này, Tổng Thống Lyndon B. Johnson được ghi danh trong sử sách là người đầu tiên công bố ngày 15 tháng Mười là Ngày An Toàn của Cây Gậy Trắng. Trong bài công bố đầu tiên về Cây Gậy Trắng, tổng thống Johnson đã ca ngợi người khiếm thị về tinh thần tự chủ và lòng quyết tâm ngày càng sống tự lập và xứng đáng với nhân phẩm. Ông nói: “Cây gậy trắng trong xã hội chúng ta đã trở thành một trong những biểu tượng nói lên khả năng tự đi lại của người khiếm thị. Việc sử dụng cây gậy làm tăng phong thái nhã nhặn cũng như cơ hội cho người khiếm thị di chuyển trên các đường phố của chúng ta.”

Image
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt cầm gậy trắng di chuyển. (Băng Huyền/ VD)


Nhạc sĩ khiếm thị Nguyễn Đức Đạt nói ngoài Cây Gậy Trắng giúp người khiếm thị đi đường, còn có loại gậy cho người khiếm thị dùng để đi dự tiệc, cây gậy để đi tiệc thì nhìn đẹp mắt hơn cây gậy đi ngoài đường, nó được thiết kế nhỏ hơn về bề ngang và ngắn hơn. Nhìn thấy nó, những người trong buổi tiệc biết người cầm gậy là người khiếm thị.

Phải học 3 năm mới được mua gậy



Về những ích lợi của Cây Gậy Trắng, bạn đường không thể thiếu của mình, nhạc sĩ khiếm thị Nguyễn Đức Đạt chia sẻ, “Không phải ai muốn mua cây gậy này cũng được đâu. Muốn có cây gậy này, phải là người khiếm thị, phải tìm đến đúng nơi bán cho người khiếm thị mới có để mua và phải học ba năm trời và đậu bài thi thì mới có thể mua Cây Gậy Trắng được.”

Nhiều người không biết
cứ tưởng Cây Gậy Trắng chỉ để người khiếm thị cầm chống đi, giúp người khiếm thị khỏi đụng, khỏi té thôi. Nhạc sĩ cho biết, “Đó chỉ là phần nhỏ trong bài học. Mà học cầm gậy còn là học cách đi từ nhà ra đường, ra tới đúng chỗ như trạm xe bus, biết lên xe bus, xuống xe bus, biết đi bộ với nhiều loại đường khác nhau, đường thẳng, đường phẳng, đường gồ ghề, biết đi trong Indoor và đi ngoài Outdoor. Biết đi gậy khi có người đi kế bên phải đi bằng cách nào. Biết đi gậy trong đám đông đi bằng cách nào… chứ không phải muốn đi sao thì đi đâu. Bởi vậy mới phải học đến ba năm.”

Nguyễn Đức Đạt cho rằng Cây Gậy Trắng còn có nhiệm vụ lớn hơn, đó là người khiếm thị được học sử dụng cây gậy như cánh tay nối dài của mình hơn chỉ là vật dò đường. Khi gậy chạm vào một vật, người khiếm thị có thể (thông qua cảm giác truyền qua tay) biết được tính chất vật dụng là gỗ, kim loại, nhựa, gạch, ghế, thùng rác, cột đèn, v.v.. Bài học này được gọi tên chung là Định Hướng và Di Chuyển (Orientation and Mobility hay O&M) là môn học chuyên biệt và rất quan trọng cho người khiếm thị.

Nó vừa là giáo dục vừa là phục hồi chức năng và cũng là một trong những ngành học và nghiên cứu trong bộ môn Giáo Dục Đặc Biệt cho người khiếm thị. Do không nhìn thấy, người khiếm thị thiếu sự kiểm soát đối với môi trường nên cần sự hỗ trợ để phát triển kỹ năng biết được vị trí của mình trong không gian và khả năng vận động chính xác với đồ vật (lấy, ném, tung, lăn ...); xác định phương hướng không gian (trái - phải, trên - dưới, trước - sau). Bài học Định Hướng và Di Chuyển giúp người khiếm thị biết mình từ đâu đến, đang ở đâu trong không gian, sắp đi đến đâu. giúp trong các động tác sinh hoạt hằng ngày như xác định vị trí một đồ vật, các khác niệm không gian cơ bản như định hướng trái phải, sau trước để mang giầy dép, mắc quần áo, phân biệt vật chất cứng, mềm, kim lọai, gỗ. Sau đó là di chuyển đến và cầm nắm chúng. Xa hơn là giúp người khiếm thị di chuyển độc lập, an toàn và có hiệu quả trong môi trường trong nhà (nơi quen thuộc nhà cửa, indoor…) và ngoài đường outdoor để phục vụ cho sinh hoạt, học tập và làm việc…

Những kỹ năng này hết sức quan trọng đối với sự độc lập và tự tin của người khiếm thị và tăng thêm sự hiểu biết về môi trường, giúp người khiếm thị có thể chất khoẻ mạnh và tinh thần thoải mái để sống độc lập, không lệ thuộc vào người khác. Tiến sĩ Hoover, là một người Mỹ phục vụ trong một bệnh viện dành cho thương binh sau Đệ Nhị Thế Chiến là người đã hoàn chỉnh phương pháp đi gậy cho người khiếm thị và nay được biết trên thế giới như phương pháp Hoover.

Mỗi người được chọn chiều dài cây gậy hợp với chiều cao bản thân mình, giúp sử dụng gậy linh động thậm chí có thể thu ngắn lại khi di chuyển trên đường nhiều chướng ngại vật và vươn dài ra khi cần phải dành không gian khi băng qua đường. Nói cách khác bài học sử dụng Cây Gậy Trắng sẽ giúp người khiếm thị sử dụng gậy một cách linh hoạt khôn ngoan và sáng tạo.

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt dí dỏm nói, “Học cách di chuyển sao đừng bị té mương, vấp té khi đi trên đường. Nhưng té thì vẫn té như thường, không có cái nào là 100 phần trăm hết. Vì mình đâu có sáng mắt để nhìn thấy.”

Anh kể, “Khi Đạt mới qua Mỹ, Đạt được vào trường trung học từ lớp 9 đến lớp 12, ngay từ năm lớp 9 Đạt đã có người dạy riêng cho cách sử dụng Cây Gậy Trắng, người giáo viên đó làm việc trong trường trung học, và chuyên dạy về cách định hướng và di chuyển cho người khiếm thị. Giáo viên đó dạy cách đi trên đường phẳng, đường gồ ghề, cách đi trong chợ... Học mỗi ngày một tiếng, dắt đi thực hành luôn. Tập đi cầu thang máy, cầu thang cuốn, học kỹ thuật đi lên cầu thang cuốn, kỹ thuật đi xuống cầu thang cuốn.

“Các cách di chuyển này đều có kỹ thuật hết, không biết là té ráng chịu. Phải học cách lắng nghe, đi ở giữa building là âm thanh khác, đi ở bên này có khoảng trống thì âm thanh khác, khi có chướng ngại vật ở phía trước, lắng nghe sẽ có âm thanh khác, có chướng ngại vật ở bên hông, nghe tiếng khác. Học cách di chuyển định hướng không gian dựa vào âm thanh, mùi. Tự di chuyển dễ dàng trong khu vực lớp, trường. Giữ được phương hướng khi di chuyển…. Học ba năm trời như vậy, đến năm học lớp 11, Đạt phải thi giống như người ta đi thi bằng lái xe ở DMV vậy. Tuy nhiên Đạt không ra DMV thi mà thi trong trường trung học nơi Đạt đang học lúc đó. Sau khi thi đậu rồi thì mình có quyền đi mua gậy để cầm đi, tên mình được để vào nơi buôn bán đồ vật của người khiếm thị.”

Anh cho biết bài thi là phải băng qua đường một mình 30 lần (30/30 đều đạt hết) mà không bị vi phạm lỗi nào thì mới đậu. Vì chỉ cần vi phạm một lỗi là nguy hiểm tính mạng rồi. Vì vậy cần phải có kỹ thuật cao khi băng qua đường.

Anh nói, “Giao thông ở bên này có luật lệ rõ ràng, dòng xe chạy đúng luật lệ, ít ẩu tả. Tùy theo dòng xe chạy, biết lắng nghe dòng xe chạy sẽ giúp người khiếm thị băng qua đường không bị nguy hiểm. Đường bộ đi bên này người khiếm thị rất dễ đi, không sợ bị mấy người buôn bán lề đường ngồi bán như bên Việt Nam. Ở Việt Nam nhiều khi phải đi xuống lòng đường để đi, mà xe cộ chạy không theo luật lệ, sẽ đụng người khiếm thị như chơi, bên đó họ xem mạng người rẻ vô cùng. Đạt từng sinh ra và lớn lên ở bên đó, đã biết khổ sở như thế nào rồi.”

Anh cho biết
riêng với khu vực Bolsa đôi khi vẫn có những quán bày bàn ghế ra ngoài lối đi, vì vậy mỗi khi có dịp đi ra khu Bolsa thì anh thường không dám đi một mình, mà luôn có người sáng mắt đưa đi cùng.

Từ kinh nghiệm của bản thân, nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt chia sẻ, “Đối với một người khiếm thị khi mới qua đây định cư, điều đầu tiên cần phải học để biết cách đi lại, thứ hai là phải học tiếng Anh thì cơ hội hội nhập đời sống bên này mới lẹ được. Nhờ Đạt đã học chữ nổi Braille khi còn tại Việt Nam nên Đạt bớt được một phần thời gian khi qua bên này, nếu phải học từ đầu hết thì cực lắm. Qua đây Đạt chỉ học thêm tiếng Anh. Sau đó nhờ có Anh ngữ mới học đuộc hết những môn học khác. Gốc căn bản vẫn là ngôn ngữ và biết cách di chuyển đi lại khắp nơi.”

Anh Đạt cho biết tại Quận Cam có 2 loại phương tiện giao thông công cộng, một loại là xe bus là cho tất cả mọi người không cần biết là người bình thường hay người khuyết tật, riêng ở phía Bắc California ngoài xe bus còn có xe lửa. “Ngoài ra còn có phương tiện xe Access dành cho người khiếm thị, người khuyết tật, người già đi lại khó khăn, nhà không ở gần trạm xe bus, tinh thần không tỉnh táo để đi một mình ngoài đường… Số điện thoại là 1-877-628-2232 dành cho tuyến đường trong Quận Cam. Bây giờ thì Đạt không biết nó đã có dịch vụ tiếng Việt chưa. Xe Access giá rẻ, và rất tiện lợi vì đến tận nhà để đón mình đi, nhưng số điện thoại Đạt cho chỉ phục vụ cư dân ở và di chuyển trong vùng Quận Cam thôi. Còn những nơi khác sẽ có số điện thoại khác.”


(Còn tiếp)
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13658
Has thanked: 12676 times
Have thanks: 10057 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome

Re: Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Postby Duong Nam Anh » February 20th, 2018, 6:59 am

Những quyền lợi của người khuyết tật sống tại Mỹ

Giúp người khiếm thị sống một mình


Đôi mắt thường là nguồn thông tin chính yếu để con người cảm nhận thế giới xung quanh. Nếu vì vậy mà nhiều người cho rằng những người khiếm thị chỉ sống trong bóng tối là không chính xác, đặc biệt là với những người khiếm thị sống tại Mỹ. Theo nhạc sĩ khiếm thị Nguyễn Đức Đạt thì ở Mỹ có những kỹ thuật giúp người khiếm thị bước dần ra bóng tối, để có một đời sống độc lập, sống một cách đúng nghĩa, chứ không đơn thuần chỉ là một sự tồn tại trên cõi đời mà thôi.

Image
Nụ cười lạc quan của nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt vượt qua mọi nghịch cảnh trong cuộc sống. (Băng Huyền/ VD)


Người khiếm thị có thể sống và làm một số việc như những người bình thường. Có nhiều cặp vợ chồng người bản xứ đều bị khiếm thị nhưng vẫn có thể đi làm, tối về có những sinh hoạt đời sống thường nhật như người sáng mắt vậy.

Nhạc sĩ cho biết tại Mỹ có rất nhiều tổ chức bất vụ lợi được lập ra để giúp người khuyết tật, riêng với người khiếm thị thì có một tổ chức được nhiều người biết tới là Braille Institute. Tổ chức này có trụ sở ở nhiều nơi, tại Quận Cam, trụ sở ở 527 N Dale Ave, thành phố Anaheim, CA 92801, điện thoại (714) 821-5000.

Braille Institute có nhiều dịch vụ như bán những dụng cụ dành cho người khiếm thị, chẳng hạn những công cụ sử dụng trong đời sống thường ngày như gậy cho người khiếm thị. Đồ đo nhiệt độ trong phòng, đo nhiệt độ trong người để người khiếm thị tự kiểm tra cho mình, không cần hỏi ai. Bút viết chữ nổi, loại giấy đặc biệt dành cho người khiếm thị có thể dán lên đồ vật của họ, để viết chữ lên giấy đó giúp người khiếm thị biết vật này là vật gì, chẳng hạn để dán lên chai nước mắm, hủ đường, hủ muối, microway có cài đặt tiếng nói để tự nấu nướng…

Image
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt và nghệ sĩ Thành Lễ luôn đồng hành suốt bao năm qua trong các chương trình Ngọc Trong Tim- là nơi trình diễn nghệ thuật của các nghệ sĩ khuyết tật chung với các nghệ sĩ tài danh. (Băng Huyền/ VD)


Anh Đạt nói,
“Những tờ giấy đó còn có thể dán lên áo, mình hỏi người bạn sáng mắt của mình áo đó màu gì, mình lấy giấy đó ghi vô, sau đó gỡ mấy miếng keo sau miếng giấy đó dán vào áo của mình, dù áo đó có đem giặt, miếng giấy vẫn không bị mất đi. Còn có nhiều dịch vụ khác như có thư viện để người khiếm thị mượn sách audio thu sẵn, hoàn toàn miễn phí…”

Trong Braille Institute còn có những dịch vụ khác như dạy cho người khiếm thị cách sống một mình, cách sử dụng máy computer, cách sử dụng điện thoại Iphone, Ipad. Khi người khiếm thị dọn đến chỗ ở mới, chưa biết đường đi nước bước, thì liên lạc với Braille Institute, họ sẽ gửi người xuống nhà, hướng dẫn cho người khiếm thị hoàn toàn miễn phí cách đi đến những nơi gần chỗ ở của người khiếm thị như bưu điện, chợ, ngân hàng, trạm xe bus…

Anh Đạt giới thiệu thêm, “Ngoài Braille Institute, còn có tổ chức NFB là viết tắt của The National Federation of the Blind, người khiếm thị có thể gửi đến tổ chức này tất cả những câu hỏi có thể giúp được mình cái gì, từ trường học, học kỹ thuật sử dụng máy computer, tìm hiểu về những quyền lợi của người khiếm thị, những tin tức mới ra có liên quan đến người khuyết tật nói chung, hay người khiếm thị nói riêng… đều có đầy đủ hết. Có một tổ chức nữa là The American Council of the Blind (Viết tắt là ACB). Cũng tương tự tổ chức NFB. Đó là những cơ quan, tổ chức giúp đỡ chiều rộng cho người khiếm thị và và người khuyết tật nói chung.”

Người khiếm thị dùng computer và smartphone



Nếu mấy chục năm trước đây
, máy computer, điện thoại cell chỉ có người bình thường mới sử dụng được, nhưng nhiều năm gần đây người khiếm thị có thể lướt web, vào facebook, gửi email, nhận và gửi text trên cell phone. Dẫu cho đôi mắt không thể nhìn thấy nhưng người khiếm thị vẫn có thể tiếp nhận được ánh sáng của tri thức thông qua máy computer và internet, giúp họ mở mang kiến thức, kết nối với mọi người, những điều mà trước kia họ không thể làm được.

Nói về tiến bộ này, nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt chia sẻ, “Nguồn gốc mọi vấn đề là nhờ tiếng nói, người khiếm thị nghe được những gì đang xảy ra trên màn ảnh, ngày nay những kỹ thuật đó rất cao, nhờ những sự cố gắng của những người đi trước viết ra những chương trình hiệu ứng trên màn ảnh máy tính, smartphone… giúp cho người khiếm thị tiếp nhận thông tin.

“Có nhiều hãng công nghệ lớn trên thế giới đã cho ra đời các ứng dụng nhận dạng và tổng hợp tiếng nói như Dragon của LH, Siri của Apple, Google Voice Search... Tuy nhiên, các ứng dụng này chỉ có khả năng hỗ trợ tiếng Anh, hoặc những ngôn ngữ phổ biến như tiếng Tây Ban Nha, tiếng Hoa. Các ứng dụng dành cho tiếng Việt gần như là không có.

“Khi Đạt bấm vào máy, chữ nào thì nó đọc lên, mình xài quen thì sẽ thuộc các mẫu tự trên vị trí của bàn phím điện thoại hoặc computer, sẽ không cần giọng nói báo cho biết chữ đó là gì nữa, vì mình đã tự nhớ thuần thục rồi. Do không có phần đọc tiếng Việt trên điện thoại và computer, nên thường Đạt hay nói với những người quen khi liên lạc với Đạt bằng email hay text tin nhắn vào cell phone, hãy viết bằng tiếng Anh, vì nhờ vậy Đạt mới nghe APP đọc lên được, hoặc viết tiếng Việt không bỏ dấu thì Đạt vẫn có thể dò được từng chữ, từng từ, để hiểu tin nhắn viết gì. Nếu bỏ dấu tiếng Việt thì APP không đọc được, Đạt sẽ không hiểu tin nhắn hoặc email đó viết gì.”

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt nói hiện nay anh đang dùng smartphone có cài những ứng dụng Application (APP) cho người khiếm thị. Anh giới thiệu, “Ngoài việc để nói điện thoại, nhắn tin, đọc email, khi cài thêm APP còn có thêm giúp coi màu sắc. Ví dụ áo mình đang mặc màu gì, phần APP đó sẽ nói cho mình biết, không phải chính xác 100 phần trăm nhưng cũng gần giống.

“Nó còn giúp mình đọc tiền, vì tiền của Mỹ tờ nào cũng như tờ đó, 1 đồng cũng như 100, nhờ APP đó gắn lên điện thoại. Khi đưa tiền ra trước camera của điện thoại, thì nó sẽ cho mình biết tiền gì. App còn giúp mình đọc lên hết phần tờ giấy mình chụp lại, cho biết nội dung tờ giấy đó là gì, với điều kiện tờ giấy bằng chữ in, chứ chữ viết tay thì chưa đọc được.

“Hiện giờ APP này chưa có tiếng Việt, chỉ có một số ngôn ngữ nổi tiếng như tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Hoa, tiếng Ý. Đặt tờ giấy đó trên bàn, giơ máy camera của điện thoại cao chút xíu chụp lại, thì APP sẽ đọc nội dung cho mình nghe. Có những APP hướng dẫn đường đi cho người khiếm thị cầm gậy để đi, ví dụ mình muốn đi từ nhà ra chợ, cách nhà 500 mét hay 1 km, APP sẽ nói cho biết là đi thẳng, quẹo trái, quẹo phải… tựa như những APP chỉ đường cho người lái xe.

“Ngoài những APP hỗ trợ về cuộc sống, còn có những APP hỗ trợ về thông tin, muốn tìm gì cũng được, chẳng hạn sách vở, chương trình tivi mà mình muốn nghe, báo chí… sẽ đọc lên cho mình nghe, nhưng tất cả đều bằng tiếng Anh, chứ chưa có APP tiếng Việt. Có APP miễn phí tãi về điện thoại, có APP phải mua, chỉ cần mua một lần cài vào máy điện thoại, cài vào máy computer là xài thôi. Nếu người nào nghèo không có tiền mua thì hãy liên lạc những tổ chức mà Đạt giới thiệu sẽ được chương trình phụ trả tiền những APP đó với mình.”

Cũng theo lời nhạc sĩ Đạt, ngoài những vấn đề giúp đỡ cho cuộc sống của người khiếm thị về kỹ thuật, thông tin… Còn có những kỹ thuật giúp cuộc sống người khiếm thị có niềm vui, giải trí lành mạnh, ví dụ như có video game dành cho người khiếm thị chơi trên smartphone, trên máy computer, được thiết kế với nhiều yếu tố hỗ trợ cho những người khiếm thị, trò chơi tập trung nhiều vào khả năng nghe hơn là nhìn, cho người chơi nghe bằng tiếng nói và tiếng động bằng kỹ thuật âm thanh, hoặc khi chơi trên phone thì nó rung lên theo các kiểu khác nhau giúp người khiếm thị biết nhân vật này đang hành động gì.

Ngoài ra còn có những loại chơi game để giải trí cho người khiếm thị như chơi cờ vua, domino, và các loại bài để người khiếm thị ở nhiều quốc gia khác nhau có thể thông qua internet để chơi cùng với nhau.

Thế giới sách vở với người khiếm thị



Đọc sách báo là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của con người. Được biết trên thế giới chỉ có khoảng 2% các tài liệu, sách báo được chuyển sang định dạng cho người khiếm thị, và chỉ có 1% người khiếm thị có khả năng đọc được bằng chữ nổi. Vì việc học cách đọc, tài liệu chữ nổi còn ít, chi phí làm chữ nổi cao, chiếm diện tích lớn và khó chia sẻ...

Nhạc sĩ cho biết, “Ở bên này có Thư Viện Quốc Hội (địa chỉ web https://www.usa.gov/libraries) có ngân khoản dành chuyển những sách bình thường thành sách audio, có cả trăm ngàn đầu sách để người khiếm thị download vào máy nghe thoải mái. Qúy vị hãy tìm đến ba tổ chức Đạt giới thiệu để được người ta giới thiệu làm thành viên của thư viện, rồi cứ thế mà download sách về nghe.

“Thư viện nhờ các thiện nguyện viên khắp nơi đọc những cuốn sách đã được xin phép bản quyền tác giả, nhà xuất bản. Sách chữ nổi cũng có để mượn về đọc, nhưng thường người khiếm thị đọc chậm hơn là nghe sách bằng audio. Những bản nhạc mới ra, Đạt muốn đọc chữ nổi để đàn cho chính xác, đều có để Đạt download xuống, rồi in ra giấy (loại giấy in chữ nổi) và đàn theo.”

Anh Đạt nói thế giới sách audio thì bao la bất tận, sách giải trí cũng có, sách để nghiên cứu cũng có, tạp chí khoa học, tạp chí điện tử luôn được cập nhật những cái mới lên để người khiếm thị tãi về nghe. Đặc biệt là sách tiểu thuyết thì rất nhiều. Ngoài Thư Viện Quốc Hội còn có những nơi khác cũng có sách audio, sách chữ nổi cho người khiếm thị. Tuy nhiên phần sách tiếng Việt thì hơi yếu, thường thì chỉ có nhiều những sách giải trí như truyện Chưởng, truyện Trung Hoa, tiểu thuyết giải trí, sách trinh thám, gián điệp, khoa học giả tưởng.

Còn sách nghiên cứ bằng tiếng Việt thì hầu như không có. Chẳng hạn những sách Bách Khoa Toàn Thư, sách về lịch sử, sách văn chương nghệ thuật đúng nghĩa, thơ văn... hầu như không có nhiều. “Đạt mong sẽ có thêm các thiện nguyện viên gốc Việt nhận đọc các tài liệu này để chuyển thành sách audio cho người khiếm thị gốc Việt không rành Anh Ngữ có thêm sách để nghiên cứu.”

Về sự hội nhập vào đời sống như người bình thường qua việc đi làm của người khiếm thị, nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt nhận xét, “Ở Mỹ luôn luôn khuyến khích người khuyết tật nói chung hay người khiếm thị nói riêng đi làm tùy theo khả năng của mình. Có những người khiếm thị làm luật sư, thầy giáo dạy trung học, đại học, nhạc sĩ. Có người khiếm thị thì làm nhà vận động về quyền lợi cho người khiếm thị. Ngoài những cơ quan từ thiện giúp người khiếm thị, người khuyết tật, còn có những cơ quan giúp người khiếm thị, người khuyết tật tham gia những sinh hoạt xã hội, giúp người khiếm thị, người khuyết tật trở thành những nhà hoạt động xã hội, đấu tranh cho đời sống của người khiếm thị, người khuyết tật càng ngày càng tốt hơn.

“Có người giỏi về máy computer thì làm chuyên viên về software hay thực hiện những buổi đi giới thiệu sản phẩm mới cho người khiếm thị chẳng hạn. Ở California có những đại hội về kỹ thuật cho người khiếm thị vào tháng 3 mỗi năm, có khi tổ chức tại San Diego hay phía Los Angeles, chuyên dành cho người khiếm thị thôi. Còn người khuyết tật nói chung thì có những đại hội lớn về kỹ thuật ở California và ở miền Đông một năm, một lần.”

Luật ở bên Mỹ, khi người khuyết tật đi làm, một cơ quan, một công ty phải cung cấp những kỹ thuật hỗ trợ cho nhân viên đó làm việc để đạt kết quả, đó là luật. Anh nói, “Nhưng đôi khi vẫn có sự kỳ thị với người khuyết tật. Khi có hai người (khuyết tật và người khỏe mạnh bình thường) đều có khả năng như nhau, đến để phỏng vấn cho một công việc, thì chắc chắn công ty sẽ chọn người không khuyết tật vào làm, vì sẽ đỡ lo cho nhân viên đó hơn.

“Chẳng hạn người đó bị khiếm thị, nếu mướn vào, người chủ đó phải lo thêm máy computer phải có softwear đặc biệt, hoặc chỗ đi tới đi lui trong công ty phải dễ đi cho người khiếm thị, tránh nguy hiểm cho người khiếm thị… vì vậy dù có luật đó, nhưng tùy người chủ có tuân theo hay không mà thôi. Dầu sao thì bao nhiêu trăm năm, hằng chục năm đấu tranh cho cuộc sống và công việc làm của người khuyết tật của những người đi trước thì ngày nay tại Hoa Kỳ, người khuyết tật cũng đã nhận được nhiều quyền lợi và bớt bị kỳ thị hơn.”

Thay lời kết



Nhạc sĩ Nguyễn Đức Đạt cho rằng tại Hoa Kỳ, nhờ có những kỹ thuật hiện đại giúp người khiếm thị vẫn có thể sống độc lập một mình, nhưng “nói chung là không thể nào bằng người có đủ sáu căn bình thường được và được sống trong tình yêu thương, giúp đỡ của người thân yêu. Nói đi cũng phải nói lại, tuy người bị khuyết tật thể chất nhưng luôn cố gắng vươn lên nghịch cảnh của mình thì vẫn sẽ không thua ai.
“Nếu quý vị hoặc thân nhân của mình cần đến sự trợ giúp, xin hãy liên lạc với ba cơ quan mà Đạt đã giới thiệu Braille Institute (trang web là www.brailleinstitute.org), The National Federation of the Blind (https://nfb.org//), The American Council of the Blind (http://acb.org/) sẽ có người giúp đỡ, có thể sẽ không có ngay lập tức nhân viên nói tiếng Việt (với những đồng hương nào không rành tiếng Anh), nhưng họ cũng sẽ tìm được nhân viên nói tiếng Việt giúp quý vị.

“Những điều mà Đạt chia sẻ với quý vị chỉ là những kinh nghiệm, những kiến thức mà Đạt có được từ kinh nghiệm cá nhân của mình thôi, chứ không muốn tỏ ra tôi giỏi hơn ai, biết rành hơn ai. Nếu quý vị nào cảm thấy ứng dụng được thì ứng dụng. Còn muốn biết thêm thì hãy liên lạc thêm với những người có nhiều kiến thức hơn, để giúp quý vị hoặc thân nhân của mình có một cuộc sống ý nghĩa và vui tươi hơn.

Ở thế giới thời nay, muốn hiểu cái gì, muốn cần biết cái gì, thông tin về cái gì thì đều có trên internet hết, miễn là mình có muốn biết hay không thôi. Nếu cần giúp đỡ thì ở nước Mỹ này tất cả những thành phố lớn, luôn có những chuyên viên hiểu về khía cạnh, vấn đề nào đó để giúp đỡ cho người khuyết tật nói chung hay khiếm thị nói riêng. Vì vậy nếu mình không may bị khuyết tật bẩm sinh hay vì một tai nạn, bệnh tật khiến mình từ người lành lặn trở thành khuyết tật thì cũng không nên tuyệt vọng hay chới với, buông xuôi.”


(bh)
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13658
Has thanked: 12676 times
Have thanks: 10057 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome


Return to Health And Life | Sức Khỏe Và Đời Sống

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests