Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Bóng Người Xưa_Bà Tùng Long

Love long stories ... | Những mẫu truyện dài tình cảm ...

Bóng Người Xưa_Bà Tùng Long

Postby DaMinhChau » April 18th, 2017, 11:43 am


Bóng Người Xưa

Bà Tùng Long



Lời Tác Giả

Nếu người đàn bà sinh ra chỉ để làm bạn với bếp núc, thì cái câu “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh” chẳng là vô nghĩa lắm?
Không, giang san đôi gánh nặng, trách nhiệm gái trai chung, nếu tài lực và tâm đức cho phép thì đối với nhân quần xã hội, người đàn bà cũng phải có một phần nhiệm vụ như người đàn ông vậy.
Và nếu quốc gia, xã hội mà đòi hỏi, thì người đàn bà cũng phải vứt chỉ kim mà đứng dậy, đạp gai góc để lên đường.
Trong lịch sử nước nhà, hai bà Trưng, một bà Triệu, há không là tấm gương sáng nghìn thu cho nữ nhi ta đấy ư?
Sống dưới bàn tay sắt của thực dân Pháp trên 80 năm, người dân ta đã chịu đựng biết bao nỗi tủi nhục đau thương, và qua đấu tranh mà trên hoang đảo, giữa Côn Sơn, đã có biết bao nhà ái quốc sống trong cảnh lao tù đày đọa. Hơn thế nữa, đã có biết bao người khẳng khái bước lên đoạn đầu đài, đem xương máu mà đền ơn sông núi.
Chính khí không tiêu ma, hồn dân tộc vẫn luôn luôn âm thầm ngấm cháy, và trong đám chí sĩ, nhân dân ấy, người ta vẫn thấy có bóng hồng thấp thoáng vào ra.
Hai chị em cô Bắc, cô Giang há không là hình ảnh của hai chị em bà Trưng đấy ư?
Nhưng trong bóng tối dễ chi đã hết người trung ái, đầy bầu máu nóng thương nước, thương dân.
Cô Lệ Hằng, nhân vật chính của Bóng Người Xưa, là điển hình của loại nhân vật cao thượng ấy trong thời Pháp thuộc. Là một cô gái có sắc, có tài, lại có lòng yêu nước, cô phải làm thế nào để thực hành chí nguyện của cô?
Thế là cô tham gia vào một đảng chống Pháp và lãnh nhiệm vụ kinh tài. Chồng cô, Anh Kiệt, một tư sản chỉ biết có tiền; cô, một nhà ái quốc chỉ biết có Đảng của cô, thì tất nhiên cô phải đem hương sắc của mình trao cho Anh Kiệt, vì lấy đồng tiền của Anh Kiệt trao cho Đảng.
Sự hi sinh của cô đáng quí đáng mến, mà cách hành động của cô lại cũng đáng ghi đáng chép. Nhưng Anh Kiệt tuy chỉ là người làm tiền, với cô lại là người chồng chung thủy. Bên tình, bên nghĩa, cô phải làm sao? Và làm sao trong tình thế ấy, người bạn trăm năm của cô khỏi phải vì cô mà mang họa?
Trăm năm ân ái, không một tiếng giã từ, để bốn mặt phong ba khỏi phải liên lụy đến người bên gối, chước “kim thiền thoát xác” đã giúp cô trọn vẹn một gánh nghĩa tình.
Nhưng cốt chuyện đáng quý ấy không phải đến đây là dứt. Ta thấy cái cao quý của người đàn bà Việt Nam ở nhân cách cô Thúy Ái, một nhân vật chính khác.
Về sống bên chồng giữa một không khí không chút thuận lợi, thế mà ngày một ngày hai, với cử chỉ đoan trang mà điềm đạm, với đức độ bao dung mà khiêm tốn, cô đã chinh phục được tất cả người quanh cô.
Và cái đáng quý nhất là một khi biết được hành tung và tâm chí của Lệ Hằng, cô tình nguyện đóng vai tiếp tế mà không một chút ghen tuông, ganh tị.
Hơn thế nữa, cô còn tự vận dụng tài sức của mình để làm ra của, chứ không khoanh tay ngồi dùng của sẵn của chồng. Một tấm gương hoạt động cho các bà chủ gia đình ở chốn gác tía lầu son.
Giờ đây, nước nhà đã độc lập, công cuộc kiến thiết bắt đầu, người như cô Lệ Hằng cần phải ra mặt góp sức với nhân dân, và người như Thúy Ái phải trở thành một gương mẫu chung cho cả thế hệ.
Đó là điều tác giả hằng mong mỏi.
T. L (1956)
Chương 1
Thúy Ái chăm chú đọc báo. Cả tuần lễ nay, ngày nào nàng cũng bỏ tiền ra mua một tờ báo, mặc dù túi tiền nàng đã gần cạn và nàng cũng không thích đọc báo mấy.
Nàng chỉ cốt đọc ở chỗ rao tìm người với hy vọng họa may tìm được chỗ làm chăng.
Thúy Ái mồ côi cha mẹ từ lúc bé, được một bà cô nuôi cho đi học. Nhưng Thúy Ái cũng khổ sở lắm mới học đến bậc trung học.
Buổi sáng, Thúy Ái đi chợ về nấu ăn, đến chiều mới được cắp sách đến trường và tối lại thì phải giặt áo quần, ủi đồ đạc. Đến khuya, Thúy Ái mới học bài được.
Thúy Ái cực nhọc nhưng được học, nàng vẫn cho mình là sung sướng hơn các bạn. Bạn bè của nàng nhiều người còn đủ mẹ cha, thế mà vì cảnh nghèo cũng không sao được như nàng.
Cô của Thúy Ái là một người đàn bà không chồng, tánh tình hết sức khó, ở vừa lòng bà cô không phải là việc dễ. Không ngày nào Thúy Ái không nghe cô la rầy việc này, chê bai việc nọ. Trong nhà chỉ có hai cô cháu mà vẫn cứ ồn ào, cũng lại tánh hay nói, mà lại nói dai, của bà Lợi, cô nàng.
Bà Lợi lấy việc nuôi cháu làm một cái ơn lớn, cho nên gặp ai quen biết đến thăm, bà cũng khoe:
- Đó, các chị xem tôi nghèo như thế này mà tôi vẫn phải nuôi nó. Bên phía ngoại của nó thiếu gì người giàu mà có ai nghĩ đến nó đâu.
Những lúc nghe bà Lợi nói như thế, Thúy Ái buồn lắm. Sự thật bên ngoại của nàng chẳng còn ai cả.
Bà Lợi đem Thúy Ái về nuôi thì bà bớt ngay đứa ở giúp việc. Thúy Ái còn nhớ rõ lúc về ở với cô, nàng mới có tám tuổi, thế mà không có việc gì nàng không làm. Quét nhà, xách nước và đi chợ. Cực nhọc suốt ngày thế mà Thúy Ái vẫn chăm chú học hành, trong lớp nàng vẫn được sắp vào hàng giỏi.
Đến lúc Thúy Ái được mười sáu tuổi, cái tuổi mà bạn bè đã lo chưng diện, lo làm tốt, thì Thúy Ái vẫn áo vải, quần vải, đầu tóc rối bù và mặt mày lem luốc.
Chỉ những lúc đi học, Thúy Ái vì sợ cô giáo quở mới chải qua mái tóc và rửa mặt sạch sẽ.
Nhiều lúc vừa rửa chén xong, Thúy Ái vội vàng ôm cặp chạy đến trường cho khỏi trễ. Vào sân trường, thấy nàng đầu tóc rối, các bạn xúm lại, người chải đầu kẻ kẹp tóc cho nàng.
Một vài bạn nói:
- Thúy Ái, mày làm gì mà tanh ói vậy? Đi ra rửa tay đi, lát nữa vào lớp cô phạt chết.
Thúy Ái vội vã chạy ra chỗ máy nước và chà rửa đôi bàn tay còn rịn mỡ.
Nhiều bạn thấy Thúy Ái như thế hết sức thương hại, nên hễ có cái lược, cây kẹp dư là cho Thúy Ái.
Nhưng nhiều bạn lại khinh khi nàng nghèo, ganh ghét nàng học giỏi.
Đừng nói bạn bè, đến các cô giáo, thấy bề ngoài lôi thôi của Thúy Ái, không có cảm tình với nàng chút nào…
Chống trả với bao nhiêu cam khổ về vật chất lẫn tinh thần, thế mà Thúy Ái năm nay đã đậu được bằng Trung học phồ thông và định tìm một việc làm để khỏi phải nhờ vả vào người cô nữa. Thúy Ái còn nuôi mộng là làm có tiền sẽ giúp đợ bà Lợi.
Nhưng đời có lắm chuyện éo le khó hiểu. Bà Lợi ở vậy không chồng đến nay đã ngoài bốn mươi tuổi, ai cũng tưởng bà không còn nuôi mộng lập gia đình nữa.
Thế mà vừa rồi bà bỗng gặp lại Võ, một người bạn trai, quen với bà từ lúc còn thơ ấu, rồi cái ý lập gia đình và mối tình già bỗng sống lại trong lòng bà. Bà thu xếp đi theo ông Võ, vì ông này làm ăn ở một tỉnh vùng Cao Nguyên.
Trước khi đi lấy chồng, bà vui vẻ nói với Thúy Ái:
- May quá, cháu đã đậu được bằng này bằng nọ với người ta rồi, nếu không, đi xa, cô cũng ân hận. Cháu có định đi xin việc làm chưa? Cái nhà này giờ đây cô sẽ phải trả lại cho người ta.
Nghe cô nói, Thúy Ái cảm thấy từ nay nàng phải lăn lộn với đời, không chỗ nương tựa. Nhưng lòng Thúy Ái vẫn vững vàng vì tin vào mảnh bằng cấp cỏn con kia để mưa lấy cái sống.
Bà Lợi gửi Thúy Ái ở nhà một người bạn và cho nàng một số tiền nhỏ… Oâng Võ thấy Thúy Ái sắp sửa đi làm mà không có một bộ đồ nên thân, liền bỏ một số tiền cho Thúy Ái may sắm vài bộ đồ.
Thế rồi bà Lợi theo ông Võ phiêu lưu trên vùng Cao Nguyên với một mối tình già mà mới.
Thúy Ái đi kiếm việc làm…
Suốt tuần nay, mặc dù không tiền, Thúy Ái cũng phải bỏ tiền ra mua báo hằng ngày để xem có ai cần dùng người làm không…
Hôm nay, cũng như mỗi ngày, Thúy Ái chỉ thấy đăng tên các người tìm việc, nào tú tài tìm chỗ dạy tư, nào sinh viên tìm chỗ dạy thêm… Không có hãng nào cần dùng người cả.
Thúy Ái lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.
Từ nhỏ ở với cô, tuy không có lấy một ngày sung sướng, nhưng cuộc sống được no đủ ngày hai buổi, chỗ ở cũng tử tế. Nay mới dọn lại ở với người hàng xóm, chỗ ngủ chỉ là một chiếc ghế bố kê bên mái nhà trên, Thúy Ái không được yên lòng vì nhà bà hàng xóm lại là nhà nuôi cơm tháng, kẻ ra người vô rộn rịp.
Cũng may vì Thúy Ái tuy là một thiếu nữ xuân xanh đương thì nhưng thiếu ăn, thiếu mặc, không biết trang điểm, nên không có gì đáng cho ai chú ý. Nhờ thế mà Thúy Ái cũng tạm yên.
Ngồi trên ghế đá ở công viên, Thúy Ái đưa mắt nhìn những kẻ qua lại. Người nào cũng có vẻ thảnh thơi sung sướng, hình như họ không có việc gì lo nghĩ cả… Các cặp thanh niên nam nữ thì nói cười không ngớt, họ có bao giờ để ý đến Thúy Ái, một thiếu nữ thất nghiệp, mồ côi, đang khao khát tìm một chỗ làm để yên thân…
Thấy các cô vú em trẻ tuổi nhí nhảnh nói cười, Thúy Ái bỗng có ý so sánh cuộc đời nàng với họ. Thì ra mảnh bằng cấp mà nàng đậu được với bao công lao khó nhọc, không đem đến cho nàng sự no ấm cơm áo. Một ý nghĩ vút ra trong đầu óc Thúy Ái:
- Hay là ta xin vào giữ con cho các gia đình giàu có?
Vừa có ý nghĩ ấy, nàng lại giật mình tự nhủ:
- Từ hồi nào ta có quen với cái nghề ấy đâu. Làm sao mà được…
Thúy Ái lại đưa mắt nhìn các thiếu nữ giữ em đang ngồi thêu, may trên các chiếc ghế, thỉnh thoảng ngừng tay lại nhìn lũ trẻ đang chơi với sỏi, với cát ở công viên.
Thúy Ái thấy công việc họ cũng không có gì nặng nhọc. Một người chỉ giữ một đứa trẻ, công việc ấy thảnh thơi lắm.
Thúy Ái rụt rè đứng lên, đi lại ngồi gần một chị đã hơi lớn tuổi. Do dự một hồi, Thúy Ái mới hỏi được:
- Chị giữ em mỗi tháng được bao nhiêu tiền, chị?
Người đàn bà ấy nhìn Thúy Ái, và qua cặp mắt của chị, có lẽ chị tưởng Thúy Ái cũng hạng người như mình, nên hỏi:
- Chị ở tỉnh lên định tìm việc làm phải không?
Thúy Ái gật đầu. Chị ấy liền nói:
- Giữ em cho giỏi, nghĩa là biết nuôi sữa bò, biết săn sóc em, thì cao tay lắm mỗi tháng được bảy trăm đồng. Còn giữ em lớn thì độ năm trăm là nhiều…
Thúy Ái thật thà:
- Cơm áo của chủ phải không chị?
- Cơm của chủ, chớ áo quần thì mình may lấy mà mặc. Chủ có cho quần áo cũ thì mình lại mất công sửa, chớ lợi lộc bao nhiêu. Bộ định tìm chỗ giữ em phải không? Bây giờ tìm việc cũng khó lắm, chủ người ta sợ các người giúp việc rồi.
Thúy Ái không hiểu mới hỏi:
- Tại sao họ sợ hả chị?
- Chớ không nghe những chuyện người giúp việc ăn cắp đồ của chủ rồi trốn đi đó sao? Vì vậy, muốn tìm một chỗ giữ em, phải có người quen biết tiến dẫn, hoặc bà con quen thuộc bảo lãnh.
Thúy Ái thở dài nói:
- Vậy à?
Người đàn bà nọ càng tin chắc Thúy Ái đang tìm chỗ giữ em và lại không quen với ai cả, nên mới tìm đến làm quen với chị. Chị liền nói với Thúy Ái:
- Chị muốn tìm chỗ giữ em à? Đã làm đâu chưa?
Thúy Ái đáp:
- Chưa làm đâu cả, mà tôi cũng không quen với ai. Chị xem bộ tôi có thể giữ em được không?
Người đàn bà ấy nhìn Thúy Ái rồi nói có vẻ thành thật:
- Chị hiền lành quá, có lẽ người nào cần giữ em cũng bằng lòng mướn.
Thúy Ái mỉm cười chua chát. Có lẽ nàng đang nghĩ với sức học của nàng mà đi giữ em thì cũng hoài công ăn học thật đấy, nhưng chưa tìm ra đâu một chân thơ ký thì đi giữ em đỡ cũng chả sao. Huống nữa, Thúy Ái không muốn ở cái nhà trọ ấy nữa. Lôi thôi và không ngăn nắp gì, chỗ ở như thế có thể đưa nàng vào con đường hư hỏng.
Thúy Ái lại vơ vẩn nghĩ đến các bạn tốt số hơn nàng. Nhiều người sức học kém hơn nàng, thế mà nhờ người này, người nọ có thế lực, mà nay nghiễm nhiên có chỗ làm rất tốt.
Ơû đời chỉ có vây cánh là được. Giờ đây Thúy Ái thử đóng một vai phụ xem sao… Khi mình chưa có tài, khi thiên hạ chưa biết tài của mình, mình phải đóng tạm một vai phụ trên sân khấu đời chớ sao? Đợi ngày mai sáng lạnh, mình sẽ bước lên một địa vị cao hơn, khi ấy tha hồ mà múa nhảy, mà thi thố tài năng, mà làm việc ích nước lợi dân.
Nghĩ thế, Thúy Ái thấy lòng bớt chua chát, và vui vẻ nói với chị đàn bà nọ:
- Chị Hai à, chị nhắm có chỗ nào thiếu người, chị chỉ giùm em một chỗ giữ em hay làm bồi, chị nhé. Em không bao giờ dám quên ơn chị.
Trong lúc Thúy Ái năn nỉ chị đàn bà nọ, thì một người giữ em khác ở đằng chiếc ghế kia, vội vã đi lại và hỏi:
- Việc gì thế chị Hai?
Thúy Ái cười vì nàng cũng vừa gọi người đàn bà nọ bằng chị Hai… Nàng không biết tên mà vẫn gọi được đúng.
Chị Hai nói:
- Chị này ở dưới tỉnh mới lên, đang tìm một chỗ giữ em, chị Sáu ạ. Chị có quen ai thì chỉ giùm.
Thúy Ái khiêm nhượng nói:
- Chị Hai cứ gọi em bằng em Ba đi, em còn nhỏ, đáng là em của hai chị cả mà.
Chị Sáu nói:
- Được, để chị chỉ cho em một chỗ hết sức tử tế. Nhưng được chỗ làm đừng quên ơn chị nhé.
Thúy Ái vui mừng nói:
- Không bao giờ em quên ơn hai chị đâu.
Chị Hai cười hỏi:
- Đãi mỗi người mấy tô mì nhé?
Thúy Ái cười:
- Mấy tô cũng được.
Chị Sáu phanh phui:
- Chị Hai à, cái mụ Năm thế kia mà xấu ghê. Hôm trước đưa con bé vào làm cho bà kỹ sư, mỗi tháng sáu trăm, tháng đầu chị ta ăn mất lương của con nhỏ.
- Tiền nước mà! Thiên hạ người ta ai mà chả ăn tiền đầu như thế. Chỉ bọn mình, cứ làm công không, nhưng ở đời giúp đỡ nhau bước đầu mới quí…
Chị Sáu nói với Thúy Ái:
- Bà bác sĩ ở gần chị đang cần người làm việc lặt vặt trong nhà. Bà ấy hết sức tử tế nhưng lại hết sức kỹ lưỡng. Người nào làm với bà mà tính nết lôi thôi, bà không mướn. Ơû với bà có phòng riêng ngủ và đi đâu phải xin phép. Bà chỉ có hai cô con gái đã lớn nhưng còn đi học…
Thúy Ái hỏi:
- Bà ấy làm bác sĩ hay chồng là bác sĩ?
Chị Sáu cười:
- Chồng bà làm bác sĩ chớ. Đàn bà được mấy người làm bác sĩ.
Thúy Ái cãi:
- Nhiều lắm chớ. Cả mười mấy bà bác sĩ ở đây, chị không biết sao… Đàn bà đời bây giờ học cũng giỏi lắm.
Chị Hai nói:
- Phận mình giữ em chỉ biết việc giữ em, ai học giỏi họ nhờ.
Thúy Ái ngao ngán: “Họ hẹp hòi đến thế à!”. Chưa chi mà họ đã quơ Thúy Ái vào bọn với họ. Thúy Ái liền nói:
- Chị em học giỏi, mình cũng được thơm lây.
Chị Hai và chị Sáu hình như còn hoài nghi về câu nói của Thúy Ái.
Chị Sáu nói:
- Thôi, chúng mình về sớm một tí nhé, tôi đưa em Ba đây vào giới thiệu với bà bác sĩ Công…
Thúy Ái đứng lên hỏi:
- Chị Hai cùng về không?
Chị Hai ngáp một cái và nói:
- Ừ, cùng về cho vui, về dỗ em ngủ rồi còn phải giặt đồ cho em nữa.
Thúy Ái theo hai người ra khỏi công viên Tao Đàn… Đi một lát đến một biệt thự trên đường Nguyễn Du, chị Sáu ngừng lại nói:
- Thôi chị Hai về trước nhé! Tôi vào đây… May quá, bà bác sĩ kia rồi.
Chị Sáu gọi Thúy Ái, mặc dù Thúy Ái đang đi sát sau lưng chị:
- Mau lên em.
Bà bác sĩ đang đứng ngắm đàn gà tây, thấy chị Sáu liền hỏi:
- Chị Sáu, chị đi chơi?
Chị Sáu lanh miệng:
- Tôi đưa người đến giúp việc cho bà.
Mặt bà bác sĩ tươi lên, bà nói:
- Thế à?
Rồi nhìn Thúy Ái, bà bác sĩ hỏi:
- Em này phải không?
Thúy Ái ngượng nghịu đáp:
- Dạ.
Bà bác sĩ quả thật là con người dễ gây thiện cảm. Bà nhìn Thúy Ái, rồi nói:
- Chắc từ hồi nào đến giờ em chưa đi làm với ai?
Thúy Ái nói:
- Dạ, em chưa đi làm với ai cả. Em vừa nghỉ học…
Thúy Ái nói lỡ câu ấy xong, nàng giật mình. May sao bà bác sĩ lại không nghe.
Bà bác sĩ nói:
- Công việc ở đây cũng không có gì… Chỉ dọn dẹp sao cho sạch sẽ, coi sóc quần áo cho hai cô con qua, và may chút ít. Em biết may, thêu thùa gì không?
Thúy Ái đáp:
- Dạ, em biết thêu, may và đan nhưng không đẹp lắm.
Bà bác sĩ nói:
- Thế thì tốt. Em muốn mỗi tháng bao nhiêu?
Thúy Ái thấy bà bác sĩ ăn nói dễ thương nên nói:
- Bà gọi cháu bằng con… Cháu cũng đáng tuổi con bà. Bà muốn cho bao nhiêu cũng được.
Bà bác sĩ hết sức bằng lòng, bảo:
- Con ở đây, bà cho con mỗi tháng sáu trăm đồng.
Chị Sáu chen vào:
- Ơû đây thì khỏi lo áo quần, đồ cũ của các cô đây bận không hết.
Bà bác sĩ ngắm Thúy Ái rồi nói:
- Con nhỏ này vóc vạc bằng con Kim Chi của tôi. Con Ngọc Diệp thì hơn…
Bà xoay lại chị Sáu:
- Cám ơn chị nhé! Vài bữa chị lại đây tôi thưởng chị.
Chị Sáu cảm ơn rồi cúi chào đi ra. Bà bác sĩ xoay lại Thúy Ái:
- Con tên gì?
- Dạ, con tên Ba.
- Con về lấy đồ rồi sang đây ngay con nhé! Hôm nay tốt ngày lắm, đừng để ngày mai không nên. Aø, con ở gần đây không?
Bà thấy Thúy Ái cầm tờ báo, liền hỏi:
- Con biết chữ à?
- Dạ! Con mua báo đọc để tìm chỗ làm…
- Bà thiếu người chớ bà không dám rao lên báo đâu. Rao lên báo rồi người ta kéo lại đông, người nào cũng quá lanh lẹ, bà không dám dùng. Thôi, con về lấy đồ. Con ráng làm cho thật thà, để nhờ cậy về sau.
Thúy Ái dạ, rồi cáo từ lui ra.
Chiều hôm ấy, Thúy Ái xách một cái giỏ nhỏ, đi làm cho bà bác sĩ.
Thấy Thúy Ái lại, bà hết sức vui mừng, gọi con:
- Kim Chi ơi! Con ra đưa con Ba và chỉ phòng cho nó, con nhé.
Một thiếu nữ mặc đồ bà ba trắng chạy ra, nhoẻn miệng cười với Thúy Ái rồi bảo:
- Đi theo tôi.
Thúy Ái đi theo Kim Chi, trong lòng hết sức vui vẻ. Nàng không ngờ ái nữ của một bà bác sĩ mà lại ăn mặc giản dị như thế, chỉ một bộ đồ bà ba vải, chân đi đôi dép Nhật, tóc để dài không uốn, mặt mày không son phấn.
Kim Chi lại vui vẻ hỏi:
- Chị mới đến làm? Chị tên là Ba phải không?
Thúy Ái mỉm cười:
- Dạ, em là Ba.
- Chị mấy tuổi?
- Em mười tám tuổi.
- Thế chị bằng tuổi tôi.
- Cô gọi em bằng em, đừng gọi bằng chị.
Kim Chi làm thinh một lát rồi nói:
- Bằng tuổi nhau thì gọi bằng chị, gọi bằng em, mẹ rầy, chị ạ. Chị Ngọc Diệp gọi chị bằng em được. Chị Ngọc Diệp lớn hơn chị ba tuổi.
Kim Chi chỉ căn phòng phía sau cho Ba – từ nay chúng tôi tạm gọi Thúy Ái bằng Ba vậy – và nói:
- Phòng chị ở giữa, tuy không mát mẻ bằng phòng ngoài, nhưng được yên ổn, mẹ tôi bảo thế, cho nên bắt chị bếp phải dọn ra ngoài, nhường căn này cho chị, căn trong của chị giặt đồ.
- Đến ba người ở sao cô?
Ba người. Khi trưa này mẹ bảo chị còn nhỏ, phải để chị ở phòng giữa cho kín đáo. Phòng ngoài gần gara ồn ào… vả lại phía ấy có anh tài xế.
Ba thầm cám ơn bà bác sĩ đã lo cho nàng một cách chu đáo. Ba thấy mình đang được một nơi yên ổn để nhờ tấm thân qua những ngày mưa gió. Có lẽ nàng không đến nỗi tủi nhục vì cảnh đi ở đợ.
Kim Chi chỉ một cái tủ nhỏ đã cũ và nói:
- Chị sắp đồ vào đây rồi đi tắm rửa cho sạch sẽ. Hôm nay chị chỉ đến cho được ngày tốt, chớ mẹ tôi bảo để chị nghỉ…
Nói xong, Kim Chi đi ra, để cho Thúy Ái sắp đặt trong phòng. Bản tánh sạch sẽ, Thúy Ái thay áo, đi mượn thùng nước và lau chùi gian phòng, tủ giường. Đâu đó sạch sẽ, Thúy Ái sắp đặt lại cho vừa ý rồi đi tắm, và ra trình diện với mọi người trong nhà.
Ngọc Diệp nhìn Thúy Ái rồi nói với mẹ:
- Trông Ba có vẻ một nữ sinh hơn là một đứa ở.
Kim Chi nói:
- Em cũng nghĩ như vậy. Chị bước vào gian phòng Ba mà xem. Chị ấy dọn dẹp mỹ thuật lắm. Em thấy như chị ấy có mang theo một chồng tập và sách nữa.
Bà bác sĩ nghe thế, hỏi:
- Thế à? Hay trước kia nó cũng là con nhà khá giả, bây giờ nghèo phải đi làm mướn?
Ba mẹ con đang nói chuyện thì một chiếc xe hơi chầm chậm chạy vào nhà.
Ngọc Diệp nói lớn:
- Ba đã về kìa…
Thúy Ái nghe nói, chạy lại đứng bên bà bác sĩ.
Oâng bác sĩ thấy Thúy Ái lạ liền hỏi:
- Cháu nào đây?
Bà bác sĩ giới thiệu:
- Đây là con Ba, mới đến xin làm thế cho con Phụng ngày trước.
Oâng bác sĩ vui vẻ nói:
- Ráng làm cho giỏi nghe con.
Ba cúi đầu vâng dạ…
Từ nay, Thúy Ái đã là người giúp việc đắc lực của bà bác sĩ.
Thúy Ái dọn dẹp đâu đó gọn gàng, sạch sẽ. Thúy Ái thêu bao gối, may màn cửa, vá áo quần. Mỗi việc của Thúy Ái làm đều tươm tất, bà bác sĩ hết sức vừa lòng. Thúy Ái sắp đặt lại hai tủ áo quần của Ngọc Diệp, Kim Chi, cái nào cũ để ra cũ, mới để ra mới. Ngọc Diệp và Kim Chi đã xem Thúy Ái như một đứa em, một người bạn.
Ngoài những giờ làm công việc của nàng, Thúy Ái lại còn giúp chị bếp giặt đồ để gây cảm tình.
Đến anh tài xế là người cau có khó tánh mà Thúy Ái cũng ở vừa lòng anh ta.
Mới trong vòng một tháng mà Thúy Ái đã gây được nhiều cảm tình.
Ngọc Diệp và Kim Chi đi học về thì Thúy Ái đã dọn sẵn quần áo cho thay và lo sắp đặt sách vở đâu vào đó…
Tối lại không có việc gì làm, Thúy Ái mượn báo về phòng đọc, và nàng cũng đọc sách nữa…
Oâng bác sĩ một hôm nói với bà:
- Tôi xem con Ba không phải là đứa đi ở đâu. Bà hỏi xem thử nó là con cái nhà ai…
Bà bác sĩ liền nói:
- Tôi cũng hỏi nó nhiều lần rồi. Lần nào nó cũng trả lời là nó mồ côi cha mẹ từ thuở bé, được một bà cô nuôi nấng và cho đi học chút ít. Nay vì bà cô đi lấy chồng và theo chồng lên vùng Cao Nguyên làm ăn nên nó bơ vơ phải tìm chỗ làm.
Oâng bác sĩ nói:
- Thật thế à! Sao bộ nó đàng hoàng không ra đứa đi ở mướn. Tôi không bao giờ thấy nó ngồi lê đôi mách, cười cợt với ai cả… Mặt mày nó cũng sáng sủa, có thua con mình đâu… Bà dặn hai con nên tử tế với nó.
Kim Chi ở ngoài bước vào thình lình giữa khi cha mẹ nói chuyện, nghe câu được câu mất, nhưng cũng hiểu cha mẹ đang nói chuyện về Ba, liền hỏi:
- Chị Ba không phải biết đọc, biết viết mà thôi đâu ba ạ, chị ấy có lẽ học giỏi hơn thế nữa… Vừa rồi mẹ cho chị lãnh tháng lương, chị đi mua ba bốn quyển sách… Con không thấy chị may áo quần…
Bà bác sĩ nói:
- Vậy sao?
Oâng bác sĩ liền nói:
- Đâu, con gọi nó lên đây cho ba hỏi thử.
Kim Chi không đi liền mà còn nói:
- Hôm nọ con ngồi tỏ ý lo ngày mai sẽ bị phạt vì chưa thêu xong miếng đồ may để chấm điểm, thì chị Ba liền nói: “Cô đưa tôi làm cho…” Con không tin Ba làm được. Thế mà Ba làm được… Như thế tỏ ra Ba có học ít lắm cũng là ban Trung học. Lại hôm khác, con làm bài toán không ra, Ba đi ngang thấy con vẽ hình, đứng lại tò mò xem rồi đưa tay chỉ: “Sao cô không vẽ thử đường này…” Con trố mắt nhìn Ba kinh ngạc, thì Ba bỏ đi, không dám đứng đó nữa.
Bà bác sĩ thúc:
- Con đi gọi Ba lên đây.
Kim Chi đi ra và một lát sau vào cùng với Ba.
Oâng bác sĩ nói:
- Con ngồi xuống đây cho ông hỏi chút chuyện.
Ba lo sợ ngồi xuống chiếc ghế kê ở góc phòng.
Oâng bác sĩ nói:
- Theo ông thấy thì chắc là con cũng học khá. Sở dĩ con phải đi ở thuê là vì chưa tìm được chỗ nào khác, có phải thế không?
Giọng ông bác sĩ hiền từ khiến Ba cảm động. Ba chưa dám nói thì bà bác sĩ nói:
- Nhiều lần bà có ý nghi và hỏi con về gia thế, lần nào con cũng bảo là mồ côi.
Oâng bác sĩ nói:
- Con cứ thành thật cho ông biết về hoàn cảnh của con. Nếu được, ông sẽ tìm cách giúp con…
Thúy Ái nhìn ông bác sĩ với đôi mắt biết ơn và nói:
- Oâng bà đã thương con mà hỏi thì con cũng xin thành thật mà kể cho ông bà nghe…
Nói xong, Thúy Ái kể hết. Kim Chi ngồi nghe, hết sức cảm động.
Bà bác sĩ nói:
- Con đậu trung học phổ thông thì con có thể tìm một chỗ làm khá chớ.
Thúy Ái nói:
- Con không quen biết với ai cả. Con đi tìm mà không ra… Con lại không muốn ở nơi nhà trọ. Con sợ lắm.
Bà bác sĩ nói:
- Được con cứ ở đây với ông bà. Bao giờ kiếm được chỗ, con lại đi làm…
Thúy Ái nói:
- Oâng bà đã xem con như con cháu thì con ở đây mấy tháng cũng được…
Bà bác sĩ cảm động nói:
- Nhưng đồng lương có bao nhiêu, con cần phải đi làm để cho tương lai. Để rồi có chỗ nào khá, bà sẽ giới thiệu con.
Từ hôm ấy, hai vợ chồng ông bác sĩ đối đãi với Thúy Ái càng tử tế hơn nữa. Kim Chi và Ngọc Diệp càng thân với Thúy Ái hơn, và từ đấy cả nhà ai cũng gọi Thúy Ái bằng tên thật của nàng, chớ không gọi là Ba nữa. Các người giúp việc trong nhà cũng kính nể Thúy Ái.
Một hôm, nhà bà bác sĩ có khách. Oâng bà Trần Trọng Nghĩa ở Nha Trang vào, dắt theo ba đứa con là Trọng Lang, Trọng Minh và Ánh Hoa.
Kim Chi nói với Thúy Ái:
- Oâng bà Nghĩa là bạn thân của ba tôi. Oâng Nghĩa giàu có ở Nha Trang… Năm nào vào độ tháng này, ông cũng vào ở chơi một tuần. Bà Nghĩa tử tế lắm, trước kia bà cũng từng làm cô giáo. Chị có thấy ba đứa con của bà không? Tuy còn nhỏ mà đứa nào cũng lễ phép.
Thúy Ái hỏi:
- Oâng Nghĩa làm việc ở đâu?
- Oâng Nghĩa làm thầu khoán. Bà Nghĩa và ông Nghĩa mới gặp nhau gần đây. Vì thế cho nên họ lớn tuổi mà con cái thì còn nhỏ cả.
- Bà Nghĩa trông đẹp quá nhỉ? Không biết bà bao nhiêu tuổi mà trông trẻ quá?
- Ngoài ba mươi tuổi rồi đấy.
Tối hôm ấy, bà Nghĩa ngồi nhìn Thúy Ái sắp đặt bàn ăn giúp chị bồi trong nhà. Bà lấy làm lạ hỏi bà bác sĩ:
- Chị kiếm đâu ra một em giúp việc mặt mày dễ thương và cử chỉ nhanh lẹ như vậy?
Thấy Thúy Ái đứng đó, bà bác sĩ chưa tiện nói lai lịch của Thúy Ái, chỉ trả lời vắn tắt:
- Cũng nhờ chị Sáu giới thiệu.
Nhưng khi Thúy Ái đã đi xuống nhà bếp để bưng đồ ăn và phụ cho chị bếp thì bà bác sĩ liền kể cho bà Nghĩa nghe về lai lịch của Thúy Ái.
Bà Nghĩa nói:
- Hèn gì mà em trông nó ra vẻ đàng hoàng lắm. Em nói thế này chị đừng giận nhé. Hiện nay em cần một cô giáo để kèm các cháu học hành, đưa các cháu đi chơi. Nếu chị có thể nhường lại cho em cô Thúy Ái này, là may mắn cho các cháu lắm.
Bà bác sĩ vui vẻ đáp:
- Được vậy thì quý biết bao. Vợ chồng tôi cũng đang chú ý tìm cho Thúy Ái một chỗ làm lương tháng ngoài một ngàn, để Thúy Ái dành dụm mà lo cho tương lai.
Bà Nghĩa nói:
- Để mai em bàn kỹ lại với nhà em và sẽ định rõ số lương của Thúy Ái. Chúng em tuy mang tiếng là nhà thầu khoán nhưng không hề bóc lột công nhân chị ạ.
Thế là hôm sau, bà Nghĩa đem chuyện Thúy Ái kể ông Nghĩa nghe. Oâng Nghĩa hết sức bằng lòng, nói:
- Được vậy tốt lắm. Mình cứ giao ba con cho Thúy Ái săn sóc, để mình giúp tôi trong việc làm ăn. Lương tháng mình cứ hỏi lại chị bác sĩ thử phải trả bao nhiêu cho vừa, hay mình cứ hỏi ngay Thúy Ái. Theo ý tôi thì phải trả ít lắm là một ngàn rưỡi… Thúy Ái ăn ở tại nhà mình, xe cộ, giặt giũ khỏi tốn…
- Để em tính lại với chị bác sĩ xem sao.
Bà Nghĩa bàn kỹ với bà bác sĩ và bằng lòng trả Thúy Ái một ngàn rưỡi nếu Thúy Ái chịu nhận đi theo bà ra Nha Trang.
Bà bác sĩ gọi Thúy Ái lên và cho biết ý muốn của bà Nghĩa.
Thúy Ái do dự nói:
- Con rất cám ơn bà đã nghĩ cách giúp con… Nhưng hơn một tháng nay ở đây với ông bà, con được xem như hàng con cháu, đi chỗ khác con thấy bịn rịn quá.
Bà bác sĩ cũng cảm động nói:
- Cháu ở đây thì giúp ích cho bà được nhiều việc, nhưng tương lai cháu sẽ như thế nào? Cháu nên nhận lời bà Nghĩa… Bà Nghĩa là bạn thân của bà và bà Nghĩa cũng tốt lắm cháu ạ. Mỗi năm cháu sẽ lại theo bà Nghĩa vào đây ở chơi với vợ chồng bà… Còn Kim Chi, Ngọc Diệp thì có kỳ nghỉ hè nào mà không ra Nha Trang đâu, chị em lại gặp nhau, có sao đâu mà ngại.
Thúy Ái cũng biết nàng không thể giữ mãi cái địa vị đứa ở, dù ông bà bác sĩ tử tế đến mấy đi nữa…
Thúy Ái còn trẻ, nàng phải nghĩ đến tương lai. Thúy Ái liền nhận lời bà Nghĩa để theo ông bà ra Nha Trang đổi nghề.
Hôm xe ông bà Nghĩa về Nha Trang mang theo Thúy Ái, cả gia đình ông bác sĩ đều tỏ vẻ mến tiếc Thúy Ái.
Kim Chi cầm tay Thúy Ái, rưng rưng nước mắt và nói:
- Chị viết thư về cho chị em tôi nhé!
Thúy Ái cũng gạt lệ nói:
- Thế nào tôi cũng viết thư thăm ông bà và hai cô.
Mọi người bu quanh chiếc xe tỏ vẻ bịn rịn, làm ông Nghĩa chần chờ không dám cho xe chạy.
Bà Nghĩa liền nói:
- Thôi, dù sao thì cũng phải có phút từ biệt… Chúng ta chào anh chị vậy.
Oâng Nghĩa cúi đầu chào ông bà bác sĩ rồi cho xe chạy, Thúy Ái ngoái cổ về phía cửa kiếng ở sau xe mà từ biệt một lần nữa gia đình bà bác sĩ…
Thúy Ái ngậm ngủi nhớ lại những ngày êm đềm mà nàng đã sống bên cạnh bà bác sĩ, một người đàn bà hết sức hiền lành tử tế, so sánh với cô nàng thì thật là một trời một vực…
Nhưng rồi phong cảnh dọc đường đã làm cho Thúy Ái nguôi dần nỗi sầu ly biệt. Lại thêm những câu nói thơ ngây hồn nhiên của Trọng Lang, Trọng Minh, Ánh Hoa, con bà Nghĩa, làm Thúy Ái không sao buồn được nữa.
Ánh Hoa nhìn Thúy Ái rồi hỏi:
- Chị đi với em chị không vui à? Ra biển, em lượm vỏ ốc, vỏ sò cho chị chơi.
Thúy Ái cười:
- Giỏi lắm, nhưng em đã học được chữ chưa?
Ánh Hoa thỏ thẻ nói:
- Em giỏi lắm cơ, mẹ thường khen em học giỏi hơn anh Trọng Lang và Trọng Minh.
Trọng Lang đang ngồi nhìn Thúy Ái nãy giờ mà chưa biết tìm cái gì để nói, nghe Ánh Hoa khoe khoang liền cãi:
- Chà, em Ánh Hoa học giỏi dữ ha, chữ A mà đọc là chư B, giỏi dữ!
Trọng Minh cũng nói:
- Ngày nào em Ánh Hoa cũng trốn ra vườn bắt bướm cả chị ạ, chị đừng nghe lời nó.
Ánh Hoa xịu mặt xuống muốn khóc thì bà Nghĩa vuốt đầu Ánh Hoa và nói:
- Hai anh cứ nói xấu em mãi, em học giỏi lắm đấy. Và từ đây có chị Thúy Ái thì em càng học giỏi hơn nữa. Chị Thúy Ái thương em Ánh Hoa lắm.
Ánh Hoa liền nhảy trên nệm xe và nói:
- Chị Thúy Ái của con, mẹ nhé!
Thúy Ái cũng cười và vuốt ve Ánh Hoa.
Trọng Lang nói:
- Chị Thúy Ái của anh nữa chớ.
Ánh Hoa bỉu môi nói:
- Không cho hùn đâu.
Oâng Nghĩa đang lái xe cũng xoay lại cười vì tiếng “hùn” của Ánh Hoa.
Trọng Minh nói:
- Chị Thúy Ái của chúng ta chớ. Em Ánh Hoa thì có tài giành ẩu.
Thúy Ái nói:
- Em Trọng Minh nói đúng đấy. Chị của cả ba em chớ… Các em học giỏi thì chị đều yêu cả.
Trọng Lang vẫn không rời cặp mắt khỏi Thúy Ái, nói:
- Thế thì em được yêu nhiều nhất rồi, vì em học giỏi hơn hết đó chị Thúy Ái ạ!
Thúy Ái nhìn Trọng Lang với đôi mắt thân yêu. Chính Thúy Ái cũng thấy cảm tình của nàng đã nghiêng về Trọng Lang nhiều hơn cả. Trọng Lang có đôi mắt đen lanh lánh và một vầng trán rộng, cao…
Trọng Lang được cái nhìn đầy thân yêu của Thúy Ái, sung sướng chồm qua mình mẹ và đưa tay ra nắm lấy tay Thúy Ái siết chặt.
Ánh Hoa ngồi giữa Thúy Ái và mẹ, nhảy phóc lên ngồi trên mình Thúy Ái, lấy tay hất tay Trọng Lang và nói:
- Lấy tay đi!
Trọng Minh ngồi phía trước với ông Nghĩa, xoay lại nói:
- Em Ánh Hoa ganh tài lắm.
Ánh Hoa được ngồi trong lòng Thúy Ái, sung sướng mặc cho ai nói gì đó thì nói.
Thúy Ái cảm thấy mình đang sống giữa một bầu không khí êm đềm, và nàng hy vọng rồi đây nàng sẽ không còn thấy đời nàng cô độc lẻ loi nữa.
Xe cứ nuốt đường, mang trên xe mấy tâm hồn trẻ thơ ngây với tâm sự của một cô gái sắp dấn thân vào một cảnh sống mới…
Xe đến Nha Trang, đến biệt thự của ông bà Nghĩa. Thúy Ái và bà Nghĩa lo sắp đặt đồ đạc xuống. Thúy Ái khi vào làm với bà bác sĩ chỉ có mỗi một cái giỏ nhỏ với vài bộ đồ, thì nay mang cả một chiếc rương lớn với một cái bao đầy nhóc áo quần.
Bà bác sĩ đã cho Thúy Ái không biết bao nhiêu đồ cũ của Kim Chi và Ngọc Diệp. Nhờ cách ăn mặc sạch sẽ lại được vẻ mặt hiền lành, Thúy Ái dễ gây cảm tình với mọi người, mặc dù Thúy Ái không đẹp lắm.
Bà Nghĩa dành cho Thúy Ái một cái phòng bên cạnh phòng của hai con trai bà.
Bà nói với Thúy Ái:
- Thế nào Ánh Hoa cũng đòi ở chung phòng với Thúy Ái cho mà xem.
Thúy Ái cười:
- Bà cho Ánh Hoa ở chung với em cho vui.
- Được. Mấy lúc nay nó ngủ với tôi, nhưng nay thế nào nó cũng đòi qua ngủ với Thúy Ái.
Quả thật đúng như lời bà Nghĩa đã tiên đoán, tối hôm ấy Ánh Hoa nói với mẹ:
- Mẹ cho con ở chung phòng với chị Thúy Ái, mẹ nhé!
Bà Nghĩa nhìn Thúy Ái và cười, rồi bà cho kê trong phòng Thúy Ái cái giường nhỏ của Ánh Hoa…
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: Sunshine
Posts: 79425
Has thanked: 35123 times
Have thanks: 45947 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: April 21st, 2017, 10:19 pm
Country: United States of America
    Windows 8 Firefox

Re: Bóng Người Xưa_Bà Tùng Long

Postby DaMinhChau » April 18th, 2017, 11:43 am


Chương 1


Thúy Ái chăm chú đọc báo. Cả tuần lễ nay, ngày nào nàng cũng bỏ tiền ra mua một tờ báo, mặc dù túi tiền nàng đã gần cạn và nàng cũng không thích đọc báo mấy.
Nàng chỉ cốt đọc ở chỗ rao tìm người với hy vọng họa may tìm được chỗ làm chăng.
Thúy Ái mồ côi cha mẹ từ lúc bé, được một bà cô nuôi cho đi học. Nhưng Thúy Ái cũng khổ sở lắm mới học đến bậc trung học.
Buổi sáng, Thúy Ái đi chợ về nấu ăn, đến chiều mới được cắp sách đến trường và tối lại thì phải giặt áo quần, ủi đồ đạc. Đến khuya, Thúy Ái mới học bài được.
Thúy Ái cực nhọc nhưng được học, nàng vẫn cho mình là sung sướng hơn các bạn. Bạn bè của nàng nhiều người còn đủ mẹ cha, thế mà vì cảnh nghèo cũng không sao được như nàng.
Cô của Thúy Ái là một người đàn bà không chồng, tánh tình hết sức khó, ở vừa lòng bà cô không phải là việc dễ. Không ngày nào Thúy Ái không nghe cô la rầy việc này, chê bai việc nọ. Trong nhà chỉ có hai cô cháu mà vẫn cứ ồn ào, cũng lại tánh hay nói, mà lại nói dai, của bà Lợi, cô nàng.
Bà Lợi lấy việc nuôi cháu làm một cái ơn lớn, cho nên gặp ai quen biết đến thăm, bà cũng khoe:
- Đó, các chị xem tôi nghèo như thế này mà tôi vẫn phải nuôi nó. Bên phía ngoại của nó thiếu gì người giàu mà có ai nghĩ đến nó đâu.
Những lúc nghe bà Lợi nói như thế, Thúy Ái buồn lắm. Sự thật bên ngoại của nàng chẳng còn ai cả.
Bà Lợi đem Thúy Ái về nuôi thì bà bớt ngay đứa ở giúp việc. Thúy Ái còn nhớ rõ lúc về ở với cô, nàng mới có tám tuổi, thế mà không có việc gì nàng không làm. Quét nhà, xách nước và đi chợ. Cực nhọc suốt ngày thế mà Thúy Ái vẫn chăm chú học hành, trong lớp nàng vẫn được sắp vào hàng giỏi.
Đến lúc Thúy Ái được mười sáu tuổi, cái tuổi mà bạn bè đã lo chưng diện, lo làm tốt, thì Thúy Ái vẫn áo vải, quần vải, đầu tóc rối bù và mặt mày lem luốc.
Chỉ những lúc đi học, Thúy Ái vì sợ cô giáo quở mới chải qua mái tóc và rửa mặt sạch sẽ.
Nhiều lúc vừa rửa chén xong, Thúy Ái vội vàng ôm cặp chạy đến trường cho khỏi trễ. Vào sân trường, thấy nàng đầu tóc rối, các bạn xúm lại, người chải đầu kẻ kẹp tóc cho nàng.
Một vài bạn nói:
- Thúy Ái, mày làm gì mà tanh ói vậy? Đi ra rửa tay đi, lát nữa vào lớp cô phạt chết.
Thúy Ái vội vã chạy ra chỗ máy nước và chà rửa đôi bàn tay còn rịn mỡ.
Nhiều bạn thấy Thúy Ái như thế hết sức thương hại, nên hễ có cái lược, cây kẹp dư là cho Thúy Ái.
Nhưng nhiều bạn lại khinh khi nàng nghèo, ganh ghét nàng học giỏi.
Đừng nói bạn bè, đến các cô giáo, thấy bề ngoài lôi thôi của Thúy Ái, không có cảm tình với nàng chút nào…
Chống trả với bao nhiêu cam khổ về vật chất lẫn tinh thần, thế mà Thúy Ái năm nay đã đậu được bằng Trung học phồ thông và định tìm một việc làm để khỏi phải nhờ vả vào người cô nữa. Thúy Ái còn nuôi mộng là làm có tiền sẽ giúp đợ bà Lợi.
Nhưng đời có lắm chuyện éo le khó hiểu. Bà Lợi ở vậy không chồng đến nay đã ngoài bốn mươi tuổi, ai cũng tưởng bà không còn nuôi mộng lập gia đình nữa.
Thế mà vừa rồi bà bỗng gặp lại Võ, một người bạn trai, quen với bà từ lúc còn thơ ấu, rồi cái ý lập gia đình và mối tình già bỗng sống lại trong lòng bà. Bà thu xếp đi theo ông Võ, vì ông này làm ăn ở một tỉnh vùng Cao Nguyên.
Trước khi đi lấy chồng, bà vui vẻ nói với Thúy Ái:
- May quá, cháu đã đậu được bằng này bằng nọ với người ta rồi, nếu không, đi xa, cô cũng ân hận. Cháu có định đi xin việc làm chưa? Cái nhà này giờ đây cô sẽ phải trả lại cho người ta.
Nghe cô nói, Thúy Ái cảm thấy từ nay nàng phải lăn lộn với đời, không chỗ nương tựa. Nhưng lòng Thúy Ái vẫn vững vàng vì tin vào mảnh bằng cấp cỏn con kia để mưa lấy cái sống.
Bà Lợi gửi Thúy Ái ở nhà một người bạn và cho nàng một số tiền nhỏ… Oâng Võ thấy Thúy Ái sắp sửa đi làm mà không có một bộ đồ nên thân, liền bỏ một số tiền cho Thúy Ái may sắm vài bộ đồ.
Thế rồi bà Lợi theo ông Võ phiêu lưu trên vùng Cao Nguyên với một mối tình già mà mới.
Thúy Ái đi kiếm việc làm…
Suốt tuần nay, mặc dù không tiền, Thúy Ái cũng phải bỏ tiền ra mua báo hằng ngày để xem có ai cần dùng người làm không…
Hôm nay, cũng như mỗi ngày, Thúy Ái chỉ thấy đăng tên các người tìm việc, nào tú tài tìm chỗ dạy tư, nào sinh viên tìm chỗ dạy thêm… Không có hãng nào cần dùng người cả.
Thúy Ái lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.
Từ nhỏ ở với cô, tuy không có lấy một ngày sung sướng, nhưng cuộc sống được no đủ ngày hai buổi, chỗ ở cũng tử tế. Nay mới dọn lại ở với người hàng xóm, chỗ ngủ chỉ là một chiếc ghế bố kê bên mái nhà trên, Thúy Ái không được yên lòng vì nhà bà hàng xóm lại là nhà nuôi cơm tháng, kẻ ra người vô rộn rịp.
Cũng may vì Thúy Ái tuy là một thiếu nữ xuân xanh đương thì nhưng thiếu ăn, thiếu mặc, không biết trang điểm, nên không có gì đáng cho ai chú ý. Nhờ thế mà Thúy Ái cũng tạm yên.
Ngồi trên ghế đá ở công viên, Thúy Ái đưa mắt nhìn những kẻ qua lại. Người nào cũng có vẻ thảnh thơi sung sướng, hình như họ không có việc gì lo nghĩ cả… Các cặp thanh niên nam nữ thì nói cười không ngớt, họ có bao giờ để ý đến Thúy Ái, một thiếu nữ thất nghiệp, mồ côi, đang khao khát tìm một chỗ làm để yên thân…
Thấy các cô vú em trẻ tuổi nhí nhảnh nói cười, Thúy Ái bỗng có ý so sánh cuộc đời nàng với họ. Thì ra mảnh bằng cấp mà nàng đậu được với bao công lao khó nhọc, không đem đến cho nàng sự no ấm cơm áo. Một ý nghĩ vút ra trong đầu óc Thúy Ái:
- Hay là ta xin vào giữ con cho các gia đình giàu có?
Vừa có ý nghĩ ấy, nàng lại giật mình tự nhủ:
- Từ hồi nào ta có quen với cái nghề ấy đâu. Làm sao mà được…
Thúy Ái lại đưa mắt nhìn các thiếu nữ giữ em đang ngồi thêu, may trên các chiếc ghế, thỉnh thoảng ngừng tay lại nhìn lũ trẻ đang chơi với sỏi, với cát ở công viên.
Thúy Ái thấy công việc họ cũng không có gì nặng nhọc. Một người chỉ giữ một đứa trẻ, công việc ấy thảnh thơi lắm.
Thúy Ái rụt rè đứng lên, đi lại ngồi gần một chị đã hơi lớn tuổi. Do dự một hồi, Thúy Ái mới hỏi được:
- Chị giữ em mỗi tháng được bao nhiêu tiền, chị?
Người đàn bà ấy nhìn Thúy Ái, và qua cặp mắt của chị, có lẽ chị tưởng Thúy Ái cũng hạng người như mình, nên hỏi:
- Chị ở tỉnh lên định tìm việc làm phải không?
Thúy Ái gật đầu. Chị ấy liền nói:
- Giữ em cho giỏi, nghĩa là biết nuôi sữa bò, biết săn sóc em, thì cao tay lắm mỗi tháng được bảy trăm đồng. Còn giữ em lớn thì độ năm trăm là nhiều…
Thúy Ái thật thà:
- Cơm áo của chủ phải không chị?
- Cơm của chủ, chớ áo quần thì mình may lấy mà mặc. Chủ có cho quần áo cũ thì mình lại mất công sửa, chớ lợi lộc bao nhiêu. Bộ định tìm chỗ giữ em phải không? Bây giờ tìm việc cũng khó lắm, chủ người ta sợ các người giúp việc rồi.
Thúy Ái không hiểu mới hỏi:
- Tại sao họ sợ hả chị?
- Chớ không nghe những chuyện người giúp việc ăn cắp đồ của chủ rồi trốn đi đó sao? Vì vậy, muốn tìm một chỗ giữ em, phải có người quen biết tiến dẫn, hoặc bà con quen thuộc bảo lãnh.
Thúy Ái thở dài nói:
- Vậy à?
Người đàn bà nọ càng tin chắc Thúy Ái đang tìm chỗ giữ em và lại không quen với ai cả, nên mới tìm đến làm quen với chị. Chị liền nói với Thúy Ái:
- Chị muốn tìm chỗ giữ em à? Đã làm đâu chưa?
Thúy Ái đáp:
- Chưa làm đâu cả, mà tôi cũng không quen với ai. Chị xem bộ tôi có thể giữ em được không?
Người đàn bà ấy nhìn Thúy Ái rồi nói có vẻ thành thật:
- Chị hiền lành quá, có lẽ người nào cần giữ em cũng bằng lòng mướn.
Thúy Ái mỉm cười chua chát. Có lẽ nàng đang nghĩ với sức học của nàng mà đi giữ em thì cũng hoài công ăn học thật đấy, nhưng chưa tìm ra đâu một chân thơ ký thì đi giữ em đỡ cũng chả sao. Huống nữa, Thúy Ái không muốn ở cái nhà trọ ấy nữa. Lôi thôi và không ngăn nắp gì, chỗ ở như thế có thể đưa nàng vào con đường hư hỏng.
Thúy Ái lại vơ vẩn nghĩ đến các bạn tốt số hơn nàng. Nhiều người sức học kém hơn nàng, thế mà nhờ người này, người nọ có thế lực, mà nay nghiễm nhiên có chỗ làm rất tốt.
Ơû đời chỉ có vây cánh là được. Giờ đây Thúy Ái thử đóng một vai phụ xem sao… Khi mình chưa có tài, khi thiên hạ chưa biết tài của mình, mình phải đóng tạm một vai phụ trên sân khấu đời chớ sao? Đợi ngày mai sáng lạnh, mình sẽ bước lên một địa vị cao hơn, khi ấy tha hồ mà múa nhảy, mà thi thố tài năng, mà làm việc ích nước lợi dân.
Nghĩ thế, Thúy Ái thấy lòng bớt chua chát, và vui vẻ nói với chị đàn bà nọ:
- Chị Hai à, chị nhắm có chỗ nào thiếu người, chị chỉ giùm em một chỗ giữ em hay làm bồi, chị nhé. Em không bao giờ dám quên ơn chị.
Trong lúc Thúy Ái năn nỉ chị đàn bà nọ, thì một người giữ em khác ở đằng chiếc ghế kia, vội vã đi lại và hỏi:
- Việc gì thế chị Hai?
Thúy Ái cười vì nàng cũng vừa gọi người đàn bà nọ bằng chị Hai… Nàng không biết tên mà vẫn gọi được đúng.
Chị Hai nói:
- Chị này ở dưới tỉnh mới lên, đang tìm một chỗ giữ em, chị Sáu ạ. Chị có quen ai thì chỉ giùm.
Thúy Ái khiêm nhượng nói:
- Chị Hai cứ gọi em bằng em Ba đi, em còn nhỏ, đáng là em của hai chị cả mà.
Chị Sáu nói:
- Được, để chị chỉ cho em một chỗ hết sức tử tế. Nhưng được chỗ làm đừng quên ơn chị nhé.
Thúy Ái vui mừng nói:
- Không bao giờ em quên ơn hai chị đâu.
Chị Hai cười hỏi:
- Đãi mỗi người mấy tô mì nhé?
Thúy Ái cười:
- Mấy tô cũng được.
Chị Sáu phanh phui:
- Chị Hai à, cái mụ Năm thế kia mà xấu ghê. Hôm trước đưa con bé vào làm cho bà kỹ sư, mỗi tháng sáu trăm, tháng đầu chị ta ăn mất lương của con nhỏ.
- Tiền nước mà! Thiên hạ người ta ai mà chả ăn tiền đầu như thế. Chỉ bọn mình, cứ làm công không, nhưng ở đời giúp đỡ nhau bước đầu mới quí…
Chị Sáu nói với Thúy Ái:
- Bà bác sĩ ở gần chị đang cần người làm việc lặt vặt trong nhà. Bà ấy hết sức tử tế nhưng lại hết sức kỹ lưỡng. Người nào làm với bà mà tính nết lôi thôi, bà không mướn. Ơû với bà có phòng riêng ngủ và đi đâu phải xin phép. Bà chỉ có hai cô con gái đã lớn nhưng còn đi học…
Thúy Ái hỏi:
- Bà ấy làm bác sĩ hay chồng là bác sĩ?
Chị Sáu cười:
- Chồng bà làm bác sĩ chớ. Đàn bà được mấy người làm bác sĩ.
Thúy Ái cãi:
- Nhiều lắm chớ. Cả mười mấy bà bác sĩ ở đây, chị không biết sao… Đàn bà đời bây giờ học cũng giỏi lắm.
Chị Hai nói:
- Phận mình giữ em chỉ biết việc giữ em, ai học giỏi họ nhờ.
Thúy Ái ngao ngán: “Họ hẹp hòi đến thế à!”. Chưa chi mà họ đã quơ Thúy Ái vào bọn với họ. Thúy Ái liền nói:
- Chị em học giỏi, mình cũng được thơm lây.
Chị Hai và chị Sáu hình như còn hoài nghi về câu nói của Thúy Ái.
Chị Sáu nói:
- Thôi, chúng mình về sớm một tí nhé, tôi đưa em Ba đây vào giới thiệu với bà bác sĩ Công…
Thúy Ái đứng lên hỏi:
- Chị Hai cùng về không?
Chị Hai ngáp một cái và nói:
- Ừ, cùng về cho vui, về dỗ em ngủ rồi còn phải giặt đồ cho em nữa.
Thúy Ái theo hai người ra khỏi công viên Tao Đàn… Đi một lát đến một biệt thự trên đường Nguyễn Du, chị Sáu ngừng lại nói:
- Thôi chị Hai về trước nhé! Tôi vào đây… May quá, bà bác sĩ kia rồi.
Chị Sáu gọi Thúy Ái, mặc dù Thúy Ái đang đi sát sau lưng chị:
- Mau lên em.
Bà bác sĩ đang đứng ngắm đàn gà tây, thấy chị Sáu liền hỏi:
- Chị Sáu, chị đi chơi?
Chị Sáu lanh miệng:
- Tôi đưa người đến giúp việc cho bà.
Mặt bà bác sĩ tươi lên, bà nói:
- Thế à?
Rồi nhìn Thúy Ái, bà bác sĩ hỏi:
- Em này phải không?
Thúy Ái ngượng nghịu đáp:
- Dạ.
Bà bác sĩ quả thật là con người dễ gây thiện cảm. Bà nhìn Thúy Ái, rồi nói:
- Chắc từ hồi nào đến giờ em chưa đi làm với ai?
Thúy Ái nói:
- Dạ, em chưa đi làm với ai cả. Em vừa nghỉ học…
Thúy Ái nói lỡ câu ấy xong, nàng giật mình. May sao bà bác sĩ lại không nghe.
Bà bác sĩ nói:
- Công việc ở đây cũng không có gì… Chỉ dọn dẹp sao cho sạch sẽ, coi sóc quần áo cho hai cô con qua, và may chút ít. Em biết may, thêu thùa gì không?
Thúy Ái đáp:
- Dạ, em biết thêu, may và đan nhưng không đẹp lắm.
Bà bác sĩ nói:
- Thế thì tốt. Em muốn mỗi tháng bao nhiêu?
Thúy Ái thấy bà bác sĩ ăn nói dễ thương nên nói:
- Bà gọi cháu bằng con… Cháu cũng đáng tuổi con bà. Bà muốn cho bao nhiêu cũng được.
Bà bác sĩ hết sức bằng lòng, bảo:
- Con ở đây, bà cho con mỗi tháng sáu trăm đồng.
Chị Sáu chen vào:
- Ơû đây thì khỏi lo áo quần, đồ cũ của các cô đây bận không hết.
Bà bác sĩ ngắm Thúy Ái rồi nói:
- Con nhỏ này vóc vạc bằng con Kim Chi của tôi. Con Ngọc Diệp thì hơn…
Bà xoay lại chị Sáu:
- Cám ơn chị nhé! Vài bữa chị lại đây tôi thưởng chị.
Chị Sáu cảm ơn rồi cúi chào đi ra. Bà bác sĩ xoay lại Thúy Ái:
- Con tên gì?
- Dạ, con tên Ba.
- Con về lấy đồ rồi sang đây ngay con nhé! Hôm nay tốt ngày lắm, đừng để ngày mai không nên. Aø, con ở gần đây không?
Bà thấy Thúy Ái cầm tờ báo, liền hỏi:
- Con biết chữ à?
- Dạ! Con mua báo đọc để tìm chỗ làm…
- Bà thiếu người chớ bà không dám rao lên báo đâu. Rao lên báo rồi người ta kéo lại đông, người nào cũng quá lanh lẹ, bà không dám dùng. Thôi, con về lấy đồ. Con ráng làm cho thật thà, để nhờ cậy về sau.
Thúy Ái dạ, rồi cáo từ lui ra.
Chiều hôm ấy, Thúy Ái xách một cái giỏ nhỏ, đi làm cho bà bác sĩ.
Thấy Thúy Ái lại, bà hết sức vui mừng, gọi con:
- Kim Chi ơi! Con ra đưa con Ba và chỉ phòng cho nó, con nhé.
Một thiếu nữ mặc đồ bà ba trắng chạy ra, nhoẻn miệng cười với Thúy Ái rồi bảo:
- Đi theo tôi.
Thúy Ái đi theo Kim Chi, trong lòng hết sức vui vẻ. Nàng không ngờ ái nữ của một bà bác sĩ mà lại ăn mặc giản dị như thế, chỉ một bộ đồ bà ba vải, chân đi đôi dép Nhật, tóc để dài không uốn, mặt mày không son phấn.
Kim Chi lại vui vẻ hỏi:
- Chị mới đến làm? Chị tên là Ba phải không?
Thúy Ái mỉm cười:
- Dạ, em là Ba.
- Chị mấy tuổi?
- Em mười tám tuổi.
- Thế chị bằng tuổi tôi.
- Cô gọi em bằng em, đừng gọi bằng chị.
Kim Chi làm thinh một lát rồi nói:
- Bằng tuổi nhau thì gọi bằng chị, gọi bằng em, mẹ rầy, chị ạ. Chị Ngọc Diệp gọi chị bằng em được. Chị Ngọc Diệp lớn hơn chị ba tuổi.
Kim Chi chỉ căn phòng phía sau cho Ba – từ nay chúng tôi tạm gọi Thúy Ái bằng Ba vậy – và nói:
- Phòng chị ở giữa, tuy không mát mẻ bằng phòng ngoài, nhưng được yên ổn, mẹ tôi bảo thế, cho nên bắt chị bếp phải dọn ra ngoài, nhường căn này cho chị, căn trong của chị giặt đồ.
- Đến ba người ở sao cô?
Ba người. Khi trưa này mẹ bảo chị còn nhỏ, phải để chị ở phòng giữa cho kín đáo. Phòng ngoài gần gara ồn ào… vả lại phía ấy có anh tài xế.
Ba thầm cám ơn bà bác sĩ đã lo cho nàng một cách chu đáo. Ba thấy mình đang được một nơi yên ổn để nhờ tấm thân qua những ngày mưa gió. Có lẽ nàng không đến nỗi tủi nhục vì cảnh đi ở đợ.
Kim Chi chỉ một cái tủ nhỏ đã cũ và nói:
- Chị sắp đồ vào đây rồi đi tắm rửa cho sạch sẽ. Hôm nay chị chỉ đến cho được ngày tốt, chớ mẹ tôi bảo để chị nghỉ…
Nói xong, Kim Chi đi ra, để cho Thúy Ái sắp đặt trong phòng. Bản tánh sạch sẽ, Thúy Ái thay áo, đi mượn thùng nước và lau chùi gian phòng, tủ giường. Đâu đó sạch sẽ, Thúy Ái sắp đặt lại cho vừa ý rồi đi tắm, và ra trình diện với mọi người trong nhà.
Ngọc Diệp nhìn Thúy Ái rồi nói với mẹ:
- Trông Ba có vẻ một nữ sinh hơn là một đứa ở.
Kim Chi nói:
- Em cũng nghĩ như vậy. Chị bước vào gian phòng Ba mà xem. Chị ấy dọn dẹp mỹ thuật lắm. Em thấy như chị ấy có mang theo một chồng tập và sách nữa.
Bà bác sĩ nghe thế, hỏi:
- Thế à? Hay trước kia nó cũng là con nhà khá giả, bây giờ nghèo phải đi làm mướn?
Ba mẹ con đang nói chuyện thì một chiếc xe hơi chầm chậm chạy vào nhà.
Ngọc Diệp nói lớn:
- Ba đã về kìa…
Thúy Ái nghe nói, chạy lại đứng bên bà bác sĩ.
Oâng bác sĩ thấy Thúy Ái lạ liền hỏi:
- Cháu nào đây?
Bà bác sĩ giới thiệu:
- Đây là con Ba, mới đến xin làm thế cho con Phụng ngày trước.
Oâng bác sĩ vui vẻ nói:
- Ráng làm cho giỏi nghe con.
Ba cúi đầu vâng dạ…
Từ nay, Thúy Ái đã là người giúp việc đắc lực của bà bác sĩ.
Thúy Ái dọn dẹp đâu đó gọn gàng, sạch sẽ. Thúy Ái thêu bao gối, may màn cửa, vá áo quần. Mỗi việc của Thúy Ái làm đều tươm tất, bà bác sĩ hết sức vừa lòng. Thúy Ái sắp đặt lại hai tủ áo quần của Ngọc Diệp, Kim Chi, cái nào cũ để ra cũ, mới để ra mới. Ngọc Diệp và Kim Chi đã xem Thúy Ái như một đứa em, một người bạn.
Ngoài những giờ làm công việc của nàng, Thúy Ái lại còn giúp chị bếp giặt đồ để gây cảm tình.
Đến anh tài xế là người cau có khó tánh mà Thúy Ái cũng ở vừa lòng anh ta.
Mới trong vòng một tháng mà Thúy Ái đã gây được nhiều cảm tình.
Ngọc Diệp và Kim Chi đi học về thì Thúy Ái đã dọn sẵn quần áo cho thay và lo sắp đặt sách vở đâu vào đó…
Tối lại không có việc gì làm, Thúy Ái mượn báo về phòng đọc, và nàng cũng đọc sách nữa…
Oâng bác sĩ một hôm nói với bà:
- Tôi xem con Ba không phải là đứa đi ở đâu. Bà hỏi xem thử nó là con cái nhà ai…
Bà bác sĩ liền nói:
- Tôi cũng hỏi nó nhiều lần rồi. Lần nào nó cũng trả lời là nó mồ côi cha mẹ từ thuở bé, được một bà cô nuôi nấng và cho đi học chút ít. Nay vì bà cô đi lấy chồng và theo chồng lên vùng Cao Nguyên làm ăn nên nó bơ vơ phải tìm chỗ làm.
Oâng bác sĩ nói:
- Thật thế à! Sao bộ nó đàng hoàng không ra đứa đi ở mướn. Tôi không bao giờ thấy nó ngồi lê đôi mách, cười cợt với ai cả… Mặt mày nó cũng sáng sủa, có thua con mình đâu… Bà dặn hai con nên tử tế với nó.
Kim Chi ở ngoài bước vào thình lình giữa khi cha mẹ nói chuyện, nghe câu được câu mất, nhưng cũng hiểu cha mẹ đang nói chuyện về Ba, liền hỏi:
- Chị Ba không phải biết đọc, biết viết mà thôi đâu ba ạ, chị ấy có lẽ học giỏi hơn thế nữa… Vừa rồi mẹ cho chị lãnh tháng lương, chị đi mua ba bốn quyển sách… Con không thấy chị may áo quần…
Bà bác sĩ nói:
- Vậy sao?
Oâng bác sĩ liền nói:
- Đâu, con gọi nó lên đây cho ba hỏi thử.
Kim Chi không đi liền mà còn nói:
- Hôm nọ con ngồi tỏ ý lo ngày mai sẽ bị phạt vì chưa thêu xong miếng đồ may để chấm điểm, thì chị Ba liền nói: “Cô đưa tôi làm cho…” Con không tin Ba làm được. Thế mà Ba làm được… Như thế tỏ ra Ba có học ít lắm cũng là ban Trung học. Lại hôm khác, con làm bài toán không ra, Ba đi ngang thấy con vẽ hình, đứng lại tò mò xem rồi đưa tay chỉ: “Sao cô không vẽ thử đường này…” Con trố mắt nhìn Ba kinh ngạc, thì Ba bỏ đi, không dám đứng đó nữa.
Bà bác sĩ thúc:
- Con đi gọi Ba lên đây.
Kim Chi đi ra và một lát sau vào cùng với Ba.
Oâng bác sĩ nói:
- Con ngồi xuống đây cho ông hỏi chút chuyện.
Ba lo sợ ngồi xuống chiếc ghế kê ở góc phòng.
Oâng bác sĩ nói:
- Theo ông thấy thì chắc là con cũng học khá. Sở dĩ con phải đi ở thuê là vì chưa tìm được chỗ nào khác, có phải thế không?
Giọng ông bác sĩ hiền từ khiến Ba cảm động. Ba chưa dám nói thì bà bác sĩ nói:
- Nhiều lần bà có ý nghi và hỏi con về gia thế, lần nào con cũng bảo là mồ côi.
Oâng bác sĩ nói:
- Con cứ thành thật cho ông biết về hoàn cảnh của con. Nếu được, ông sẽ tìm cách giúp con…
Thúy Ái nhìn ông bác sĩ với đôi mắt biết ơn và nói:
- Oâng bà đã thương con mà hỏi thì con cũng xin thành thật mà kể cho ông bà nghe…
Nói xong, Thúy Ái kể hết. Kim Chi ngồi nghe, hết sức cảm động.
Bà bác sĩ nói:
- Con đậu trung học phổ thông thì con có thể tìm một chỗ làm khá chớ.
Thúy Ái nói:
- Con không quen biết với ai cả. Con đi tìm mà không ra… Con lại không muốn ở nơi nhà trọ. Con sợ lắm.
Bà bác sĩ nói:
- Được con cứ ở đây với ông bà. Bao giờ kiếm được chỗ, con lại đi làm…
Thúy Ái nói:
- Oâng bà đã xem con như con cháu thì con ở đây mấy tháng cũng được…
Bà bác sĩ cảm động nói:
- Nhưng đồng lương có bao nhiêu, con cần phải đi làm để cho tương lai. Để rồi có chỗ nào khá, bà sẽ giới thiệu con.
Từ hôm ấy, hai vợ chồng ông bác sĩ đối đãi với Thúy Ái càng tử tế hơn nữa. Kim Chi và Ngọc Diệp càng thân với Thúy Ái hơn, và từ đấy cả nhà ai cũng gọi Thúy Ái bằng tên thật của nàng, chớ không gọi là Ba nữa. Các người giúp việc trong nhà cũng kính nể Thúy Ái.
Một hôm, nhà bà bác sĩ có khách. Oâng bà Trần Trọng Nghĩa ở Nha Trang vào, dắt theo ba đứa con là Trọng Lang, Trọng Minh và Ánh Hoa.
Kim Chi nói với Thúy Ái:
- Oâng bà Nghĩa là bạn thân của ba tôi. Oâng Nghĩa giàu có ở Nha Trang… Năm nào vào độ tháng này, ông cũng vào ở chơi một tuần. Bà Nghĩa tử tế lắm, trước kia bà cũng từng làm cô giáo. Chị có thấy ba đứa con của bà không? Tuy còn nhỏ mà đứa nào cũng lễ phép.
Thúy Ái hỏi:
- Oâng Nghĩa làm việc ở đâu?
- Oâng Nghĩa làm thầu khoán. Bà Nghĩa và ông Nghĩa mới gặp nhau gần đây. Vì thế cho nên họ lớn tuổi mà con cái thì còn nhỏ cả.
- Bà Nghĩa trông đẹp quá nhỉ? Không biết bà bao nhiêu tuổi mà trông trẻ quá?
- Ngoài ba mươi tuổi rồi đấy.
Tối hôm ấy, bà Nghĩa ngồi nhìn Thúy Ái sắp đặt bàn ăn giúp chị bồi trong nhà. Bà lấy làm lạ hỏi bà bác sĩ:
- Chị kiếm đâu ra một em giúp việc mặt mày dễ thương và cử chỉ nhanh lẹ như vậy?
Thấy Thúy Ái đứng đó, bà bác sĩ chưa tiện nói lai lịch của Thúy Ái, chỉ trả lời vắn tắt:
- Cũng nhờ chị Sáu giới thiệu.
Nhưng khi Thúy Ái đã đi xuống nhà bếp để bưng đồ ăn và phụ cho chị bếp thì bà bác sĩ liền kể cho bà Nghĩa nghe về lai lịch của Thúy Ái.
Bà Nghĩa nói:
- Hèn gì mà em trông nó ra vẻ đàng hoàng lắm. Em nói thế này chị đừng giận nhé. Hiện nay em cần một cô giáo để kèm các cháu học hành, đưa các cháu đi chơi. Nếu chị có thể nhường lại cho em cô Thúy Ái này, là may mắn cho các cháu lắm.
Bà bác sĩ vui vẻ đáp:
- Được vậy thì quý biết bao. Vợ chồng tôi cũng đang chú ý tìm cho Thúy Ái một chỗ làm lương tháng ngoài một ngàn, để Thúy Ái dành dụm mà lo cho tương lai.
Bà Nghĩa nói:
- Để mai em bàn kỹ lại với nhà em và sẽ định rõ số lương của Thúy Ái. Chúng em tuy mang tiếng là nhà thầu khoán nhưng không hề bóc lột công nhân chị ạ.
Thế là hôm sau, bà Nghĩa đem chuyện Thúy Ái kể ông Nghĩa nghe. Oâng Nghĩa hết sức bằng lòng, nói:
- Được vậy tốt lắm. Mình cứ giao ba con cho Thúy Ái săn sóc, để mình giúp tôi trong việc làm ăn. Lương tháng mình cứ hỏi lại chị bác sĩ thử phải trả bao nhiêu cho vừa, hay mình cứ hỏi ngay Thúy Ái. Theo ý tôi thì phải trả ít lắm là một ngàn rưỡi… Thúy Ái ăn ở tại nhà mình, xe cộ, giặt giũ khỏi tốn…
- Để em tính lại với chị bác sĩ xem sao.
Bà Nghĩa bàn kỹ với bà bác sĩ và bằng lòng trả Thúy Ái một ngàn rưỡi nếu Thúy Ái chịu nhận đi theo bà ra Nha Trang.
Bà bác sĩ gọi Thúy Ái lên và cho biết ý muốn của bà Nghĩa.
Thúy Ái do dự nói:
- Con rất cám ơn bà đã nghĩ cách giúp con… Nhưng hơn một tháng nay ở đây với ông bà, con được xem như hàng con cháu, đi chỗ khác con thấy bịn rịn quá.
Bà bác sĩ cũng cảm động nói:
- Cháu ở đây thì giúp ích cho bà được nhiều việc, nhưng tương lai cháu sẽ như thế nào? Cháu nên nhận lời bà Nghĩa… Bà Nghĩa là bạn thân của bà và bà Nghĩa cũng tốt lắm cháu ạ. Mỗi năm cháu sẽ lại theo bà Nghĩa vào đây ở chơi với vợ chồng bà… Còn Kim Chi, Ngọc Diệp thì có kỳ nghỉ hè nào mà không ra Nha Trang đâu, chị em lại gặp nhau, có sao đâu mà ngại.
Thúy Ái cũng biết nàng không thể giữ mãi cái địa vị đứa ở, dù ông bà bác sĩ tử tế đến mấy đi nữa…
Thúy Ái còn trẻ, nàng phải nghĩ đến tương lai. Thúy Ái liền nhận lời bà Nghĩa để theo ông bà ra Nha Trang đổi nghề.
Hôm xe ông bà Nghĩa về Nha Trang mang theo Thúy Ái, cả gia đình ông bác sĩ đều tỏ vẻ mến tiếc Thúy Ái.
Kim Chi cầm tay Thúy Ái, rưng rưng nước mắt và nói:
- Chị viết thư về cho chị em tôi nhé!
Thúy Ái cũng gạt lệ nói:
- Thế nào tôi cũng viết thư thăm ông bà và hai cô.
Mọi người bu quanh chiếc xe tỏ vẻ bịn rịn, làm ông Nghĩa chần chờ không dám cho xe chạy.
Bà Nghĩa liền nói:
- Thôi, dù sao thì cũng phải có phút từ biệt… Chúng ta chào anh chị vậy.
Oâng Nghĩa cúi đầu chào ông bà bác sĩ rồi cho xe chạy, Thúy Ái ngoái cổ về phía cửa kiếng ở sau xe mà từ biệt một lần nữa gia đình bà bác sĩ…
Thúy Ái ngậm ngủi nhớ lại những ngày êm đềm mà nàng đã sống bên cạnh bà bác sĩ, một người đàn bà hết sức hiền lành tử tế, so sánh với cô nàng thì thật là một trời một vực…
Nhưng rồi phong cảnh dọc đường đã làm cho Thúy Ái nguôi dần nỗi sầu ly biệt. Lại thêm những câu nói thơ ngây hồn nhiên của Trọng Lang, Trọng Minh, Ánh Hoa, con bà Nghĩa, làm Thúy Ái không sao buồn được nữa.
Ánh Hoa nhìn Thúy Ái rồi hỏi:
- Chị đi với em chị không vui à? Ra biển, em lượm vỏ ốc, vỏ sò cho chị chơi.
Thúy Ái cười:
- Giỏi lắm, nhưng em đã học được chữ chưa?
Ánh Hoa thỏ thẻ nói:
- Em giỏi lắm cơ, mẹ thường khen em học giỏi hơn anh Trọng Lang và Trọng Minh.
Trọng Lang đang ngồi nhìn Thúy Ái nãy giờ mà chưa biết tìm cái gì để nói, nghe Ánh Hoa khoe khoang liền cãi:
- Chà, em Ánh Hoa học giỏi dữ ha, chữ A mà đọc là chư B, giỏi dữ!
Trọng Minh cũng nói:
- Ngày nào em Ánh Hoa cũng trốn ra vườn bắt bướm cả chị ạ, chị đừng nghe lời nó.
Ánh Hoa xịu mặt xuống muốn khóc thì bà Nghĩa vuốt đầu Ánh Hoa và nói:
- Hai anh cứ nói xấu em mãi, em học giỏi lắm đấy. Và từ đây có chị Thúy Ái thì em càng học giỏi hơn nữa. Chị Thúy Ái thương em Ánh Hoa lắm.
Ánh Hoa liền nhảy trên nệm xe và nói:
- Chị Thúy Ái của con, mẹ nhé!
Thúy Ái cũng cười và vuốt ve Ánh Hoa.
Trọng Lang nói:
- Chị Thúy Ái của anh nữa chớ.
Ánh Hoa bỉu môi nói:
- Không cho hùn đâu.
Oâng Nghĩa đang lái xe cũng xoay lại cười vì tiếng “hùn” của Ánh Hoa.
Trọng Minh nói:
- Chị Thúy Ái của chúng ta chớ. Em Ánh Hoa thì có tài giành ẩu.
Thúy Ái nói:
- Em Trọng Minh nói đúng đấy. Chị của cả ba em chớ… Các em học giỏi thì chị đều yêu cả.
Trọng Lang vẫn không rời cặp mắt khỏi Thúy Ái, nói:
- Thế thì em được yêu nhiều nhất rồi, vì em học giỏi hơn hết đó chị Thúy Ái ạ!
Thúy Ái nhìn Trọng Lang với đôi mắt thân yêu. Chính Thúy Ái cũng thấy cảm tình của nàng đã nghiêng về Trọng Lang nhiều hơn cả. Trọng Lang có đôi mắt đen lanh lánh và một vầng trán rộng, cao…
Trọng Lang được cái nhìn đầy thân yêu của Thúy Ái, sung sướng chồm qua mình mẹ và đưa tay ra nắm lấy tay Thúy Ái siết chặt.
Ánh Hoa ngồi giữa Thúy Ái và mẹ, nhảy phóc lên ngồi trên mình Thúy Ái, lấy tay hất tay Trọng Lang và nói:
- Lấy tay đi!
Trọng Minh ngồi phía trước với ông Nghĩa, xoay lại nói:
- Em Ánh Hoa ganh tài lắm.
Ánh Hoa được ngồi trong lòng Thúy Ái, sung sướng mặc cho ai nói gì đó thì nói.
Thúy Ái cảm thấy mình đang sống giữa một bầu không khí êm đềm, và nàng hy vọng rồi đây nàng sẽ không còn thấy đời nàng cô độc lẻ loi nữa.
Xe cứ nuốt đường, mang trên xe mấy tâm hồn trẻ thơ ngây với tâm sự của một cô gái sắp dấn thân vào một cảnh sống mới…
Xe đến Nha Trang, đến biệt thự của ông bà Nghĩa. Thúy Ái và bà Nghĩa lo sắp đặt đồ đạc xuống. Thúy Ái khi vào làm với bà bác sĩ chỉ có mỗi một cái giỏ nhỏ với vài bộ đồ, thì nay mang cả một chiếc rương lớn với một cái bao đầy nhóc áo quần.
Bà bác sĩ đã cho Thúy Ái không biết bao nhiêu đồ cũ của Kim Chi và Ngọc Diệp. Nhờ cách ăn mặc sạch sẽ lại được vẻ mặt hiền lành, Thúy Ái dễ gây cảm tình với mọi người, mặc dù Thúy Ái không đẹp lắm.
Bà Nghĩa dành cho Thúy Ái một cái phòng bên cạnh phòng của hai con trai bà.
Bà nói với Thúy Ái:
- Thế nào Ánh Hoa cũng đòi ở chung phòng với Thúy Ái cho mà xem.
Thúy Ái cười:
- Bà cho Ánh Hoa ở chung với em cho vui.
- Được. Mấy lúc nay nó ngủ với tôi, nhưng nay thế nào nó cũng đòi qua ngủ với Thúy Ái.
Quả thật đúng như lời bà Nghĩa đã tiên đoán, tối hôm ấy Ánh Hoa nói với mẹ:
- Mẹ cho con ở chung phòng với chị Thúy Ái, mẹ nhé!
Bà Nghĩa nhìn Thúy Ái và cười, rồi bà cho kê trong phòng Thúy Ái cái giường nhỏ của Ánh HoaThúy Ái chăm chú đọc báo. Cả tuần lễ nay, ngày nào nàng cũng bỏ tiền ra mua một tờ báo, mặc dù túi tiền nàng đã gần cạn và nàng cũng không thích đọc báo mấy.
Nàng chỉ cốt đọc ở chỗ rao tìm người với hy vọng họa may tìm được chỗ làm chăng.
Thúy Ái mồ côi cha mẹ từ lúc bé, được một bà cô nuôi cho đi học. Nhưng Thúy Ái cũng khổ sở lắm mới học đến bậc trung học.
Buổi sáng, Thúy Ái đi chợ về nấu ăn, đến chiều mới được cắp sách đến trường và tối lại thì phải giặt áo quần, ủi đồ đạc. Đến khuya, Thúy Ái mới học bài được.
Thúy Ái cực nhọc nhưng được học, nàng vẫn cho mình là sung sướng hơn các bạn. Bạn bè của nàng nhiều người còn đủ mẹ cha, thế mà vì cảnh nghèo cũng không sao được như nàng.
Cô của Thúy Ái là một người đàn bà không chồng, tánh tình hết sức khó, ở vừa lòng bà cô không phải là việc dễ. Không ngày nào Thúy Ái không nghe cô la rầy việc này, chê bai việc nọ. Trong nhà chỉ có hai cô cháu mà vẫn cứ ồn ào, cũng lại tánh hay nói, mà lại nói dai, của bà Lợi, cô nàng.
Bà Lợi lấy việc nuôi cháu làm một cái ơn lớn, cho nên gặp ai quen biết đến thăm, bà cũng khoe:
- Đó, các chị xem tôi nghèo như thế này mà tôi vẫn phải nuôi nó. Bên phía ngoại của nó thiếu gì người giàu mà có ai nghĩ đến nó đâu.
Những lúc nghe bà Lợi nói như thế, Thúy Ái buồn lắm. Sự thật bên ngoại của nàng chẳng còn ai cả.
Bà Lợi đem Thúy Ái về nuôi thì bà bớt ngay đứa ở giúp việc. Thúy Ái còn nhớ rõ lúc về ở với cô, nàng mới có tám tuổi, thế mà không có việc gì nàng không làm. Quét nhà, xách nước và đi chợ. Cực nhọc suốt ngày thế mà Thúy Ái vẫn chăm chú học hành, trong lớp nàng vẫn được sắp vào hàng giỏi.
Đến lúc Thúy Ái được mười sáu tuổi, cái tuổi mà bạn bè đã lo chưng diện, lo làm tốt, thì Thúy Ái vẫn áo vải, quần vải, đầu tóc rối bù và mặt mày lem luốc.
Chỉ những lúc đi học, Thúy Ái vì sợ cô giáo quở mới chải qua mái tóc và rửa mặt sạch sẽ.
Nhiều lúc vừa rửa chén xong, Thúy Ái vội vàng ôm cặp chạy đến trường cho khỏi trễ. Vào sân trường, thấy nàng đầu tóc rối, các bạn xúm lại, người chải đầu kẻ kẹp tóc cho nàng.
Một vài bạn nói:
- Thúy Ái, mày làm gì mà tanh ói vậy? Đi ra rửa tay đi, lát nữa vào lớp cô phạt chết.
Thúy Ái vội vã chạy ra chỗ máy nước và chà rửa đôi bàn tay còn rịn mỡ.
Nhiều bạn thấy Thúy Ái như thế hết sức thương hại, nên hễ có cái lược, cây kẹp dư là cho Thúy Ái.
Nhưng nhiều bạn lại khinh khi nàng nghèo, ganh ghét nàng học giỏi.
Đừng nói bạn bè, đến các cô giáo, thấy bề ngoài lôi thôi của Thúy Ái, không có cảm tình với nàng chút nào…
Chống trả với bao nhiêu cam khổ về vật chất lẫn tinh thần, thế mà Thúy Ái năm nay đã đậu được bằng Trung học phồ thông và định tìm một việc làm để khỏi phải nhờ vả vào người cô nữa. Thúy Ái còn nuôi mộng là làm có tiền sẽ giúp đợ bà Lợi.
Nhưng đời có lắm chuyện éo le khó hiểu. Bà Lợi ở vậy không chồng đến nay đã ngoài bốn mươi tuổi, ai cũng tưởng bà không còn nuôi mộng lập gia đình nữa.
Thế mà vừa rồi bà bỗng gặp lại Võ, một người bạn trai, quen với bà từ lúc còn thơ ấu, rồi cái ý lập gia đình và mối tình già bỗng sống lại trong lòng bà. Bà thu xếp đi theo ông Võ, vì ông này làm ăn ở một tỉnh vùng Cao Nguyên.
Trước khi đi lấy chồng, bà vui vẻ nói với Thúy Ái:
- May quá, cháu đã đậu được bằng này bằng nọ với người ta rồi, nếu không, đi xa, cô cũng ân hận. Cháu có định đi xin việc làm chưa? Cái nhà này giờ đây cô sẽ phải trả lại cho người ta.
Nghe cô nói, Thúy Ái cảm thấy từ nay nàng phải lăn lộn với đời, không chỗ nương tựa. Nhưng lòng Thúy Ái vẫn vững vàng vì tin vào mảnh bằng cấp cỏn con kia để mưa lấy cái sống.
Bà Lợi gửi Thúy Ái ở nhà một người bạn và cho nàng một số tiền nhỏ… Oâng Võ thấy Thúy Ái sắp sửa đi làm mà không có một bộ đồ nên thân, liền bỏ một số tiền cho Thúy Ái may sắm vài bộ đồ.
Thế rồi bà Lợi theo ông Võ phiêu lưu trên vùng Cao Nguyên với một mối tình già mà mới.
Thúy Ái đi kiếm việc làm…
Suốt tuần nay, mặc dù không tiền, Thúy Ái cũng phải bỏ tiền ra mua báo hằng ngày để xem có ai cần dùng người làm không…
Hôm nay, cũng như mỗi ngày, Thúy Ái chỉ thấy đăng tên các người tìm việc, nào tú tài tìm chỗ dạy tư, nào sinh viên tìm chỗ dạy thêm… Không có hãng nào cần dùng người cả.
Thúy Ái lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.
Từ nhỏ ở với cô, tuy không có lấy một ngày sung sướng, nhưng cuộc sống được no đủ ngày hai buổi, chỗ ở cũng tử tế. Nay mới dọn lại ở với người hàng xóm, chỗ ngủ chỉ là một chiếc ghế bố kê bên mái nhà trên, Thúy Ái không được yên lòng vì nhà bà hàng xóm lại là nhà nuôi cơm tháng, kẻ ra người vô rộn rịp.
Cũng may vì Thúy Ái tuy là một thiếu nữ xuân xanh đương thì nhưng thiếu ăn, thiếu mặc, không biết trang điểm, nên không có gì đáng cho ai chú ý. Nhờ thế mà Thúy Ái cũng tạm yên.
Ngồi trên ghế đá ở công viên, Thúy Ái đưa mắt nhìn những kẻ qua lại. Người nào cũng có vẻ thảnh thơi sung sướng, hình như họ không có việc gì lo nghĩ cả… Các cặp thanh niên nam nữ thì nói cười không ngớt, họ có bao giờ để ý đến Thúy Ái, một thiếu nữ thất nghiệp, mồ côi, đang khao khát tìm một chỗ làm để yên thân…
Thấy các cô vú em trẻ tuổi nhí nhảnh nói cười, Thúy Ái bỗng có ý so sánh cuộc đời nàng với họ. Thì ra mảnh bằng cấp mà nàng đậu được với bao công lao khó nhọc, không đem đến cho nàng sự no ấm cơm áo. Một ý nghĩ vút ra trong đầu óc Thúy Ái:
- Hay là ta xin vào giữ con cho các gia đình giàu có?
Vừa có ý nghĩ ấy, nàng lại giật mình tự nhủ:
- Từ hồi nào ta có quen với cái nghề ấy đâu. Làm sao mà được…
Thúy Ái lại đưa mắt nhìn các thiếu nữ giữ em đang ngồi thêu, may trên các chiếc ghế, thỉnh thoảng ngừng tay lại nhìn lũ trẻ đang chơi với sỏi, với cát ở công viên.
Thúy Ái thấy công việc họ cũng không có gì nặng nhọc. Một người chỉ giữ một đứa trẻ, công việc ấy thảnh thơi lắm.
Thúy Ái rụt rè đứng lên, đi lại ngồi gần một chị đã hơi lớn tuổi. Do dự một hồi, Thúy Ái mới hỏi được:
- Chị giữ em mỗi tháng được bao nhiêu tiền, chị?
Người đàn bà ấy nhìn Thúy Ái, và qua cặp mắt của chị, có lẽ chị tưởng Thúy Ái cũng hạng người như mình, nên hỏi:
- Chị ở tỉnh lên định tìm việc làm phải không?
Thúy Ái gật đầu. Chị ấy liền nói:
- Giữ em cho giỏi, nghĩa là biết nuôi sữa bò, biết săn sóc em, thì cao tay lắm mỗi tháng được bảy trăm đồng. Còn giữ em lớn thì độ năm trăm là nhiều…
Thúy Ái thật thà:
- Cơm áo của chủ phải không chị?
- Cơm của chủ, chớ áo quần thì mình may lấy mà mặc. Chủ có cho quần áo cũ thì mình lại mất công sửa, chớ lợi lộc bao nhiêu. Bộ định tìm chỗ giữ em phải không? Bây giờ tìm việc cũng khó lắm, chủ người ta sợ các người giúp việc rồi.
Thúy Ái không hiểu mới hỏi:
- Tại sao họ sợ hả chị?
- Chớ không nghe những chuyện người giúp việc ăn cắp đồ của chủ rồi trốn đi đó sao? Vì vậy, muốn tìm một chỗ giữ em, phải có người quen biết tiến dẫn, hoặc bà con quen thuộc bảo lãnh.
Thúy Ái thở dài nói:
- Vậy à?
Người đàn bà nọ càng tin chắc Thúy Ái đang tìm chỗ giữ em và lại không quen với ai cả, nên mới tìm đến làm quen với chị. Chị liền nói với Thúy Ái:
- Chị muốn tìm chỗ giữ em à? Đã làm đâu chưa?
Thúy Ái đáp:
- Chưa làm đâu cả, mà tôi cũng không quen với ai. Chị xem bộ tôi có thể giữ em được không?
Người đàn bà ấy nhìn Thúy Ái rồi nói có vẻ thành thật:
- Chị hiền lành quá, có lẽ người nào cần giữ em cũng bằng lòng mướn.
Thúy Ái mỉm cười chua chát. Có lẽ nàng đang nghĩ với sức học của nàng mà đi giữ em thì cũng hoài công ăn học thật đấy, nhưng chưa tìm ra đâu một chân thơ ký thì đi giữ em đỡ cũng chả sao. Huống nữa, Thúy Ái không muốn ở cái nhà trọ ấy nữa. Lôi thôi và không ngăn nắp gì, chỗ ở như thế có thể đưa nàng vào con đường hư hỏng.
Thúy Ái lại vơ vẩn nghĩ đến các bạn tốt số hơn nàng. Nhiều người sức học kém hơn nàng, thế mà nhờ người này, người nọ có thế lực, mà nay nghiễm nhiên có chỗ làm rất tốt.
Ơû đời chỉ có vây cánh là được. Giờ đây Thúy Ái thử đóng một vai phụ xem sao… Khi mình chưa có tài, khi thiên hạ chưa biết tài của mình, mình phải đóng tạm một vai phụ trên sân khấu đời chớ sao? Đợi ngày mai sáng lạnh, mình sẽ bước lên một địa vị cao hơn, khi ấy tha hồ mà múa nhảy, mà thi thố tài năng, mà làm việc ích nước lợi dân.
Nghĩ thế, Thúy Ái thấy lòng bớt chua chát, và vui vẻ nói với chị đàn bà nọ:
- Chị Hai à, chị nhắm có chỗ nào thiếu người, chị chỉ giùm em một chỗ giữ em hay làm bồi, chị nhé. Em không bao giờ dám quên ơn chị.
Trong lúc Thúy Ái năn nỉ chị đàn bà nọ, thì một người giữ em khác ở đằng chiếc ghế kia, vội vã đi lại và hỏi:
- Việc gì thế chị Hai?
Thúy Ái cười vì nàng cũng vừa gọi người đàn bà nọ bằng chị Hai… Nàng không biết tên mà vẫn gọi được đúng.
Chị Hai nói:
- Chị này ở dưới tỉnh mới lên, đang tìm một chỗ giữ em, chị Sáu ạ. Chị có quen ai thì chỉ giùm.
Thúy Ái khiêm nhượng nói:
- Chị Hai cứ gọi em bằng em Ba đi, em còn nhỏ, đáng là em của hai chị cả mà.
Chị Sáu nói:
- Được, để chị chỉ cho em một chỗ hết sức tử tế. Nhưng được chỗ làm đừng quên ơn chị nhé.
Thúy Ái vui mừng nói:
- Không bao giờ em quên ơn hai chị đâu.
Chị Hai cười hỏi:
- Đãi mỗi người mấy tô mì nhé?
Thúy Ái cười:
- Mấy tô cũng được.
Chị Sáu phanh phui:
- Chị Hai à, cái mụ Năm thế kia mà xấu ghê. Hôm trước đưa con bé vào làm cho bà kỹ sư, mỗi tháng sáu trăm, tháng đầu chị ta ăn mất lương của con nhỏ.
- Tiền nước mà! Thiên hạ người ta ai mà chả ăn tiền đầu như thế. Chỉ bọn mình, cứ làm công không, nhưng ở đời giúp đỡ nhau bước đầu mới quí…
Chị Sáu nói với Thúy Ái:
- Bà bác sĩ ở gần chị đang cần người làm việc lặt vặt trong nhà. Bà ấy hết sức tử tế nhưng lại hết sức kỹ lưỡng. Người nào làm với bà mà tính nết lôi thôi, bà không mướn. Ơû với bà có phòng riêng ngủ và đi đâu phải xin phép. Bà chỉ có hai cô con gái đã lớn nhưng còn đi học…
Thúy Ái hỏi:
- Bà ấy làm bác sĩ hay chồng là bác sĩ?
Chị Sáu cười:
- Chồng bà làm bác sĩ chớ. Đàn bà được mấy người làm bác sĩ.
Thúy Ái cãi:
- Nhiều lắm chớ. Cả mười mấy bà bác sĩ ở đây, chị không biết sao… Đàn bà đời bây giờ học cũng giỏi lắm.
Chị Hai nói:
- Phận mình giữ em chỉ biết việc giữ em, ai học giỏi họ nhờ.
Thúy Ái ngao ngán: “Họ hẹp hòi đến thế à!”. Chưa chi mà họ đã quơ Thúy Ái vào bọn với họ. Thúy Ái liền nói:
- Chị em học giỏi, mình cũng được thơm lây.
Chị Hai và chị Sáu hình như còn hoài nghi về câu nói của Thúy Ái.
Chị Sáu nói:
- Thôi, chúng mình về sớm một tí nhé, tôi đưa em Ba đây vào giới thiệu với bà bác sĩ Công…
Thúy Ái đứng lên hỏi:
- Chị Hai cùng về không?
Chị Hai ngáp một cái và nói:
- Ừ, cùng về cho vui, về dỗ em ngủ rồi còn phải giặt đồ cho em nữa.
Thúy Ái theo hai người ra khỏi công viên Tao Đàn… Đi một lát đến một biệt thự trên đường Nguyễn Du, chị Sáu ngừng lại nói:
- Thôi chị Hai về trước nhé! Tôi vào đây… May quá, bà bác sĩ kia rồi.
Chị Sáu gọi Thúy Ái, mặc dù Thúy Ái đang đi sát sau lưng chị:
- Mau lên em.
Bà bác sĩ đang đứng ngắm đàn gà tây, thấy chị Sáu liền hỏi:
- Chị Sáu, chị đi chơi?
Chị Sáu lanh miệng:
- Tôi đưa người đến giúp việc cho bà.
Mặt bà bác sĩ tươi lên, bà nói:
- Thế à?
Rồi nhìn Thúy Ái, bà bác sĩ hỏi:
- Em này phải không?
Thúy Ái ngượng nghịu đáp:
- Dạ.
Bà bác sĩ quả thật là con người dễ gây thiện cảm. Bà nhìn Thúy Ái, rồi nói:
- Chắc từ hồi nào đến giờ em chưa đi làm với ai?
Thúy Ái nói:
- Dạ, em chưa đi làm với ai cả. Em vừa nghỉ học…
Thúy Ái nói lỡ câu ấy xong, nàng giật mình. May sao bà bác sĩ lại không nghe.
Bà bác sĩ nói:
- Công việc ở đây cũng không có gì… Chỉ dọn dẹp sao cho sạch sẽ, coi sóc quần áo cho hai cô con qua, và may chút ít. Em biết may, thêu thùa gì không?
Thúy Ái đáp:
- Dạ, em biết thêu, may và đan nhưng không đẹp lắm.
Bà bác sĩ nói:
- Thế thì tốt. Em muốn mỗi tháng bao nhiêu?
Thúy Ái thấy bà bác sĩ ăn nói dễ thương nên nói:
- Bà gọi cháu bằng con… Cháu cũng đáng tuổi con bà. Bà muốn cho bao nhiêu cũng được.
Bà bác sĩ hết sức bằng lòng, bảo:
- Con ở đây, bà cho con mỗi tháng sáu trăm đồng.
Chị Sáu chen vào:
- Ơû đây thì khỏi lo áo quần, đồ cũ của các cô đây bận không hết.
Bà bác sĩ ngắm Thúy Ái rồi nói:
- Con nhỏ này vóc vạc bằng con Kim Chi của tôi. Con Ngọc Diệp thì hơn…
Bà xoay lại chị Sáu:
- Cám ơn chị nhé! Vài bữa chị lại đây tôi thưởng chị.
Chị Sáu cảm ơn rồi cúi chào đi ra. Bà bác sĩ xoay lại Thúy Ái:
- Con tên gì?
- Dạ, con tên Ba.
- Con về lấy đồ rồi sang đây ngay con nhé! Hôm nay tốt ngày lắm, đừng để ngày mai không nên. Aø, con ở gần đây không?
Bà thấy Thúy Ái cầm tờ báo, liền hỏi:
- Con biết chữ à?
- Dạ! Con mua báo đọc để tìm chỗ làm…
- Bà thiếu người chớ bà không dám rao lên báo đâu. Rao lên báo rồi người ta kéo lại đông, người nào cũng quá lanh lẹ, bà không dám dùng. Thôi, con về lấy đồ. Con ráng làm cho thật thà, để nhờ cậy về sau.
Thúy Ái dạ, rồi cáo từ lui ra.
Chiều hôm ấy, Thúy Ái xách một cái giỏ nhỏ, đi làm cho bà bác sĩ.
Thấy Thúy Ái lại, bà hết sức vui mừng, gọi con:
- Kim Chi ơi! Con ra đưa con Ba và chỉ phòng cho nó, con nhé.
Một thiếu nữ mặc đồ bà ba trắng chạy ra, nhoẻn miệng cười với Thúy Ái rồi bảo:
- Đi theo tôi.
Thúy Ái đi theo Kim Chi, trong lòng hết sức vui vẻ. Nàng không ngờ ái nữ của một bà bác sĩ mà lại ăn mặc giản dị như thế, chỉ một bộ đồ bà ba vải, chân đi đôi dép Nhật, tóc để dài không uốn, mặt mày không son phấn.
Kim Chi lại vui vẻ hỏi:
- Chị mới đến làm? Chị tên là Ba phải không?
Thúy Ái mỉm cười:
- Dạ, em là Ba.
- Chị mấy tuổi?
- Em mười tám tuổi.
- Thế chị bằng tuổi tôi.
- Cô gọi em bằng em, đừng gọi bằng chị.
Kim Chi làm thinh một lát rồi nói:
- Bằng tuổi nhau thì gọi bằng chị, gọi bằng em, mẹ rầy, chị ạ. Chị Ngọc Diệp gọi chị bằng em được. Chị Ngọc Diệp lớn hơn chị ba tuổi.
Kim Chi chỉ căn phòng phía sau cho Ba – từ nay chúng tôi tạm gọi Thúy Ái bằng Ba vậy – và nói:
- Phòng chị ở giữa, tuy không mát mẻ bằng phòng ngoài, nhưng được yên ổn, mẹ tôi bảo thế, cho nên bắt chị bếp phải dọn ra ngoài, nhường căn này cho chị, căn trong của chị giặt đồ.
- Đến ba người ở sao cô?
Ba người. Khi trưa này mẹ bảo chị còn nhỏ, phải để chị ở phòng giữa cho kín đáo. Phòng ngoài gần gara ồn ào… vả lại phía ấy có anh tài xế.
Ba thầm cám ơn bà bác sĩ đã lo cho nàng một cách chu đáo. Ba thấy mình đang được một nơi yên ổn để nhờ tấm thân qua những ngày mưa gió. Có lẽ nàng không đến nỗi tủi nhục vì cảnh đi ở đợ.
Kim Chi chỉ một cái tủ nhỏ đã cũ và nói:
- Chị sắp đồ vào đây rồi đi tắm rửa cho sạch sẽ. Hôm nay chị chỉ đến cho được ngày tốt, chớ mẹ tôi bảo để chị nghỉ…
Nói xong, Kim Chi đi ra, để cho Thúy Ái sắp đặt trong phòng. Bản tánh sạch sẽ, Thúy Ái thay áo, đi mượn thùng nước và lau chùi gian phòng, tủ giường. Đâu đó sạch sẽ, Thúy Ái sắp đặt lại cho vừa ý rồi đi tắm, và ra trình diện với mọi người trong nhà.
Ngọc Diệp nhìn Thúy Ái rồi nói với mẹ:
- Trông Ba có vẻ một nữ sinh hơn là một đứa ở.
Kim Chi nói:
- Em cũng nghĩ như vậy. Chị bước vào gian phòng Ba mà xem. Chị ấy dọn dẹp mỹ thuật lắm. Em thấy như chị ấy có mang theo một chồng tập và sách nữa.
Bà bác sĩ nghe thế, hỏi:
- Thế à? Hay trước kia nó cũng là con nhà khá giả, bây giờ nghèo phải đi làm mướn?
Ba mẹ con đang nói chuyện thì một chiếc xe hơi chầm chậm chạy vào nhà.
Ngọc Diệp nói lớn:
- Ba đã về kìa…
Thúy Ái nghe nói, chạy lại đứng bên bà bác sĩ.
Oâng bác sĩ thấy Thúy Ái lạ liền hỏi:
- Cháu nào đây?
Bà bác sĩ giới thiệu:
- Đây là con Ba, mới đến xin làm thế cho con Phụng ngày trước.
Oâng bác sĩ vui vẻ nói:
- Ráng làm cho giỏi nghe con.
Ba cúi đầu vâng dạ…
Từ nay, Thúy Ái đã là người giúp việc đắc lực của bà bác sĩ.
Thúy Ái dọn dẹp đâu đó gọn gàng, sạch sẽ. Thúy Ái thêu bao gối, may màn cửa, vá áo quần. Mỗi việc của Thúy Ái làm đều tươm tất, bà bác sĩ hết sức vừa lòng. Thúy Ái sắp đặt lại hai tủ áo quần của Ngọc Diệp, Kim Chi, cái nào cũ để ra cũ, mới để ra mới. Ngọc Diệp và Kim Chi đã xem Thúy Ái như một đứa em, một người bạn.
Ngoài những giờ làm công việc của nàng, Thúy Ái lại còn giúp chị bếp giặt đồ để gây cảm tình.
Đến anh tài xế là người cau có khó tánh mà Thúy Ái cũng ở vừa lòng anh ta.
Mới trong vòng một tháng mà Thúy Ái đã gây được nhiều cảm tình.
Ngọc Diệp và Kim Chi đi học về thì Thúy Ái đã dọn sẵn quần áo cho thay và lo sắp đặt sách vở đâu vào đó…
Tối lại không có việc gì làm, Thúy Ái mượn báo về phòng đọc, và nàng cũng đọc sách nữa…
Oâng bác sĩ một hôm nói với bà:
- Tôi xem con Ba không phải là đứa đi ở đâu. Bà hỏi xem thử nó là con cái nhà ai…
Bà bác sĩ liền nói:
- Tôi cũng hỏi nó nhiều lần rồi. Lần nào nó cũng trả lời là nó mồ côi cha mẹ từ thuở bé, được một bà cô nuôi nấng và cho đi học chút ít. Nay vì bà cô đi lấy chồng và theo chồng lên vùng Cao Nguyên làm ăn nên nó bơ vơ phải tìm chỗ làm.
Oâng bác sĩ nói:
- Thật thế à! Sao bộ nó đàng hoàng không ra đứa đi ở mướn. Tôi không bao giờ thấy nó ngồi lê đôi mách, cười cợt với ai cả… Mặt mày nó cũng sáng sủa, có thua con mình đâu… Bà dặn hai con nên tử tế với nó.
Kim Chi ở ngoài bước vào thình lình giữa khi cha mẹ nói chuyện, nghe câu được câu mất, nhưng cũng hiểu cha mẹ đang nói chuyện về Ba, liền hỏi:
- Chị Ba không phải biết đọc, biết viết mà thôi đâu ba ạ, chị ấy có lẽ học giỏi hơn thế nữa… Vừa rồi mẹ cho chị lãnh tháng lương, chị đi mua ba bốn quyển sách… Con không thấy chị may áo quần…
Bà bác sĩ nói:
- Vậy sao?
Oâng bác sĩ liền nói:
- Đâu, con gọi nó lên đây cho ba hỏi thử.
Kim Chi không đi liền mà còn nói:
- Hôm nọ con ngồi tỏ ý lo ngày mai sẽ bị phạt vì chưa thêu xong miếng đồ may để chấm điểm, thì chị Ba liền nói: “Cô đưa tôi làm cho…” Con không tin Ba làm được. Thế mà Ba làm được… Như thế tỏ ra Ba có học ít lắm cũng là ban Trung học. Lại hôm khác, con làm bài toán không ra, Ba đi ngang thấy con vẽ hình, đứng lại tò mò xem rồi đưa tay chỉ: “Sao cô không vẽ thử đường này…” Con trố mắt nhìn Ba kinh ngạc, thì Ba bỏ đi, không dám đứng đó nữa.
Bà bác sĩ thúc:
- Con đi gọi Ba lên đây.
Kim Chi đi ra và một lát sau vào cùng với Ba.
Oâng bác sĩ nói:
- Con ngồi xuống đây cho ông hỏi chút chuyện.
Ba lo sợ ngồi xuống chiếc ghế kê ở góc phòng.
Oâng bác sĩ nói:
- Theo ông thấy thì chắc là con cũng học khá. Sở dĩ con phải đi ở thuê là vì chưa tìm được chỗ nào khác, có phải thế không?
Giọng ông bác sĩ hiền từ khiến Ba cảm động. Ba chưa dám nói thì bà bác sĩ nói:
- Nhiều lần bà có ý nghi và hỏi con về gia thế, lần nào con cũng bảo là mồ côi.
Oâng bác sĩ nói:
- Con cứ thành thật cho ông biết về hoàn cảnh của con. Nếu được, ông sẽ tìm cách giúp con…
Thúy Ái nhìn ông bác sĩ với đôi mắt biết ơn và nói:
- Oâng bà đã thương con mà hỏi thì con cũng xin thành thật mà kể cho ông bà nghe…
Nói xong, Thúy Ái kể hết. Kim Chi ngồi nghe, hết sức cảm động.
Bà bác sĩ nói:
- Con đậu trung học phổ thông thì con có thể tìm một chỗ làm khá chớ.
Thúy Ái nói:
- Con không quen biết với ai cả. Con đi tìm mà không ra… Con lại không muốn ở nơi nhà trọ. Con sợ lắm.
Bà bác sĩ nói:
- Được con cứ ở đây với ông bà. Bao giờ kiếm được chỗ, con lại đi làm…
Thúy Ái nói:
- Oâng bà đã xem con như con cháu thì con ở đây mấy tháng cũng được…
Bà bác sĩ cảm động nói:
- Nhưng đồng lương có bao nhiêu, con cần phải đi làm để cho tương lai. Để rồi có chỗ nào khá, bà sẽ giới thiệu con.
Từ hôm ấy, hai vợ chồng ông bác sĩ đối đãi với Thúy Ái càng tử tế hơn nữa. Kim Chi và Ngọc Diệp càng thân với Thúy Ái hơn, và từ đấy cả nhà ai cũng gọi Thúy Ái bằng tên thật của nàng, chớ không gọi là Ba nữa. Các người giúp việc trong nhà cũng kính nể Thúy Ái.
Một hôm, nhà bà bác sĩ có khách. Oâng bà Trần Trọng Nghĩa ở Nha Trang vào, dắt theo ba đứa con là Trọng Lang, Trọng Minh và Ánh Hoa.
Kim Chi nói với Thúy Ái:
- Oâng bà Nghĩa là bạn thân của ba tôi. Oâng Nghĩa giàu có ở Nha Trang… Năm nào vào độ tháng này, ông cũng vào ở chơi một tuần. Bà Nghĩa tử tế lắm, trước kia bà cũng từng làm cô giáo. Chị có thấy ba đứa con của bà không? Tuy còn nhỏ mà đứa nào cũng lễ phép.
Thúy Ái hỏi:
- Oâng Nghĩa làm việc ở đâu?
- Oâng Nghĩa làm thầu khoán. Bà Nghĩa và ông Nghĩa mới gặp nhau gần đây. Vì thế cho nên họ lớn tuổi mà con cái thì còn nhỏ cả.
- Bà Nghĩa trông đẹp quá nhỉ? Không biết bà bao nhiêu tuổi mà trông trẻ quá?
- Ngoài ba mươi tuổi rồi đấy.
Tối hôm ấy, bà Nghĩa ngồi nhìn Thúy Ái sắp đặt bàn ăn giúp chị bồi trong nhà. Bà lấy làm lạ hỏi bà bác sĩ:
- Chị kiếm đâu ra một em giúp việc mặt mày dễ thương và cử chỉ nhanh lẹ như vậy?
Thấy Thúy Ái đứng đó, bà bác sĩ chưa tiện nói lai lịch của Thúy Ái, chỉ trả lời vắn tắt:
- Cũng nhờ chị Sáu giới thiệu.
Nhưng khi Thúy Ái đã đi xuống nhà bếp để bưng đồ ăn và phụ cho chị bếp thì bà bác sĩ liền kể cho bà Nghĩa nghe về lai lịch của Thúy Ái.
Bà Nghĩa nói:
- Hèn gì mà em trông nó ra vẻ đàng hoàng lắm. Em nói thế này chị đừng giận nhé. Hiện nay em cần một cô giáo để kèm các cháu học hành, đưa các cháu đi chơi. Nếu chị có thể nhường lại cho em cô Thúy Ái này, là may mắn cho các cháu lắm.
Bà bác sĩ vui vẻ đáp:
- Được vậy thì quý biết bao. Vợ chồng tôi cũng đang chú ý tìm cho Thúy Ái một chỗ làm lương tháng ngoài một ngàn, để Thúy Ái dành dụm mà lo cho tương lai.
Bà Nghĩa nói:
- Để mai em bàn kỹ lại với nhà em và sẽ định rõ số lương của Thúy Ái. Chúng em tuy mang tiếng là nhà thầu khoán nhưng không hề bóc lột công nhân chị ạ.
Thế là hôm sau, bà Nghĩa đem chuyện Thúy Ái kể ông Nghĩa nghe. Oâng Nghĩa hết sức bằng lòng, nói:
- Được vậy tốt lắm. Mình cứ giao ba con cho Thúy Ái săn sóc, để mình giúp tôi trong việc làm ăn. Lương tháng mình cứ hỏi lại chị bác sĩ thử phải trả bao nhiêu cho vừa, hay mình cứ hỏi ngay Thúy Ái. Theo ý tôi thì phải trả ít lắm là một ngàn rưỡi… Thúy Ái ăn ở tại nhà mình, xe cộ, giặt giũ khỏi tốn…
- Để em tính lại với chị bác sĩ xem sao.
Bà Nghĩa bàn kỹ với bà bác sĩ và bằng lòng trả Thúy Ái một ngàn rưỡi nếu Thúy Ái chịu nhận đi theo bà ra Nha Trang.
Bà bác sĩ gọi Thúy Ái lên và cho biết ý muốn của bà Nghĩa.
Thúy Ái do dự nói:
- Con rất cám ơn bà đã nghĩ cách giúp con… Nhưng hơn một tháng nay ở đây với ông bà, con được xem như hàng con cháu, đi chỗ khác con thấy bịn rịn quá.
Bà bác sĩ cũng cảm động nói:
- Cháu ở đây thì giúp ích cho bà được nhiều việc, nhưng tương lai cháu sẽ như thế nào? Cháu nên nhận lời bà Nghĩa… Bà Nghĩa là bạn thân của bà và bà Nghĩa cũng tốt lắm cháu ạ. Mỗi năm cháu sẽ lại theo bà Nghĩa vào đây ở chơi với vợ chồng bà… Còn Kim Chi, Ngọc Diệp thì có kỳ nghỉ hè nào mà không ra Nha Trang đâu, chị em lại gặp nhau, có sao đâu mà ngại.
Thúy Ái cũng biết nàng không thể giữ mãi cái địa vị đứa ở, dù ông bà bác sĩ tử tế đến mấy đi nữa…
Thúy Ái còn trẻ, nàng phải nghĩ đến tương lai. Thúy Ái liền nhận lời bà Nghĩa để theo ông bà ra Nha Trang đổi nghề.
Hôm xe ông bà Nghĩa về Nha Trang mang theo Thúy Ái, cả gia đình ông bác sĩ đều tỏ vẻ mến tiếc Thúy Ái.
Kim Chi cầm tay Thúy Ái, rưng rưng nước mắt và nói:
- Chị viết thư về cho chị em tôi nhé!
Thúy Ái cũng gạt lệ nói:
- Thế nào tôi cũng viết thư thăm ông bà và hai cô.
Mọi người bu quanh chiếc xe tỏ vẻ bịn rịn, làm ông Nghĩa chần chờ không dám cho xe chạy.
Bà Nghĩa liền nói:
- Thôi, dù sao thì cũng phải có phút từ biệt… Chúng ta chào anh chị vậy.
Oâng Nghĩa cúi đầu chào ông bà bác sĩ rồi cho xe chạy, Thúy Ái ngoái cổ về phía cửa kiếng ở sau xe mà từ biệt một lần nữa gia đình bà bác sĩ…
Thúy Ái ngậm ngủi nhớ lại những ngày êm đềm mà nàng đã sống bên cạnh bà bác sĩ, một người đàn bà hết sức hiền lành tử tế, so sánh với cô nàng thì thật là một trời một vực…
Nhưng rồi phong cảnh dọc đường đã làm cho Thúy Ái nguôi dần nỗi sầu ly biệt. Lại thêm những câu nói thơ ngây hồn nhiên của Trọng Lang, Trọng Minh, Ánh Hoa, con bà Nghĩa, làm Thúy Ái không sao buồn được nữa.
Ánh Hoa nhìn Thúy Ái rồi hỏi:
- Chị đi với em chị không vui à? Ra biển, em lượm vỏ ốc, vỏ sò cho chị chơi.
Thúy Ái cười:
- Giỏi lắm, nhưng em đã học được chữ chưa?
Ánh Hoa thỏ thẻ nói:
- Em giỏi lắm cơ, mẹ thường khen em học giỏi hơn anh Trọng Lang và Trọng Minh.
Trọng Lang đang ngồi nhìn Thúy Ái nãy giờ mà chưa biết tìm cái gì để nói, nghe Ánh Hoa khoe khoang liền cãi:
- Chà, em Ánh Hoa học giỏi dữ ha, chữ A mà đọc là chư B, giỏi dữ!
Trọng Minh cũng nói:
- Ngày nào em Ánh Hoa cũng trốn ra vườn bắt bướm cả chị ạ, chị đừng nghe lời nó.
Ánh Hoa xịu mặt xuống muốn khóc thì bà Nghĩa vuốt đầu Ánh Hoa và nói:
- Hai anh cứ nói xấu em mãi, em học giỏi lắm đấy. Và từ đây có chị Thúy Ái thì em càng học giỏi hơn nữa. Chị Thúy Ái thương em Ánh Hoa lắm.
Ánh Hoa liền nhảy trên nệm xe và nói:
- Chị Thúy Ái của con, mẹ nhé!
Thúy Ái cũng cười và vuốt ve Ánh Hoa.
Trọng Lang nói:
- Chị Thúy Ái của anh nữa chớ.
Ánh Hoa bỉu môi nói:
- Không cho hùn đâu.
Oâng Nghĩa đang lái xe cũng xoay lại cười vì tiếng “hùn” của Ánh Hoa.
Trọng Minh nói:
- Chị Thúy Ái của chúng ta chớ. Em Ánh Hoa thì có tài giành ẩu.
Thúy Ái nói:
- Em Trọng Minh nói đúng đấy. Chị của cả ba em chớ… Các em học giỏi thì chị đều yêu cả.
Trọng Lang vẫn không rời cặp mắt khỏi Thúy Ái, nói:
- Thế thì em được yêu nhiều nhất rồi, vì em học giỏi hơn hết đó chị Thúy Ái ạ!
Thúy Ái nhìn Trọng Lang với đôi mắt thân yêu. Chính Thúy Ái cũng thấy cảm tình của nàng đã nghiêng về Trọng Lang nhiều hơn cả. Trọng Lang có đôi mắt đen lanh lánh và một vầng trán rộng, cao…
Trọng Lang được cái nhìn đầy thân yêu của Thúy Ái, sung sướng chồm qua mình mẹ và đưa tay ra nắm lấy tay Thúy Ái siết chặt.
Ánh Hoa ngồi giữa Thúy Ái và mẹ, nhảy phóc lên ngồi trên mình Thúy Ái, lấy tay hất tay Trọng Lang và nói:
- Lấy tay đi!
Trọng Minh ngồi phía trước với ông Nghĩa, xoay lại nói:
- Em Ánh Hoa ganh tài lắm.
Ánh Hoa được ngồi trong lòng Thúy Ái, sung sướng mặc cho ai nói gì đó thì nói.
Thúy Ái cảm thấy mình đang sống giữa một bầu không khí êm đềm, và nàng hy vọng rồi đây nàng sẽ không còn thấy đời nàng cô độc lẻ loi nữa.
Xe cứ nuốt đường, mang trên xe mấy tâm hồn trẻ thơ ngây với tâm sự của một cô gái sắp dấn thân vào một cảnh sống mới…
Xe đến Nha Trang, đến biệt thự của ông bà Nghĩa. Thúy Ái và bà Nghĩa lo sắp đặt đồ đạc xuống. Thúy Ái khi vào làm với bà bác sĩ chỉ có mỗi một cái giỏ nhỏ với vài bộ đồ, thì nay mang cả một chiếc rương lớn với một cái bao đầy nhóc áo quần.
Bà bác sĩ đã cho Thúy Ái không biết bao nhiêu đồ cũ của Kim Chi và Ngọc Diệp. Nhờ cách ăn mặc sạch sẽ lại được vẻ mặt hiền lành, Thúy Ái dễ gây cảm tình với mọi người, mặc dù Thúy Ái không đẹp lắm.
Bà Nghĩa dành cho Thúy Ái một cái phòng bên cạnh phòng của hai con trai bà.
Bà nói với Thúy Ái:
- Thế nào Ánh Hoa cũng đòi ở chung phòng với Thúy Ái cho mà xem.
Thúy Ái cười:
- Bà cho Ánh Hoa ở chung với em cho vui.
- Được. Mấy lúc nay nó ngủ với tôi, nhưng nay thế nào nó cũng đòi qua ngủ với Thúy Ái.
Quả thật đúng như lời bà Nghĩa đã tiên đoán, tối hôm ấy Ánh Hoa nói với mẹ:
- Mẹ cho con ở chung phòng với chị Thúy Ái, mẹ nhé!
Bà Nghĩa nhìn Thúy Ái và cười, rồi bà cho kê trong phòng Thúy Ái cái giường nhỏ của Ánh Hoa…
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: Sunshine
Posts: 79425
Has thanked: 35123 times
Have thanks: 45947 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: April 21st, 2017, 10:19 pm
Country: United States of America
    Windows 8 Firefox

Re: Bóng Người Xưa_Bà Tùng Long

Postby DaMinhChau » April 19th, 2017, 11:48 am


Chương 2


Từ ngày ra Nha Trang, Thúy Ái đã nghiễm nhiên là một cô giáo trẻ. Oâng bà Nghĩa là người tử tế nên Thúy Ái hết sức mừng thầm là nàng gặp được ông bà bác sĩ thứ nhì.
Oâng Nghĩa vì lo công việc thường phải đi xa, còn bà Nghĩa thì lo việc sổ sách tính toán, phân phát tiềng nong.
Việc dạy dỗ và săn dóc ba con, bà giao cả cho Thúy Ái. Trọng Lang và Trọng Minh đi học ở trường công, về nhà Thúy Ái chỉ thêm bài và nhắc nhở học hành. Còn Ánh Hoa thì học ở nhà với Thúy Ái. Ngoài việc dạy dỗ ba trẻ, Thúy Ái còn thì giờ thì lo sắp đặt cho có thứ tự trong nhà. Bà Nghĩa thấy nhờ Thúy Ái mà việc nhà ngăn nắp thì hết sức vui mừng…
Mỗi buổi chiều, Thúy Ái lại đưa Trọng Lang, Trọng Minh, Ánh Hoa ra bãi biển chơi. Ba đứa trẻ hết sức thương yêu Thúy Ái…
Nhờ có Thúy Ái, bà Nghĩa giúp đỡ ông Nghĩa được nhiều việc lắm. Bà tin cậy giao nhà cửa, tiền chợ, tiêu vặt cho Thúy Ái, để đi theo ông Nghĩa lên Đà Lạt điều khiển thợ thuyền làm hai ba dãy phố lớn. Oâng Nghĩa đỡ mệt nhọc, vất vả, nên hết sức quí Thúy Ái…
Từ ngày về nt nhờ khí hậu tốt, Thúy Ái da dẻ hồng hào và người đẹp ra hơn trước nhiều lắm. Đôi khi nhìn vào kiếng, Thúy Ái cũng lấy làm ngạc nhiên về sự thay đổi ấy, Thúy Ái thường viết thư cho Kim Chi và Ngọc Diệp và cũng có gởi những tấm ảnh chụp chung với ba con bà Nghĩa.
Những lúc rảnh rang, Thúy Ái đọc sách và tự học. Thúy Ái thấy mình tiến bộ hơn trước. Bạn bè của ông Nghĩa có rất nhiều. Nhiều người đã để ý đến Thúy Ái. Họ thường nói với ông Nghĩa:
- Các thiếu nữ đời bây giờ ít ai được như cô giáo của ông. Tôi có con trai lớn thì thế nào tôi cũng cưới cô ấy cho con tôi!
Oâng Nghĩa cười nói:
- Lại tính chuyện phá công ăn việc làm của tôi sa? Vợ chồng tôi nhờ cô Thúy Ái mà công việc được mở mang thêm đó, chúng tôi mong sao cho cô Thúy Ái ở đây với chúng tôi vài ba năm rồi hãy nghĩ đến việc lấy chồng.
Mọi người đều cười nói:
- Rõ là ích kỷ chỉ nghĩ đến mình mà không nghĩ đến hạnh phúc của cô Thúy Ái. Cô ấy trẻ và đẹp tế, chắc gì ở mãi đây được, người ta có chịu để cô Thúy Ái ở mãi đây đâu.
Bà Nghĩa nói:
- Vâng, thì có cô thiếu nữ nào trẻ và đẹp mà ở mãu vậy được đâu. Nhưng về chuyện lập gia đình, cô Thúy Ái chắc chưa hề nghĩ đến.
Mọi người đều hỏi:
- Sao chị biết rõ như thế?
Bà Nghĩa nói:
- Thúy Ái mồ côi cha mẹ từ thuở bé, được bà cô nuôi cho đi học, nhưng ngoài giờ học Thúy Ái còn phải lo làm việc nhà. Mấy năm trời cực khổ, khi đậu xong bằng Trung học phổ thông thì bà cô lại đai lấy chồng. Thúy Ái bơ vơ, tìm việc không ra phải đi làm cho bà bác sĩ. Giờ đây được chỗ làm tử tế, nàng không dại gì lập ngay gia đình. Nàng muốn hưởng vài năm tự do sung sướng đã. Lập gia đình là ràng buộc mình trong bao nhiêu phận sự. Thúy Ái đã nói rõ ý ấy với tôi.
Oâng Nghĩa nói:
- Sự thật thì không đợi các anh làm mai làm mối. Chính tôi khi được hiểu Thúy Ái là người nết na, tôi cũng có ý định làm mai cho thằng cháu tôi… Nhưng nhà tôi đã cho tôi biết là Thúy Ái nhất định chưa lập gia đình ngay bây giờ, Thúy Ái muốn có một số tiền đã.
Bà Nghĩa thêm vào:
- Vả lại cũng chưa có ai đủ điều kiện đem hạnh phúc đến cho Thúy Ái. Thúy Ái đã sống một thời thơ ấu thiếu thốn vật chất và tình yêu… Giờ đây muốn chiếm được quả tim nàng, người chồng tương lai ấy phải có đủ tiền và tình.
Một người nói:
- Nhất định là như thế… Nhiều người cứ bướng bỉnh bảo rằng, một túp lều tranh và một tấm lòng chung thủy là đủ cho cặp vợ chồng son trẻ. Theo tôi, ái tình phải xây đắp trên một nền kinh tế vững vàng thì mới lâu dài và bền chắc, phải thế không các bạn?
Bà Nghĩa nói:
- Đúng như thế. Yêu nhau mà chỉ uống nước lạnh thì làm sao sống nổi?
Người nào gặp Thúy Ái cũng khen nàng thùy mị, nết na… Nhưng tự Thúy Ái, Thúy Ái không bao giờ cho mình là đẹp. Nàng lại không biết trang điểm, cũng chưa biết giao thiệp.
Những buổi chiều đưa các con bà Nghĩa dạo chơi ngoài bãi biển, Thúy Ái thường gặp nhiều bạn trẻ. Họ tìm cách làm quen với Thúy Ái, nhưng Thúy Ái thấy sao nàng vụng về quá, không biết nói chuyện, cũng không thạo đời như các cô, các cậu ấy.
Một thiếu nữ thành thật nói với Thúy Ái:
- Chị ở Sài Gòn sao chị không biết gì về thành phố xa hoa ấy cả, chắc là chị ít đi chơi lắm?
Thúy Ái chỉ mỉm cười. Ngoài nhà bà cô, mái trường và cái chợ, có lẽ Thúy Ái không còn biết gì nữa cả.
Đến tắm biển, Thúy Ái cũng không thích. Bà Nghĩa mua cho Thúy Ái một cái áo tắm thật đẹp, Thúy Ái đóng cửa phòng lại, thay bận thử và thấy ngượng nghịu làm sao… Với ý nghĩ mang áo tắm hở hang này đi ra bãi biển trước cả trăm cặp mắt, Thúy Ái đã đỏ bừng mặt. Nàng không hiểu tại sao các cô thiếu nữ lại đủ can đảm mặc những chiếc áo may-dô như thế…
Bà Nghĩa thấy Thúy Ái không chịu mặc may-dô để tắm thì hỏi:
- Ở Nha Trang mà không tắm biển thì uổng lắm cháu ạ! Ơû đâu người ta còn tới đây tắm nữa là.
Lâu lắm và quen với cái sống ồ ạt, Thúy Ái mới dám tắm và nàng chỉ lựa những giờ vắng người.
Thúy Ái mặc may-dô đi tắm lần đầu, bà Nghĩa khen:
- Chà, cháu có một thân hình đẹp quá… Thế mà hằng ngày mặc áo quần rộng rinh, có ai thấy và thưởng thức vẻ đẹp của cháu đâu.
Nghe bà Nghĩa nói thế, Thúy Ái càng hổ thẹn.
Ánh Hoa nhìn Thúy Ái rồi nói:
- Chị Thúy Ái đẹp quá, hai chân chị trắng hơn mẹ nhiều.
Bà Nghĩa cười.
Cuộc sống của Thúy Ái tại nhà bà Nghĩa là một chuỗi ngày êm đềm, hạnh phúc. Thúy Ái được ông bà Nghĩa thương yêu như cháu, còn Trọng Lang, Trọng Minh và Ánh Hoa thì yêu nàng như một người chị.
Thúy Ái thấy đời nàng đầy đủ và không ước mong gì hơn nữa. Thúy Ái không biết âm nhạc, bà Nghĩa liền rước một giáo sư về dạy cho ba con và bảo Thúy Ái học luôn thể. Thấy Thúy Ái không thích học, bà Nghĩa liền nói:
- Ơûđời mình biết thêm một môn gì thì có ích thêm một chút nữa. Thí dụ cháu có gia đình mà cháu biết môn âm nhạc, thì trong gia đình càng vui vẻ thêm chớ có sao đâu. Bây giờ còn trẻ dễ học, để lớn tuổi như tôi học sao được nữa.
Nể lời bà Nghĩa, Thúy Ái học đàn. Nhưng bản tánh Thúy Ái ưa thực tế, vì thế có biết đàn, Thúy Ái cũng đàn không hay như người có tài, có khiếu.
Bà Nghĩa một hôm hỏi Thúy Ái:
- Cháu có bao giờ nghĩ đến việc lập gia đình không?
Thúy Ái thành thật đáp:
- Cháu chưa hề nghĩ và cũng không dám nghĩ… Nếu sau này ông bà cho cả ba em vào trường lớn, ở ký túc xá, thì cháu đi tìm một chỗ làm khác, chớ việc lập gia đình thì cháu không dám nghĩ đến.
Bà Nghĩa liền nói:
- Nếu ba đứa nhỏ tôi mà vào trường lớn thì cô cứ ở đây giúp vợ chồng tôi việc thư từ, sổ sách.
Thúy Ái nói:
- Dạ, nếu như vậy thì ngay từ bây giờ cháu phải tập đánh máy cho thạo.
Bà Nghĩa vui vẻ nói:
- Cháu định ở mãi đây với vợ chồng tôi à? Thế thì tốt lắm…
Tuy nói vậy, nhưng đầu óc bà, bà đã nghĩ đến một người, một người có thể đem hạnh phúc đến cho Thúy Ái, và Thúy Ái có thể là người an ủi cho con người đau khổ ấy.
Sau một lát suy nghĩ vơ vẩn, bà Nghĩa nói:
- Cháu chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình cũng phải, nhưng rồi cũng có ngày cháu phải nghĩ. Bổn phận thiêng liêng của người đàn bà là làm vợ, làm mẹ… Cháu Thúy Ái à, hiện giờ có nhiều người nhờ tôi hỏi ý kiến cháu lắm đó.
Thúy Ái không hề thẹn thùng như các cô gái khác khi nghe đến chuyện chồng con. Nàng nhìn bà Nghĩa và nói:
- Cháu chưa có điều kiện để lập gia đình. Về sắc thì cháu sút các cô thiếu nữ khác, về tài thì cháu cũng không có tài gì, về tiền thì cháu chỉ có hai bàn tay trắng… Đến sự lịch duyệt, bặt thiệp, cháu cũng không có, thì cháu nào dám nghĩ đến việc lập gia đình.
- Nếu có một người đàn ông yêu cháu mà không cần đến những điều kiện mà cháu vừa kể, thì cháu nghĩ sao?
Thúy Ái suy nghĩ một lát rồi đáp:
- Cháu không dám tin là cháu được yêu với những cái “không” của cháu.
Bà Nghĩa mỉm cười:
- Thế mà có thì cháu có bằng lòng không?
Thúy Ái lưỡng lự:
- Dạ, cái đó cháu cũng chưa biết, bao giờ gặp trường hợp ấy sẽ hay.
Bà Nghĩa lại cười:
- Cháu đừng quá xem thường mình như thế. Khiêm tốn là một đứa tánh, nhưng tự ti lại là một việc không nên, nó làm cho mình không đủ đức tin ở mình nữa. Tôi thấy cháu cũng đẹp lắm chớ, có thua ai đâu. Cháu còn hơn các cô gái nhà giàu về đức tánh.
Thúy Ái nói:
- Cháu chỉ muốn sao cháu gặp được một người yêu cháu vì đức tính, vì hiểu biết cháu mà thôi. Ví dụ như cháu gặp một người nào đó, họ không biết cháu là ai, hoàn cảnh cháu ra sao, họ làm quen với cháu, rồi họ hiểu cháu mà yêu cháu.
Bà Nghĩa cười:
- Cũng lại cái ông hoàng tử phương xa xuất hiện trong đời của cô thiếu nữ mơ mộng… Nhưng cái điều cháu nói đó cũng có thể có lắm…
Thúy Ái mỉm cười:
- Không phải cháu mơ mộng, cháu là con người của thực tế. Từ thuở bé cháu chạm trán với bao nhiêu là đau khổ, cháu làm sao mơ mộng được…
Từ hôm ấy bà Nghĩa đã bàn với ông Nghĩa về việc làm mai Thúy Ái. Hai người bàn tính với nhau nhưng không cho Thúy Ái biết…
Thúy Ái ở nhà bà Nghĩa mới đó mà thấm thoát đã được sáu tháng. Kỳ hè của học sinh cũng đã đến.
Thúy Ái nhận được một bức thư của Kim Chi cho biết là sắp ra nghỉ mát ở Nha Trang với Ngọc Diệp. Từ ngày Thúy Ái không còn là đứa giúp việc nữa, Kim Chi và Thúy Ái xem nhau như bạn thân, gọi nhau bằng chị chớ không có cái lối xưng hô như ngày trước. Bà Nghĩa lo dọn phòng cho Kim Chi, Ngọc Diệp, và nói với Thúy Ái:
- Tôi định kỳ nghỉ hè này cho cháu và ba đứa nhỏ tôi lên Đà Lạt, nhưng có hai cháu Kim Chi và Ngọc Diệp ra đây thì cháu phải ở lại.
Thúy Ái nói:
- Kim Chi chỉ ra đây một tuần rồi lên Đà Lạt.
- Thế thì hay lắm, và cháu sẽ cùng đi với hai cháu ấy cho vui.
Cuộc sống của Thúy Ái hết sức vui vẻ và hạnh phúc. Bạn bè mỗi ngày mỗi đông, giao thiệp mỗi ngày mỗi rộng. Thúy Ái trở nên dạn dĩ và bặt thiệp. Đi Đà Lạt một tuần, Thúy Ái lại trở về Nha Trang, còn Kim Chi và Ngọc Diệp thì về Sài Gòn.
Kim Chi nói với Thúy Ái:
- Chị lúc này đẹp lắm. Hình như chị sắp gặp một hạnh phúc lớn.
Thúy Ái cười nói:
- Tôi đã gặp một hạnh phúc lớn ngay từ khi tôi gặp bà bác sĩ và hai chị rồi. Đời tôi bước vào một con đường mới là từ đấy đó chị ạ. Tôi chắc rồi có gặp hạnh phúc nào nữa thì tôi do hạnh phúc ấy mà ra thôi.
Kim Chi nói:
- Chị ăn nói khéo lắm. Tôi mong sao chị gặp một hạnh phúc lớn hơn nữa để xứng đáng với đức tính của chị.
Mùa hè lại hết… Bãi biển Nha Trang trở lại những ngày yên tĩnh. Thúy Ái lại sống với chuỗi ngày yên lặng bên cạnh ba đứa bé ngay thơ trìu mến nàng.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: Sunshine
Posts: 79425
Has thanked: 35123 times
Have thanks: 45947 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: April 21st, 2017, 10:19 pm
Country: United States of America
    Windows 8 Firefox

Re: Bóng Người Xưa_Bà Tùng Long

Postby DaMinhChau » April 20th, 2017, 10:51 pm


Chương 3


Thúy Ái đang ngồi đan trên chiếc ghế đá thì một chiếc xe ngừng ngay trước cửa. Một người đàn ông còn trẻ mở cửa nhảy xuống. Bộ đồ du lịch chàng mặc cho biết chàng ở xa đến. Lại còn chiếc xe bám đầy bụi chứng tỏ một cuộc hành trình xa xăm trên các con đường dài.
Người khách phương xa lễ phép chào Thúy Ái và hỏi:
- Tôi không lầm?
Thúy Ái chẳng biết người ấy lầm cái gì, liền hỏi:
- Ông hỏi thăm ông bà Nghĩa?
Người khách ấy nói:
- Nhà vẫn còn xưa, người lại người mới, tôi sợ tôi lầm. Ông bà Nghĩa hiện giờ còn ở phải không cô?
Thúy Ái thấy lối ăn nói của người khách có vẻ cao kỳ, liền đáp:
- Nhà này là nhà bà Nghĩa, nhưng ông bà Nghĩa đi vắng, đi Đà Nẵng đến hai tuần nữa mới về.
Người khách ấy tự giới thiệu:
- Tôi là cháu gọi ông Nghĩa bằng chú. Tôi ở Huế vào đây định ở chơi vài tháng. Nay chú thím tôi lại đi khỏi thì phiền quá. Và xin lỗi cô, cô là cháu bà Nghĩa?
Thúy Ái đáp:
- Tôi là người được mướn để dạy thêm và săn sóc ba con của bà Nghĩa. Dù sao thì ông cũng cho xe vào nhà chớ?
Ánh Hoa ở trong nhà chạy ra, thấy người khách lạ liền reo lên:
- Anh Kiệt! Anh mới vào phải không?
Ánh Hoa cất tiếng gọi rối rít:
- Anh Lang, anh Minh ơi! Ra đây mừng anh Kiệt!
Trọng Lang và Trọng Minh nghe em gọi, xô nhau chạy ra và khi nhận ra Anh Kiệt, chúng đổ xô ôm lấy Anh Kiệt, hỏi rối rít:
- Anh đi đâu mà lâu thế, không vào đây thăm ba má và các em?
Xoay qua Thúy Ái, Trọng Lang nói:
- Đây là chị Thúy Ái, cô giáo của chúng em.
Anh Kiệt cúi đầu chào và hỏi:
- Cô Thúy Ái… Cái tên đẹp quá. Lúc nãy, anh đã có dịp nói chuyện với cô Thúy Ái rồi.
Anh Kiệt hỏi Trọng Lang:
- Ba má đi khỏ cả, các em có cho anh ở đây không?
Trọng Lang và Trọng Minh đều nói:
- Cho chớ.
Anh Kiệt nhìn Thúy Ái và hỏi:
- Cô có cho tôi ở không?
Thúy Ái cười đáp:
- Ai lại hỏi người không có quyền. Nhưng theo tôi nghĩ, ông đã là cháu của ông bà chủ thì ông có quyền ở, đợi gì phải hỏi ai?
Anh Kiệt cười nói:
- Thế thì để tôi đem xe vào nhà.
Ánh Hoa hỏi:
- Anh có mua mè xửng Huế cho em không?
Trọng Lang tiếp:
- Cả nem nữa?
Anh Kiệt cười đáp:
- Cái gì cũng có… Anh có bao giờ quên các em. Anh mà biết có cô Thúy Ái thì anh mua thêm chiếc nón Huế bài thơ…
Ánh Hoa cười:
- Ê, chị Thúy Ái người Nam, không đội nón lá đâu!
Trọng Lang cãi:
- Chị Thúy Ái đội chớ sao không, em thì có tài nói bá láp. Anh Kiệt mua thì chị Thúy Ái đội cho mà xem. Bận sau anh nhớ mua cho chị Thúy Ái chiếc nón bài thơ nhé, quên em giận lắm.
Anh Kiệt cười và lên xe cho xe vào gara, đoạn mở cửa nhắc ra ba chiếc vali to tướng.
Thúy Ái và Ánh Hoa đi lại gần xe, Anh Kiệt vội nói:
- Cô đừng xách hộ tôi làm gì, để tôi xách vào nhà.
Nói xong, hai tay Anh Kiệt xách hai cái vali lớn, còn Trọng Lang và Trọng Minh thì khệ nệ khiêng cái vali nhỏ.
Thúy Ái xách hộ cái giỏ. Mọi người đều vào nhà.
Vì là nhà của chú thím và đã nhiều lần vào nghỉ ở đây nên Anh Kiệt tự nhiên sắp đặt, rồi lấy khăn đi tấm. Thúy Ái và ba đứa bé lại ra ngoài sân chơi.
Tắm xong, Anh Kiệt soạn các món quà bày la liệt lên bàn, nhìn Thúy Ái cười và nói:
- Bây giờ chú thím tôi đi khỏi, cô là người quản gia, vậy bổn phận tôi là thưa với cô và nhờ cô nhận lãnh.
Thúy Ái cười nói:
- Vâng, của ông cho ông Nghĩa, thì ông cứ cất cả vào tủ, cần gì phải nói… Thật ông làm tôi ngại quá.
Trọng Lang nhìn Anh Kiệt rồi nói:
- Anh lúc này coi bộ vui và trẻ hơn lúc trước.
Anh Kiệt khoát tay ra dấu bảo đừng nói. Trọng Lang không hiểu, nói tiếp:
- Lúc trước anh ngồi đây cú rũ đó!
Anh Kiệt nói:
- Nhờ anh đi du lịch một thời gian nên bây giờ anh vui lắm. Thôi đừng nhắc chuyện cũ nữa anh giận đa, mà chị Thúy Ái của em chắc cũng không bằng lòng.
Trọng Lang liến thoắng trả lời:
- Chị Thúy Ái không bằng lòng thì em sợ, chớ còn anh giận thì em không sợ đâu, anh buồn em nói là anh buồn chớ sao.
Trọng Minh nói:
- Anh Kiệt đã không thích thì đừng nói nữa, nói anh giận chả ích gì.
Ánh Hoa nói:
- Tối mai anh đưa chúng em đi xinê nhé, chị Thúy Ái ít đưa chúng em đi xinê quá anh ạ.
Anh Kiệt hỏi:
- Cô Thúy Ái không thích xinê à? Các cô gái đời bây giờ có cô nào không thích xinê.
Trọng Lang nói:
- Chị Thúy Ái không phải không thích xinê. Nhưng chị Thúy Ái đi xinê với chúng em thì có một bọn thanh niên cứ theo chị nói lải nhải mãi.
Anh Kiệt vung tay nói:
- Có anh thì anh đánh chết.
Thúy Ái cười nói:
- Lại hiệp sĩ nữa.
Từ ngày Anh Kiệt đến đây, không khí trong nhà đã đổi hẳn. Anh Kiệt nô đùa suốt ngày với ba đứa bé con bà Nghĩa. Sáng nào Anh Kiệt cũng dạy chúng tập thể dục, buổi chiều Anh Kiệt đưa chúng ra biển, tập bơi.
Hễ Anh Kiệt đưa mấy bé ra bãi thì Thúy Ái khỏi đi, ở nhà may vá. Anh Kiệt không hề nài ép Thúy Ái đi, cũng không bao giờ tỏ ra để ý nhiều đến Thúy Ái cả.
Mấy đứa trẻ cứ quấn quít bên Anh Kiệt nên cũng không quấy rầy Thúy Ái nhiều. Anh Kiệt tự hào về chỗ mấy đứa bé mếm mình, nên nói với Thúy Ái:
- Tôi mà ở đây vài tuần nữa thì chắc tôi giành mất chỗ làm của cô đó, cô Thúy Ái ạ.
Thúy Ái cười:
- Ai giành thì tôi sợ, chứ ông giành thì tôi không hề lo và cũng chả phiền ông chút nào cả.
- Vậy à?
Nghĩ một lát, Anh Kiệt nói:
- Từ trước đến giờ tôi chưa hề làm thầy giáo, tôi thấy công việc của một ông giáo cực nhọc quá. Nhưng từ khi ra đây, được biết cô, lại thấy cách cô dạy mấy em và được mấy em yêu mến, tôi đâm ra thích làm cái nghề của cô.
Anh Kiệt nói chưa dứt lời thì Trọng Lang đã hỏi:
- Anh không làm thầu khoán nữa sao?
Anh Kiệt cười:
- Anh có làm thầu khoán bao giờ đâu mà thầu?
Trọng Minh lại hỏi:
- Chớ anh làm gì?
- Anh thất nghiệp.
Thúy Ái nói:
- Em Trọng Lang thấy ba làm thầu khoán rồi cũng tưởng ai cũng làm thầu khoán như ba cả.
Ánh Hoa cười:
- Ê, anh Trọng Lang nói vậy, bị chị Thúy Ái chê rồi.
Trọng Lang chạy lại nũng nịu với Thúy Ái:
- Chị không chê em phải không chị?
Anh Kiệt nói:
- Làm cô giáo được các em yêu như vậy thật sung sướng quá.
Thúy Ái đáp:
- Nay mai tôi sẽ có thêm một đồng nghiệp nữa, và trong đội binh chống giặc dốt trên thế giới sẽ có thêm một người lính xung phong.
- Nhưng ai giới thiệu cho tôi vào nghề đã chớ. Cô có thể giới thiệu cho tôi không?
Thúy Ái nói:
- Tôi xem ông không có vẻ gì làm thầy giáo được.
Anh Kiệt hỏi:
- Cô chê tôi không được đạo mạo à?
Thúy Ái nói:
- Không phải thế, chiếc xe Huê Kỳ của ông nó không cho ông làm một nhà giáo.
Anh Kiệt nói:
- Lạ nhỉ, có chiếc xe Huê Kỳ rồi hết làm thầy giáo, mà hết làm thầy giáo nghĩa là không được ai thương yêu cả sao?
Trọng Lang nói:
- Lại buồn nữa cho mà xem… Chị…
Anh Kiệt ra dấu cho Trọng Lang nín, và nói:
- Anh đã cấm em nói đến tiếng buồn kia mà.
Xoay lại Thúy Ái, Anh Kiệt nói:
- À, tại sao cô cứ gọi tôi bằng ông mãi thế? Chú Nghĩa tôi, cô cũng gọi bằng ông, mà tôi, cô cũng gọi bằng ông, tôi không bằng lòng chút nào cả.
Thúy Ái nói:
- Chớ ông bảo tôi gọi ông bằng gì? Tôi thấy tiếng ông thích hợp nhất, vì ông là ông kỹ sư.
Anh Kiệt nói:
- Ai bảo với cô tôi là kỹ sư? Cô ngạo tôi đấy à, có muốn bảo khéo tôi là kỹ sư đào mỏ phải không? Tôi không biết đào mỏ, tôi muốn cô gọi tôi bằng anh. Và tên tôi là Anh Kiệt, cô gọi anh Kiệt, người ta có thể tưởng tượng rằng cô chỉ gọi trổng tên tôi chớ không phải gọi anh.
Thúy Ái nói:
- Thế thì tôi càng không dám gọi… Còn tôi cũng không dám bảo ông là kỹ sư đào mỏ, tại ông muốn nói như thế mà thôi.
Anh Kiệt cười nói:
- Nếu cô không bằng lòng gọi tôi bằng anh thì tôi về ngay chớ không chịu ở đây nữa.
Ánh Hoa nói:
- Anh Kiệt về thì còn gì vui nữa.
Trọng Lang cũng nói:
- Thì chị Thúy Ái chìu anh ấy một tí chị nhé. Chị gọi anh ấy bằng anh cũng chả sao…
Trọng Minh nói:
- Chị Thúy Ái yêu em, gọi anh Kiệt bằng anh đi cho em mừng.
Ánh Hoa nũng nịu ôm Thúy Ái và nói:
- Chị gọi anh Kiệt bằng anh, chị nhé!
Thúy Ái cười nói:
- Ừ, thì chị gọi bằng anh cho các em vui.
- Và cũng cho tôi vui nữa chớ.
Nghe Anh Kiệt nói thế, Thúy Ái nhìn Anh Kiệt nói:
- Anh đạ cho phép thì tôi mới dám gọi như thế.
Giữa Anh Kiệt và Thúy Ái đã có một tình bạn… Thúy Ái thường chuyện trò với Anh Kiệt. Anh Kiệt kể cho Thúy Ái nghe về đời chàng.
Anh Kiệt nói:
- Tôi là một người góa vợ và chưa có con, tôi đậu kỹ sư và hiện đang giúp việc ở Sở Công chánh.
Thúy Ái chí biết có thế. Nàng lấy làm lạ từ khi về nhà bà Nghĩa, Thúy Ái chưa bao giờ nghe nhắc đến tên Anh Kiệt, mặc dù Anh Kiệt là cháu ruột của ông Nghĩa.
Thúy Ái nhận thấy Anh Kiệt là người rất thực tế, mà Thúy Ái thì cũng rất thực tế.
Hai tâm hồn ấy như có chỗ giống nhau nên dễ cảm nhau.
Họ đã thân nhau thì ông bà Nghĩa lại về. Thoạt thấy Anh Kiệt, bà Nghĩa mừng rỡ nói:
- Thím đã nghĩ đến cháu. Chưa nhắn thì đã thấy cháu vào.
Anh Kiệt cười nói:
- Đó, thím thấy cháu tài không, thím có ý nghĩ trong lòng là cháu biết được. Như thế, thím và cháu mới gọi là cảm thông chớ.
Oâng Nghĩa nói:
- Còn tôi không đáng kể phải không?
Anh Kiệt cười:
- Đáng kể lắm chớ, chú là người hiểu cháu hơn hết, cho nên mấy năm cháu đi khỏi, chú lo giùm công việc cho cháu… và nhờ thế mà ngày nay cháu nghiễm nhiên là một ông nhà giàu.
Từ ngày ông bà Nghĩa về thì trong nhà lại càng vui hơn nữa. Bà Nghĩa tìm đủ dịp để cho Thúy Ái và Anh Kiệt thân nhau.
Bà dò ý Anh Kiệt:
- Thím thấy cô Thúy Ái nết na, thím mến lắm, thím liền nghĩ đến cháu, cháu mà có được một người vợ như thế thì mới có thể hạnh phúc được. Thím định gọi cháu vào nhưng sợ cháu đòi cưới gấp thì không ai dạy dỗ ba em.
Anh Kiệt cười nói:
- Thím đã nghĩ đến cháu mà thím lại lo cho ba em. Thím mến Thúy Ái lắm à? Được thím mến yêu, phải là người nết na đức hạnh lắm chớ phải chơi sao. Vợ trước của cháu tài hoa và đẹp đẽ như thế mà hình như thím không ưa.
- Cháu nhắc chi đến người đã chết. Hãy nghĩ đến tương lai, tương lai cháu đang sáng tươi kia mà.
Anh Kiệt cúi đầu suy nghĩ. Hình ảnh người vợ đã hiện ra trong óc chàng và vẻ mặt chàng buồn thiu…
Bà Nghĩa biết Anh Kiệt đang nghĩ đến Lệ Hằng, nên nói:
- Bảy năm nay cháu nghĩ đến người xưa nhiều rồi, bây giờ cháu phải nghĩ đến cháu. Nếu chú không thương cháu, có lẽ sự nghiệp cháu đã tiêu tan vì Lệ Hằng rồi. Bây giờ đã đến lúc cháu phải nghĩ đến cháu. Thím thấy Thúy Ái nết na và dễ thương lắm, cháu có nhận thấy như thế không? Thúy Ái lại mồ côi cha lẫn mẹ, giờ đây thím chịu đứng gả cho cháu.
Anh Kiệt nói:
- Cháu thấy Thúy Ái có nhiều nết tốt và cháu cũng đã nghĩ đến tương lia. Thím giúp cháu thành công, cháu mừng lắm. Có điều cháu là người có vợ, cháu lại lớn tuổi, cháu sợ Thúy Ái chê cháu.
Bà Nghĩa nói:
- Thúy Ái mồ côi, được một địa vị như thế là quá sức tưởng tượng rồi, lẽ nào lại chê.
Anh Kiệt nói:
- Cháu không dám lạc quan như thế.
Bà Nghĩa liền kể về cuộc đời thiếu thốn, mồ côi của Thúy Ái cho Anh Kiệt nghe, Anh Kiệt thương hại nói:
- Và Anh Kiệt đã yêu Thúy Ái lại càng yêu hơn nữa. Chàng định chiều nay rủ Thúy Ái đi dạo bãi biển để dọ thứ ý của Thúy Ái.
Ánh Hoa mặc quần áo xong gọi:
- Chị Thúy Ái ơi! Chị có đi tắm biển với chúng em không?
Thúy Ái nói:
- Đi chớ. Để chị lấy “sắc” đồ đã nhé.
Anh Kiệt nãy giờ ngồi xem báo nhưng sự thật là để đợi giờ phút này, cái giờ phút Thúy Ái đưa ba con bà Nghĩa đi chơi biển.
Trọng Lang nói:
- Anh Kiệt có cùng đi với chúng em không? Em nghe má nói vài bữa nữa anh về Huế phải không?
Anh Kiệt nói:
- Mai anh về rồi…
Thúy Ái nghe thế ngước mặt lên nhìn Anh Kiệt, Anh Kiệt đón cái nhìn ấy liền nói:
- Mai tôi về, cô Thúy Ái ạ. Vì vậy hôm nay thế nào tôi cũng theo các em ra biển tắm một lần nữa. Cô có cho phép tôi đi không?
Thúy Ái nói:
- Anh đi thì đi chớ ai cấm đâu, tôi có quyền gì mà anh xin phép.
Anh Kiệt nói:
- Tôi xin phép là… cô cho tôi cùng đi với các em và cả cô nữa.
- Cả tôi nữa? Mọi ngày anh đi với các em không cần có tôi có sao đâu. Có anh khỏi tôi, có tôi khỏi anh.
- Nhưng tôi muốn cả tôi và cô cùng đi, cô có cho phép không?
Thúy Ái nói:
- Nếu mai anh về thì tôi không thể từ chối.
Anh Kiệt nói nho nhỏ:
- Cám ơn cô.
Hai người đi song song với nhau. Ba đứa con bà Nghĩa chạy tung tăng trước mặt, có vẻ mừng vui.
Anh Kiệt nói:
- Ngày mai tôi về và không biết bao giờ tôi mới trở lại đây, mới lại gặp cô…
Thúy Ái hỏi:
- Lâu lắm anh mới vào đây một lần à? Không phải vào thường sao? Công việc làm ăn của anh có dính dấp đến ông bà ở đây mà sao anh lại ít vô như vậy?
- Tôi nhờ chú tôi lo giùm, lời bao nhiêu hay bấy nhiêu, tôi có thì giờ đâu mà lo… Việc gia đình tôi không có ai lo cả. Cô Thúy Ái ạ, mai tôi về và vì không biết bao giờ mới trở lại đây, nên hôm nay tôi định nói với cô một chuyện, có thể nói là từ giã luôn không còn gặp nữa nếu cô muốn thế.
- Anh nói gì tôi không hiểu…
- Tôi muốn nói tôi còn trở lại đây hay không là do cô cho phép hay không…
Thúy Ái chỉ cười một cách hồn nhiên, nói:
- Anh nói nhiều câu nghe buồn cười quá… Ai lại nhà thì của ông bà Nghĩa, mà ông bà Nghĩa là chú thím của anh, tôi thì tôi chỉ là người giúp việc, thế mà anh lại bảo anh tới lui đây là do tôi định đoạt. Anh là kỹ sư, hèn gì anh ăn nói có vẻ máy móc quá.
Anh Kiệt cũng cười và nói:
- Còn cô là nhà giáo, thảo nào cô ăn nói văn phạm quá…
- Ai làm nghề gì thì có phong độ của nghề ấy chớ. Nhưng anh hãy cắt nghĩa cái cách ăn nói máy móc của anh đi.
Anh Kiệt đắn đo một lát rồi nói:
- Tôi không có ý ăn nói máy móc gì đâu. Tại tôi không biết nói làm sao cho cô nghe lọt tai. Nhưng nói hay nói dở gì rồi cũng phải nói, cô ạ. Tôi chưa có con. Bảy năm trời nay tôi buồn lắm vì người vợ trước của tôi là vợ hiền, chẳng may chết đi trong một trường hợp hết sức đau đớn. Cô có nghe thím Nghĩa tôi kể về cái chết của vợ tôi không?
Thúy Ái lắc đầu nói:
- Không, từ khi tôi tới đây đến nay, bà Nghĩa cũng như ông Nghĩa không bao giờ nói chuyện anh trước mặt tôi. Vì vậy khi anh tới đây lần đầu, tôi đâu biết anh là ai. Bà Nghĩa mấy hôm nay cũng không hề nói gì về gia đình anh cả.
- Nếu vậy thì để tôi kể tiếp câu chuyện của tôi. Bảy năm trời nay tôi buồn, nhưng cái buồn ấy cũng đã theo thời gian mà hàn gắn rồi. Giờ đây sau khi đi du lịch về, tôi đã tạm quên được cái dĩ vãng đớn đau ấy. Tôi định làm lại cuộc đời để tìm phần hạnh phúc cho đời tôi. Cô có cười tôi là kẻ không chung thủy không, cô Thúy Ái?
- Cái buồn dù có bền, có nặng đến đâu cũng sẽ qua đi với thời gian, thế mà anh đã theo đuổi cái buồn ấy đến bảy năm, cũng hiểu anh bị giày vò đến bậc nào rồi. Nay anh quyết định làm lại cuộc đời là quyền của anh, tôi không có quyền gì mà chê anh không thủy chung?
- Không, tôi hỏi ý kiến cô như vậy, cũng có nguyên do chớ. Tôi muốn làm lại cuộc đời, mà làm lại cuộc đời với cô, nên tôi mới nói.
Anh Kiệt nói một cách đường đột như thế, khiến Thúy Ái không sao đề phòng kịp. Thúy Ái nhìn Anh Kiệt với đôi mắt vừa ngạc nhiên vừa e thẹn.
Anh Kiệt không để Thúy Ái kịp suy nghĩ, nói tiếp:
- Và tôi tóm tắt rằng, đời tôi từ nay về sau vui hay buồn, sướng hay khổ, giàu hay nghèo, do cô cả… Đó, tôi muốn cô trả lời cho tôi hôm nay để ngày mai tôi về… Nếu cô bằng lòng, tôi về một tháng sắp đặt nhà cửa rồi sẽ vào đây rước cô, còn cô không nhận lời thì tôi về luôn, không vào nữa.
Thật Thúy Ái có ngờ đâu Anh Kiệt lại muốn cưới nàng làm vợ.
Thấy Anh Kiệt vui vẻ với mình, Thúy Ái cũng tưởng rằng đối với thiếu nữ, có người đàn ông nào mà không tử tế. Còn khi Anh Kiệt tỏ ý thân mật thì Thúy Ái cho đó là tại bà Nghĩa xem Thúy Ái như bà con, cho nên Anh Kiệt cũng đối đãi với nàng như thế. Ngoài ra, Thúy Ái coi Anh Kiệt như một người anh cả, Anh Kiệt lớn hơn Thúy Ái đến mười tuổi.
Vì câu hỏi của Anh Kiệt quá đột ngột nên Thúy Ái bối rối không biết phải trả lời ra sao.
Thúy Ái cứ nhìn đôi bàn chân của nàng trên làn cắt trắng…
Anh Kiệt tiếp:
- Cô có cần suy nghĩ không?
Thúy Ái đáp:
- Việc hôn nhân là việc quan hệ, có ai mà không cần suy nghĩ? Anh hỏi đột ngột quá, tôi nhận thấy như người mê ngủ. Vì từ hồi nào tới giờ, tôi chưa hề nghĩ đến việc hôn nhân.
- Tại sao cô chưa nghĩ đến việc hôn nhân?
- Tôi chưa nghĩ đến vì nhiều lẽ. Lẽ thứ nhất là tại tôi nghèo, mồ côi cha mẹ. Lẽ thứ nhì là tôi chưa có quan niệm gì về việc chồng con cả. Lúc bé tôi quá cực, bây giờ mới gọi là hưởng những ngày tự do à sung sướng, tôi muốn kéo dài cái thời thiếu nữ của tôi, chớ chưa muốn giam mình vào cảnh chồng con.
- Trước kia cô chưa nghĩ về việc hôn nhân là tại chưa phải lúc cô nghĩ đến. Nay đã đến lúc, cô nên nghĩ là phải… Về những lẽ tại sao cô chưa nghĩ đến hôn nhân, khi nãy cô quên không nói đến một lẽ chánh.
- Lẽ gì thế anh?
- Lẽ cô chưa gặp được người vừa ý. Có phải thế không, cô Thúy Ái?
Anh Kiệt khôn ngoan lanh lẹ, nhưng Thúy Ái cũng không kém:
- Vì chưa đủ điều kiện để tạo lập gia đình nên tôi chưa nghĩ đến chuyện hôn nhân, mà đã không nghĩ đến chuyện hôn nhân thì tôi chú ý đến ai làm gì mà gặp người vừa ý hay không vừa ý.
Anh Kiệt vỗ tay và nói:
- Giỏi lắm… Cô ăn nói hay lắm. Nhưng dù sao thì cô phải trả lời cho tôi. Cô có vui lòng trả lời cho tôi không?
Thúy Ái cắn môi suy nghĩ:
- Anh đã biết gì về tôi chưa? Mới gặp tôi vài tuần nay, anh có kịp thì giờ xét đoán về người tôi chưa?
Anh Kiệt nói:
- Tôi đã ngỏ ý cưới cô, tức là tôi đã suy nghĩ kỹ. Còn về hoàn cảnh cô… hay gì gì thì tôi không cần biết.
- Sao lại như thế được? Tôi là một đứa mồ côi từ thưở bé…
Thúy Ái vừa nói đến đây thì Anh Kiệt không cho nói, chàng đưa tay khoát và nói lớn:
- Cô khỏi phải kể dài dòng về thời quá khứ ấy. Tôi chỉ biết cái hiện tại của cô, cô là một thiếu nữ có học thức, nết na, chịu được cực khổ, sống bên cái giàu mà không hèn thể cách, sống những ngày vui mà không quên bổn phận, nhất là không quên quãng đời đau khổ của mình… Một thiếu nữ như thế đủ đem đến hạnh phúc cho đời tôi rồi.
- Không, anh không nên dễ dãi như thế, việc hôn nhân là việc quan hệ. Huống chi anh đã trải qua một đời vợ và anh đã đau khổ vì mất người vợ hiền. Người vợ trước của anh tài hoa, đẹp đẽ, đã ghi lại trong đời anh bao nhiêu kỷ niệm êm đềm… Người vợ ấy đã chiếm ở lòng anh một mối tình đầu khó mà phai lạt. Bảy năm không phải là nhiều, bảy năm chỉ có thể treo trước mắt anh một tấm màn mỏng mà thôi. Người vợ đến sau, dù có một tài hoa và sắc đẹp bằng người vợ trước, biết đã xóa được cái hình ảnh người xưa để tạo ra cho gia đình một hạnh phúc mới mẻ hay chưa, nữa là tôi, kẻ ít tài bạc phước, không sắc đẹp và nghèo của tiền. Anh cứ để tôi bày tỏ hoàn cảnh tôi cho anh nghe. Tôi chỉ mới đậu bằng Trung học phổ thông. Về đức, tôi chưa làm gì ích lợi cho xã hội. Về hoàn cảnh gia đình thì tôi là đứa mồ côi, khi bé sống bên một người cô khắc khổ, khô khan vì tình, lẻ loi vì độc thân. Với mảnh bằng và chút học thức thu thập được ở trường, tôi chỉ mới có thể tìm lấy cái sống qua ngày, con đường tương lai mù tịt. Tốt hơn anh nên nghĩ đến người khác.
Anh Kiệt nóng lòng nói:
- Cô nên nghĩ kỹ mà trả lời tôi thì tốt hơn, cô không nên khuyên tôi. Ơû địa vị tôi góa vợ bảy năm trời nay, tôi muốn nghĩ đến ai mà không được, nhưng tôi chưa hề nghĩ đến ai cả, vì tôi không thấy ai là người có thể an ủi đời tôi. Nay tôi mới gặp cô… Nếu cô mà từ chối, chê tôi, thì tôi nhất định ở vậy chớ không cưới ai cả. Tôi nhất định ở vậy để mơ bóng người xưa.
Nói xong câu này, Anh Kiệt chợt ăn năn. Khi nãy, Thúy Ái có nói về sự sút kém của nàng đối với người vợ cũ. Anh Kiệt lo ngại Thúy Ái có ý ghen chăng. Đọc qua các sách, Anh Kiệt thấy cái ghen về tư tưởng mới đáng sợ, vì nó khó giải thích cho người ghen hiểu được. Ghen về tư tưởng, ghen với một bóng người mình chưa từng gặp, lại càng ghê lắm.
Thúy Ái mà có ý ghen thì khó lòng giải thích được.
Anh Kiệt liền hỏi:
- Cô nghĩ đến người xưa à? Giữa cô và tôi, bị cái bóng người xưa làm cho cô phân vân phải không?
Thúy Ái sợ Anh Kiệt nghĩ lầm, liền nói:
- Không phải tôi nghĩ đến người xưa, nhưng tôi sợ tôi thiếu điều khiện để đem hạnh phúc đến cho đời anh. Anh bảo tôi trả lời gấp như thế, thì anh thật là độc đoán. Lại nữa, nói câu gì, anh cũng có ý bắt buộc và tấn tôi vào một tình thế khó xử quá, tôi biết nói sao bây giờ?
Anh Kiệt hiểu là Thúy Ái không thể nào từ chối lời chàng được. Riêng về Thúy Ái không bao giờ dám ngờ đời nàng lại gặp toàn những sự may mắn đến thế. Được làm vợ Anh Kiệt thì đời nàng sẽ đầy đủ về vật chất. Thúy Ái thưở bé đã quá cực khổ nên nàng hết sức thực tế. Nàng cứ lo nghĩ về cuộc sống đầy đủ. Còn về tinh thần, Thúy Ái chưa nghĩ đến. Thúy Ái thấy nàng không có một lý do nào mà không nhận lời Anh Kiệt được…
Thúy Ái liền nói:
- Anh đã nghĩ kỹ chưa? Sau này anh sẽ ăn năn không?
- Tôi đã nghĩ kỹ. Tôi cũng đã nói ý muốn của tôi cho chú thím tôi nghe và chú thím tôi hết sức tán thành việc này.
Thúy Ái làm thinh. Sau vài phút sau nghĩ, nàng cau mày nói:
- Đọc qua các sách, tôi thấy các nhà văn khi tả những cặp thanh niên nam nữ gặp nhau, yêu nhau là cả những trang thơ mộng, tươi đẹp. Thế mà anh và tôi, chúng ta nói chuyện hôn nhân, coi như là một cuộc thương lượng buôn bán, hoặc một cuộc thảo luận để ký kết một bản hợp đồng, nghe có buồn cười không anh? Nhưng anh đã muốn thế thì còn biết làm sao bây giờ?
- Nghĩa là cô nhận lời?
Thúy Ái khẽ gật đầu.
Anh Kiệt hết sức vui mừng:
- Vậy để tôi về sắp đặt công việc với thím Nghĩa tôi, cho kịp mọi việc trong tháng sau.
Thúy Ái nhìn theo Anh Kiệt đang chạy về nhà, mỉm cười một cách sung sướng.
- Trong hai người chúng ta không biết ai sung sướng hơn.
Ánh Hoa và hai anh đi phía trước đã đến rừng thông, quen với mọi ngày, cùng nhau ngồi xuống chơi. Bỗng Ánh Hoa ngó lên thấy Anh Kiệt đâm đầu chạy, liền đứng lên hỏi:
- Kìa, sao anh Kiệt chạy về?
- Chị Thúy Ái đuổi anh Kiệt à?
Trọng Lang nói:
- Lẽ nào?
Rồi Trọng Lang chạy lại hỏi Thúy Ái:
- Tại sao anh Kiệt chạy về?
- Tại anh ấy vui mừng.
- Tại sao vui mừng mà lại chạy, không đứng đây cùng vui với chị?
- Anh ấy chạy về báo tin cho mẹ em biết.
- Mừng việc gì vậy chị?
- Anh ấy sắp về nhà, anh ấy mừng chớ mừng gì.
- Về nhà thì có gì mà mừng, ở nhà có ai mà mừng anh đâu. Chị Lệ Hằng chết rồi.
Thúy Ái ngạc nhiên hỏi:
- Vợ trước của anh ấy tên là Lệ Hằng à? Tên đẹp nhỉ?
- Chị ấy lại đàn và hát hay, vẽ cũng tài nữa.
- Ai bảo em thế?
- Mẹ bảo chớ ai. Bức ảnh của mẹ do chị Lệ Hằng vẽ đó.
- Chi ấy đau gì chết?
- Em không biết. Em hỏi thì mẹ rầy không nói, em đâu dám hỏi.
- Thế à? Còn anh Kiệt, anh ấy có nói gì về chị Lệ Hằng không?
- Khi chị Lệ Hằng chết, anh ấy buồn lắm. Mẹ bảo anh khóc lu bù và bệnh cả năm. Sau ba dỗ dành anh ấy đi chơi xa để quên, anh ấy mới quên đó.
Thúy Ái suy nghĩ một lát rồi thở dài.
Ánh Hoa hỏi:
- Sao chị buồn? Mà anh Kiệt lại vui?
- Chị có buồn đâu.
- Chị mới thở ra…
- Chị thở ra cho khỏe…
Lần này là lần đầu tiên Thúy Ái nghĩ đến Lệ Hằng, đến bóng người xưa… Cái bóng ấy đã lu mờ hẳn chưa? Hay còn án giữa Thúy Ái và Anh Kiệt?
Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, Thúy Ái lại tự trách mình:
- Sao ta lại nghĩ chuyện đâu đâu như thế. Việc đã qua thì cứ để nó qua. Dù giữa Anh Kiệt và ta có còn cái bóng người xưa chăng nữa, thì cái người xưa ấy chỉ là cái bóng… Bóng và người, người bao giờ cũng hơn bóng. Mình đã nhận làm vợ Anh Kiệt thì mình phải làm thế nào đem lại cho Anh Kiệt một đời sống mới mẻ, không còn gì vương vấn với cái cũ. Mình sẽ sửa đổi lại nhà cửa từ người giúp việc đến cách trang hoàng. Mình phải làm thế nào gây một không khí mới, không khí của Thúy Ái của không phải của Lệ Hằng… Aên thua ở tài khéo léo của ta.
Nghĩ như thế, Thúy Ái yên lòng, vui vẻ dắt ba đứa bé về nhà.
Trọng Minh nói:
- Anh Kiệt sắp về Huế rồi…
Trọng Lang nói:
- Nói đi nói lại nãy giờ cũng chỉ là chuyện anh Kiệt.
Thúy Ái hỏi:
- Anh Kiệt về, các em buồn lắm phải không?
- Dạ, buồn lắm chớ. Mà chị cũng buồn nữa. Không ai nói chuyện với chị.
Nghe Ánh Hoa nói như vậy, Thúy Ái cười mà không trả lời.
Thúy Ái về đến nhà thì đã thấy bà Nghĩa và Anh Kiệt đứng trước cửa có vẻ mong đợi.
Ba đứa bé thấy bà Nghĩa liền chạy vào ôm mẹ vòi vĩnh.
Bà Nghĩa bảo các con:
- Các con vào nhà. Để mẹ nói chuyện với chị Thúy Ái và Anh Kiệt.
Ba đứa bé riu ríu đi vào nhà. Bà Nghĩa và Thúy Ái ngồi xuống chiếc ghế đá trước nhà. Còn Anh Kiệt thì ngồi phệt xuống cỏ.
Bà Nghĩa nhìn Thúy Ái một lát rồi nói:
- Anh Kiệt đã nói với tôi về sự bằng lòng của cháu… Vậy từ đây chúng ta là bà con một nhà. Cháu cho phép thím gọi cháu bằng cháu ngay từ hôm nay cho thân mật. Cháu đã nhận lời, thật là phước cho Anh Kiệt. Vậy mai Anh Kiệt về và đúng tháng sau thì sẽ cử hành lễ cưới tại đây, thím muốn làm lễ cưới và hỏi một lần cho tiện. Cháu nghĩ sao?
- Cháu nhờ chú thím đã thương cháu thì sắp đặt giùm, chớ cháu mồ côi, có ai mà lo liệu chỉ bảo.
Bà Nghĩa bằng lòng nói:
- Được, chú thím sẽ lo hết lòng, không sao đâu. Cháu yên lòng, Anh Kiệt về Huế một tháng lo sắp đặt nhà cửa để đón cháu. Anh Kiệt mấy năm nay, nhà cửa giao cả cho người làm trông nom. Một sở nhà lớn lắm, hết sức đẹp, lại ở giữa một phong cảnh hữu tình tất nên thơ cháu ạ, cháu về làm chủ sở nhà ấy tha hồ mà đi dạo… Thỉnh thoảng thím sẽ gửi các em ra ngoài chơi với cháu cho vui.
Anh Kiệt ra dấu với bà Nghĩa, bà Nghĩa gật đầu…
Bà nhìn Thúy Ái nói:
- Cháu thích những món nữ trang gì? Và áo quần cháu muốn sắm thứ gì, cháu cứ bảo thím.
Thúy Ái nói:
- Cháu chỉ thích những màu nhạt, còn đồ nữ trang thì cháu thích ngọc bích. Về việc sắm may, cháu nhờ thím chọn lựa, cháu không phải lo nghĩ tới. Cháu không dám làm phiền thím và anh Kiệt nhiều.
Bà Nghĩa cười, nói:
- Các em mà nghe cháu đi thì chắc chúng nó buồn lắm, thế nào chúng nó cũng và phản đối, nhất là Ánh Hoa.
Anh Kiệt nói:
- Thím sẽ tìm một cô giáo khác.
- Dễ gì tìm được một người như Thúy Ái. Nhưng nếu tìm được lại có người đến phỗng và dẫn đi mất thì sao đây chớ?
Anh Kiệt nhìn Thúy Ái cười. Thế là công việc cưới hỏi đã bàn xong cả. Hôm sau, Anh Kiệt lên đường… Còn Thúy Ái tiếp tục công việc hàng ngày. Bà Nghĩa lo may sắm áo quần và đồ nữ trang cho Thúy Ái, bà sắm được món gì đều đưa Thúy Ái xem.
Thúy Ái thấy bà Nghĩa sắm đồ cho mình nhiều quá thì nói:
- Thím đừng sắm nữa, chừng ấy áo quần cháu mặc sao hết… Cháu quen sống giản dị từ nhỏ rồi.
- Không, bây giờ là vợ một ông kỹ sư, cháu phải có lối sống khác chớ, lôi thôi sao được. Huống chi ngày cưới của cháu, thế nào vợ chồng ông bác sĩ và hai cô Kim Chi, Ngọc Diệp cũng ra… Cháu phải được như các cô ấy. Anh Kiệt cưng vợ lắm, cháu ạ. Trước khi về, Anh Kiệt căn dặn thím sắm cho cháu đủ cả… Chú Nghĩa sắp đi Sài Gòn để mua cho vợ chồng cháu một chiếc xe hơi Huê Kỳ…
Thấy cả một cảnh giàu sang trước mắt, Thúy Ái thầm sung sướng và tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: Sunshine
Posts: 79425
Has thanked: 35123 times
Have thanks: 45947 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: April 21st, 2017, 10:19 pm
Country: United States of America
    Windows 8 Firefox

Re: Bóng Người Xưa_Bà Tùng Long

Postby DaMinhChau » April 21st, 2017, 9:05 am


Chương 4


Anh Kiệt cho xe chạy vô cửa lớn. Tiếng kèn te te làm bà Chín giật mình mở cửa sổ, đứng trên lầu nhìn xuống, khi nhận ra được xe của Anh Kiệt liền mừng rỡ chạy xuống đón.
Anh Kiệt vừa mở cửa xe thì bà Chín rối rít hỏi:
- Ông kỹ sư đi lần này lâu quá mà lại không có thư từ gì cả. Tôi ở nhà lo muốn chết!
Anh Kiệt cười nói:
- Việc gì mà lo muốn chết. Chết sao còn nói leo lẻo vậy.
Bà Chín là người giúp việc rất lâu của gia đình Anh Kiệt khi mẹ Anh Kiệt chết, lúc Anh Kiệt mới mười bốn tuổi, bà Chín săn sóc cho Anh Kiệt y như một bà mẹ.
Người đàn bà ấy góa chồng từ lúc còn trẻ và lại không con, nên yêu mến Anh Kiệt lắm. Đến khi Anh Kiệt đậu kỹ sư và cha Anh Kiệt chết thì bà Chín liền về ở với Anh Kiệt, Lệ Hằng, người vợ trước của Anh Kiệt, yêu quí bà Chín như một người mẹ. Cho nên từ ngày Lệ Hằng chết đến nay, bà Chín buồn lắm.
Đã nhiều lần Anh Kiệt cũng không cho bà Chín gọi chàng bằng ông kỹ sư, nhưng bà Chín vẫn gọi như thế…
Bà Chín nghe Anh Kiệt trả lời một cách vui vẻ liền nói:
- Hôm nay trông ông kỹ sư vui vẻ và hồng hào quá.
Nói đến đây, mặt bà Chín có vẻ trầm ngâm… Có lẽ cái điều bà lo ngại đã đến. Từ ngày Lệ Hằng chết, bà Chín giữ các đồ đạc trong nhà nguyên vẹn như cũ. Bà không muốn có sự thay đổi, bà lo ngại, lo ngại một ngày gần đây, Anh Kiệt sẽ cưới vợ và người vợ sau này sẽ thay đổi cách trang hoàng xếp đặt trong nhà, thì đau lòng lắm.
Bảy năm nay, Anh Kiệt buồn, bà Chín thương hại cho Anh Kiệt, nhưng chàng còn buồn vì sự thay đổi trong nhà chưa xảy ra được. Nghĩa là chàng chưa cưới vợ, mà nỗi lo ngại của bà Chín chưa đáng kể.
Nay Anh Kiệt đi Nha Trang về, vui vẻ hiện ra mặt, có lẽ Anh Kiệt đã nghĩ đến sự cưới vợ…
Anh Kiệt nhảy phóc ra khỏi xe, hai tay ôm choàng lưng bà Chín và nói:
- Vui quá… Trời hôm nay nắng tốt quá nhỉ.
Một mùi hoa hồng thoảng trong không khí ban mai, Anh Kiệt phồng ngực ra thở và nói:
- Chà, hoa thơm quá…
Bà Chín theo Anh Kiệt vào nhà, bà hỏi:
- Ông kỹ sư ở Nha Trang về thẳng đây phải không?
- Vâng, ở nhà nhớ tôi lắm phải không vú?
- Sao không nhớ? Đợi thơ mãi mà chả có bức nào cả, thôi phen này gặp ai nên quên cả vú già rồi.
Anh Kiệt nói:
- Vú ơi! Tôi sắp cưới vợ, một tháng nữa, tôi lại đi Nha Trang rước vợ tôi về đây.
Bà Chín nghe nghẹn ngào, đắng cả miệng, bà nói thầm như người mê ngủ:
- Mình đoán có sai đâu, rõ ràng…
Anh Kiệt không để ý đến bà Chín, chàng nói như để trút bớt sự vui mừng đang chất chứa trong lòng:
- Tôi sắp cưới vợ. Vợ tôi là một cô giáo, tên là Thúy Aùi. Cái tên có đẹp không vú?
Bà Chín nghe hỏi, giật mình hỏi lại:
- Cái gì đẹp?
- Nãy giờ vú không nghe tôi nói à. Vú làm sao mà trông bơ phờ thế? Ô kìa, sao vú lại khóc? Trong lúc tôi đi khỏi, có ai làm phiền vú không?
Bà Chín khóc nức nở, thỉnh thoảng bà nhìn lên tấm ảnh của Lệ Hằng.
Anh Kiệt đã hiểu. Bà Chín không muốn cho chàng cưới vợ, bà nhớ đến người xưa.
Mười năm về trước, ông kỹ sư Anh Kiệt đi cưới cô Lệ Hằng, một sinh viên trường mỹ thuật.
Lệ Hằng là một cô gái con nhà nghèo, nhưng không phải nghèo như Thúy Aùi. Cha Lệ Hằng chỉ là một công chức nhỏ. Lệ Hằng vì học giỏi nên được học bổng và được học cho đến ban tú tài, cha mẹ Lệ Hằng muốn Lệ Hằng thôi học để đi dạy hầu giúp ích cho gia đình, nhưng các bà thầy của Lệ Hằng cứ khuyên nhủ Lệ Hằng phải học trường mỹ thuật, vì nàng rất có tài về hội họa. Cha mẹ Lệ Hằng nghèo nên không đủ tiền cho Lệ Hằng tiếp tục học, thì Lệ Hằng được các bà thầy cũ giúp đỡ…
Vừa đi học vừa dạy tư, Lệ Hằng cũng có thể giúp ích cho gia đình đôi phần. Rủi thay, cha mẹ Lệ Hằng đều qua đời và Lệ Hằng hóa ra con người côi cút. Lệ Hằng buồn rầu không thiết gì việc học hành nữa… Bẵng đi một năm, người ta không còn thấy bóng Lệ Hằng ở Huế. Bạn bè lấy làm lạ không biết Lệ Hằng đi đâu. Có người đoán Lệ Hằng đi học, có người bảo Lệ Hằng đi lấy chồng… Nhưng chẳng ai biết rõ Lệ Hằng đi đâu… Người ta đã gần quên cô sinh viên trường mỹ thuật vừa duyên dáng vừa trẻ trung ấy, thì bỗng một ngày xuân tươi vui, cô lại trở về Huế, da rám nắng và người khỏe mạnh hơn trước nhiều. Các bạn bè gặp Lệ Hằng mừng rỡ, hỏi nàng đi đâu thì nàng chỉ cười mãi mà không trả lời.
Mọi người đều tưởng là Lệ Hằng đi nghỉ mát, nhưng Lệ Hằng nghèo, tiền đâu mà đi nghỉ mát cả năm. Có kẻ bảo Lệ Hằng đi hoạt động cho một đảng chính trị chống lại thực dân, giải phóng cho dân tộc…
Trở về Huế, Lệ Hằng tìm một chỗ làm. Người ta giới thiệu Lệ Hằng vào làm ở một xí nghiệp và lãnh việc vẽ bản đồ nhà cửa. Lệ Hằng làm việc dưới quyền kỹ sư Anh Kiệt.
Vẻ lạnh lùng gần như phách lối của Lệ Hằng làm cho mọi người không thích nàng. Nhưng với kỹ sư Anh Kiệt, Lệ Hằng hết sức niềm nở, nàng tìm đủ cách để gần Anh Kiệt và làm quen với chàng.
Trước sắc đẹp và vẻ duyên dáng của Lệ Hằng, Anh Kiệt làm sao không để ý. Đã vậy, Lệ Hằng còn có tài nữa. Những bản đồ nàng vẽ đều được kỹ sư Anh Kiệt khen và ông Giám đốc chấp nhận.
Anh Kiệt thường trò chuyện với Lệ Hằng và nhận thấy Lệ Hằng chẳng những đẹp về sắc mà còn đẹp về nết nữa… Lệ Hằng ăn nói bặt thiệp và tỏ ra là người có học thức, khôn ngoan và kín đáo.
Lệ Hằng làm lương lớn, lại còn lãnh vẽ thêm, được một số tiền gần bằng tiền lương, thế mà người ta ít khi thấy Lệ Hằng đi xem hát hay may sắm lòe loẹt như các cô gái tân thời khác.
Nàng mặc toàn đồ trắng và không hề dùng đến một món nữ trang. Lệ Hằng có vẻ đài các phong lưu, mới nhìn người ta phải lầm nàng là một tiểu thư của một vị quan đại thần, còn không nữa thì cũng quận chúa, công chúa gì đây.
Anh Kiệt mê say tài sắc của Lệ Hằng nhưng chưa dám nói ra. Lệ Hằng thì luôn tử tế vui vẻ với Anh Kiệt. Hai người làm chung đã một năm. Anh Kiệt không bao giờ thấy Lệ Hằng quen với ai khác hơn chàng. Đôi khi Anh Kiệt muốn đưa xe chở nàng về nhà, nhưng nàng từ chối và nói:
- Nhà em nghèo lắm, vùng ngoại ô, anh đưa rước người ta cười em, và tưởng em gian, khổ em anh ạ!
Cách xưng hô của Lệ Hằng có vẻ thên mật lắm. Lệ Hằng bao giờ cũng ngọt ngào, nhưng nhất định không cho Anh Kiệt biết chỗ ở của nàng… Anh Kiệt để ý thì thấy khi thì Lệ Hằng về đường Nam Giao, khi lại An Cựu, có khi lại về trong thành. Đố ai biết nàng đi đâu và ở đâu?… Có hôm, người ra thấy nàng ở dưới một chiếc đò gần cầu Trường Tiền. Vì thế, có kẻ ác tâm đồn đại Lệ Hằng là một cô gái mất nết, tìm đủ cách để làm tiền. Nhưng rồi người ta cũng không biết Lệ Hằng làm tiền để làm gì.
Nàng có tiêu xài gì đâu. Nàng cũng chẳng có bà con thân thích và cũng chẳng có nhà cửa…
Anh Kiệt đôi khi muốn hỏi Lệ Hằng về cuộc sống của nàng, nhưng lại sợ quá đường đột nên không dám thốt lời. Anh Kiệt định đợi bao giờ hai người thật thân, lúc ấy chàng sẽ hỏi.
Lúc bấy giờ ở Huế có rất nhiều vương tôn, công tử, để ý đến Lệ Hằng, vì nàng đẹp lại có chức nghiệp. Nhưng Lệ Hằng không hề để ý đến.
Lúc bấy giờ ngoài Bắc trải qua một nạn lụt lớn. Các công chức ở các sở họp nhau lại tổ chức ba đêm hát để lấy tiền gởi giúp đồng bào bị nạn. Người ta mời Lệ Hằng và nàng nhận lời ngay. Lệ Hằng tỏ ra là một người rất sốt sắng với công việc từ thiện. Nàng đi quyên tiền, nàng đã quyên thì kết quả làm sao không mỹ mãn. Nàng đi bán giấy hát và lại lãnh đóng kịch luôn ba đêm liền. Dân chúng ở Huế mến tài của Lệ Hằng lắm và tên nàng nhờ đó càng nổi lẫy lừng hơn trước. Anh Kiệt lại càng mê mệt Lệ Hằng, và giờ đây, không làm sao chôn kín mối tình của chàng được nữa, chàng nhất định bày tỏ nỗi lòng cho Lệ Hằng biết.
Anh Kiệt liền mời Lệ Hằng đi chơi núi Ngự Bình và bày tỏ nỗi lòng của chàng. Lệ Hằng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Nàng biết giờ phút nàng đang mong đợi đã đến:
- Nếu tôi nhận lời làm vợ anh thì anh có cho tôi đi làm nữa không?
Anh Kiệt nói:
- Em còn làm việc gì khi một mình anh, anh có thể lo cho gia đình. Vả lại gia đình anh giàu lắm. Cha mẹ anh chết hết, anh thừa hưởng một gia tài rất lớn. Em rảnh anh đưa em lại nhà chơi…
Lệ Hằng do dự:
- Nếu có chồng mà bỏ nghề nghiệp của mình thì em không nhận lời anh được. Vì một lẽ riêng mà em không tiện nói ra đây.
- Lẽ gì? Nhưng trước khi hỏi cái lẽ mà em nói đó, anh muốn em trả lời câu này đã. Em có thiện cảm với anh không, có thể vì thiện cảm mà nhận lời yêu cầu vừa rồi của anh không?
Lệ Hằng nói:
- Người như em có lẽ chỉ có bổn phận mà không có ái tình…
Anh Kiệt cau mày nói:
- Trời ơi! Sao lạ thế? Theo ý anh thì bất cứ một thiếu nữ sắp bước chân vào đường đời cũng có một mối tình thầm kín, và có ái tình thì họ mới xây được mộng gia đình.
- Em đã bảo là em ở trong một hoàn cảnh đặc biệt mà. Anh không biết ở đời có khi người ta yêu nhau vì tình nhưng cũng có khi yêu nhau vì tiền, và có biết bao cuộc hôn nhân vì bổn phận mà thôi.
- Anh biết chớ… Nhưng với em, anh không tin như thế. Em là một thiếu nữ trẻ, đẹp, tràn trề nhựa sống. Em lại không cha mẹ, em có quyền chọn lựa người yêu, sao em bảo em chỉ biết bổn phận? Vậy bổn phận ấy là bổn phận với ai?
Lệ Hằng nói:
- Bổn phận với nước, với nhà, chớ với ai? Anh tưởng chỉ có đàn ông các anh mới có bổn phận với xã hội, với quốc gia sao, còn tụi em thì chỉ có nước thờ chồng nuôi con à?
- Không, anh đâu dám nghĩ thế trước trào lưu tiến hóa của phụ nữ… Nhưng lo cho nước cho nhà thì lo, mà rồi cũng để phần nào lo cho gia đình với chớ. Có gia đình mới có xã hội, gia đình vững thì quốc gia mới yên. Lúc này không phải là lúc chúng ta bàn triết lý xã hội. Anh hỏi thật em, em có chút thiện cảm nào không?
Lệ Hằng nói ngay:
- Sao lại không… Nhưng có thiện cảm không phải là có ý muốn lập gia đình với anh. Anh nói anh yêu em. Em tin anh thành thật, nhưng tự vấn lòng, em thấy em chưa yêu ai cả… Huống chi anh lại bảo nếu em nhận lời làm vợ anh, thì em phải nghỉ việc, vì gia đình anh giàu. Sao được…
- Tại sao lại không được?
- Em hiện thiếu một món nợ lớn lắm, em phải làm mà trả lần hồi cho người ta…
- Anh sẽ trả hết cho em một lần…
- Được, nhưng từ trước đến nay chỗ ở của em không nhất định, bây giờ muốn ở một chỗ nhất định, phải có một biệt thự xa châu thành, yên lặng, không có ai lui tới, làm phiền em.
Anh Kiệt cười và nói:
- Việc ấy dễ lắm. Ơû Huế này có thiếu gì biệt thự kín đáo để em làm một ẩn sĩ. Anh sẽ để tâm tìm cho em một chỗ vừa ý. Những điều kiện của em vừa đưa ra, anh nhận cả. Bây giờ em đã bằng lòng kết hôn với anh không?
Lệ Hằng cười một cách duyên dáng và nói:
- Nhưng em mới nói về món nợ của em, mà món nợ ấy lên tới bao nhiêu anh đã biết chưa mà anh dám nhận lời đại như vậy?
Anh Kiệt cũng cười và nói:
- Một thiếu nữ như em có thiếu nợ thì thiếu vài ba chục ngàn là nhiều, chớ chẳng lẽ lại thiếu bạc triệu sao? Mà dù thiếu bạc triệu đi nữa thì anh đã hứa trả, anh cũng phải trả chớ sao…
Lệ Hằng ngồi im suy nghĩ. Nàng cảm thấy Anh Kiệt yêu nàng quá và thương hại cho Anh Kiệt. Gặp một người chồng như Anh Kiệt, đời nàng sẽ vô cùng hạnh phúc.
Lệ Hằng bỗng thở dài và nói nho nhỏ:
- Liệu mình có hưởng được cái hạnh phúc này không?
Anh Kiệt nghe Lệ Hằng nói nho nhỏ, liền hỏi:
- Em nói gì thế? Nói gì mà anh chỉ nghe được hai tiếng hạnh phúc mà thôi?
Lệ Hằng giật mình nhìn Anh Kiệt sửng sốt, nàng cúi xuống không dám để Anh Kiệt hiểu tâm sự của nàng.
Lệ Hằng nói:
- Em bảo là em có đủ tư cách gây hạnh phúc cho đời anh không?
- Sao lại không? Nếu em nghĩ đến anh thì có chuyện gì mà không được. Nhưng còn món nợ của em là bao nhiêu mà em có vẻ suy nghĩ như thế?
Lệ Hằng không trả lời mà ngồi thừ ra lúc lâu, đoạn thở dài đứng lên đi qua, đi lại dưới rặng thông.
Anh Kiệt nhìn theo Lệ Hằng, thấy cặp mắt nàng chớp lia và thỉnh thoảng nàng nhìn về phía chân trời xa.
Một lát sau, Lệ Hằng lại ngồi một bên Anh Kiệt có vẻ thân mật và nói:
- Em nợ đến một trăm ngàn. Đời em gần như không còn tự do vì món nợ ấy đó anh ạ!
Bấy giờ, Anh Kiệt ngồi thừ người ra mà suy nghĩ. Thật chàng không hiểu Lệ Hằng làm gì mạ lại nợ nần nhiều thế. Một thiếu nữ mới ngoài hai mươi tuổi đầu, cha mẹ chết có mấy năm, làm gì thâm nợ nhiều như vậy?
Lệ Hằng đâu có tiêu xài xa xỉ gì mà bảo thâm nợ. Lương nàng hết sức lớn. Hay món nợ này là món nợ cha mẹ nàng để lại? Mà ví có lương tâm, biết trọng danh dự, Lệ Hằng phải trả cho cha mẹ?
Thấy Anh Kiệt suy nghĩ, Lệ Hằng liền nói:
- Anh Kiệt còn tin em không?
- Tin lắm chớ, nhưng anh lấy làm lạ về món nợ quá lớn này. Anh thấy em đâu có tiêu xài gì đâu mà thâm nợ. Nhưng anh không cần biết về số nợ ấy tại đâu mà có, anh hứa là anh sẽ trả cho em…
Lệ Hằng nhìn Anh Kiệt bằng đôi mắt cảm động rồi nói:
- Cảm ơn anh. Lòng tốt của anh làm em khó xử quá. Nay anh đã nhận các khoản em đưa ra đó, em không biết lấy lẽ gì từ chối anh được nữa. Vậy ngày mai, em xin phép anh cho em vắng mặt ở sở ba ngày để em đi điều đình cho xong món nợ, khi về đây em sẽ hoàn toàn thuộc về anh.
Anh Kiệt mừng rỡ nói:
- Em cứ đi và anh mong sao cho em điều đình xong món nợ.
Lệ Hằng buồn rầu nói:
- Có điều đình xong món nợ thì em mới có thể nhận lời anh được.
Anh Kiệt nắm tay Lệ Hằng và gọi nho nhỏ một cách đầy vẻ thương yêu:
- Em Lệ Hằng!
Lệ Hằng rút bàn tay ra khỏi tay Anh Kiệt và nói:
- Thôi, anh cho phép em về…
Một mình trên đường về, Anh Kiệt không khỏi suy nghĩ về thái độ bí mật của Lệ Hằng. Nhưng chàng quá yêu Lệ Hằng, chàng có còn thấy và hiểu gì nữa đâu.
Một trăm ngàn đồng đối với chàng có là bao! Chàng làm chủ một gia tài trên mấy triệu…
Trong đầu óc của Anh Kiệt giờ phút này là làm sao cưới cho được Lệ Hằng.
Ba ngày Lệ Hằng đi vắng là ba ngày Anh Kiệt trông đợi từng giờ, từng phút…
Nhưng rồi Lệ Hằng đã về gặp Anh Kiệt, mặt tươi vui và nói:
- Xong rồi, em chỉ phải trả cho họ tám chục. Còn hai chục ngàn trong ba năm nữa đưa cũng được, họ không chịu lấy bây giờ.
Anh Kiệt nói:
- Cái ông chủ nợ nào kỳ lạ vậy? Người ta trả một lần mà không chịu lấy.
Lệ Hằng tìm cách nói sang chuyện khác:
- Anh đã tìm cho em một biệt thự chưa?
- Anh đang đi tìm… Bây giờ anh mời em về nhà xem thử cái biệt thự anh hiện ở có được không… Nếu được thì anh khỏi mua cái khác.
Lệ Hằng nói:
- Biệt thự anh đang ở, em thấy rồi…
- Em thấy rồi… Sao tài vậy? Ai chỉ?
- Thì có một hôm đi ngang qua đấy em thấy, chớ ai chỉ… À, nếu anh chưa tìm ra biệt thự thì để em chỉ cho anh một cái rất thơ mộng mà giá lại rất rẻ. Biệt thự nguyên của ông bà hoàng. Ông hoàng chết, bà túng tiền muốn bán để đánh bạc cho phong lưu. Ngày mai, đúng tám giờ có bà ta ở nhà, anh đem xe lại rước em, em sẽ đưa anh đi xem.
- Rước em ở đâu?
- Em sẽ đợi anh trước cửa sở.
- Được, chúng ta sẽ đi xem cái biệt thự ấy.
Hôm sau, Lệ Hằng và Anh Kiệt đi xem biệt thự của bà hoàng. Như lời của Lệ Hằng, biệt thự ấy hết sức thơ mộng, nằm giữa một miếng vườn rộng gần hai mẫu trồng toàn nhãn, chuối, cam, quít. Biệt thự xoay mặt ra một cánh đồng và phía sau lưng lại có con sông chảy ngang… Hoa lợi trong vườn mỗi năm trên năm bảy ngàn, và nếu có người trông nom trồng trọt thì với khu vườn ấy, chủ nhân của nó cũng có thể làm giàu…
Con sông chảy ngang qua vườn làm cho vườn thêm mát mẻ… Đã vậy, trước kia, khi ông hoàng còn sống, ông rào khúc sông ấy thành vật riêng của biệt thự ông, và hai bên bờ ông trồng hai hàng lệ liễu trông vô cùng đẹp đẽ. Gần bên những khóm lệ liễu, ông lại kê những chiếc ghế đá để chiều chiều ông ra ngồi ngắm cảnh và đọc sách. Sau khi đi xem qua biệt thự và khu vườn, Anh Kiệt nhận xét:
- Biệt thự này có vẻ thơ mộng lắm, hơn cả các biệt thự ở châu thành nhiều, nhưng lại có vẻ hoang vu. Em dám ở đây à? Hằng ngày anh phải đi làm xa, có khi phải đi vắng cả tuần lễ, ở đây bất tiện lắm. Chớ với giá cả đó thì thật là rẻ.
Lệ Hằng nói:
- Em đã có ý muốn tìm một nơi yên lặng thì đây mới thật là nơi yên lòng. Còn về chuyện ngôi vườn hoang vu, anh đừng lo. Hoang vu thì mình sửa soạn lại. Anh cứ mua biệt thự này rồi giao cho em sửa sang, chỉ trong một tháng, anh sẽ thấy khác hẳn và sẽ phải công nhận nó là tổ ấm của chúng ta… Hưởng tuần trăng mật ở đây thì còn gì thích bằng? Cần gì phải đi Đà Lạt, Nha Trang…
Lệ Hằng cố đem những tiếng tổ ấm, tuần trăng mật ra để làm xiêu lòng Anh Kiệt. Nhưng Anh Kiệt đã xiêu lòng quá rồi… Từ khi được đứng bên Lệ Hằng, bên bờ sông, dưới hàng lệ liễu, Anh Kiệt có cảm giác mình đang sống bên một tiên nga ở Đào Nguyên.
Anh Kiệt sẽ bỏ ra tiền mua cái biệt thự thơ mộng này để làm vui lòng người đẹp, và cũng để hưởng một cuộc đời thơ mộng bên người đẹp…
Nhưng còn Lệ Hằng, khi nói đến những tiếng tổ ấm, tuần trăng mật, sao mặt nàng không được vui.
Nàng xoay lại phía sau để gạt thầm hai giọt lệ…
Đi dạo khắp vườn một lần, Anh Kiệt và Lệ Hằng trở vào nhà nói chuyện với bà hoàng. Bà hoàng là một người đàn bà ăn chơi lão luyện nên điêu và khôn lắm. Ba biết Anh Kiệt định mua biệt thự này để làm vui lòng Lệ Hằng, nên bà bắt giá. Nhưng Anh Kiệt cũng không phải tay vừa, Anh Kiệt biết bà hoàng đang thâm thiếu nợ nần, mà biệt thự này ngoài Anh Kiệt ra chưa chắc đã có người thứ hai nào dám mua và muốn mua. Sự thật, nếu không phải để làm vừa lòng Lệ Hằng thì với giá một ngàn đồng. Anh Kiệt cũng không bao giờ mua, đừng nói là một trăm ngàn. Vì thế, sau khi nói qua nói lại, bà hoàng phải chịu bán cái biệt thự ấy y như giá đã định…
Lệ Hằng sung sướng quá, siết chặt tay Anh Kiệt và nói:
- Cảm ơn anh.
- Bao giờ chúng ta làm lễ cưới?
- Để khi em sửa sang biệt thự này lại đã.
- Bao lâu mới xong?
- Độ vài tháng và tốn độ mười ngàn đồng.
- Vài tháng nữa… Sao chúng ta không làm lễ cưới trước? Anh vẫn có sẵn một biệt thự.
- Cũng được… Nhưng chẳng lẽ vừa cưới xong chúng ta lại phải lục đục đi lo sửa sang nhà cửa. Thì cứ sửa đâu vào đó cho yên xong đã rồi sẽ hay…
- Thì cũng được…
Hai tháng lại trôi qua. Lệ Hằng đã xin nghỉ việc và cái biệt thự cũng đã sửa sang xong. Anh Kiệt không khỏi khâm phục óc thẩm mỹ của Lệ Hằng… Từ một khu vườn hoang vu, Lệ Hằng đã hóa ra một kuh vườn có ngăn nắp, có lối đi, có hoa tươi cỏ đẹp. Còn trong nhà thì sơn quét lại, bày biện theo thời trang mới, màn mùng mới.
Ngày cưới đến, nhưng Lệ Hằng khuyên Anh Kiệt:
- Em muốn anh làm lễ cưới tại biệt thự cũ, còn chỗ này là cảnh Đào Nguyên, người phàm không ai tới được, anh nhé.
Anh Kiệt nói:
- Em có tài quá. Anh phải đưa bạn bè về đây để giới thiệu tài của em với các bạn chớ.
- Người ta muốn làm một ẩn sĩ mà lại còn đi giới thiệu cho thiên hạ biết, sao anh lại có ý nghĩ lạ lùng như thế?
- Các bạn thân chớ có phải xa lạ gì?
- Chưa phải lúc giới thiệu, không nên giới thiệu. Anh cứ cho em sống vài năm trong hạnh phúc hoàn toàn đã rồi sẽ hay.
- Đành là thế… Người đẹp đã muốn là trời muốn!
Hôm làm lễ cưới, bên phía Anh Kiệt bạn bè bà con đông đảo, còn bên Lệ Hằng, người ta chỉ thấy có ba người đàn ông đã lớn tuổi, mà Lệ Hằng giới thiệu là ba ông chú.
Ba người đàn ông này có vẻ mặt gần như là bí mật. Trong bàn tiệc, họ ít nói, ít cười, có ai hỏi đến thì họ mới trả lời.
Cả ba đều có những con mắt sáng ngời, quan sát nhiều, ít nói, thỉnh thoảng lại nhìn Lệ Hằng một cách nghiêm khắc.
Lệ Hằng đang cười đùa vui vẻ bỗng nhìn thấy cặp mắt của họ, liền giữ vẻ nghiêm trang và lo sợ.
Anh Kiệt thì quá sung sướng, đâu nghĩ gì đến những chuyện khó hiểu như thế.
Sau khi khách ra về, ba ông chú của Lệ Hằng gọi Lệ Hằng lại một bên và dặn nhỏ:
- Nhớ nhé. Ba năm là nhiều, đừng kéo dài kỳ hạn ấy nhé. Kéo dài là chết.
Anh Kiệt không hay biết gì cả. Chàng đang sống trong không khí hạnh phúc.
Khách khứa đã về hết, Anh Kiệt liền hỏi:
- Ba ông chú sao không ở lại đây với chúng ta mà về ngay như vậy. Nhà của ba chú xa lắm kia mà. Đêm hôm về đâu?
Lệ Hằng đáp:
- Tùy các chú, em đâu có quyền gì mà bảo họ ở lại.
- À, em mồ côi cha mẹ, nhưng chắc cũng có bà con xa gần, sao không đến dự đám cưới của chúng ta?
- Em không cho ai hay cả thì biết đâu mà đến? Mà bà con toàn là đàn bà cả, có mời thì các bà ấy cũng chả đi đâu.
Lệ Hằng và Anh Kiệt đã sống trong những ngày sung sướng nhất. Lệ Hằng để hết thì giờ săn sóc cho chồng và trang hoàng nhà cửa, dọn dẹp vườn tược. Họ đã dọn về biệt thự mới mua của bà hoàng, và mỗi ngày Anh Kiệt lái xe đi làm một mình.
Trước khi cưới Lệ Hằng, Anh Kiệt có nói qua về bà Chín và dặn Lệ Hằng:
- Anh không còn cha mẹ, bà Chín là người chăm sóc anh từ lúc bé, vì vậy anh yêu bà Chín lắm, anh gọi bằng vú. Em cũng không còn cha mẹ, em nên cư xử cho khéo với vú nhé!
Nhưng Anh Kiệt không cần phải dặn, Lệ Hằng đã gây được mỹ cảm với vú già ngay từ lúc đầu.
Bà Chín thường nói với Anh Kiệt:
- Cháu cưới được một người vợ quí giá. Thật từ nhỏ đến giờ vú chưa thấy một thiếu nữ nào tài giỏi như vậy. Cái vườn um tùm này mà vợ cháu sửa sang lại được như thế này, thật ngoài sức tưởng tượng của vú. Đã vậy mà thêu, may, đàn, hát gì, vợ cháu cũng biết. Còn nói gì đến việc sai khiến kẻ ăn người ở trong nhà. Ai cũng phải mến phục vợ cháu.
Từ ngày cưới Lệ Hằng, Anh Kiệt sống trong hạnh phúc. Chàng nói với các bạn là chàng đang bơi trong hoan lạc.
Còn về phần Lệ Hằng? Lệ Hằng thấy đời nàng đang bước sang một giai đoạn mới. Nàng cố hưởng tận cùng những ngày êm đềm ấy. Lúc nào rảnh, Lệ Hằng vẽ tranh hay đọc sách, chiều nàng lại ra sông tắm, tập bơi. Ít khi Lệ Hằng đi chơi với Anh Kiệt.
Chồng có rủ, Lệ Hằng cười:
- Đi dạo phố, sao bằng dạo trong vườn? Không khí trong vườn đã trong sạch mà chúng ta lại được tự do. Còn đi lại nhà các bạn bè thì em chả thích chút nào, anh ạ. Anh muốn em xem hát à? Cuộc đời đã là một sân khấu rồi, còn đi tìm sân khấu nào nữa.
Anh Kiệt cười, đáp:
- Nhưng em cứ ở mãi nhà thì làm gì mà biết được cái sân khấu đời? Phải ra ngoài mới biết được. Nếu em không muốn đi chơi ở đây thì chúng ta đi Nha Trang, Đà Lạt.
Lệ Hằng chiều theo ý Anh Kiệt nên cùng chồng đi Nha Trang một dạo, và nhờ thế mà nàng được biết gia đình ông Nghĩa và để lại trong lòng bà Nghĩa nhiều kỷ niệm êm đềm. Những ngày vui trôi qua một cách mau chóng. Anh Kiệt ham muốn một đứa con, nhưng vợ chồng cưới nhau đã hơn một năm rồi mà Lệ Hằng vẫn chưa thai nghén.
Mỗi khi Anh Kiệt tỏ ý muốn có một đứa con để ẵm bồng thì Lệ Hằng có vẻ buồn rầu, không nói gì cả. Anh Kiệt bảo Lệ Hằng đi bác sĩ hỏi về nguyên nhân chậm trễ ấy thì Lệ Hằng nói:
- Có nhiều cặp vợ chồng cưới nhau đã gần ba năm mà vẫn chưa có cont hì sao?
Vú già liền đáp:
- Nhưng hai cháu cưới trễ, mà những cặp nào cưới nhau trễ thì thường sau khi cưới một tháng là có thai ngay. Người ta bảo con chờ cha mà!
Lệ Hằng hỏi vú già:
- Vú muốn có cháu lắm phải không?
Vú già nói:
- Muốn lắm chớ. Con của cháu, chắc đẹp lắm. Vú muốn một cháu gái trước, một cháu gái sau này có tài như cháu để thiên hạ khỏi khinh đàn bà chúng mình. Vú lấy làm lạ tại sao người tài hoa như cháu mà lại ở ẩn một chỗ như thế này, không chịu ra tiếp xúc với đời, dìu dắt chị em, gây một ảnh hưởng về tinh thần cho phái nữ và mở một con đường mới cho phụ nữ Việt Nam sau này.
Những lời nói của vú già làm Lệ Hằng cau mày. Phải chăng Lệ Hằng đang muốn quên một cái gì riêng để sống tạm bên cạnh Anh Kiệt những ngày êm đềm?
Không để Anh Kiệt và vú già có thì giờ suy nghĩ và xét đoán về mình, Lệ Hằng nói:
- Vú già mà cũng có đầu óc tân tiên muốn giải phóng cho phụ nữ Việt Nam quá!
Anh Kiệt nói:
- Đừng thấy vú già mà tưởng vú không hiểu gì về công việc xã hội mà lầm em ạ. Vú trước kia cũng là vợ của một công chức. Chỉ vì người chồng không biết nghe theo lời khuyên nhủ của vú mà vú nhất định xin ly dị để sống với thầy mẹ anh, và bây giờ sống với chúng ta đó.
- Thế à? Thế thì vú bênh vực quyền lợi cho phụ nữ phải lắm. Vú đã muốn cháu gái thì cháu sẽ ráng có một đứa cháu gái cho vú vui lòng.
Nhưng năm này kế tiếp năm kia trôi qua, Lệ Hằng vẫn chưa có con…
Suốt ngày Lệ Hằng vẽ tranh và đàn, hát để giết thì giờ. Anh Kiệt bận nhiều việc, có khi cả tuần chỉ về một vài lần. Vú già không bằng lòng:
- Cháu nên về thường, chớ bỏ vợ cháu ở nhà một mình, bất tiện lắm.
Anh Kiệt cười:
- Lệ Hằng không lấy việc cháu ít về nhà mà buồn, vú ạ. Lệ Hằng bảo nếu cháu bận việc thì mỗi tuần về một ngày chủ nhật cũng được.
- Lệ Hằng nói vậy để cháu yên lòng, chớ ở đời này có người vợ nào còn trẻ mà không muốn chồng ỡ mãi bên cạnh? Cháu đừng để vợ cháu buồn, một khi người đàn bà buồn thì nguy lắm!
Nhưng Anh Kiệt tin Lệ Hằng, nên không kể đến những lời khuyên của vú già.
Từ khi Anh Kiệt bận công việc, thì Lệ Hằng chiều nào cũng ra phía sau vườn để tắm. Cứ đúng năm giờ chiều là Lệ Hằng đi bách bộ ra phía sông. Từ nhà ra khúc sông gần một cây số, mặc dầu chỉ đi quanh co qua vườn. Lệ Hằng đi một mình và cứ đúng sáu giờ rưỡi thì Lệ Hằng trở về, khỏe khoắn, vui tươi…
Cuộc tình duyên êm đẹp giữa Lệ Hằng và Anh Kiệt kéo dài hơn ba năm. Mấy lúc sau, Anh Kiệt thường thấy Lệ Hằng lo âu, Anh Kiệt hỏi thì Lệ Hằng nói:
- Có lẽ em sắp có con.
Anh Kiệt vui mừng hỏi:
- Sắp có con thì là tin mừng, sao em lại có vẻ lo âu?
- Em có lo gì đâu. Tại có thai nên người dã dượi, kém tươi, nhưng có lẽ vài tháng sẽ qua và sức khỏe lại trở lại với em.
- Hay anh đưa em đi bác sĩ?
Lệ Hằng nhất định không chịu đi bác sĩ, vì thế mỗi ngày nàng mỗi gầy yếu thêm, bỏ cả ăn, ngủ.
Anh Kiệt phải đi lấy quyền làm chồng mà ép Lệ Hằng đi bác sĩ.
Nhưng bác sĩ sau khi khám cho Lệ Hằng lại bảo nàng không có thai, chỉ sợ làm bệnh nặng.
Về nhà, Anh Kiệt dỗ dành Lệ Hằng, hỏi thử nàng có việc gì lo buồn không. Lệ Hằng nói:
- Em không có việc gì lo buồn cả. Em sợ đời em không đủ sức đem hạnh phúc bền vững cho anh!
Rồi Lệ Hằng cầm lấy bàn tay Anh Kiệt đưa lên môi hôn, hai hàng lệ chảy dài…
Anh Kiệt càng không hiểu gì cả. Mỗi lần vợ chồng âu yếm nhau, đôi mắt Lệ Hằng thường thoáng một nét buồn kín đáo.
Có một lần, ngồi bên Anh Kiệt, trên chiếc ghế đá dưới hàng lệ liễu, Lệ Hằng bỗng lo sợ, siết chặt lấy bàn tay Anh Kiệt rồi hỏi như kẻ vừa tỉnh mộng:
- Chúng ta có được ngồi đây mãi không nhỉ?
Nhưng biết mình đã lỡ lời, Lệ Hằng vội chữa lại:
- Vì người ta thường bảo ngày vui ngắn lắm, và đời người chỉ là một chuỗi ngày đau khổ, phải không anh?
- Sao em lại bi quan như thế? Chúng ta đang sống trong hạnh phúc, chúng ta phải tận hưởng hạnh phúc ấy. Sao em lại nghĩ đâu đâu?
Thấy thái độ và tánh nết Lệ Hằng thay đổi hẳn, Anh Kiệt lo ngại hỏi vú già:
- Ở nhà, khi cháu đi khỏi, vú có thấy Lệ Hằng tiếp ai không?
Vú già nói:
- Cách đây hai tuần, có người đàn ông lạ mặt đến tìm Lệ Hằng. Hai người nói chuyện với nhau độ nửa giờ. Rồi bắt đầu từ hôm ấy, Lệ Hằng có vẻ lo âu. Vú hỏi người ấy là ai thì Lệ Hằng bảo là chú họ.
- Sau lần ấy, người đàn ông nọ có tới thêm lần nào nữa không?
- Không.
Anh Kiệt liền nghĩ đến món nợ mà trước khi cưới Lệ Hằng, nàng đã nói đến và Anh Kiệt đã chịu trả hết một lần, nhưng người chủ nợ chỉ lấy một phần, còn một phần đến ba năm sau mới trả.
Anh Kiệt liền bảo Lệ Hằng:
- À, còn món nợ ngày nọ, em có nghĩ đến chuyện trả chưa? Mấy năm nay làm ăn khá lắm, em cứ lo trả cho xong đi, để lâu của người ta không ích gì.
Lệ Hằng nói:
- Cũng đến lúc trả rồi. Vài hôm nữa em sẽ đi trả. Em phải đi vắng một ngày vì về tận Quảng Trị, anh ạ!
- Để anh đưa em đi nhé.
- Không nên! Anh cứ để em đi xe lửa tiện hơn. Đi xe nhà, họ thấy mình giàu, họ lại làm khó dễ cho xem.
Anh Kiệt không bằng lòng, nói:
- Trước kia, anh chưa cưới em thì anh để em đi một mình, nhưng giờ đây em đã là vợ của một ông kỹ sư, giám đốc một công ty, em đi một mình không tiện.
Lệ Hằng phải tìm cách nói khéo với Anh Kiệt, chàng mới chịu để nàng một mình.
Theo lời Lệ Hằng thì món nợ đã trả xong, nhưng rồi nàng vẫn lo âu, kém vui.
Đối với Anh Kiệt, Lệ Hằng lại có vẻ trìu mến nhiều hơn. Đôi khi nàng ngồi hàng giờ nhìn Anh Kiệt không chớp mắt.
Vú già thấy Lệ Hằng sắp đặt lại nhà cửa, nhất là tủ sách và tủ áo quần cho Anh Kiệt, thì hỏi:
- Cháu sắp đi đâu mà sắp lại đồ đạc cẩn thận thế?
Lệ Hằng cười:
- Thỉnh thoảng sắp lại một lần xem có thiếu món gì và có cần may sắm thêm áo quần gì không.
Lệ Hằng lại để tâm vẽ một bức ảnh của Anh Kiệt để treo giữa phòng khách.
Anh Kiệt thấy Lệ Hằng âu yếm và săn sóc mình thì quên cả lo âu.
Cho đến một hôm, khi Anh Kiệt sửa soạn đi làm thì Lệ Hằng dường như bịn rịn không muốn để Anh Kiệt đi.
Anh Kiệt hôn nhẹ vào trán Lệ Hằng, nói:
- Chiều mai anh sẽ về.
Lệ Hằng xoay chỗ khác, gạt hai giọt lệ. Rồi nàng ra đứng ngoài bao lơn nhìn mãi chiếc xe cho đến khi khuất bóng.
Trưa hôm ấy, Lệ Hằng vui vẻ nói với vú già:
- Vú tốt quá… Cháu làm sao mà quên vú được.
Rồi Lệ Hằng ôm chặt vú già trong đôi cánh tay…
Đúng bốn giờ, Lệ Hằng xách cái giỏ, trong ấy có bộ đồ tắm, vài quyển sách, vài cuồn chỉ len và đi ra phía sau vườn. Hôm ấy, Lệ Hằng bận bộ đồ hàng trắng, đầu đội nón lá và chân đi dép cao su.
Sáu giờ rưỡi… Vú già ra phía sau vườn đợi. Nhưng hoàng hôn đã bao phủ cảnh vật, chim chóc đã về tổ.
Màu đen đã xâm chiếm ngôi vườn, Lệ Hằng vẫn chưa thấy về.
Bây giờ, chị Lý, người đầu bếp thân cận của Anh Kiệt, đã sắp sẵn bàn ăn mà không thấy Lệ Hằng, liền chạy đi tìm bà Chín.
Hai người lo lắng đứng nhìn ra phía vườn.
Vài tiếng chim cú chấm cho cảnh đêm ở ngôi vườn quá rộng ấy một vài nét bi đát, khủng khiếp.
Bà Chín nói:
- Chị đi gọi chú Ba ra đây và nhờ chú ra sau vườn xem thử tại sao bà kỹ sư chưa về.
Chị Lý vội vàng chạy đi tìm chú Ba, rồi cả hai người liền đi ra phía sau vườn.
Bà Chín đứng một chỗ không yên, cứ đi lên, đi xuống mà trong lòng lo lắng không sao nói được.
Một lát sau, cả chị Lý và chú Ba hớt hải chạy vào nói:
- Nguy quá, vú ơi! Ra đến bờ sông, chúng tôi chỉ thấy một bộ đồ trắng xóa. Trên ghế đá, có cái giỏ này, còn bà kỹ sư thì không thấy đâu cả. Làm sao bây giờ?
Bà Chín dậm chân kêu trời:
- Làm sao bây giờ?
Và bà mân mê bộ đồ hàng của Lệ Hằng.
Bà liền sai chú Ba ra tỉnh báo cho Anh Kiệt biết.
Chú Ba thở dài:
- Từ đây mà đạp xe ra tỉnh tìm ông kỹ sư, đến bao giờ ông kỹ sư mới về đây? Nếu bà kỹ sư có chuyện gì thì còn cứu làm sao cho kịp? Chi bằng để tôi đạp xe lại nhà làng, báo cho nhà hữu quyền biết để các ông ấy ra lệnh cho dân làng tìm vớt xem sao.
Bà Chín nói:
- Chú nói đúng đó. Chú đi báo cáo và luôn đường ra tỉnh. Dù sao cũng phải cho ông kỹ sư hay.
Chú Ba tặc lưỡi ra đi.
Một lát sau, cả chục tuần đinh trong làng lặn hụp khắp đoạn sông để tìm thi thể Lệ Hằng.
Bà Chín đứng khóc mùi không nói năng gì được cả.
Hai giờ sau, Anh Kiệt đã về đến nhà. Chàng sửng sốt không hiểu gì. Chàng hỏi không biết bao nhiêu cậu nhưng chẳng ai trả lời đúng cho chàng.
- Lúc mấy giờ Lệ Hằng tắm?
Nào ai biết Lệ Hằng tắm lúc mấy giờ? Nhiều hôm, Lệ Hằng ra bờ sông ngồi dưới hàng lệ liễu đọc sách hoặc thêu chớ không tắm.
- Tại sao vú già không đi với Lệ Hằng?
Có bao giờ Lệ Hằng muốn một người thứ hai cùng đi với nàng? Những hôm Anh Kiệt ở nhà, Lệ Hằng ít ra bờ sông lắm. Lệ Hằng chỉ thích đi một mình.
- Lệ Hằng bị đắm vào lúc nào?
Đố ai biết Lệ Hằng bị đắm vào lúc này? Mọi ngày cứ đúng bốn giờ là Lệ Hằng ra bờ sông, và cứ đúng sáu giờ rưỡi là Lệ Hằng trở về. Trong khoảng từ bốn giờ đến sáu giờ rưỡi đó, Lệ Hằng tắm vào lúc nào, và bị đắm vào lúc nào, có ai biết được?
- Có ai nghe tiếng la cầu cứu không?
Những nhà đồng bào gần đó phần đông làm nghề nông. Vào lúc sáu giờ họ mới về nhà, mà có về thì cũng không đi phía sau, là phía có con sông chảy.
Nhiều người khi hay tin bà kỹ sư bị chết đuối, kéo nhau đến hỏi han, họ đều bảo không hề nghe kêu la cầu cứu gì cả.
Kỹ sư Anh Kiệt treo một giải thưởng lớn cho ai tìm được xác Lệ Hằng. Suốt đêm ấy, con sông náo nhiệt vô cùng, nhưng mãi đến sáng vẫn không ai tìm được xác. Người ta bảo ông kỹ sư xấu số và Lệ Hằng gặp rủi, vì trời hôm ấy vần vũ không sao, lại có một trận mưa dông rất lớn. Thế là nước đã cuốn Lệ Hằng đi mất.
Sự đau buồn của kỹ sư Anh Kiệt không sao tả xiết.
Ông bà Nghĩa được tin Lệ Hằng chết đuối, vội vàng ra Huế để lo việc chôn cất.
Nhưng cái đám ma ấy chỉ là đám ma hình thức, chôn những bộ quần áo của Lệ Hằng, và từ đó trong sổ bộ đời, cái tên Lệ Hằng đã bị xóa bỏ.
Sửa soạn lại đồ đạc của Lệ Hằng, Anh Kiệt lấy làm lạ hỏi vú già:
- Cái hộp nữ trang của Lệ Hằng đâu, không có ở đây?
Vú già nói:
- Từ ngày cháu cưới Lệ Hằng đến nay là ba năm, vú có thấy Lệ Hằng mang một món nữ trang nào đâu. Vú thường hỏi sao không mang các vòng vàng của cháu tặng thì Lệ Hằng bảo không thích se sua.
Anh Kiệt thở dài:
- Lạ lắm, cái gì không mất, sao lại mất hộp nữ trang quí giá? Có thể nói trị giá trên năm trăm ngàn đồng. Cháu sắm để Lệ Hằng làm của luôn thể. Thế thì lạ lắm!
Cái chết của Lệ Hằng làm Anh Kiệt không hiểu gì cả. Chàng cứ tin là Lệ Hằng không chết.
Cho nên chàng xin nghỉ việc để ngày ngày đi tìm Lệ Hằng trên bờ sông.
Ai cũng cười Anh Kiệt si tình. Người yêu đã chết mà cứ bảo là chưa, rồi thất thểu đi như kẻ không hồn. Ông bà Nghĩa tìm đủ cách khuyên lơn Anh Kiệt nhưng Anh Kiệt không sao nguôi được. Đời chàng mất Lệ Hằng là mất tất cả, vì chàng không còn cha mẹ.
Các bạn bè thấy Anh Kiệt vì cái chết của Lệ Hằng mà bỏ cả công việc, liền nói:
- Tại sao anh lại có ý nghĩ là chị Lệ Hằng chưa chết? Chị ấy giận gì mà anh bỏ đi, đi một cách vô nghĩa như thế?
Anh Kiệt cũng nghĩ như các bạn. Lệ Hằng rất yêu chàng, thường nói với chàng rằng đời nàng chỉ có những ngày sống bên Anh Kiệt là đáng kể.
Thế tại sao lúc này Lệ Hằng lại có vẻ rầu buồn? Hay là con người vốn có linh tánh báo trước điềm không may?
Anh Kiệt làm sao không thương tiếc Lệ Hằng được? Một người vừa đẹp đẽ, vừa tài hoa như thế?
Giờ đây, vô ra trong biệt thự và khu vườn rộng ấy, Anh Kiệt làm sao chịu được? Mỗi vật đều nhắc chàng nhớ đến Lệ Hằng. Nhiều đêm, Anh Kiệt thức suốt, ngồi trước bức chân dung của vợ, mơ màng như thấy Lệ Hằng còn bên chàng…
Ròng rã suốt một năm trời, Anh Kiệt đã khóc người quá cố.
Bà Chín cũng thương tiếc Lệ Hằng hết sức.
Mọi vật trong nhà do bàn tay Lệ Hằng xếp đặt thì nay bà Chín cứ để y như cũ, không hề thay đổi.
Bao nhiêu công việc làm ăn sanh lợi, Anh Kiệt đều không màng đến nữa. Bà Chín khuyên nhủ Anh Kiệt nên lo công việc làm ăn thì Anh Kiệt nói:
- Tôi làm để làm gì?
Anh Kiệt mỗi ngày mỗi gầy sút hẳn đi, người lúc nào trông cũng bơ phờ. Bà Chín lo sợ mới viết thư cho ông bà Nghĩa hay.
Ông bà Nghĩa liền ra Huế và khuyên Anh Kiệt nên đi chơi xa một lúc để quên bớt nỗi sầu, còn không thì dọn về biệt thự cũ mà ở, đừng ở chỗ hoang vu này nữa.
Anh Kiệt nói:
- Chú thím khuyên cháu thì cháu đi chơi để quên, nhưng còn bán cái lầu này thì cháu nhất định không bán. Đời cháu bây giờ chỉ còn kỷ niệm này. Lầu của bà hoàng trước kia ra sao, bây giờ được sửa sang như thế này là cả một công phu không nhỏ của Lệ Hằng. Giữ cái lầu mộng này là nhớ mãi Lệ Hằng…
Bà Chín cũng nói:
- Nếu bán ngôi nhà và vườn này thì vú đi tu, chớ không sao sống nổi!
Nói xong, bà Chín khóc như mưa như gió. Anh Kiệt cũng không cầm được giọt lệ.
Bà Nghĩa nói:
- Một người đàn bà như Lệ Hằng khó tìm lắm vì nhiều tài quá, nhưng ở đời tìm một người vợ hiền không phải là khó khăn, cháu ạ. Cháu đừng buồn thảm quá như vầy mà tổn thương đến sức khỏe. Cháu cứ đi chơi cho khuây một lúc. Rồi việc gì đến là nó đến…
Bạn bè khuyên nhủ, bà con khuyên nhủ, Anh Kiệt liền giao công việc làm ăn cho chú và đi du lịch.
Anh Kiệt dặn vú già:
- Vú cứ ở đây nếu vú muốn, hay là về biệt thự cũ cũng được.
Vú già nói:
- Lệ Hằng chết, vú buồn lắm, rồi bây giờ cháu còn bỏ vú mà đi nữa!
Anh Kiệt nói:
- Cháu đi một thời gian rồi cháu lại về đây ở với vú, chớ cháu có đi luôn đâu. Oû đây sống với bao nhiêu kỷ niệm, cháu chịu sao nổi?
Thế là Anh Kiệt ra đi. Bà Chín ở nhà giữ nguyên các đồ đạc như cũ, không thay đổi, không dọn dẹp.
Các người giúp việc trong nhà vẫn còn làm dưới sự sai khiến của vú già.
Vườn hoa hồng vẫn trổ hoa quanh năm, nhưng chỉ thiếu có bàn tay Lệ Hằng nâng niu.
Những hàng lệ liễu mỗi ngày mỗi nghiêng thêm xuống dòng nước như để tìm cái bóng người xưa.
Lệ Hằng đã chết, ngôi vườn mất người chủ yêu quí. Thì nay vú già lại thay Lệ Hằng, mỗi ngày mỗi dạo quanh vườn. Vú già cố tìm lại những vết chân của Lệ Hằng.
Giờ đây lại đến phiên vú già ngồi suốt mấy giờ trên ghế đá, dưới hàng lệ liễu, nhìn dòng nước lờ đờ chảy mà nghĩ đến cái người vừa đẹp đẽ vừa tài hoa…
Đôi khi vú già bỗng thở dài và nói:
- Rồi đây Anh Kiệt sẽ cưới vợ khác, người vợ sau này có được như Lệ Hằng không? Người vợ sau này có được Anh Kiệt yêu quí như yêu quí Lệ Hằng không?
Khi nhớ Lệ Hằng, bà Chín lại đến tủ áo, mở ra và vuốt ve, mân mê từng chiếc áo của Lệ Hằng. Toàn là áo trắng, những chiếc áo ngắn, chiếc nào cũng có thêu cả.
Thỉnh thoảng, vú già lại đem các chiếc áo ấy ra phơi, chiếc nào hơi vàng thì đem đi giặt cẩn thận.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: Sunshine
Posts: 79425
Has thanked: 35123 times
Have thanks: 45947 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: April 21st, 2017, 10:19 pm
Country: United States of America
    Windows 8 Firefox


Return to Long Stories | Truyện Dài

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 5 guests