Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Chuyện Cười Cổ Nhân

Smile live longer | Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ.

Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » April 28th, 2018, 12:08 am


Image

MỤC LỤC [−]


    Lời khai không ai hỏi
    Chuyện Ký Viên
    Cây đơn
    Ông điếc đi mừng tuổi
    Sửa mũ mấn
    Dương phù âm trợ
    Ông thần bia
    Ăn nói khoan thai
    Tánh người chậm lụt
    Tánh trầm tĩnh của người Hồng mao
    Từ hôn
    Mảng lo viết văn
    Nghe qua thì biết
    Cha dạy con
    Thằng bé ngu tối
    Giấu cày
    Ông già thật thà
    Tưởng là gì?
    Hai anh sợ vợ
    Thơ cóc
    Ba anh dốt làm thơ
    Bụng không
    Không chịu thua
    Chỉ nước cờ
    Cờ ngoài, bài trong
    Ông đồ Nghệ làm thơ
    Bốn anh học trò đặt thơ trong chùa
    Phép trị rượu chua
    Hùn vốn đặt rượu
    Uống rượu bằng chén con mà chết hóc
    Cạo váy
    Thầy hù
    Cái gì không xài nó dài ra
    Mặt dày 1
    Mặt dày 2
    Ông râu rậm
    Ông già không có miệng
    Giống ông bộ râu
    Thầy pháp râu đỏ
    Thuốc nhuộm râu
    Lấy giống râu
    Râu quai nón
    Lấy thuốc mọc râu
    Thuốc trồng râu
    Trên dưới thông đồng
    Liên hữu hội
    Truyện người râu ba chòm, người râu rìa
    Thơ ngựa hay
    Chó ngáp
    Kết lương hữu
    Chiêm bao rủi
    Coi sách
    Ông đánh cháu
    Làm biếng hai kiếp
    Dời nhà
    Tuổi sụt
    Rể bất lợi
    Mướn đày tớ không tiền
    Hai anh em làm ruộng
    Không đãi khách
    Một món cũng đủ
    Hà tiện
    Xin nước lạnh
    Cho đủ cặp
    Đòi nợ
    Mối ăn nhà
    Mua phân
    Chuột cắn
    Dốt hay nói chữ
    Nói láo như bò
    Đi làm rể
    Lò mò
    Con rắn vuông
    Xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ
    Kính mang coi sách
    Cho mượn trâu
    Nói láo gạt người hàng thịt
    Nói láo có Sách
    Nói láo tới Huế
    Nói láo gạt các quan
    Nói láo gạt quân lính
    Nói láo gạt ông quan hưu trí
    Nói láo trong dinh Đông cung
    Từ Huế về Nam
    Câu ống
    Nói láo tỉnh tuồng, đờn bà hoảng kinh
    Người chết của hết
    Đặt rượu bằng khoai thúi và khoai Sùng
    Chó săn
    Khi ông Ó về tới nhà
    Đối được vợ
    Câu đối có chí khí
    Than kinh
    Bẻ cau
    Hóc lưỡi búa
    Cá rô cây
    Nửa trự cơm, nửa trự canh
    Ỷa vất
    Ăn hàng không trả tiền
    Nghe trống ném ki đi về
    Con học trò (đồng nhi) cứu thầy già Sáu
    Anh kì cào
    Thầy kiện
    Khẳng khái
    Cấp trí
    Tú Suất đóng cũi giải nạp về tỉnh thành
    Chọc con ông Tổng đốc
    Đánh phách
    Làm bộ chị thợ làm bánh
    Thợ chạm rồng trỗ phụng
    Làm xầy
    Chó có sừng
    Dụng mưu làm thuốc
    Thầy rờ
    Ông huyện với ông đồ
    Người can đảm
    Cà xốc
    Tú Suất bắt mụ nữ tu
    Giấu đầu ra đuôi
    Cóc cắn bể nồi vố
    Tham thì thâm
    Ông chảng (heo rừng lớn)
    Tử sanh hữu mạng
    Ma liệng ban ngày
    Một đêm ma nhát hai lần
    Ông bà bắt con cháu, con cháu bắt ông bà
    Nàng dâu chí hiếu
    Cá ông cứu người
    Nước nóng trừ bệnh điên
    Xà niên
    Chim dồng dộc
    Nghẹt lối
    Dâu giọi cha chồng
    Mượn ngựa
    Thuốc mắc cổ
    Hỏi chỗ làm
    Coi đầu mua nón
    Giáo tập
    Thầy say rượu
    Nói chữ An nam ra chữ Tây
    Thầy dốt
    Thuốc ngứa
    Đánh cha già
    Ngồi lâu phải đổi
    Học lội
    Địa lý
    Chó cắn tay
    Mới dựng kệ
    Đừng cho thuốc người mập
    Hết gạo
    Đi thú
    Tánh không chừng
    Cũng chết
    Cũng một môn
    Hết trị
    Đòi ăn
    Tá thơ ngu
    Cho sống lại
    Thầy thuốc đánh lộn
    Bị mắng
    Người lùn hun vợ
    Cũng là thằng đui sướng
    Tiếng không xa
    Cận thị
    Bay nón
    Ăn trộm địt
    Của chẳng lìa mình
    Dám cho thua
    Cũng vậy
    Thơ ngày tết
    Tú Suất lật váy bà quan
    Lấy quần chúng phơi ngoài sào
    Tú Suất giành mền ông huyện
    Chữ Thiên trồi đầu
    Thơ hòa thượng
    Nước gừng trị bịnh bôn đồn (lớn dái)
    Hồn Gia Định, xác Bắc Thành
    Tà bất cảm chánh
    Chuyện ma trong Chợ Lớn
    Hồn Trương Hoa, ma hàng thịt
    Truyện Thủ Huồn
    Sách tham khảo



VƯƠNG HỒNG SỂN
sưu tập

Lời khai không ai hỏi





Tôi là một tên dân Việt rất tốt, chưa có tiền án.

Bà xã rất ngán tôi, vì tôi có tánh yêu đời và bất cứ thứ gì đẹp đều yêu: yêu sách vở, yêu cổ ngoạn, yêu ngắm dòm.

Bốn vách đều có va đầu vào nhưng chưa bể, nay thêm ghiền trà: bác sĩ cấm thì uống lén.

Ưa giễu cợt, ưa ngâm thơ tuy ngâm sai giọng, ưa ca hát tuy trật nhịp, bởi đờn không tươi ngón nên thôi, biết và hiểu hát bội.

Có một món ưa nhứt đời là đồ xưa, nhưng không có tiền mua.

Thích hơn hết là nói tiếu lâm, từ chuyện tầm phào vô hại đến chuyện hài hước mua cười, nói trước bữa ăn, nói sau bữa ăn, nói trước khi ngủ, trong khi mơ, sau khi thức dậy, có khi đào lỗ nói rồi lấp lại.

Có lúc cũng biết nổi cộc, rất ba trợn, chưa biết bợ ai, không làm bậy, còn lương tâm.

Tức khí dằn ép quá, không xì ra thì chết. Mà chưa muốn chết.

Còn yêu đời và muốn thấy thăng bình, trước khi ra đi.

Viết tiếu lâm để có tiền mua cà và miếng cơm.

Xin kiểm duyệt niệm tình đừng cắt cụt.

° ° °

"Cuộc đời nghĩ chẳng là bao;

Tội gì hay khóc, làm sao không cười?

Trăm năm cái cõi đời người."

- Trích cuốn G.Cordier tr.326

"Có ai mua cười ra mua!

Cười cay, cười ngọt, cười chua, cười bùi:

Cười buồn lại có cười vui,

Cười trăm nghìn sự mua cười ra mua!"

- Trong sách Cordier, tr. 328 - Sơn Phong sách xem tết Mậu-thìn.

"Này cười đi, này cười đi!

Đừng ngồi sị mặt làm chi nữa ngài!

Người đâu như khóc than hoài!

Không cười kiếc, để cho người ta vui!"

- Cordier, sách xem tết Mậu-thìn.

"Một ánh trăng trong, trong lòng chậu nước,

Một đôi mắt ướt trên mặt xinh xinh,

Mắt kia chứa mấy nhiêu tình,

Không cười kém đẹp, cô mình biết chưa?

Một hột nước trong, trong lòng lá thắm,

Một tia nắng ấm tắm trọn căn nhà,

Hoa, trăng đừng úa chớ tà

Tiếng cười như đã một và lòng ta."
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » April 28th, 2018, 12:18 am


Chuyện Ký Viên




Ông Ký Viên, thuở còn đi học, dạo ra ngoài đồng, thấy có ba ông già chừng bảy tám mươi tuổi, tóc râu trắng bạc, lum khum 1 cuốc đất, công việc làm như kẻ còn trai.

Ông Ký Viên hỏi: - Ba ông tuổi tác chừng ấy, tiếp dưỡng thể nào, mà sức lực còn mạnh thể ấy?

Một ông trả lời: - Thất nội cơ thô xú (nghĩa là trong nhà vợ thô kém).

Một ông đáp rằng: - Văn phạn giảm sổ khẩu (nghĩa là cơm chiều bớt và miếng).

Ông thứ ba đối lại rằng: - Dạ ngọa bất phúc thủ (nghĩa là đêm nằm chẳng úp đầu).

Ông Ký Viên bèn nối ba câu ấy mà rằng: - Chỉ tai tam tẩu ngôn, Sở dĩ thọ trường cửu (nghĩa là: ý chỉ thay lời ba già, chỗ do sống lâu xa).

Chính là lời dạy người ta muốn hưởng tuổi xa, thì phải tiết ẩm thực, viện sắc dục, vẫn hiệp với lời Tiền Kiên ca rằng:

Thượng sĩ dị phòng,

Trung sĩ dị bị,

Phục dược bách lỏa,

Bất như độc ngọa.

Nghĩa là: Kẻ thượng sĩ riêng phòng, kẻ trung sĩ riêng mền; uống thuốc trăm viên, chẳng bằng nằm riêng.

Đính vận cả hai bài ca:

Thất nội cơ thô xú,

Vãn phạn giảm sổ khẩu,

Dạ ngọa bất phúc thủ,

Chỉ tai tam tẩu ngôn,

Sở dĩ thọ trường cửu.


• Lời bàn thêm. - Bài này ý vị thâm trầm, lời lẽ trang nhã, bằng mấy thang thuốc bổ, đáng ghi vào đầu cuốn sách nầy. Chuyện gọi giải buồn, tức là để đọc cho vui. Muốn vui mà ép buộc ba điều: già không nên có vợ đẹp, già không nên rán ăn quá mức buổi tối; rốt hết, già không nên nằm sấp mặt, (tức cấm làm cái việc đó!) (giảng như vầy đã thấy tục rồi). Nếu ai áp dụng đủ ba phương pháp nầy, thì khỏi đau lưng, khỏi đau bao tử, và không bao giờ mắc tim phòng!

IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » June 13th, 2018, 10:55 pm


Cây đơn




Một ông về hưu đã lâu, nhân buổi chợ, định ra mua cây đơn về giồng, để lấy lá làm thuốc. Cả dẫy hàng cây, chỉ có một hàng có cây đơn thôi.

Ngài hỏi:

- Cây này bán bao nhiều?

- Ngài muốn mua? Người ta thì bán rẻ, chứ ngài... tôi xin mười nén...

- Cây có bằng một tí, lơ trơ vài cái lá... Sao nói thách với tôi?

- Ngày trước bất cứ to nhỏ, ngài cũng lấy mỗi lá đơn là một đồng...

- Kìa! Lý cựu bây giờ về bán cây đấy à?
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » June 13th, 2018, 10:58 pm


Ông điếc đi mừng tuổi




Ông vừa bước vào nhà, con chó sủa. Chủ nhân ở trong nhà nghe chó sủa vội chạy ra. Ông trách ngay chủ nhân:

Đầu năm năm mới đến nhà ông,

Đã bắt đầu ngay gặp sự rông:

Con chó cứ nhìn mình mà ngáp,

Thế thì nông nỗi có buồn không?

Ông kia hiểu ngay, liền ghé vào tai ông điếc mà nói to:

- Xin quan bác tha lỗi. Con chó này tôi mua ở làng Bẹp về đấy, sáng hôm nay nó chưa được hút.

Ông điếc gật gù mà nói: - Thảo nào...
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » June 13th, 2018, 11:02 pm


Sửa mũ mấn




Có hai anh học trò, một tên Dương Thăng, một tên Lý Diệp, rủ nhau đi thi. Trên đường thiên lý, Lý Diệp cỡi ngựa chạy sau, thấy đuôi ngựa Dương Thăng gió thổi phất phơ đẹp lắm, bèn nói với tới rằng: Để tôi ra cho anh một câu đối, anh đối chơi đỡ buồn.

- Chú ra đi, tôi đối cho.

Lý Diệp ra câu đối như vầy: Phong xuy mã vĩ, thiên điều tuyến. (Gió đưa đuôi ngựa, ngàn lông mướt).

Dương Thăng ngó quanh ngó quất, bỗng thấy có bầy trâu đương đứng ăn cỏ dưới bầu trời mưa lún phún, liền ngụ ý đối lại rằng:

Võ sái ngưu đầu, vạn điểm sương. (Mưa rưới đầu trâu, muôn điểm sương).

Làm được hai câu như vầy, cả hai đều mừng, vừa ý nhau lắm, chắc phen nầy làm gì cũng đậu. Chạy được một đỗi xa, vừa tới một ngôi miếu cũ, bỗng thấy có một ông già tóc râu bạc phơ, có vẻ tiên phong đạo cốt, đón đầu ngựa tay cầm quạt lông, thi lễ mà rằng: Xin hai thầy dừng ngựa lại, già muốn nói một đôi điều. Hai người lật đật xuống ngựa. Ông ấy nói rằng: Hai thầy quả bực cao tài, chuyến nầy đi thi ắt đậu cao. Khi nãy tôi nghe và lấy làm thích thú, một thầy ra cũng hay mà thầy đối lại cũng xứng. Mà phải chi hai thầy cho phép tôi sửa lại đôi chữ thì là hay vô cùng. Vì theo tôi hiểu, làm sao hai thầy dám chắc đuôi ngựa đếm một ngàn sợi lông, còn hột mưa đủ một muôn hột? Hai anh học trò kinh hãi, vái dài mà rằng: Xin ông dạy giùm chúng tôi. Ông già nói: Theo ý già, thì như vầy: Câu ra: Phong xuy mã vĩ điều điều tuyến. (Gió đưa đuôi ngựa lông lông mướt). Còn câu đối lại thì: Võ sái ngưu đầu điểm điểm sương. (Mưa rưới đầu trâu điểm điểm sương). Hai người nghe rồi càng thêm kinh sợ, chắp tay hỏi: Chẳng hay ông là người gì và ở đâu?

Ông ấy rằng: Nói thiệt, tôi là ông thần ở tại cái miếu nầy. Hai người nghe rồi liền lạy mà rằng: Xin ông dạy thêm, giúp hai anh em chúng tôi chuyến nầy đi thi cho đậu. Ông thần lấy tay khoát khoát mà rằng: Tôi nói không lẽ hai thầy lại cười, chớ thuở nay, tôi làm ra thì không đặng, song có một điều ai làm sẵn tôi đút tay vô sửa mũ mấn 1 thì hay lắm!
--------------------------------

1 Mũ mấn là khăn xếp khăn chế, xưa xếp lại một vành để đội chịu tang, và có lệ mình đội cho mình ít được ngay ngắn, vì xưa không mấy có kiếng soi, nên thường đội rồi thì nhờ người khác sửa lại cho khỏi lệch.

IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » June 13th, 2018, 11:05 pm


Dương phù âm trợ




Có một anh, yếu như sên, nhát như cáy, đi thi cử vũ, không đỗ. Đến sau, nhờ có thần thế, lo chạy được bổ chức phó lãnh binh. Khi đi đánh giặc, mới trông thấy hơi bóng giặc, đã cắm đầu ù té chạy. Giặc đuổi theo, anh ta sợ run cuống cẳng, chạy không được. Sắp sửa bị quân giặc bắt, bỗng tự nhiên nghe có tiếng bảo rằng: “Có ta đây, đừng sợ!” Anh ta ngoảnh cổ lại nhìn, thì không thấy giặc đâu nữa, mà cũng chẳng thấy ai cả. Mới chắp tay vái rằng: “Không biết ông thần nào anh linh, cứu tôi khỏi chết vậy?” Tiếng văng vẳng nói: “Ta là thần bia đây! ”

- Vậy chứ tôi có công đức gì cảm động đến ngài, mà ngài cứu tôi?

- Ta cứu nhà ngươi là vì rằng: Kỳ thi vũ mới rồi, nhiều người bắn ta khổ lắm; duy chỉ có một mình nhà ngươi là không nỡ bắn trúng ta mà thôi, cứ bắn ra ngoài xa cả. Bởi thế cho nên bây giờ ta giã ơn nhà người đấy!
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » July 8th, 2018, 11:47 pm


Ông thần bia




“Có anh thi võ cử mà không đỗ, sau nhờ người đỡ đầu đặng làm chức tầm thường. Khi ra đánh giặc thua chạy, bị giặc đuổi nà, xảy nghe có tiếng kêu rằng: “Có ta trợ lực đây!” Ngó lại thì giặc đã về hết. Anh ta chắp tay mà vái rằng: “Chẳng hay ông thần chi cứu tôi khỏi chết?” Tiếng nói lại rằng: “Ta là thần bia đó!”

Hỏi: “Tôi có đức chi mà cảm động tới ông thần bia, nên ông cứu giúp tôi?”

Nói: “Cái đó là ta trả ơn cho nhà ngươi, vì trong hội thi võ, nhiều người bắn ta lắm, duy có một mình nhà ngươi nới tay mà thôi.”
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » July 8th, 2018, 11:48 pm


Ăn nói khoan thai




Ngày xưa có một người nuôi phải thằng đày tớ tính hay láu táu, chưa đặt đít đã đặt mồm, bạ đâu nói đấy, chẳng ra đầu đuôi làm sao cả.

Một hôm thầy mắng tớ rằng:

- Từ rày không được ăn nói hấp tấp như thế nữa. Nói câu gì phải cho có đầu có đuôi, chứ không được nói nhăng nói nhít.

Một nhát, người chủ ngồi ăn thuốc lá, tàn thuốc rơi vào áo nhiễu. Thằng đày tớ trông thấy mói ra đứng khoanh tay, nói thong thả rằng:

- Thưa thầy... trứng con ngài... đem ủ... nở ra... con tằm... Con tằm... kéo kén... Kén... ươm tơ... Tơ đem ra... kẻ chợ... bán... Người ta... mua về... bán lại cho... chú khách... Chú khách... đóng hòm... chở về Tầu... Bên Tầu... mới đem... dệt thành nhiễu... Thành nhiễu rồi… đóng hòm... lại chở... sang bên... An nam. Cửa hàng ta... buôn về... bán lại... Thầy mới đi mua... đem về nhà... gọi... thợ may đến... cắt áo... khâu xong... thầy mặc... thầy ngồi... ăn... thuốc lá... tàn thuốc... rơi... cháy kia kìa.

Anh chủ vội vàng trông xuống, thì áo đã cháy mất một mảng to. Giận quá mắng thằng ấy rằng...

- Sao mầy không bảo ngay, mà mầy nói lôi thôi thế?

Nó thưa rằng: Vừa ban nãy, thầy mới dặn con phải ăn nói cho có đầu có đuôi.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » July 8th, 2018, 11:50 pm


Tánh người chậm lụt




Mùa đông lạnh, anh kia đương vầy lửa mà hơ và uống rượu cho ấm. Xảy có người khách tới, tánh người chậm lụt lắm. Anh chủ mời ngồi uống rượu, uống được vài tuần, anh khách thủng thẳng nói rằng:

“Tôi.. có thấy.. một chuyện.. hồi.. mới.. vô..tới.. bây.. giờ.. tôi.. muốn.. nói.. sợ.. tánh.. anh.. nóng.. nảy.. bằng.. không.. nói.. thì.. sợ.. thiệt.. hại.. cho.. anh.. không.. biết.. nói.. phải.. hay.. là.. làm.. thinh.. phải?” Chủ nhà nói: “Chuyện chi anh nói phứt đi mà nghe!”

Anh nói: “Tôi.. ngó.. thấy.. cái.. chéo.. áo.. anh.. nó.. chấm.. vô.. lửa!”

Anh nọ lật đật vén áo đứng dậy, thì ngún 1 đã hết nửa cái rồi.

Anh giận mà trách rằng: “Sao anh không nói sớm?” Anh khách trả lời rằng: “Họ.. nói.. tánh.. anh.. nóng.. thiệt.. quả.. như.. vậy!”
--------------------------------
1 Ngún: cháy dần dần.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Re: Chuyện Cười Cổ Nhân

Postby DaMinhChau » July 8th, 2018, 11:53 pm


Tánh trầm tĩnh của người Hồng mao




“Một người Pháp tên Jules Janin, sang qua kinh đô nước Hồng mao 1 , vào một quán rượu của một người đồng hương, ngồi thư thả uống rượu khai vị nơi một bàn nọ, mắt chăm chỉ đọc một tờ báo trải trước mặt.

Có một bợm nhậu tóc đỏ cũng đang ngồi nhăm nhi gần đó, xảy gọi tên hầu sáng đến gần và chậm rãi hỏi: - Nầy anh, anh có biết tên họ ông chi chi đang ngồi hút xi gà và đọc báo bên cạnh lò hơ kia chăng?

- Thưa ông, tên bồi nói, tôi không biết ạ!

Bợm nhậu ta bèn đến gần bàn tính tiền, hỏi hòa hoãn chị giữ kết, cũng y hệt câu ban nãy: “Thưa cô, cô biết danh tánh ông chi chi đang ngồi kia kìa vừa hút xi gà vừa đọc nhựt trình đó đó?”

Cô công-táp nhỏ nhẹ trả lời rằng đó là khách chưa đến quán lần nào nên cô không biết là ai mà nói.

- Tôi cần gặp ông chủ quán, bợm nhậu ta nói.

Chợt chủ quán từ trong bếp đi ra, bợm nhậu được cô giữ kết chỉ, lại tiếp tục hỏi câu nãy giờ: - Chủ quán có thể cho tôi biết quí danh quí tánh của vị khách đang ngồi đọc báo hút xi gà đàng kia chớ?

Chủ quán lịch sự đáp: - Thưa ông, đó là một ông khách lạ, mới đến đây lần thứ nhứt, nên tôi chưa được biết tên họ, xin mời ông hỏi ngay vị đó là tốt hơn.

Chừng ấy, bợm nhậu ta bèn đến gần bàn người khách ngồi và trịnh trọng hỏi: - Thưa vị khách đang ngồi thưởng thức mùi xi gà ngon cạnh lò sưởi, có thể nào ngài cho tôi biết đại danh quí tánh?

- Dạ thưa, anh Pháp trả lời, tôi tên là Jules Janin. Ông có chi cần dạy bảo?

- Dạ thưa, bợm nhậu lễ phép trả lời, tôi cần cho ông Jules Janin hay rằng cái áo ngự hàn của ông đang cháy.

• Ấy phép lịch sự của Hồng mao là thế, chỉ tiếp chuyện khi biết được tên người mình muốn tiếp xúc.


[bluebox=]
Lửa cháy nhà





Một tên đày tớ hớt hơ hớt hãi, chạy báo tin cho ông Budé, là một nhà thông thái danh tiếng, rằng có lửa cháy tại nhà, ông trả lời tỉnh khô:

- Hãy đi về báo cho bà chủ mi hay! Mi phải biết, về việc gia đạo, ta không bao giờ cần biết đến!

[/bluebox]
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership7 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 102113
Has thanked: 35654 times
Have thanks: 49460 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 4th, 2018, 2:13 pm
Country: United States of America
    Windows 10 Firefox

Next

Return to Funny Stories | Truyện Cười

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests