Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”

News about the movie and The Singer In Vietnam | Tin Tức Về Các Diển Viên Điện Ảnh Và Các Ca Sĩ Việt Nam

Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”

Postby Duong Nam Anh » October 11th, 2018, 5:31 pm

Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”

Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”



“Người Trong Bóng Tối” là tiếng ông tự gọi đùa mình khi tôi tắt ánh đèn trên trần phòng giùm ông trước khi tôi ra về. Quả vậy, câu nói tự trào ấy diễn tả được phần nào hình ảnh ông ngay lúc tôi bước vào phòng để thăm ông. Hình dáng gầy gò ngồi thu nhỏ trên chiếc xe lăn nơi một góc nhà tranh tối, tranh sáng đã làm tôi xúc động. Dù nụ cười mỉm của ông làm sáng cả khuôn mặt, khi vừa thấy tôi, cũng không xua được bóng tối nhuộm đen ¼ cuộc đời của người đàn ông phải ngồi trên xe lăn suốt 20 năm trời dài đăng đẳng.


Image


Kỳ 1



Khác với những lần ghé thăm trước gặp ông trong phòng khách, vì nhà đang được sửa chữa, nên lần này tôi được vào thẳng phòng ông. Nơi ông sinh hoạt hàng ngày, ông ngồi trước một chiếc bàn có bánh xe và hai cái ly, một cà phê, một trà. Giọng nói khẩn khoản, nhẹ nhàng nhưng tha thiết của ông qua điện thoại, “Ðến chơi thăm chú đi, lúc nào chú cũng rảnh” cũng là lời mời gọi của ông với bạn bè, người quen chứ không riêng gì tôi. Ghé thăm ông cũng là món quà tinh thần làm ông tươi tỉnh và vơi đi nỗi buồn chán của một người chỉ loanh quanh suốt ngày trong nhà bằng bốn bánh xe lăn. Sau một hồi trò chuyện, tấm bằng vinh danh NS Lam Phương để trên bàn ngủ ông, gợi ý tôi hỏi chuyện ông về chương trình âm nhạc của Paris By Night dành cho ông. Ông bảo ông có cả chục tấm như thế, do họ tặng sau mỗi lần họ làm chương trình nhạc của ông.

Tôi hỏi ông về chương trình The Gift của ca sĩ Hoàng Hiệp và Phạm Quỳnh Anh mới thực hiện cho ông vào cuối tháng 8 vừa qua. Ðây là một dự án lớn của hai ca sĩ này hát và trình diễn nhạc của ông được phát sóng rộng rãi trên mạng theo dạng Youtube cho cả khán giả trong và ngoài nước xem. Mỗi thứ 7 hàng tuần, khán thính giả ở Úc, Việt Nam và Hoa Kỳ đều được xem chương trình hai ca sĩ này trình diễn nhạc của ông được thực hiện thành một tập kéo dài suốt 4 tháng. Tôi đã vào xem thử, thấy được lối trình diễn của họ khác lạ, cùng ban nhạc hoà âm công phu lôi cuốn người xem. Với kỹ thuật tân tiến ngày nay, quảng cáo trên facebook và các trang mạng, mà chương trình dự án Lam Phương với The Gift trên MV đã đến được với mọi người Việt trên thế giới, thật là diệu kỳ. Tuy nhiên báo chí trong nước đua nhau tường thuật dự án này dường như thất bại vì con số khán giả vào xem ít hơn các chương trình MV khác. Có lẽ vì đây là lần đầu Phạm Quỳnh Anh hát nhạc vàng Lam Phương, nên cô bị một số khán thính giả là fan nhạc xưa phê bình cô một cách gay gắt, thậm chí nhiều ý kiến còn khuyên cô nên từ bỏ ý định lấn sân sang dòng nhạc này, sau khi ca khúc Biển Tình lên sóng. Họ chê cô hát dở, hát đơ, thiếu hơi, lại không có cái ngọt ngào của miền Nam khi hát nhạc Lam Phương. Hát nhạc Lam Phương mà mang cái kiểu hát nhạc teen như ‘Bụi bay vào mắt’ không được phù hợp. Khán giả cho rằng cô hát Biển Tình, thua xa ca sĩ Ngọc Lan hát Mưa trên Biển Vắng và họ vẫn thích Cho em quên tuổi ngọc qua giọng hát của danh ca Bạch Yến hoặc giọng ca hải ngoại Ngọc Anh hơn. Quả thật, ai cũng tưởng hát nhạc Bolero dễ, thật ra lại khó, nhất là các ca sĩ vì khán thính giả đã quen thuộc với phong cách hát của các ca sĩ đàn anh, đàn chị trước rồi. Cũng bài hát đó mà phong cách ca sĩ đàn em hát khác đi rất khó cho họ chấp nhận.

Image
Ca sĩ Phạm Quỳnh Anh và nhạc sĩ Lam Phương. nguồn: 24h.com.vn


Tôi được xem một cảnh quay trong clip thu hình bài Một Mình của dự án the Gift. NS Lam Phương ngồi trên xe lăn xem ban nhạc và ca sĩ hát, ông trầm ngâm như đang nhớ về kỷ niệm của một thời quá khứ. Tôi ngạc nhiên hỏi chú, “Chú về VN thu hình với họ hở?”(vì hai ca sĩ này ở VN) . Ông nói, “Ðâu có, họ qua Mỹ thu hình dự án này ở Mỹ cho chú đó chớ”. Ông thêm, “Từ ngày qua Mỹ đến giờ chú chưa từng trở lại VN”. Tôi liền hỏi ông có hài lòng hay nhận xét ra sao về các ca sĩ hát và trình diễn nhạc của ông sau năm 75 nói chung và các ca sĩ trong nước hiện tại nói riêng?. Ông cho biết cách hát và trình diễn của các ca sĩ qua các thời kỳ hay giai đoạn có đổi thay, có thể khác đi, mới, lạ hơn nhưng tựu trung vẫn đều giông giống nhau. Bởi vì, tương tự như người ta nói, người này nghe người kia hát rồi bắt chước hát theo. Ca sĩ đàn em nghe đàn anh, đàn chị hát, rồi họ hát theo. Tôi hỏi “Chú có khó chịu khi một ca sĩ nào đó hát nhạc chú mà chú không thích như NS Nguyễn Ánh 9 bảo Ðàm Vĩnh Hưng đừng hát nhạc của ông không? Thậm chí họ đổi một vài nốt nhạc hay chế và đổi lời nhạc của chú?”. Ông đáp “Không, chú thì dễ dãi, tự do, họ muốn hát sao thì hát, kể cả đổi lời như nhạc chế, miễn sao đừng tầm bậy tầm bạ, tục tĩu là được. Họ đổi thế nào thì đổi, bài hát vẫn là của mình.”

Tôi bồi thêm “Còn nhạc VN và các tác giả trong nước bây giờ, chú có theo dõi và có ý kiến không?”. “Chú không có ý kiến vì cùng trong nghề, chê người ta không được. Mỗi nhạc sĩ có một lượng khán thính giả riêng yêu thích nhạc của họ, sáng tác thiếu chất lượng thì tự họ làm mất lượng khán thính giả mà họ chịu trách nhiệm.”

Image
Từ trái: Dũng (Long Biên), Lê thị Cẩm Hường, bà Dũng LB, Lam Phương, vợ chồng ca sĩ Thanh Mai tại đám cưới ca sĩ Hùng Cường (1982). nguồn: WordPress.com


Lúc ông quơ tay lấy ly nước, tay ông đụng vào tủ thuốc gần đấy với rất nhiều chai lọ. Ông bảo thuốc của các bác sĩ quen và người ta thương ông đem lại cho ông rất nhiều mà ông có bệnh gì đâu, ông rất khoẻ. Tôi thấy có tượng Chúa Jesus trên bàn khiến tôi liên tưởng đến lời hát da diết trong bài Lời yêu cuối mà Hoàng Hiệp hát trong The Gift. “Tiếng chuông ngân trong mùa hoa cưới /Chúa ơi con khổ đến muôn đời /Giúp cho con về dưới chân người.”. Tôi hỏi ông có sáng tác nhạc tôn giáo không?. Ông bảo, hầu hết nhạc ông sáng tác là nhạc tình, còn tượng Chúa là của mấy đứa nhỏ để đó, ông không có đạo. Con người ông bá đạo nhưng trong lòng ông không làm điều ác, hại ai cả. Ông cười vui bảo, đạo ông là đạo vòng vòng. Ðạo nào ông cũng vô, chùa, nhà thờ nơi nào ông cũng đến, riết rồi các thầy cứ mời ông hoài. Tính khôi hài dẫn ông về quá khứ, ông cười tiết lộ tôi nghe. Thật ra ngày còn trẻ, ông ra vào những nơi đó là vì các người tình của ông viếng chùa, nhà thờ, ông tháp tùng đi theo cho họ vui lòng vì đạo nào cũng dạy con người lẽ phải cả. Nhân lúc vui ông tâm sự, bản chất ông thực tế không suy nghĩ viển vông, cái gì tới thì tới, có trời đất sắp đặt sẵn, ông thuận theo mệnh trời. Cuộc đời ông ba chìm bảy nổi, thuở nhỏ nghèo, sau khá lên nhờ sáng kiến tự in và sản xuất nhạc (hồi đó chưa có ai làm như vậy), cũng bởi cái khó ló cái khôn. Ông mơ màng nhớ tới một thời oanh liệt mới hai mươi mấy tuổi đầu đã có xe hơi. Trước 75 ông đã có 4 chiếc xe hơi, Dauphine, xe hơi của Ðức, Peugeot và Subaru. Hồi ấy Sài Gòn chỉ có 5 chiếc Subaru mà ông đã có một chiếc mới cắt chỉ. Ông cười, phải bán thêm ruộng mới tậu được. Vậy mà qua Mỹ lúc xuống dốc làm đủ nghề để sinh nhai mà không nề hà miễn sao có tiền nuôi gia đình. Tuy nhiên chuyện trái lương tâm ông không bao giờ làm.

Tôi tròn mắt tấm tắc khen, “Hồi đó chú là một nhạc sĩ trẻ tài hoa, cao ráo, đẹp trai lại đi xe hơi, oai vậy làm sao phụ nữ nào mà không mê?” Ông cười rạng rỡ, “Vậy mà chú chẳng làm hại ai, nếu họ đến với chú thì do họ tự nguyện, chú không ép buộc ai cả”. “Vậy chú có viết nhạc tặng họ không, họ có đòi chú viết về họ không?”. Ông lắc đầu “ Tự chú viết”- “Vậy chú có tiết lộ cho họ biết là chú viết cho họ không?”- “Cần gì nói, nghe là biết liền”.

Trong lòng tôi không muốn hỏi thêm chuyện đời tư của ông nhưng thấy ông mở lòng, vả lại chuyện riêng đời ông cũng đã được kể khá nhiều trên truyền thông. Hơn nữa mỗi tình khúc của ông sáng tác đều có một đoạn đời liên hệ nên tôi cũng không ngại hỏi thêm. “Cháu có đọc nhiều bài phỏng vấn đời tư của chú trên mạng và trong hồi ký Nguyễn Ngọc Ngạn viết về chú ngoài những mối tình lẻ tẻ, chú có đến 5 mối tình lớn với các tuyệt sắc giai nhân, chú thiệt là may mắn, nghe nói người cuối cùng là cô Cẩm Hường rất đẹp phải không chú?”

Ông gật đầu “Ừ đẹp lắm” và tiếp với nét ngưỡng mộ còn trên khuôn mặt, “Ðẹp nhất Paris mà”.


(mời xem tiếp kỳ 2)
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13704
Has thanked: 12680 times
Have thanks: 10060 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome

Re: Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”

Postby Duong Nam Anh » October 11th, 2018, 5:38 pm

Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”

Nhạc sĩ Lam Phương “Người Trong Bóng Tối”



Image
NS Lam Phương ngày còn trẻ


Kỳ 2



Trong đôi mắt người nhạc sĩ nhạy cảm, bỗng thấp thoáng đâu đó một bóng hồng chấp chới. Ngăn kéo quá khứ bỗng mở ra, đoá Cẩm Chướng màu hường bị tôi chạm phải, khiến NS Lam Phương tuôn dòng tâm sự. Cái giọng miền Nam chân chất trải hết cả cõi lòng.

– Hồi đó chú qua Paris (1980) tính chơi mấy tháng rồi về, không ngờ “đụng bả” nên ở đó luôn, rồi mở vũ trường Baccara. (“Bả” ở đây ám chỉ người đẹp Việt Nam Cẩm Hường nức tiếng Paris). Hồi đó bên Paris đâu có vũ trường dành cho người VN, vũ trường Baccara là vũ trường đầu tiên chú mở. Chú lấy tên Baccara vì ở VN chú đã mở một cái trước 1975 cũng lấy tên Baccara, vào khoảng năm một ngàn chín trăm năm mươi mấy. Chú về Mỹ năm 1990, qua Pháp lại 1995, về ở luôn tới bây giờ. Thời gian ở với cô Cẩm Hường tuy không dài bằng ở với cô Túy Hồng nhưng thấm đậm tình cảm hơn, tuy sau nhưng nồng nàn hơn.

Tôi chớp mắt nhìn nỗi xúc động hằn trên mặt ông.

– Vì hạnh phúc nên chú sáng tác nhiều nhạc vui trong thời gian này phải không?

Ông gật đầu,

– Chú có khoảng trên 40 bài nhạc vui, trong mấy tập nhạc kia kìa.

Ông chỉ tôi mấy ngăn kéo để nhạc và tôi bắt đầu khám phá kho tàng sách, đĩa nhạc của ông. Tôi ngạc nhiên,

– Chú có nhiều băng nhạc quá nhỉ?

– Tất cả các CD đó đều do các ca sĩ hát nhạc chú gởi tặng. Không phải tự khen, nói cháu nghe thôi, có thể nói chú là người có nhiều CD được nhiều ca sĩ hát nhất.

Image
NS Lam Phương và MC Nguyễn Ngọc Ngạn. Paris 1993


Tôi cũng tin điều đó, vì sau 75 trong nước phong trào hát nhạc Boléro lên cao, mà nhạc Lam Phương rất được ưa chuộng. Ðó là chưa kể trước 75 con số còn cao hơn nữa, vì chú Ngọc Chánh của ban nhạc Shotguns đã xác định điều này trong bài phỏng vấn lâu rồi. Chú Ngọc Chánh kể:

– Ngày xưa NS Lam Phương có tiền lắm. Anh ấy tự in nhạc rồi đưa cho tôi phát hành và lo ca sĩ, thu băng nhạc; số doanh thu lúc nào cũng cao ngất ngưởng vì bán rất chạy. Có tiền nhưng anh ấy đối xử tốt với các anh chị em nghệ sĩ và bạn bè.

Tôi nói những điều này cho Lam Phương nghe, ông gật đầu.

– Trong lòng chú, chú tự hào là đời mình không ai ghét chú; ganh thì có nhưng ghét thì không, vì mình có làm gì cho họ ghét đâu. Bây giờ cũng vậy, buồn lắm. Tối ngày ở nhà, buồn thì ăn, ăn rồi lên giường nằm ngủ, hay ra vườn nhìn trời, ngó đất, có hại ai đâu.

Tôi cảm hoài.

– Nên chú sáng tác bài Một Mình?

– Ừ, năm 1990, bài đó làm bên Pháp, xong rồi chú bỏ về Mỹ.

Ông bỗng cười lớn, vừa khôi hài vừa pha chút cay đắng

– Sau đó bị stroke, bà nào cũng rút hết.

– Cháu có đọc trên mạng nói sau khi chú bị stroke có người thương chú tình nguyện chăm sóc chú mà?

– Chăm sóc hoài, mà không có tiền công trả, nên bả … đi luôn.

– Chú tếu thiệt, mà chú giờ khoẻ mạnh vui vẻ chắc là nhờ không có bà nào làm phiền.

– Ừ, chẳng có bệnh gì ngoại trừ tật nhớ dai. Mượn tiền ai thì chú quên, còn ai mượn thì chú nhớ lắm đó.

– Cháu nghĩ, tuy không có người phối ngẫu bên cạnh, chú có vợ chồng cô em gái chăm sóc tận tình, ngoài ra còn có khán thính giả bốn phương ái mộ, thương mến chú nữa, biết bao nhiêu là tình yêu mến chú.

– Cái đó rất cần, tuy chú còn buồn nhưng bao nhiêu năm qua rồi, cũng quen.

Tôi đổi đề tài để kéo ông ra nỗi buồn cô đơn.

– Chú ở Pháp lâu chắc giỏi tiếng Pháp lắm hở?

– Hồi nhỏ chú học chương trình Pháp và thi tú tài Pháp mà.

– Vậy chú có thích nhạc Pháp và có chịu ảnh hưởng nhạc Pháp không? Vì cháu thấy sau 75, âm điệu nhạc của chú khác đi, không còn như cũ, tỉ như bài “Cho em quên tuổi ngọc” hoặc “Một Mình” chẳng hạn.

– Khi làm nhạc hay nghe nhạc đừng để nhạc ảnh hưởng. Chú viết cho mình trước, xong thấy ai hợp thì trao người đó hát. Lúc sáng tác, chú quên những gì chung quanh. Chú có nghe nhạc Pháp nhưng không để nó nhập tâm làm ảnh hưởng mình. Nhạc của chú không ảnh hưởng hay giống ai hết. Trước 75, chú viết nhạc có lai ngũ cung, cải lương. Sau này nhạc chú mới hơn và hoàn toàn khác, theo thời cuộc như hai bài cháu nêu tên đó.

Image
Trịnh Thanh Thủy và NS Lam Phương

Nhưng trước 75 cháu thấy bài “Biển tình” không giống những ca khúc biệt ly khác của chú; buồn, nhưng lại có chất chứa hạnh phúc tình yêu đôi lứa trong ấy

– Mỗi bài mỗi khác, tùy hoàn cảnh. Bài này buồn, nhưng là cái buồn man mác, nhẹ nhàng.

– “Mắt em u sầu là cả một trời thơ”, cháu nghe nói bài này chú viết cho cô Minh Hiếu, chắc mắt cô buồn lắm hở chú?

– Chú tưởng tượng thôi, tuy vui và hạnh phúc nhưng phải tạo cho nó buồn mới thơ mộng.

– Cháu thích cô Minh Hiếu hát bài này nhất, giống cô Túy Hồng hát nhạc chú rất hay, hình như cô sinh ra để hát nhạc của chú thôi. Những bài như “Phút cuối”, “Trăm nhớ ngàn thương”, “Thu sầu”, cô diễn tả rất sát với cảm xúc và nội dung của bài hát.

– Tại chú là người tập cho cô ấy hát mà. Tuy nhiên tùy theo sự thẩm âm của mỗi người khác nhau, có người thích, có người không thích, và lối trình diễn hay hát nhạc thay đổi theo từng giai đoạn thời kỳ cháu à.

– Hồi còn nhỏ, cháu có xem kịch Sống của cô Túy Hồng, có phải mỗi vở kịch chú đều xem rồi viết nhạc cho từng vở phải không vì nhạc và kịch rất hoà hợp.

– Ngày xưa mỗi khi cô ấy nhận được một kịch bản của tác giả gởi tới, cô sửa lại cho hợp với vai của từng diễn viên trong đoàn và xem xét coi vở kịch có phù hợp với khán giả hay không. Nếu không cô đề nghị với tác giả sửa lại. Còn nhạc bản thì phần lớn cô lấy các nhạc bản của chú đã có sẵn chêm vào kịch. Cô coi đoạn nào hợp với kịch bản thì chêm vào cho hợp tình, hợp lý. Một bài nhạc cắt ra làm nhiều đoạn, đoạn nào hợp thì chêm vào.

Trong lúc lật tập nhạc, tôi khám phá một bài hát lạ “Cụ già và con chim trường Luật”, tôi chưa từng nghe ai hát, liền hỏi. Ông bảo đây là một liên khúc dài viết theo lối kể chuyện. Tôi thấy có ba bốn trang nhạc mà những nhịp điệu trong đó đổi từ Lento, qua Valse, Pasodoble v.v… liên tục. Ông nói bài hát dài, thời gian trình diễn từ 20 phút tới nửa tiếng. Tôi lẩm bẩm đọc “Ðường Sài Gòn âm thầm chiều vắng….đìu hiu…mây nhuộm màu tang…”. Tôi nhận ra bối cảnh và thời gian của bài hát dường như sau 75. Khi tôi hỏi, ông bảo ông có quen một cô bạn là sinh viên trường Luật, ông nhớ đến cô còn kẹt lại tại Sài Gòn nên ông viết bài này. Tôi cứ tiếc rẻ,

– Sao không có ai biết đến hay hát bài này, cháu rất muốn nghe liên khúc này.

Ông cười

– Có lẽ vì nó quá dài và khó hát. Chắc phải đợi sau khi chú chết…

Tôi đứng dậy chào ông ra về, lòng thầm cầu nguyện cho ông sống an lành và mạnh khoẻ mãi. Tôi tin như vậy vì chính ông đã chấp nhận số phận mình thì sự an lạc ắt phải đến. Có lẽ cái buồn đã có trong con người ông khi sáng tác nhạc, nên nó biến thành người bạn thân của ông từ rất lâu rồi.


By Trịnh Thanh Thủy
- October 10, 2018
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 76
Posts: 13704
Has thanked: 12680 times
Have thanks: 10060 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: September 18th, 2017, 5:42 am
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome


Return to Celebrities News In Vietnam | Tin Tức Về Điện Ảnh Ca Sĩ Việt Nam

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 7 guests