Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Công năng đặc dị

Strange but true stories | Những chuyện lạ mà có thật

Công năng đặc dị

Postby Duong Nam Anh » January 9th, 2019, 10:22 am

Công năng đặc dị

Công năng đặc dị

Kỳ 1: Trương Bảo Thắng đi xuyên tường và khôi phục vật thể



Công năng đặc dị là từ mà các nhà nghiên cứu khoa học và khí công ở Trung Quốc sử dụng để gọi những khả năng đặc biệt (siêu năng lực), vượt xa khỏi khả năng của con ngươi bình thường, vượt xa khỏi những định luật vật lý thông thường, không thể giải thích được bởi khoa học hiện đại.


Khoa học đã từng ghi lại được nhiều trường hợp siêu năng lực trên thế giới. Ví dụ như Wolf Grigorievich Messing với khả năng điều khiển tâm trí người khác, các thí nghiệm của quân đội Mỹ về khả năng di chuyển đồ vật bằng tâm trí hay dao thị (nhìn xa)… Các hiện tượng này xác thực là có tồn tại, nhưng cho đến nay người ta vẫn chưa lý giải được rõ ràng.

Trong giai đoạn thập kỷ 80-90 của thế kỷ trước, các môn khí công rất được thịnh hành và phổ biến rộng rãi ở Trung Quốc. Trong những người tu luyện khí công, có rất nhiều người có công năng đặc dị. Bên cạnh đó cũng có rất nhiều người là sở hữu năng lực từ bẩm sinh.

Dưới đây là những người có công năng đặc dị nổi tiếng nhất Trung Quốc.

Phần 1: Trương Bảo Thắng, khả năng đi xuyên tường và khôi phục vật thể


Trương Bảo Thắng (1960 – 3/8/2018), quê ở xã Bản Khê, huyện Tây Hồ, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, là một trong những người có công năng đặc dị nổi tiếng nhất Trung Quốc giai đoạn những năm 1980. Tuy nhiên, Trương Bảo Thắng không phải là người tu luyện, khả năng của của ông là bẩm sinh.

Trương Bảo Thắng là đối tượng nghiên cứu của rất nhiều các Viện nghiên cứu, các Trường đại học, thậm chí là các chương trình nghiên cứu đặc biệt của Trung Quốc như Sở 507- Bộ công an, đơn vị chuyên nghiên cứu về những sự kiện bí mật, Trung tâm Nghiên cứu Vũ trụ của quân đội… Có rất nhiều bài báo, nghiên cứu khoa học, sách và video mô tả về khả năng của người đàn ông này.

Image
Cuốn sách “Siêu nhân Trương Bảo Thắng” do tác giả Gia Cát Hỉ Hán viết


Cuốn sách “Siêu nhân Trương Bảo Thắng” xuất bản năm 1989, do tác giả Gia Cát Hỉ Hán viết, được viết lời tựa bởi Lâm Thanh, Phó chủ tịch tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, đã ghi lại rất nhiều thí nghiệm cũng như câu chuyện về Trương Bảo Thắng.

Image


Sau đây là một vài câu chuyện về Trương Bảo Thắng được ghi chép trong các tài liệu về ông.

Dùng ý nghĩ di chuyển vật thể

Dùng ý nghĩ để di chuyển vật thể là một trong những khả năng mà Trương Bảo Thắng thường xuyên biểu diễn.

Để nghiên cứu thăm dò khả năng dùng ý niệm di chuyển vật của Trương Bảo Thắng, các giáo viên khoa Vật lý của Học viện Sư phạm Bắc Kinh đã sử dụng tất cả các thiết bị có tại viện, và tất cả thủ pháp nào có thể, tiến hành theo dõi toàn bộ quá trình di chuyển vật của ông.

Thí nghiệm như sau: theo dõi bằng sóng điện từ. Người ta để cho Bảo Thắng cầm trong tay một máy phát xạ vô tuyến cỡ nhỏ và di chuyển nó bằng ý niệm. Một máy thu sóng và định vị tung tích của máy phát được đặt tại gần chỗ Bảo Thắng để theo dõi liên tục tung tích của vật thể.

Lúc Bảo Thắng phát công, dùng ý niệm di chuyển chiếc máy phát xạ đến một chỗ khác, trong thời gian máy phát xạ rời khỏi tay ông thì nó “mất tích”, máy thu sóng cũng không thể thu được tín hiệu nữa, tức là công năng của ông làm cho vật thể tiến vào “trạng thái ẩn” không còn tung tích.

Các giáo viên khoa Vật lý của Học viện Sư phạm Bắc Kinh cũng làm trắc nghiệm công năng đặc dị dịch chuyển tức thời đột phá chướng ngại trong không gian (teleport) đối với Trương Bảo Thắng. Một hộp bánh kẹp xốp nhân mứt đào Thượng Hải còn nguyên bao bì chưa mở (trọng lượng tịnh 180g bên trong chứa 22 miếng bánh kẹp, trên giấy niêm phong các cạnh hộp, người ta còn dùng bút ghi thêm tên và tiêu chí).

Trương Bảo Thắng lần thứ nhất dùng ý niệm lấy ra 6 miếng, các tiêu chí niêm phong hoàn toàn không bị tổn hại. Lần thứ hai ông cầm hộp bánh xốp bằng tay trái, tay phải cầm 4 bịch đường (bao bì giấy kiếng), hai tay vỗ vào nhau, trong chớp mắt các bịch đường bao giấy kiếng “biến mất”, gần như đồng thời trên tay trái của ông “xuất hiện” hai miếng bánh xốp.

Lúc đó, ông nói ba bịch đường đã “vào” trong hộp, còn bịch thứ 4 thì đã di chuyển lên trên nóc tủ đứng lớn trong phòng. Tại hiện trường (có 3 người) kiểm tra hộp bánh tại chỗ, các tiêu chí niêm phong không hề bị tổn hại. Cân hộp bánh, thấy giảm 2,1g so với trước khi thực nghiệm, đồng thời tại hiện trường phát hiện trên nóc tủ đứng có một bịch đường.

Sau đó dùng X quang chụp hình hộp bánh, trên phim phát hiện trong hộp bánh chỉ còn 14 miếng bánh xốp, nhưng lại có thêm 3 bịch đường. Trước và sau thực nghiệm đều có kiểm tra các tiêu chí niêm phong, sau thực nghiệm niêm phong hoàn toàn không bị tổn hại và hoàn toàn “là một.” Trọng lượng trước và sau thực nghiệm rõ ràng có thay đổi, lại dùng X quang kiểm tra để bảo toàn nguyên trạng của hộp, hộp bánh đến lúc này vẫn chưa được mở ra.

Trong điều kiện giám sát chặt chẽ của nhiều người, Trương Bảo Thắng có lần ngồi tại chỗ mà đưa một bao gạo nặng khoảng 50kg, nặng hơn trọng lượng của ông từ nhà bên sang phòng đang ngồi mà không hề mở cửa, đục tường…

Có một lần tại thị trấn quê nhà Bản Khê, Trương Bảo Thắng làm cho 100 viên thuốc từ trong lọ thủy tinh dày 2mm đậy nắp kín, từng viên từng viên xuyên qua vỏ lọ thuốc ra ngoài mà không hề mở nắp chai, vỏ chai vẫn còn nguyên.

Video dưới đây quay lại một sự kiện Trương Bảo Thắng biểu diễn công năng đặc dị trước cố Phó chủ tịch Trung Quốc, Vương Chấn. Bảo Thắng dùng ý niệm đưa 5 que diêm vào phong bì thư, đồng thời đọc và trả lời nội dung của thư vào chính mặt sau của lá thư trong phong bì thư đang được dán kín. Trong video này, Bảo Thắng cũng dùng ý niệm, lấy ra các viên thuốc nằm trong lọ thủy tinh đang được bịt kín.




Khả năng đi xuyên tường

Năm 1982 lúc Trương Bảo Thắng còn ở Viện Y học Trung Quốc, tỉnh Liêu Ninh, thầy giáo Vương Phẩm Sơn và đồng nghiệp yêu cầu ông trình diễn khả năng đi xuyên tường vào Đại Lễ Đường:

“Anh có thể nào đi vào Đại Lễ Đường mà không bị người ta phát hiện không?”

“Thử một cái xem!” Trương Bảo Thắng cười đáp lại.

Hoạt động bắt đầu. Có người dẫn Bảo Thắng ra xa khỏi Đại Lễ Đường. Sau đó các giáo viên bố trí sinh viên đứng quan sát ở tất cả cửa ra vào và cửa sổ của Đại Lễ Đường, kể cả các cửa sổ, cửa nhỏ bên hông. Tất cả bố trí xong. Thầy trò đều mở to mắt nhìn, đề phòng Bảo Thắng giở trò ảo thuật. Vài phút trôi qua, rồi mười mấy phút trôi qua, lúc mọi người đều hướng ra ngoài tìm kiếm, Trương Bảo Thắng đã ở bên trong lễ đường kêu to: “Tôi ở đây này!” Tức thì mọi người chạy ùa vào.

Sau sự kiện đó, mọi người truyền nhau: có người nói Trương Bảo Thắng có thuật ẩn thân, có người nói ông có khả năng xuyên tường tẩu bích. Bảo Thắng trả lời rất giản đơn: “Trái với thông thường, các ông không thể ngăn trở tôi được.”

Sau khi ông đến Bắc Kinh, rất nhiều nhà nghiên cứu về công năng đặc dị rất hứng thú với khả năng của ông, với sự tham gia của vài nhà khí công, họ tổ chức một hoạt động.

Lần đó, vài người cùng với Trương Bảo Thắng đứng phía ngoài cổng bảo vệ của một cơ quan cấp quốc gia, có hai cảnh vệ đứng gác tập trung chú ý, họ không hiểu mấy người ngoài cổng có việc gì.

“Anh có thể nào không cầm giấy thông hành, không để cho chiến sĩ cảnh vệ thấy, đi vào bên trong cái cổng lớn kia, sau đó đi trở ra không?” Có người nói với Bảo Thắng

“Tôi có thể thí nghiệm thử,” ông trả lời.

Chỉ thấy Bảo Thắng đi xăm xăm vào bên trong cái cổng lớn, sau đó đi trở ra, mà không thấy các cảnh vệ ngăn cản. Sau đó mấy người kia đến hỏi hai cảnh vệ:

“Vừa rồi các anh có thấy một thanh niên đi vào bên trong cổng lớn không?”

“Chúng tôi không thấy ai đi vào cả.” Hai cảnh vệ trả lời

Sau khi nghe trả lời, bọn họ cảm thấy mê hoặc chưa hiểu, bèn tra hỏi Bảo Thắng, câu trả lời của ông cũng vẫn giản đơn mà càng khiến người ta mê hoặc: “Trái với thông thường, các ông không thể ngăn trở tôi được.”

Lại có một lần, người ta đem Trương Bảo Thắng khóa nhốt trong một căn phòng, bên ngoài có người canh giữ, bảo ông ta có cách nào rời khỏi căn phòng, băng qua đường, đi vào tòa nhà đối diện, vào một căn phòng đã bị khóa, rồi dùng điện thoại báo cho những người giám sát ông.

Hoạt động bắt đầu. Có người đứng ở cửa phòng nơi Bảo Thắng bị khóa bên trong, có người đứng trên con phố quan sát, có người đứng giữ nơi căn phòng người ta yêu cầu ông đi vào, có người đứng canh bên máy điện thoại. Mọi người cũng không biết ông cần bao nhiêu thời gian để đi ra. Có người phỏng đoán : “Chắc là ông ta không thể đi ra ngoài được”.

Vài chục phút trôi qua, chuông điện thoại reo vang. Mọi người mở cửa hai căn phòng khác nhau, Trương Bảo Thắng đã từ căn phòng ông bị khóa, đi vào căn phòng ông cần vào, quay số điện thoại gọi đến người đang chờ mà không bị ai phát hiện. Lúc đó có một vị thầy khí công tự xưng có khả năng phát hiện tín hiệu di chuyển, vội chạy ra ngoài phòng, căn phòng mà Bảo Thắng đi vào 3 mặt hướng ra ngoài đều là tường. Ông ta dùng “huệ nhãn” phát hiện: tại chính giữa bức tường ở giữa có lưu lại tín hiệu Trương Bảo Thắng đã xuyên qua, ông ta nói: “Có một chỗ giống như cái lỗ rất sâu, Trương Bảo Thắng đã khom người nhảy qua chỗ đó mà vào, theo hướng ông đi vào, ảnh tượng biến đổi càng lúc càng nhỏ, cuối cùng rơi xuống đất.”

Để thăm dò bí mật phía sau sự kiện “xuyên tường phá bích” của Trương Bảo Thắng, có người đã phỏng vấn ông Tống Khổng Trí là người nhiều năm nghiên cứu về công năng đặc dị. Đề tài nghiên cứu của ông là: vật thể vật chất siêu việt không gian. Đề tài này thu được thành quả cấp Bộ, do đó nhóm của Tống Khổng Trí đã được bằng khen.

Image
Từ trái qua : Tôn Trữ Lâm, Tống Khổng Trí và Trương Bảo Thắng. Tống Khổng Trí (giữa) là nhà nghiên của Sở 507 (Bộ Môn chuyên điều tra về những sự kiện bí mật trực thuộc Bộ Công An Trung Quốc). Tôn Trữ Lâm và Trương Bảo Thắng là những người có công năng đặc dị được nghiên cứu.

Ông tin Trương Bảo Thắng có thể ẩn thân, có thể xuyên tường phá bích không?” Có người hỏi Tống Khổng Trí.

“Tôi làm thí nghiệm vật thể xuyên việt không gian, trước mắt chưa làm thực nghiệm với Trương Bảo Thắng về việc này, nhưng căn cứ nhiều năm quan sát anh ta, anh ta có thể làm cho vật thể xuyên qua không gian đối với bất cứ vật thể nào, việc đó nhất định có một loại năng lượng tạo ra tác dụng. Có thể thiết tưởng, loại năng lượng này chỉ cần đạt tới một lượng nhất định thì có thể làm cho thân thể vật chất của anh ta xuyên việt không gian, lấy đó mà suy luận, tôi tin Trương Bảo Thắng có khả năng xuyên tường phá bích.” Tống Khổng Trí nói dựa trên suy lý.


Khả năng khôi phục vật thể

Năm 1986, tại thành phố Chu Hải, tỉnh Quảng Đông, trước đám đông, Trương Bảo Thắng xin ông thị trưởng Chu Hải là Lương Quảng Đại lấy ra tấm danh thiếp và ký tên lên mặt sau. Sau đó ông yêu cầu một khán giả bỏ danh thiếp vào miệng nhai nát, nhổ ra một cái đĩa.

Trương Bảo Thắng lấy từ trong đĩa ra đống giấy bị nhai nát giống như hồ dính đó, để trong bàn tay xoa xoa trong vài phút, xong đưa lên miệng thổi vài cái, lại xoa miết thêm một hồi. Lúc đó ông quay xuống khán giả bên dưới nói: “còn thiếu một chút”.

Lúc đó bí thư thị ủy Chu Hải là Phương Bao nghe thế bèn để ý tìm trên bàn, trong dĩa, thậm chí tìm trong kẽ răng của người nhai danh thiếp hồi nảy, quả nhiên tìm được mảnh giấy vụn nhỏ xíu. Khán giả bên dưới hỏi: “có nuốt vô bụng không đó?” Sau đó trên bàn lại tìm được một mạt vụn nữa.

Bảo Thắng bèn bỏ những mạt vụn đó thêm vào đống hồ trong tay tiếp tục xoa miết, lại dùng hai tay ép lại, đem đống hồ ép thành miếng, dùng miệng thổi vài cái, sau đó để xuống bàn, ngưng thần nhìn chăm chú, chậm chậm dùng tay gõ, không bao lâu, đống hồ dính trong tay ông từ từ hoàn nguyên thành tấm danh thiếp, 3 chữ Lương Quảng Đại của ông thị trưởng ghi thêm trên mặt sau danh thiếp cũng phục hiện như cũ.

Công năng kỳ diệu của Trương Bảo Thắng khiến Lương thị trưởng vô cùng kinh ngạc. Ông cầm tấm danh thiếp trên bàn đưa lên nói: “Đúng là tấm danh thiếp tôi có ghi thêm tên mình”.


(Còn tiếp)

Thiện Tâm tổng hợp
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 75
Posts: 13931
Has thanked: 12700 times
Have thanks: 10086 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: August 7th, 2018, 4:57 pm
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome

Re: Công năng đặc dị

Postby Duong Nam Anh » January 11th, 2019, 6:53 am

Công năng đặc dị

Dịch chuyển tức thời: Vật chất có thể di chuyển nhanh hơn ánh sáng?



Thuyết tương đối của Einstein cho rằng không gì có thể vượt qua tốc độ ánh sáng. Nhưng các thí nghiệm về vướng víu lượng tử và khả năng dịch chuyển đồ vật bằng ý nghĩ đã chứng minh rằng… Einstein sai.


Image
(ảnh minh họa: Shutterstock)


Thời thập niên 80-90 thì các môn khí công rất được thịnh hành và phổ biến rộng rãi ở Trung Quốc. Trong những người tu luyện khí công, có rất nhiều người có năng lực siêu thường. Thời bấy giờ, viện khoa học Trung Quốc, Viện Nghiên cứu Vật lý cao năng lượng, cho đến một số trường cao đẳng, đều có một số giáo sư lẫn đội ngũ chuyên nghiên cứu những hiện tượng này.

Trương Bảo Thắng (1960 – 3/8/2018), người Bản Khê, huyện Tây Hồ, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc, là một trong những người có công năng đặc dị nổi tiếng nhất Trung Quốc. Có rất nhiều bài báo, nghiên cứu khoa học, sách và video mô tả về khả năng của người đàn ông này.

Trước sự chứng kiến của nhiều người, Trương Bảo Thắng có thể dùng mũi “ngửi” được chữ viết trong lá thư phong kín, thấu thị con bò bị chôn kín dưới lớp băng dày, nhìn thấy vệ tinh bị rơi dưới lòng sông, đọc ý nghĩ người khác, nhưng đặc biệt hơn, ông có khả năng di chuyển vật thể bằng ý nghĩ và có thể đi xuyên qua bức tường dày.

Image
Trương Bảo Thắng (giữa) và vợ chồng nữ nhà văn Đài Loan nổi tiếng Quỳnh Dao (ảnh: Internet)


Video dưới đây quay lại một sự kiện Trương Bảo Thắng biểu diễn công năng đặc dị trước Phó chủ tịch nước Vương Chấn. Trương Bảo Thắng dùng ý niệm đưa 5 que diêm vào phong bì thư, đồng thời đọc và trả lời nội dung của thư vào chính mặt sau của lá thư trong phong bì thư đang được dán kín. Trong video này, Bảo Thắng cũng dùng ý niệm, lấy ra viên thuốc nằm trong lọ đang được bịt kín.



Hầu Hi Quý (1946-2007), người huyện Hán Thọ, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc cũng là một người có khả năng đặc biệt: ông có thể thấu thị vật thể, di chuyển vật thể bằng ý nghĩ từ chỗ này sang chỗ khác, có thể bị súng bắn mà không bị thương, thậm chí có thể thay đổi vật chất của bản thân mình, khiến cho cơ thể cao hơn lên bình thường…

Trong một lần biểu diễn trước tỉ phú Hồng Kông Lý Gia Thành, Hầu Hi Quý đã dùng ý niệm chuyển nguyên chiếc bàn ăn mạ vàng từ phòng ăn tại tư gia Lý Gia Thành đến văn phòng làm việc của ông. Hay ông cũng rất nhiều lần dùng ý niệm “lấy rượu, thuốc lá, đồ ăn…” từ chỗ khác đến theo yêu cầu của người quan sát.

Image
Hầu Hi Quý (phải) chụp ảnh cùng tỷ phú Lý Gia Thành sau khi biểu diễn công năng mang chiếc bàn ăn mạ vàng từ nhà đến văn phòng của vị tỷ phú (ảnh: Internet)


Để di chuyển vật thể hay bản thân mình từ nơi này đến nơi khác, hai khí công sư này hẳn phải có khả năng tác động khiến vật chất dịch chuyển từ nơi này đến nơi khác với tốc độ cực nhanh. Đây chính là hiện tượng dịch chuyển tức thời, còn gọi là teleport mà khoa học hay nói đến, đó là hình thức vật chất di chuyển vượt không gian và thời gian với tốc độ nhanh hơn tốc độ ánh sáng, khiến quãng đường hàng ngàn km cũng chỉ mất một khoảnh khắc để vượt qua. Quan điểm của vật lý học hiện đại về vấn đề này ra sao?


Hai trụ cột lớn của lớn của vật lý hiện đại


Vật lý hiện đại có hai trụ cột lớn: một là thuyết tương đối tổng quát – thuyết về thế giới vĩ mô, hai là cơ học lượng tử – thuyết về thế giới vi mô. Albert Einstein là người đã phát phát hiện ra thuyết tương đối, đồng thời ông cũng tạo bước ngoặt khai sinh ra lý thuyết lượng tử với việc phát hiện ra hiệu ứng quang điện. Thuyết tương đối của Einstein khẳng định rằng không có vật gì có khả năng di chuyển nhanh hơn tốc độ ánh sáng.

Năm 1927, Werner Heisenberg phát hiện ra nguyên lý bất định của cơ học lượng tử, phát biểu rằng: “Ta không bao giờ có thể xác định chính xác cả vị trí lẫn vận tốc (hay động lượng, hoặc xung lượng) của một hạt vào cùng một lúc. Nếu ta biết một đại lượng càng chính xác thì ta biết đại lượng kia càng kém chính xác.” Nguyên lý này của Heisenberg thể hiện tính không định xứ (non-locality) của sự vật.

Dựa trên nguyên lý bất định của Heisenberg, các nhà vật lý đương thời đã có Diễn giải Copenhagen. Diễn giải này cho rằng tại mức lượng tử, các “hạt” không có những tính chất nhất định cho đến khi chúng ta tiến hành các phép đo, điều này có nghĩa là các tính chất nhất định của hạt không hiện hữu trước khi chúng ta tiến hành các phép đo, đây là tính chất không hiện hữu (non-realism) của các hạt.


Hiệu ứng vướng víu lượng tử


Cơ học lượng tử có một hiệu ứng quan trọng là vướng víu lượng tử (còn gọi là rối lượng tử – quantum entanglement), trong đó trạng thái lượng tử của 2 hay nhiều hạt có liên hệ mật thiết với nhau, dù cho chúng có nằm cách xa nhau hàng năm ánh sáng. Ví dụ, có thể tạo ra 2 hạt sao cho nếu quan sát thấy spin (momen động lượng) hay phân cực của hạt thứ nhất quay xuống dưới, thì spin hay phân cực của hạt kia sẽ chắc chắn quay lên trên, hoặc ngược lại; dù cho cơ học lượng tử không tiên đoán trước kết quả phép đo trên hạt thứ nhất.

Ví dụ đơn giản, coi cặp hạt photon có vướng víu lượng tử với nhau như một cặp anh em sinh đôi, thì việc xác định trạng thái sức khỏe của người này sẽ cho ta biết trạng thái sức khỏe của người còn lại, cho dù họ ở cách xa nhau hàng ngàn cây số. Hiệu ứng vướng víu lượng tử này mang đến khái niệm không định xứ (non-locality), trong cơ học lượng tử, nó khẳng định rằng hai sự kiện cách xa nhau có thể ảnh hưởng lẫn nhau một cách tức thời vì liên đới lượng tử.

Image
Rối lượng tử cho phép thực hiện các phép đo trạng thái của một vật thể từ trạng thái của một vật thể ở rất xa (ảnh: physicsoftheuniverse.com)


Thí nghiệm EPR của Einstein


Năm 1935, Einstein và hai đồng nghiệp là Boris Podolsky và Nathan Rosen đưa ra một thí nghiệm tưởng tượng nổi tiếng gọi là “thí nghiệm EPR” theo ba chữ cái đầu của tên ba người.

Image
Ba tác giả của thí nghiệm tưởng tượng EPR (ảnh: physicsforme)


Nói một cách đơn giản, thí nghiệm EPR như sau:

Xét một hạt phân rã đồng thời thành hai photon (hạt ánh sáng) A và B
. Theo các định luật về đối xứng, hai photon này luôn đi về hai hướng ngược chiều nhau. Nếu A đi về hướng bắc thì ta sẽ phát hiện ra B ở phía nam. Tới đây thì có vẻ chưa có gì đặc biệt. Nhưng đó là do ta đã quên mất những điều kì lạ của cơ học lượng tử nói rằng các hạt đều có bản chất lưỡng tính: vừa là sóng vừa là hạt và nó thể hiện bản chất nào là tùy thuộc vào việc dụng cụ đo có được bật hay không, tức phụ thuộc vào hành động quan sát. Trước khi máy dò được bật, photon A không thể hiện tính chất hạt mà thể hiện tính chất sóng. Sóng này không định xứ, mà tồn tại một xác suất để A có mặt ở bất cứ vị trí nào. Chỉ khi dụng cụ đo được bật và dò thấy A thì A mới biến thành hạt và “cho biết” rằng nó đi theo hướng bắc. Nhưng trước khi bị dò thấy, A không biết nó sẽ đi theo hướng nào, thì làm sao B “đoán” trước hành vi của A và tự điều chỉnh để có thể bị đồng thời dò thấy ở hướng ngược lại? Điều này thật vô lý trừ khi chấp nhận rằng A có thể thông tin ngay lập tức cho B hướng nó đã đi. Mà theo thuyết tương đối của Einstein thì lại không cho phép bất kỳ tín hiệu nào di chuyển nhanh hơn ánh sáng. “Chúa không gửi các tín hiệu thần giao cách cảm”, ông nói, để nhấn mạnh rằng không thể có một tác động huyền bí giữa hai hạt ở cách xa nhau trong không gian.

Dựa trên cơ sở của thí nghiệm tưởng tượng này, Einstein đã đi tới kết luận rằng: cơ học lượng tử không cho chúng ta một mô tả đầy đủ về thực tại. Là một nhà quyết định luận thâm căn cố đế, ông phản đối sự mô tả thực tại bằng xác suất của cơ học lượng tử. Theo ông, A phải biết nó đi theo hướng nào và trao đổi thông tin này với B trước khi chúng tách ra xa nhau. Sự giải thích theo xác suất của cơ học lượng tử cho rằng A có thể có mặt ở bất cứ hướng nào là sai lầm. Einstein cho rằng dưới lớp vỏ bất định, lượng tử nhất định phải ẩn giấu một thực tại nội tại và tất định. Nghĩa là lượng tử là định xứ (locality) và hiện hữu (realism).

Theo ông, vận tốc và vị trí xác định quỹ đạo của hạt được định xứ trên hạt, độc lập với hành động quan sát. Ông tán thành với cái được gọi là “thực tại địa phương”. Theo Einstein, sở dĩ cơ học lượng tử không giải thích được quỹ đạo xác định của một hạt là bởi nó không tính tới các tham số phụ, gọi là các “biến ẩn”. Do đó nó không đầy đủ. [1]


Einstein đã sai

Trong một thời gian dài, thí nghiệm EPR vẫn chỉ là một thí nghiệm tưởng tượng. Các nhà vật lý không biết làm thế nào để thực hiện nó trên thực tế. Năm 1964, John Bell, một nhà vật lý làm việc tại CERN (Trung tâm nghiên cứu hạt nhân châu Âu) đã xây dựng một định lí toán học được biết dưới cái tên “bất đẳng thức Bell”, giúp cho có thể kiểm chứng bằng thực nghiệm có tồn tại các biến ẩn hay không. Định lí này cho phép biến một tranh luận siêu hình thành một thí nghiệm cụ thể.

Năm 1982 tại Orsay, nhà vật lý người Pháp Alain Aspect và nhóm của ông đã thực hiện một loạt các thí nghiệm với các cặp photon (được các nhà vật lý gọi là các photon “bị vướng víu”) để kiểm tra hiệu ứng EPR. Kết quả không thể phủ nhận: các bất đẳng thức Bell đều bị vi phạm một cách có hệ thống. Nghĩa là Einstein đã nhầm.

Trong thí nghiệm của Aspect, các photon A và B ở cách xa nhau 12m, thế nhưng B luôn “biết” ngay lập tức A làm gì. Ta biết hiện tượng này là tức thời bởi vì một tín hiệu ánh sáng truyền thông tin từ A sang B không có đủ thời gian để đi hết 12m. Thực vậy, các đồng hồ nguyên tử, gắn với các máy để dò A và B, cho phép đo một cách chính xác thời điểm tới của mỗi photon. Sự khác biệt giữa hai thời gian tới nhỏ hơn vài phần mười tỉ của giây (nó chắc là bằng không nhưng các đồng hồ nguyên tử hiện nay chưa cho phép đo chính xác hơn 10-10 giây). Mà với 10-10 giây ánh sáng mới đi được 3cm, nhỏ hơn rất nhiều khoảng cách 12m giữa hai photon. [1, 2]

Image
Thiết bị thí nghiệm của Alain Aspect năm 1982 (ảnh: eric.chopin.pagesperso-orange.fr)


Tuy Alain Aspect đã có một thí nghiệm tuyệt vời chứng minh sự vướng víu lượng tử là thực sự tồn tại, nhưng có nhiều người cho rằng thí nghiệm của ông và một số thí nghiệm khác trước năm 1982 về vướng víu lượng tử (còn gọi là các thí nghiệm chứng minh bất đẳng thức Bell là sai) đều có những sơ hở, chủ yếu đến từ những hạn chế của công nghệ quang điện tử. Nhưng, trong những năm gần đây, cùng với sự phát triển của ngành công nghệ quang điện tử, các thí nghiệm về vướng víu lượng tử sử dụng các công nghệ mới đã khắc phục được các sơ hở này. [3]

- Năm 1998, nhà vật lý người Thụy Sĩ Nicolas Gisin và nhóm của ông tại Đại học Geneve đã có thí nghiệm chứng minh rằng các photon cách nhau hơn 10km vẫn tương liên với nhau một cách hoàn hảo nhờ vướng víu lượng tử. [4] Thí nghiệm này cho thấy tốc độ “truyền tin tức” giữa 2 photon vướng víu có tốc độ gấp 10.000 lần tốc độ ánh sáng. [5]

- Năm 2015, Tiến sĩ B. Hensen và các đồng sự tại Đại học Công nghệ Delft, Hà Lan đã chứng minh sự tồn tại của vướng víu lượng tử giữa các hạt electron ở khoảng cách 1,3km. [6]

- Cũng trong năm 2015, Tiến sĩ Marissa Giustina, tại Đại học Vienna, Áo và các cộng sự cũng đã có thí nghiệm thành công về sự tồn tại của vướng víu lượng tử giữa các hạt photon ở khoảng cách 58m. [7]

- Đồng thời trong năm 2015, Tiến sĩ Lynden K. Shalm từ Viện nghiên cứu Công nghệ quốc gia Hoa Kỳ và các đồng sự cũng đã có báo cáo thí nghiệm các hạt photon vướng víu lượng tử với nhau ở khoảng cách 185m. [8]


Những thí nghiệm về vướng víu lượng tử này, một lần nữa cho thấy rằng giữa các hạt vướng víu lượng tử, tồn tại một mối liên hệ vô cùng bí ẩn với tốc độ truyền thông tin gần như tức thời. Nghĩa là, tốc độ truyền tin giữa các hạt vướng víu là nhanh hơn tốc độ ánh sáng, và thí nghiệm tưởng tượng EPR trở thành “nghịch lý EPR”.


Dịch chuyển lượng tử

Năm 2017, các nhà khoa học Trung Quốc lần đầu tiên thành công trong việc dịch chuyển thông tin qua các hạt vướng víu lượng tử giữa một trạm mặt đất và một vệ tinh trên quỹ đạo cách trái đất 500km. [9]

Image
Sơ đồ của thí nghiệm (ảnh qua Inverse.com)


Thí nghiệm này tạo nên hy vọng lớn cho các nhà khoa học trong việc tạo dựng một hệ thống Internet lượng tử và mã hóa lượng tử cực kỳ an toàn. Trong đó, mạng Internet lượng tử thay vì gửi các bit 1, 0 truyền thống sẽ gửi các bit lượng tử (qutbit) giữa hai máy tính lượng tử ở hai đầu. Do các trạng thái lượng tử của qubit là không thể copy nên mã hóa lượng tử là cực kỳ an toàn. Tuy nhiên, hiện nay các nhà khoa học vẫn đang nghiên cứu để biến các viễn cảnh này thành sự thật.

Cho dù việc dịch chuyển các bit lượng tử giữa hai lượng tử bị vướng víu vẫn còn đang trong thí nghiệm, thì khả năng dịch chuyển đồ vật và cơ thể người của Hầu Hi Quý và Trương Bảo Thắng lại diễn ra hết sức thực tại và rõ ràng. Điều này chứng tỏ rằng các vật chất có thể di chuyển với tốc độ nhanh hơn ánh sáng và khoa học duy vật thực chứng hiện đại cần thay đổi tư duy mới có thể tiếp cận và giải thích vấn đề một cách minh bạch và khách quan.


Thiện Tâm tổng hợp
User avatar
Duong Nam Anh
SuperModerator
Huy Chương Đỏ I
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Văn Thơ Đệ Nhất Cua Gái
9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership9 years of membership
Status:Offline
zodiac: Virgo-Xử Nử
Mood: Creative
Age: 75
Posts: 13931
Has thanked: 12700 times
Have thanks: 10086 times
Joined: June 29th, 2009, 8:47 am
Last Visit: August 7th, 2018, 4:57 pm
Location: TX
Country: United States of America
    Windows 10 Chrome


Return to Strange But True Stories | Chuyện Lạ Trên Đời

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 10 guests