Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Quotes |Ca Dao, Tục Ngữ, Lời Hay Ý Đẹp, Chia sẽ ở đây nha.

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 11th, 2013, 4:50 pm

SỐNG VỚI TINH THẦN CỦA MẸ



Gia đình chúng tôi choáng váng khi nghe về kết quả xét nghiệm của mẹ. Sức khỏe của mẹ lúc nào cũng tuyệt mĩ, mẹ sống một cuộc sống mẫu mực. Mặc dù ở tuổi tám mươi nhưng thân hình, làn da và sức lực của mẹ như của một người trẻ hơn rất nhiều. Sức khỏe của mẹ cũng tương xứng với vẻ bề ngoài trẻ trung, thanh thản và duy linh của mẹ. Mẹ là hình mẫu của mọi lời lẽ.

Mẹ qua đời vì bệnh ung thư gan vào ngày 17 tháng Mười Một năm 1992. Mẹ mất đi để lại cho chúng tôi sự mất mát và trống vắng. Chúng tôi cảm thấy vô cùng lạc lõng khi lần đầu tiên nghỉ lễ mà thiếu mất đi người thân yêu nhất trong gia đình, người luôn cùng chung vui với chúng tôi trong các dịp lễ hội.

Bọn trẻ ở tuổi học đại học và trung học đều về nhà vào ngày lễ Tạ ơn, chị của tôi cũng về. Chúng tôi cố nén nỗi phiền muộn trong lòng nhưng vẻ buồn rầu vì nhớ mẹ vẫn hiển hiện trên mỗi nét mặt.

Trong những giờ ăn tối của gia đình mẹ luôn là người dọn dẹp mọi thứ. Mẹ dọn dẹp ngay bên cạnh tôi trong lúc tôi nấu ăn, bà thích thú gọt khoai tây, rửa chén bát, lau sạch nước trên sàn rửa với một nụ cười trên môi và lúc nào cũng hát. Khi bữa tối kết thúc, mẹ lại vào bếp và sắp xếp chén đĩa. Với nụ cười đầy sức sống, mẹ liếc nhìn về phía tôi, nhướng chân mày và bảo: "Ngồi nghỉ đi con, mẹ sẽ dọn dẹp đống lộn xộn này thật ngăn nắp."

Khi Giáng Sinh đến, tôi tự hỏi chúng tôi sẽ tổ chức lễ Giáng Sinh như thế nào - lễ Giáng Sinh là một trong những lễ mà mẹ tôi thích. Khi bố tôi còn sống, cả hai ông bà đều có mặt trong đêm Giáng Sinh cùng với chúng tôi, sau khi bố mất mẹ vẫn duy trì điều đó. Mẹ thích nhìn những đứa cháu yêu quý kêu lên sung sướng khi chúng mở quà của ông già Noel vào buổi sáng.

Như có ai thúc giục, tôi chộp lấy ngay điện thoại và gọi đến nhà bếp nấu súp trong vùng. "Bà có cần vài tình nguyện viên giúp chuẩn bị và phục vụ bữa trưa vào sáng ngày lễ Giáng Sinh không?", tôi hỏi.

Cô thư kí thở dài, như có vẻ nhẹ nhõm và có phần bối rối: "Ôi trời, vâng! Những ngày lễ khác trong năm thì chẳng có vấn đề gì cả, nhưng lễ Giáng Sinh thì hiếm người lắm. Bà có thể đến vào tám giờ sáng không?" Cô ấy ghi tên chúng tôi khi tôi hăm hở tình nguyện đang ký năm người.

Khi tôi dè dặt nói cho cả nhà biết việc tôi vừa làm, ai nấy đều nhất loạt tán đồng. Mấy đứa con tôi chẳng thích thú gì khi buổi lễ Giáng Sinh lại không có bà ngoại. Năm đó chúng tôi bắt đầu một tập tục mới, chúng tôi mang tạp dề và bắt đầu gọt khoai tây, rửa xoong chảo, lai dọn. Một lát sau chúng tôi đã bày ra một bữa tiệc tuyệt vời với một con gà tây và cả rau thơm bày trên đĩa mang đến cho những người nghèo túng. Cảm ơn Chúa đã cho tôi một người chồng và những đứa con tuyệt vời, và cả nhà có thể cùng nhau sống một cuộc sống hạnh phúc.

Khi dọn bàn và và sắp xếp đĩa cất vào tủ, tôi nhận ra rằng không có điều gì tốt hơn để tỏ lòng thành kính đối với mẹ bằng những việc mà chúng tôi đang làm. Quan niệm của mẹ về tổ chức những ngày lễ thật vui vẻ là làm những công việc dọn dẹp năm này qua năm nọ với tình yêu và nhiệt tâm đối với gia đình.

Mặc dù chúng tôi vẫn tiếp tục làm tình nguyện viên trong bếp nấu súp ấy thêm vài năm nữa cho đến khi mấy đức nhóc đã trưởng thành và dọn đi, nhưng chẳng có ngày nào có ý nghĩa như buổi sáng Giáng Sinh hôm ấy. Năm đó, chúng tôi đã che giấu nỗi đau bằng cách phục vụ những người khác trong nhà bếp - nơi mà tình yêu và sự độ lượng của Mẹ vẫn luôn ngự trị.

Jantina Lonergan


Khi bạn mở rộng lòng mình trong lòng nhân hậu và tinh thần cao thượng, bạn sẽ lần lượt được nhận lại những điều ấy.

Oprah Winfrey
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 17th, 2013, 6:46 pm

"Giving"


Clip chỉ dài 3 phút đã truyền tải được hết thông điệp sâu sắc và ý nghĩa về tình thương, lòng tốt bụng không toan tính của con người.

Clip "Giving" của True Move H, một công ty viễn thông của Thái Lan, là câu chuyện ngắn đầy cô đọng về quy luật "nhân quả" của con người. Sau khi được đăng tải vào ngày 11/9 vừa qua, hiện clip đã thu hút được hơn 3 triệu lượt theo dõi với gần 35.000 lượt "like" và bình luận.



Clip mở đầu với cuộc cãi vã, giằng co giữa người phụ nữ bán thuốc và 1 cậu bé được cho là "ăn trộm". Vì mẹ ốm, nhà lại nghèo, cậu bé buộc phải liều mình đi ăn trộm thuốc về chữa bệnh cho mẹ. Dù bi
ết rằng hành động ăn trộm là xấu, đáng lên án thế nhưng, đứng trước cảnh tượng đáng thương của một cậu bé hiếu thảo, người đàn ông tốt bụng đã mở rộng vòng tay không hề toan tính mua thuốc và đưa cho cậu bé một chút thức ăn.

Image

Image

Image


Nhiều năm sau đó, cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua và người đàn ông cùng cô con gái tốt bụng ấy vẫn luôn dang tay giúp đỡ những người lang thang cơ nhỡ hay có hoàn cảnh khó khăn.

Thế nhưng, biến cố xảy ra khi vào một ngày, ông chủ cửa hàng ăn bị đột quỵ, buộc phải nhập viện cấp cứu. Viện phí cao tới mức cô gái trẻ buộc phải bán đi căn nhà của 2 cha con. Tưởng chừng cuộc sống của 2 người từ đây sẽ thật khó khăn, chật vật thế nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Tấm lòng xưa kia của 2 cha con được báo đáp. Cậu bé "ăn trộm" ngày nào giờ đã trở thành một vị bác sỹ tài ba. Với tất cả tấm lòng, cậu thanh niên trẻ đã dốc sức nghiên cứu, chữa trị cho ân nhân xưa mà không cần bất kỳ đồng viện phí nào bởi "Viện phí ngày hôm nay đã được trả từ cách đây 30 năm".
Image

Image


Clip như câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại giúp người xem càng hiểu hơn về quy luật "nhân quả" trong cuộc sống. Với nội dung súc tích cùng lối diễn đơn giản, chân thực, clip đã thực sự lay động hàng triệu trái tim trên thế giới.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 25th, 2013, 6:15 pm

MÓN QUÀ CỦA MỘT ĐỨA TRẺ




Khoảng một năm trước, khi tôi chuẩn bị ra khỏi nhà thì chuông điện thoại reo. Trong một thoáng tôi nghịch ngợm với ý nghĩ sẽ không trả lời, nhưng dù sao tôi cũng chạy lại vào bếp.

Đó là cuộc gọi của chồng tôi, anh nói: "Em yêu, anh xin lỗi nhưng anh phải làm việc thêm giờ. Chắc em phải lên trường đón Taylor thôi. Anh sẽ cố gắng về sớm."

Cứ mỗi tuần tôi lại giành ra nhiều giờ để mang lại những niềm vui nhỏ cho những người phụ nữ sống gần nhà. Ngày hôm đó tôi mang cho họ món nho khô và những bông cúc đại đóa.

Hôm đó tôi bắt đầu một vòng hành trình với những bó hoa trong tay và Taylor đi bên cạnh. Sau khi đã đi thăm ba trong số bốn gia đình, tôi bỗng chú ý rằng ngay khi chúng tôi chuẩn bị đi khỏi mỗi nhà, Taylor lại ôm lấy một người phụ nữ và thì thầm gì đó vào tai họ. Vì tôi muốn có đủ thời gian đi thăm hết mọi người nên tôi cũng không hỏi cu cậu đã nói những gì, nhưng tôi thấy mọi người đều mỉm cười sau khi cu cậu nói.

Tối hôm đó, trong suốt bữa ăn, chồng tôi hỏi thăm về việc làm tình nguyện cùng với con ra sao rồi.

"Vui lắm anh ạ", tôi nói. Hai mẹ con đúng là một cặp ăn ý. Bất cứ gì Taylor nói, nó đều làm những người hàng xóm vui vẻ cả." Chợt thấy thắc mắc, tôi dừng lại và hỏi con trai: "Con đã thì thầm gì vào tai họ vậy?"

Cu cậu nhìn bố mẹ với khuôn mặt ngây thơ và nói: "Tất cả những gì con nói là Cháu yêu bà lắm. Bà hôm nay trông rất đẹp . Con muốn làm họ cảm thấy hạnh phúc."



Pamela Jtrome - Merevether
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 25th, 2013, 6:17 pm

TRƯỚC MỘT BƯỚC



Trong lúc tôi đang chuẩn bị bữa tối, cô con gái mười hai tuổi của tôi, Ashley, chạy vào bếp và la lên: "Mẹ ơi, mẹ đã xem báo hôm nay chưa?"

"Mẹ xem rồi con gái à. Sao con lại hỏi vậy?" Và rồi bắt đầu một tuần mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Tờ báo nói về trận lụt ở Elba, Alabama, một thị trấn nhỏ ở phía Nam. Đây là khu vực thường xuyên bị lụt, Elba chỉ dựa vào hệ thống đê điều giữ nước sông Pea lại. Nhưng trận mưa lớn đã tăng sức ép lên con đê, và làm vỡ nó. Cả thị trấn bỗng nhiên bị chìm trong nước. Mọi thứ bị cuốn trôi trên đường đi của dòng nước, rất nhiều gia đình đã mất trắng tài sản.

"Mẹ ơi, con có thể giúp đỡ họ được không?", Ashley hỏi với sự quan tâm sâu sắc. Nó nảy ra ý mang những thức ăn có thể bảo quản lâu được đến cho những người ở thị trấn ấy. Ashley biết rằng lương thực rất quan trọng, và nó đặc biệt quan tâm đến những em bé. Vì Ashley cũng có một đứa em trai nên nó nghĩ rằng ở đó sẽ cần rất nhiều tã lót.

Ashley hỏi tôi: "Con có thể giúp mang đồ đến cho những người đó không mẹ?"

"Được chứ... nhưng con gái của mẹ sẽ mang đi bằng cách nào?"

"Đó là điều con cần mẹ giúp. Mẹ sẽ giúp con nhé?" Và nó biết rằng tôi sẽ đồng ý ngay. Công việc của chúng tôi bắt đầu. Trong khi Ashley lên kế hoạch những thứ cần quyên góp, tôi giúp cô con gái tìm cách vận chuyển chúng.

Con bé đặt những cái hộp ở trường và cơ sở kinh doanh địa phương để thu thập những gì có thể. Ashley in những tờ rơi thông báo về trận lụt và dán chúng khắp nơi. Tôi gọi điện đến đội cứu trợ và nhờ họ chuyển thức ăn đến Elba. Do họ đã kịp thời cung cấp những thứ thiết yếu, nên một số đồ của chúng tôi sẽ được giữ lại cho lần cứu trợ sau. Ho giúp chúng tôi sắp xếp thời gian và việc thu gom của chúng tôi bắt đầu.

Mọi thứ đều tiến triển tốt đẹp cho đến tuần cuối trước khi đồ cứu trợ được chuyển đi. Ngày 8 tháng Tư năm 1998, một cơn lốc đánh vào Birmingham, Alabama, phá hủy hoàn toàn mọi thứ trên đường đi của nó, giết chết hơn ba mươi người.

Vị chủ tịch của đội cứu trợ gọi điện cho tôi và nói: "Nếu như cô và Ashley không phản đối, chúng tôi sẽ chuyển phần lớn số đồ này đến những nạn nhân của cơn lốc ở Birmingham." Chúng tôi đã đồng ý ngay vì đã có nhiều chuyến cứu trợ đang trên đường đến Elba trong khi những người ở Birmingham rất cần sự giúp đỡ.

Luôn đi trước mọi người, Ashley đã làm thêm những tờ rơi mới. Trong khi đang dự định kế hoạch đi quyên góp từng nhà, con bé lại nảy ra ý định gọi điện đến những cơ sở kinh doanh trong khu vực xin quyên góp. Khi gọi điện đến cửa hàng Wal-Mart, ngay lập tức nó nhận được sự giúp đỡ của giám đốc cửa hàng. Ông ta mời con tôi đến nhận những đồ quyên góp của cửa hàng vào thứ Sáu. Điều nay quả thật hơi khó nhưng con bé vẫn nhiệt tình nhận lời.

Sau khi nghe Ashley giải thích kế hoạch tình nguyện của chúng tôi, thầy hiệu trưởng đã đồng ý cho con tôi được nghỉ ngày hôm đó. Chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi vào tám giờ sáng thứ Sáu.

Vào đêm trước khi cuộc quyên góp bắt đầu, một bất ngờ xảy đến cho chúng tôi. Lại thêm một cơn bão lớn nữa đi ngang qua niềm Nam Tennessee, gây ra một cơn lốc đánh vào ngay thị trấn gần chúng tôi. Nó làm sập nhiều ngôi nhà và làm hàng chục người bị thương. Một lần nữa lại có thêm nhiều con người đang cần sự giúp đỡ của chúng tôi.

Thứ Sáu, chúng tôi đến cửa hàng Wal-Mart vào lúc bảy giờ, bắt đầu xếp những đồ quyên góp được. Xe tải của đội cứu trợ đến nơi vào khoảng gần tám giờ. Giám đốc cửa hàng cũng đã báo cho đài phát thanh và báo chí về câu chuyện này. Tôi chưa bao giờ thấy một đứa trẻ mười hai tuổi làm việc vất vả như thế.

Với tờ bướm "QUYÊN GÓP CHO NHỮNG NẠN NHÂN CỦA CƠN LỐC" trong tay, Ashley đã đứng trước cửa hàng Wal-Mart trong suốt mười hai tiếng đồng hồ không nghỉ. Nó đã quyên góp được một xe tải chất dầy hàng và chín trăm đô la cho đội cứu trợ và cho nạn nhân của những cơn bão và mùa xuân năm 1998.

Khi con gái tôi đóng cửa xe tải lại, nó quay lại cười với tôi: "Con đã làm rất nhiều, và con mệt lắm rồi! Nhưng con thấy thật tuyệt, Mẹ à!"

Chúng tôi đứng nhìn chiếc xe lăn bánh, Ashley nhìn tôi và khóc: "Con cảm ơn mẹ đã giúp con làm được điều này. Nếu không có mẹ, con đã chẳng làm được gì."

Tôi lau nước mắt cho con bé và trả lời: "Không, chính mẹ mới muốn cám ơn con vì con đã chỉ cho mẹ cách đưa tay ra giúp đỡ những người thật sự gặp khó khăn, con gái yêu của mẹ."

Tính cách con người không được hình thành một cách dễ dàng và êm ả. Chỉ có vượt qua được những thử thách và chịu đựng, tâm hồn mới có thể mạnh mẽ lên, nhận thức rõ ràng hơn, thôi thúc hoài bão và vươn tới thành công.

Helen Keller
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » October 2nd, 2013, 12:24 am

MỘT NGƯỜI BẠN CHO TẤT CẢ CÁC MÙA



"David này, cậu có sợ chó không?", Sue hỏi tôi, cô là người điều phối những tình nguyện viên chăm sóc cho người già ở quê tôi.

"Không đâu. Tôi yêu chúng là đằng khác. Thế còn chị?"

"À, thật ra chúng làm tôi sợ chết khiếp đi được", Sue trả lời. "Nhưng một người trong số những cụ già mà chúng tôi chăm sóc cần một người dắt chó đi dạo. Có lẽ cậu cùng tôi đến đó nhỉ. Tên của bà ấy là Alice", Sue ngập ngừng một chút, "... và con chó của bà ấy tên là Thor. Cậu sẽ giúp chúng tôi một tí nhé?"

"Dĩ nhiên rồi. Khi nào chị cần tôi?"

"Khoảng tám giờ rưỡi sáng mai nhé?"

"Hẹn gặp chị ngày mai", tôi đáp lại một cách nhiệt tình.

Khi chúng tôi gõ cửa nhà bà Alice, một tiếng gầm dữ dội chào đón chúng tôi cùng với tiếng loảng xoảng đáng sợ phía sau cửa. "Thor đó", Sue kêu lên và sợ sệt lấy từ trong túi áo khoác ra một biếng bánh dành cho chó.

Một bà cụ nhỏ bé yếu ớt chầm chậm mở cánh cửa và nhìn chúng tôi một cách lơ đãng. Một con chó chăn cừu Đức khổng lồ ra đừng chặn giữa bà ấy và chúng tôi.

"Ngồi xuống nào, Thor!", bà Alice ra lệnh cho nó, giọng nói tuy nhỏ nhưng nghiêm khắc.

Sue đã muốn rút đi lắm rồi, nhưng tôi quyết định ở lại hứng đòn. "Ngoan nào... giỏi lắm Thor", tôi nói, từ từ xoa xoa cái đầu dài và to của nó - thật là một con chó đẹp.

Thor ngửi tôi một lúc và như tôi hy vọng, nó lùi lại. Chúng tôi theo bà Alice vào căn hộ, Sue vẫn giữ cái bánh như để chống đỡ với con chó đáng sợ này. Bà Alice giải thích: "Mắt của tôi hôm nay không được tốt lắm." Sau này tôi mới nhận ra rằng đó là cách mà bà thừa nhận đôi mắt đang bị yếu dần của mình.

Sue và tôi trước đó đã thỏa thuận rằng nếu mọi thứ đều ổn, cô ấy sẽ về và tôi ở lại một lúc, chắc là sẽ dẫn con Thor đi dạo một vòng.

Sau khi cô ấy ra về, bà Alice mới nói: "Vấn đề của cô ta là cô ta không hiểu được lũ chó!" Tôi đoán là bà ta nghĩ rằng tôi hiểu chúng.

Từ lúc đó, ba chúng tôi - Alice, Thor và tôi - trở thành bạn của nhau. Tôi dẫn Thor đi dạo vào những buổi sáng sau đó. Tôi thường đến thăm bà Alice hai lần mỗi tuần, và bà luôn mời tôi uống trà. Bà làm tôi nhớ đến bà ngoại của mình, cũng già và yếu ớt nhưng luôn hoạt bát. Tôi luôn thấy hồi hộp mỗi khi bà đang nói chuyện bỗng cắt ngang và lảo đảo đứng dậy đi lấy một món đồ kỷ niệm quý giá. Thor luôn đi theo chân bà.

Thor đã được mười hai tuổi, và những biểu hiện của tuổi già đã hiện rõ, nhất là ở những khớp chân của nó. Thuốc chẳng giúp ích được gì, nhưng từ khi chúng tôi đi dạo vào buổi sáng, nó lại trở lại mạnh mẽ.

Tôi rất thích khi nhìn Thor quay vòng như một chú chó con. Một buổi sáng tháng Mười Một, sau một cơn tuyết rơi, tôi ngắm nhìn nó chơi đùa với những bông tuyết. Tôi bỗng nhớ đến lời nói của nhà hiền triết Gertrude Stein: "Ở bên trong mỗi chúng ta đều trẻ như nhau." Không ai bảo Thor là một con chó già cả.

Bà Alice và Thor là một cặp thân thiết. Một lần tôi nghe bà nói chuyện với nó bằng những từ mà tôi không hiểu được. Bà bỗng dừng lại ngay khi biết tôi đến gần. Tôi đoán đó là một thứ ngôn ngữ bí mật mà bà dùng để nói chuyện với nó. Nhưng tôi tôn trọng mối quan hệ của họ và không bao giờ hỏi về điều này cả.

Tôi đã dẫn Thor đi dạo suốt tất cả các mùa - từ những ngày mưa mùa hạ, những buổi sáng mát mẻ với lá vàng rơi của mùa thu cho đến những ngày mùa đông lạnh lẽo - ngay cả khi vết thương nơi khớp hông của nó tái phát khiến đến việc leo cầu thang trở nên khó khăn.

Vào một ngày tháng Hai, khi tôi đang dẫn Thor đi dạo, đột nhiên nó rên lên một tiếng đau đớn và nằm sụp xuống con đường phủ đầy tuyết. Tôi cố gắng mang nó về nhà với sự giúp đỡ của một người hàng xóm. Chúng tôi cẩn thận đặt nó lên tấm thảm dưới chân bà Alice. Tôi gọi điện cho bác sĩ thú y và ông hứa sẽ nhanh chóng đến đây.

"David, cháu có thể về nhà rồi, bà vẫn ổn", bà Alice cam đoan với tôi khi bà ngồi dựa lên chú chó yêu dấu của mình.

"Cháu sẽ ở đây với bà cho đến khi bác sĩ đến."

"Ta chắc là cháu còn nhiều việc khác để làm mà. Hơn nữa, ta muốn được ở một mình với Thor... Cháu hãy về đi."

Tôi miễn cưỡng khoác áo vào và cúi xuống chào tạm biệt Thor. Bình thường nó hay tiễn tôi đến tận cửa, nhưng hôm ấy nó chỉ có thể ngẩng đầu lên và chầm chậm liếm tay tôi. Tôi vỗ nhẹ lên tay bà Alice và ra về.

Sau đó khi tôi gọi điện cho bà Alice thì bà thông báo rằng Thor đã không còn nữa. "Họ đã mang Thor đi rồi", bà buồn bã nói, giọng bà run run. Bà nói thêm: "Nó không sủa lên một tiếng. Nó cảm thấy đau lắm và tôi không muốn nó phải chịu như vậy. Chắc là nó cũng biết như vậy."

Tôi nói với bà là hôm sau tôi sẽ lại đến. "Nếu như cháu rảnh, con trai à. Không còn có Thor để cháu dắt đi dạo nữa rồi", bà đáp.

Ngày hôm sau khi bước vào sân trước nhà bà, tôi chợt nhận ra sự im lặng - sự thiếu vắng của một tiếng sủa quen thuộc và những tiếng động dữ dội va vào cửa.

"Ta không nghĩ hôm nay cháu sẽ đến, David", bà Alice nói. "Ta không nghĩ rằng cháu sẽ lại đến đây. Sue mới gọi điện cho ta." Tôi đã gọi điện đến trung tâm ngay hôm đó để báo cho Sue về cái chết của Thor. Chắc hẳn bà Alice nghĩ tôi đã thông báo với tư cách một người tình nguyện làm nhiệm vụ.

"Dĩ nhiên là cháu sẽ đến chứ... nếu bà cho cháu đến. Bà cũng rất quan trọng đối cháu mà."

Bỗng nhiên bà quay mặt đi và như đang dụi mắt. Cứ để bà khóc như vậy, tôi đi đến cạnh bà và quỳ xuống. Bà Alice lau nước mắt, cố gắng nở một nụ cười, và nói: "Ừm, ta đoán rằng Thor đã yên tâm rằng ta vẫn sẽ được chăm sóc tốt."

"Vâng ạ, Thor biết rằng chúng ta quan trọng đối với nhau như thế nào", tôi trả lời bà.

Alice quàng tay qua vai tôi. "Chúng ta hãy dùng một tách trà ngon nhé", bà nói.

David Garnes


Tình bạn với một người là điều quan trọng nhất bởi vì nếu không có nó, bạn sẽ không thể kết bạn với bất cứ ai trên thế giới này.

Eleanor Roosevelt
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » October 2nd, 2013, 12:26 am


NGƯỜI HÙNG CỦA TÔI



Vào năm 1975, ở tuổi hai mươi tám, trong một cơn giông bão, John - anh trai tôi - đã bị quét vào một vách đá. Tai nạn xảy ra tại Borneo, nơi anh làm việc. Anh đã hôn mê gần ba tháng trước khi phục hồi lại nhận thức và đủ sức khỏe để được được đưa về nhà.

Ba năm sau, John chuyển đến Los Angeles thử sống với vợ chồng tôi trong một năm. Mặc dù John chỉ hơn tôi một tuổi, tôi luôn kính trọng anh ấy như một người anh vĩ đại, khôn ngoan.

Năm thử thách của chúng tôi như trò chơi tàu lượn siêu tốc cảm giác mạnh. John bước hai bước về phía trước và một bước lùi. Mỗi ngày anh ấy lại nổi lên những cơn tức giận, như thường xuyên đập đầu vào tường, xé quần áo hay ném vật gì đó. Tôi phải phối hợp thời gian giữa công việc thiết kế đồ họa của chúng tôi với việc đưa anh ấy đi khám vật lý trị liệu, khả năng nói trị liệu, đến bác sĩ chữa bệnh chân, và bác sĩ chữa mắt.

Việc này đã tạo một sự căng thẳng dữ dội lên hôn nhân của tôi, chưa kể đến công việc làm ăn kinh doanh của chúng tôi. Khó khăn như vậy, nhưng tôi đã không bỏ rơi John. Trong lòng tôi biết rằng đó có thể là sự kết thúc về mặt tinh thần, bản tính cạnh tranh và bản chất con người của anh.

Chúng tôi rất may mắn khi tìm được chương trình thí điểm dành cho người tàn tật tại cộng đồng trường địa phương. Việc này có thể cho John một nơi để tiếp tục đi tiếp hàng ngày, và chúng tôi cầu nguyện rằng nó sẽ giúp anh ấy học lại một số kỹ năng công việc căn bản.

Những gì chúng tôi nghĩ cũng mất một năm để tiến hành một cách cụ thể. Chúng tôi quan sát và giúp đỡ John vì anh ấy phải học lại tất cả những gì cần thiết để khỏe mạnh trở lại và cuối cùng là độc lập. Nghĩa là có một nơi ở riêng cho anh ấy và một việc gì đó để làm trong ngày.

John có kinh nghiệm về giáo dục thân thể trước khi gặp tai nạn nên anh ấy được cho cơ hội giúp đỡ những người tàn tật nặng hơn, như là một phần của chương trình thí điểm. Đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp tai nạn anh ấy có cơ hội để giúp đỡ người khác.

Đó là một bước tiến lớn đối với John. Giúp đỡ một số người làm anh ấy cảm thấy cuộc sống của anh có mục đích. Sau sáu năm, John hoàn thành chương trình thí điểm tại Trường Đại Học Thành Phố. Đó cũng là thời gian để anh chuyển tới chỗ ở riêng của mình.

Công việc tình nguyện đầu tiên của John là ở bệnh viện. Ở đó, anh họ cách phân loại thư từ, phân phát chúng tới những tầng khác nhau và chuẩn bị thư gửi đi sẵn sàng cho bưu điện đến lấy thư. Vài năm sau, khi bệnh viện đóng cửa, John phải tìm một vị trí khác.

Công việc tình nguyện tiếp theo cho anh cơ hội làm việc trong một tiệm in ấn. Một lần nữa, những người mà anh làm việc chung, đặc biệt là ông chủ của anh, họ giống như những thiên thần, đã thương và kiên nhẫn với những tâm trạng thất thường và những cơn tức giận, chán nản thỉnh thoảng lại bùng lên ở anh. Khi anh ấy phiền muộn, họ cho anh thời gian để tránh xa công việc để anh lấy lại cân bằng. Khi đã hoàn toàn ổn định với công việc, John làm việc một cách tự hào, không bao giờ mong đợi vào sự đền bù hay bồi thường.

Cũng đã hơn hai mươi năm kể từ khi anh gặp tai nạn. Nhờ vào những công việc tình nguyện của anh, nhờ một số người bạn rất đặc biệt, và tính bền bỉ vốn có của John, cuộc sống của anh một lần nữa được trọn vẹn. Công việc cho anh một lý do để thức dậy mỗi buổi sáng. Anh có một nơi để đi tới mỗi ngày, nơi mà anh biết sự đóng góp của mình làm nên một sự thay đổi.

Vào nhiều dịp, John được phong tặng danh hiệu Tình Nguyện Viên Của Năm. Vị bác sĩ khám bệnh cho anh vài năm trước đã kinh ngạc vì sao kỹ năng của anh lại cải thiện một cách đáng kể như vậy khi anh đến tái khám. Họ công nhận rằng không có ai thật sự hiểu được sức mạnh của tinh thần hay chính tình yêu thuơng và sự ủng hộ đã đóng góp một vai trò quan trọng trong sự hồi phục của một con người. Khi anh rời khỏi Los Angeles để chuyển về quê của mình, đã có một nghi lễ đặc biệt để công nhận những năm trong nghề của anh.

Sau lần trở về Santa Barbara, John tìm thấy một công việc tình nguyện khác, làm việc tại Hội Chữ Thật Đỏ Mỹ. Và tin tốt lành nhất trong tất cả, hai mươi năm sau tai nạn, John buớc thêm một bước tiến tới sự độc lập hoàn toàn khi anh có bằng lái xe vào tháng Mười năm 2000

Công việc tình nguyện đã đóng một vai trò chính yếu trong sự hồi phục đang diễn tiến của anh. Sự đấu tranh của anh thì lạ thường, và anh ấy đã chứng tỏ cuộc sống có thể là tình yêu thương, tính kiên nhẫn, và giúp đỡ mọi người, ngay cả khi bản thân mình chịu đau đớn.

Có một nơi để đi mỗi ngày, nơi mà ta có thể làm nên một sự đóng góp và ở bên cạnh những người thật sự quan tâm, là những gì tiếp tục khiến cho cuộc sống của anh có giá trị. John đã là, vẫn là và sẽ luôn là người hùng của tôi.

Nansie Chapman
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » October 2nd, 2013, 12:27 am


KHÔNG MỘT LỜI NÓI


Là một cô bé bị khuyết tật, tôi dễ dàng nhận thức việc phát triển được là cả một thử thách. Như nhiều thiếu niên khác, nhận thức của tôi về tương lai là một cuộc sống ảm đạm. Tôi đã tự đặt mình vào hoàn cảnh "ẩn trốn", sống một cuộc sống cô lập. Tuy nhiên tôi đã tìm thấy chỗ ẩn áu của mình trong công việc tình nguyện, nó đã cho tôi một nơi chốn an toàn để tôi có thể tự chấp cánh cho mình.

Tôi đã cùng trải qua những ngày đầu tham gia tình nguyện với một cô bé tám tuổi tên Sara. Cô bé là người tràn đầy sức sống, rất yêu thiên nhiên và thú vật. Sara sống tại trang trại, hàng ngày bé dành hầu hết thời gian để chơi với những con thỏ và những chú ngựa. Vào một ngày hè ấm áp, không biết bằng cách nào ma quỷ đã nhập vàomột trong những con ngựa. Nó đã lồng lên bỏ trốn khỏi sự kiểm soát. Một cách vô tình, Sara đã bị xô vào hàng rào chắn, gây ra cho em những vết thương nghiêm trọng.

Tôi đã nhận được yêu cầu tham gia một nhóm tình nguyện đang giúp đỡ Sara. Nhóm cố gắng làm việc với em, giúp em sử dụng các giác quan của mình như một phương pháp giúp em hồi phục. Mỗi lần đến thăm tôi đều nói chuyện với Sara và mẹ của em - người rất hiếm khi rời xa em. Với những cây bút thơm và những đồ chơi được kết cấu có tổ chức, mỗi người chúng tôi đều làm việc với em. Tôi tả cho em nghe về mùi hương mà em ngửi thấy, tả cho em những vật mà chúng tôi đặt vào tay em để em có thể cảm nhận được bằng xúc giác. Mặc dù mắt em vẫn nhắm nghiền, thỉnh thoảng Sara lại học cách trả lời "có", "không" qua những động tác cử động mí mắt. Những bước nhỏ trong giao tiếp này đối với Sara là điều rất đáng hoan nghênh.

Để khai thác tình yêu của Sara dành cho thú vật, tại bệnh viện chúng tôi đã giới hiệu phương pháp dùng thú vật giúp cho việc trị liệu cho Sara. Một ngày khi Sara dựa mình trên xe đẩy, tôi đã đặt một con thỏ lên đùi Sara và tả cho em nghe về bộ lông mượt mà, và cái mũi mũi khịt khịt của nó. Đột nhiên, Sara bắt đầu vuốt ve con thỏ và cảm nhận bộ lông của nó. Ôi, không thể nào tả nổi sự phấn khởi của tất cả mọi người. Chúng tôi đã vui sướng nhảy múa suốt ngày hôm đó.

Trong nhiều buổi họp của nhóm tình nguyện viên, chúng tôi đã cùng nhau suy đoán không biết chúng tôi có tác động được đến Sara hay không. Chúng tôi cùng tự hỏi không biết em có nghe thấy chúng tôi hay không nữa. Điều này giống như bạn trông thấy người mình yêu thương và biết rằng cả cuộc đời mình bị nhốt sau một bức tường kính màu đen. Bạn biết họ ở đó, nhưng bạn không dám chắc rằng họ có nhận ra bạn cũng đang ở đó, rất gần họ hay không. Nhiều lần, điều này đã khiến tôi rất đau lòng.

Đến cuối mùa hè, tôi chuẩn bị sang Úc du lịch - chuyến đi nghỉ này tôi đã lên kế hoạch rất lâu từ trước khi tôi gặp Sara. Cũng như mọi người, tôi cảm thấy rất khó khăn khi phải nói lời chia tay. Sara đã đan dệt những bước đi của mình len lỏi trong tấm thảm của cuộc đời tôi.

Mặc dù Sara có thể không cảm nhận được, nhưng ra đi vẫn là điều khó khăn nhất đối với tôi. Tôi mua tặng Sara một con gấu trúc bằng bông xem như quà chia tay, để em có thể nâng niu, ôm ấp nó khi tôi đi xa. Tôi hôn lên má Sara và bảo rằng tôi sẽ nhớ em nhiều lắm, rồi bắt đầu bước về phía cửa.

Cảm xúc của tôi bất chợt dâng trào đến đỉnh điểm. Tôi dừng lại khi đặt tay lên nắm cửa và nhìn người mẹ yêu dấu cùng cô con gái, những người đã rất thân thiết, có nghĩa rất lớn đối với tôi. Khi liếc nhìn Sara lần nữa, tôi đã trông thấy những dòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô bé - những giọt nước mắt thật sự từ cảm xúc chân thành. Đột nhiên điều đó như đánh động đến tâm can tôi: chúng ta có thể tác động sâu sắc đến cuộc sống của nhau mà không cần phải nói một lòi nào cả. Âm thanh của giọng nói, cái chạm tay dịu dàng, một con gấu trúc lông mịn màng và một nụ hôn trên má chứa đựng một thông điệp tình yêu mà sức mạnh của nó có thể hàn gắn những vết thương trong cuộc sống.

Mancy Blain


Ngôn từ rất thiêng liêng. Chúng xứng đáng được tôn trọng. Nếu bạn có những ngôn từ thích hợp, và biết sắp xếp cho đúng trình tự, bạn có thể hạ gục cả thế giới.

Tom Stoppard
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » October 3rd, 2013, 12:20 am

HÃY THA THỨ CHO BỐ


Trí tò mò xâm chiếm tôi cao độ khi tôi đứng trước cửa phòng của Bác sĩ Rayburn Matthews và bấm chuông.

Tôi từng là một thành viên của đội tình nguyện của "Chiếc dịch nhận thức sức khỏe cộng đồng", để phổ cập kiến thức cho những người dân thành phố. Chúng tôi đã mới bác sĩ Matthews đến nói chuyện về cách làm thế nào để mọi người có thể chăm sóc sức khỏe của mình, dù phải bận rộn với gia đình nhà cửa và công việc. Bác sĩ đã đồng ý lời mời của chúng tôi, và bây giờ tôi đang ở trước cửa phòng, chờ để có lời mời chính thức với ông.

Vị bác sĩ này được kính trọng như một huyền thoại nơi đây, từ khi ông chuyển về mười lăm năm trước. Ông khoảng chừng năm mươi tuổi, là một bác sĩ đa khoa lỗi lạc đã nghỉ hưu. Trong những năm đầu tiên đến, ông rất bận rộn với một danh sách bệnh nhân dày đặc. Tuy nhiên ông vẫn tình nguyện bỏ thêm hàng chục giờ mỗi năm tại bệnh viện địa phương. Cứ mỗi tuần hai luần, ông làm ở một phòng chữa bệnh ở một khu vực vùng sau của thành phố. Trong suốt những năm ấy, cùng với lịch làm việc đầy kín của mình, ông vẫn dành thời gian cho trẻ em tại một trại trẻ mồ côi của địa phương. Không nhiều người biết rằng ông còn có bằng đại học về môn Tâm lý ứng dụng.

Hiện nay khi tuổi tác đã bắt kịp ông, bác sĩ không còn chữa bệnh nhiều nữa, nhưng ông vẫn tham gia nhiều vào những hoạt động hỗ trợ khác. Ông đang làm cố vấn cho hai trại trẻ mồ côi, làm việc ở Sở phúc lợi xã hội để giúp đỡ cho những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Ông cũng thường xuyên đi thăm bệnh viện địa phương và dành thời gian với những bệnh nhân, đặc biệt là bệnh nhân người cao tuổi, những người không có ai đến thăm cả. Vợ của bác sĩ lại tham gia hoạt động một cách khác. Hiện nay, bà dành ra ba ngày một tuần tại một nhà hộ sinh tình nguyện chăm sóc cho những trẻ sơ sinh. Hai ông bà đã quyên góp rất nhiều tiền trong mấy năm qua, nhưng chính những công sức nỗ lực và thời gian bỏ ra của họ là một hình ảnh sáng ngời cho hoạt động giúp đỡ cộng đồng.

Tôi bước vào ngôi nhà của họ và có cuộc gặp vui vẻ với bác sĩ và bà Matthews. Sau khi kết thúc những thông báo hình thức, họ vui vẻ mời tôi dùng trà. Cuộc trò chuyện của chúng tôi đi qua nhiều vấn đề chung thú vị. Và sau đó tôi hỏi bác sĩ một vài điều mà tôi muốn hỏi từ lâu.

"Thưa bác sĩ", tôi nói. "Bác bắt đầu làm những công việc tình nguyện này từ bao giờ ạ? Ý cháu là điều gì đã thôi thúc bác làm chuyện này?"

Tất cả mọi người dù tốt đến đâu, đều có một ít kiêu căng, và tôi hơi nghi ngờ rằng vị bác sĩ này cũng có. Và tôi chờ những câu nói cao quý về sự thôi thúc phải giúp đỡ và chữa bệnh cho những người có hoàn cảnh khó khăn. Nhưng không, ông chẳng nói gì về điều này cả.

Thay vào đó, trước mắt tôi, ông dường như co lại so với chính mình. Đôi mắt ông trở nên thẫn thờ và buồn rầu với một cái nhìn xa xăm.

Tôi nhận ra mình đã xâm phạm vào điều gì đó rất riêng tư của ông. Tôi cố gắng chữa cháy. "Cháu xin lỗi... cháu không có ý... nó cũng không cần đâu", tôi nói vội.

Nhưng ông có vẻ như không nghe thấy tôi. Ông quay sang nhìn vợ mình, và họ cùng chia sẻ một cái nhìn đầy thấu hiểu mà chỉ những người đã đi cùng nhau suốt cuộc đời mới có được. Tôi không biết ông đã hỏi gì nhưng bà Sheila Matthews gật đầu kín đáo và mỉm cười.

Ông quay lại phía tôi. "Những năm qua tôi đã được hỏi nhiều điều", ông nói sau khi im lặng một lát. "Nhưng cô là người đầu tiên hỏi tôi câu này." Bác sĩ ngồi thẳng dậy: "Hãy để tôi kể câu chuyện của tôi, cô gái à."

"Chuyện này xảy ra đã mười bảy năm rồi. Có một chàng trai trẻ. Ngày đó..."

Câu chuyện bắt đầu...

Ông đang lái xe về nhà cùng với vợ sau một buổi chơi gôn vui vẻ. Thời tiết thật đẹp, gió tối thổi lành lạnh báo hiệu một cơn mưa nhỏ sắp đến. Đài trên xe đang bật một bài hát đồng quê nổi tiếng của John Denver, và ông cảm thấy rất thoải mái, thư giãn.

Ông biết ông là một bác sĩ giỏi - việc chữa bệnh đang tiến triển rất tốt. Ông đã làm việc này nhiều năm và có khá nhiều bệnh nhân. Ông đã mua được một căn nhà đẹp ở một nơi yên tĩnh. Ông đang lái một chiếc xe hơi đời mới, và họ dự định sẽ mua một du thuyền nhỏ vào năm sau. Họ đã có đầy đủ mọi thứ, cái cần nhất bây giờ chỉ là sức khỏe.

Bác sĩ nhìn sang vợ mình. Bà là một người vợ đảm đang, biết thông cảm, người luôn khuyến kích ông trong những năm qua, và họ đã có được Davey. Trái tim người bác sĩ ấm lên khi nghĩ tới Davey - ông ấy yêu Davey đến nhường nào. Đã nhiều năm nay mang một cảm giác dằn vặt khi họ không thể có thêm con, ngoài Davey. Nó đã từng là một đứa trẻ ngọt ngào, đáng yêu và bây giờ lớn lên thành một cậu bé dễ thương mà bất cứ người cha người mẹ nào cũng có thể cảm thấy tự hào.

Vâng, với ông, cuộc đời thật tốt đẹp.

Dường như có một con quỷ nhỏ của sự nghi ngờ đay nghiến ông rằng tất cả những thứ ông theo đuổi trong cuộc đời mang tính vật chất nhiều hơn tính người, nhưng ông đã xua đuổi nó đi. Có nhiều người cũng như ông. Chắc chắn thế giới này cũng sẽ không hề hấn gì nếu ông không làm một việc tốt.

Bác sĩ rẽ vào đường Carter để về nhà. Ông bỗng nhận ra có gì đó không ổn. Con đường quá đông so với một buổi tối thứ Bảy bình thường. Xe cộ bị tắc lại, và dường như có gì đó đang xảy ra ở phía trước. Bằng kinh nghiệm, ông đoán được vấn đề là gì khi một người đi đường tốt bụng báo cho họ.

"Có một tai nạn. Nó xảy ra cách đây ít phút rồi. Một vụ đụng xe ghê rợn lắm."

Ông nguyền rủa trong bụng. Con đường này sẽ bị kẹt trong hàng giờ tới đây. Khi ông chuẩn bị đưa xe ra khỏi đám đông ấy, vợ ông nhìn với ánh mắt ngạc nhiên. "Mình không muốn xem cái gì đang xảy ra à? Có thể có người bị thương đấy?"

"Em quên nó đi", ông càu nhàu. "Cảnh sát và xe cứu thương sẽ đến sớm thôi. Họ sẽ làm những gì cần thiết".

"Nhưng..."

"Nếu anh dính vào, anh sẽ mất thời gian để thoát ra đấy", ông nói một cách dứt khoát. "Có quá nhiều rắc rối rồi. Chúng ta hãy về nhà đi. Davey có thể đã về rồi đó. Không phải ngày nào con chúng mình cũng tổ chức sinh nhật lần thứ mười tám đâu. Mà trời cũng có vẻ sắp mưa nữa."

Bà im lặng khi ông quay ngược lại rẽ vào một con hẻm nhỏ.

"Lạy trời, chúng ta đã thoát khỏi cái đám ấy rồi", ông nói khi họ đang rẽ vào nhà.

Davey vẫn chưa về, nên ông buông mình ngồi xuống chiếc ghế dựa trong phòng khách chờ một buổi tối vui vẻ, khi con trai mình về. Chuông điện thoại bỗng reo lên cắt ngang, và ông phải đến trả lời.

"Bác sĩ Matthew đây", ông nói.

"Thưa bác sĩ, là tôi đây. Malcolm."

"À, chào Malcolm", ông nói với Trung sĩ điều tra của Phòng cảnh sát. "Có chuyện gì thế anh?"

"Ông có thể đến Bệnh viện Đa khoa phía Bắc Thung lũng ngay lập tức không?"

Ông bác sĩ rên rỉ. Tất nhiên hôm nay không phải ngày trực của ông. Ông nói lớn: "Được rồi. Đang có một ca cấp cứu ở đó à?"

Malcolm ngập ngừng: "Tôi e rằng còn tồi tệ hơn như vậy ạ." Anh ta nói nhỏ hơn: "Đó là con của ông bà."

"CON TÔI?"

"Vâng, thưa bác sĩ. David bị một tai nạn trên đường Carter."

"ĐƯỜNG CARTER À?", bác sĩ Matthews nghĩ đến tai nạn mà ông vừa đi qua cách đây vài phút, máu ông như đông lại.

"Davey vẫn ổn chứ?", giọng ông run run.

Malcolm im lặng. Cuối cùng, anh ta nói: "Khi họ mang cậu ta đến đây, cậu ấy bị mất rất nhiều máu." Và lại một sự im lặng chết người nữa. "Tôi rất tiếc, nhưng cậu ấy đã... mất vài phút trước đây."

Bác sĩ Rayburn Matthews chết lặng đi. Thế giới như sụp đổ dưới chân ông, khi Malcolm nói: "Tôi rất lấy làm tiếc thưa bác sĩ, nhưng không ai đã có thể làm được gì lúc đó."

Looja Krishna


Tha thứ lỗi lầm của người khác rất dễ, bạn cần có thêm sự dũng cảm và dám thưc hiện điều đó để có được sự sáng suốt của chính mình.

Jessamyn West
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » October 3rd, 2013, 12:22 am

TRÒ CHUYỆN VỚI MỘT CHÚ BÉ THÔNG MINH


Sáu mươi tám tuổi, và đã nghỉ hưu, tôi cảm thấy thất vọng với mọi thứ. Không phải là tôi tưởng tượng ra đâu. Những chương trình quảng cáo "Những năm vàng" khiến tôi buồn cười. Tôi có khá nhiều thời gian, nhưng thu nhập của tôi chỉ bằng một phần tư những gì tôi kiếm được khi còn làm việc.

Vì thế, khi những người hàng xóm biết được tôi sẽ tham gia là, "Bà nuôi" cho một trường tiểu học, họ nói rằng tôi quá tham việc. Họ hỏi: "Tại sao lại có những người muốn cột chặt mình với công việc và trách nhiệm như thế chứ nhỉ?"

Người đại diện cho chương trình tình nguyện này đến dự cuộc họp người cao tuổi với một bài thuyết trình. Ông ta nhắc nhở chúng tôi rằng những đứa trẻ mà chúng tôi sẽ chăm sóc có vấn đề về học tập và hành vi cư xử, kết quả của những năm ấu thơ không may mắn. Hầu hết chúng đến từ những gia đình nghèo hoặc không có cha mẹ. Bữa ăn ngon nhất trong ngày của chúng đến từ những bữa trưa miễn phí của chương trình được cung cấp cho chúng với tất cả khả năng họ có thể.

Tôi tưởng tượng mình trong vai một bà ngoại ân cần, chỉ dẫn những đứa cháu nhỏ vượt qua những bản tính khó khăn, những bài tập đọc, viết chính tả, và những kỹ năng hàng ngày mà chúng cần để trở thành những công dân hữu ích. Tôi cảm thấy những ngày buồn chán của mình đã kết thúc và do đó tôi đăng ký vào công việc tình nguyện này.

Thật là một ngày tuyệt vời, tôi nghĩ như vậy khi đang hào hứng đi đến phòng học di động ở một trường tiểu học cũ. Tôi rất sung sướng để gặp "những đứa cháu của tôi". Chúng làm cuộc sống của tôi khác đi rất nhiều. Mặc dù gần như kiệt sức, nhưng tôi vẫn cảm thấy khỏe sau một ngày dài vất vả. Lần đầu tiên trong nhiều năm qua, tôi ngủ rất say, và khi không còn phải ngồi một chỗ và ăn uống, người tôi lại gọn đi.

Sau khi chào lũ trẻ, tôi đi đến bàn của mình ở cuối lớp và chờ giáo viên giao cho cậu học trò đang phải vật lộn với môn tập đọc, đánh vần hoặc là toán. Bỗng nhiên cửa lớp bị đẩy "sầm" một cái. Một chú nhóc đang giận dữ được dẫn đến bàn trước cái nhìn e sợ của tôi. Tôi tự hỏi: Sao mình luôn phải lãnh việc khó thế này?

Cô giáo đưa cho cậu bé mới đến một cuốn tập và một câu bút chì, ngay lập tức cả ai được bay ngay về phía góc lớp. Cô giáo nghiến răng đặt chúng để lên bàn một lần nữa và nhờ tôi: "Bác sẽ chăm sóc nó nhé?"

Tôi kéo ghế ngang với bàn của cậu và chào làm quen: "Chào cháu, bà sẽ giúp cháu làm toán nhé?"

"Cháu không làm gì cả!", cậu bé gào lên, ném cuốn tập xuống nhà. Anh chàng khoanh tay lại và ngước cằm lên.

"Được rồi", tôi nhặt lại cuốn tập và nói. "Nếu tờ giấy này bị dơ thêm nữa thì chúng ta sẽ không giải quyết được vấn đề đâu. Giờ chúng ta hãy xem xem có gì nào!"

"Cháu nói rồi, cháu không muốn làm gì hết!", cu cậu phản ứng dữ dội hơn. Nhưng lần này thì mọi thứ vẫn còn ở trên bàn.

Tôi dùng tay chặn lên tờ giấy, lấy cây bút chì và bắt đầu nhìn vào bài tập. "Có lẽ tôi sẽ cần một sự giúp đỡ nho nhỏ rồi."

"Tại sao cháu phải làm những thứ này chứ?"

"Khi cháu lớn lên, cháu phải tự quyết định cháu muốn làm gì trong cuộc sống. Cháu càng có nhiều thông tin thì cháu sẽ càng dễ dàng chọn được con đường mình đi hơn."

Cậu bé lầm bầm: "Cháu sẽ không lớn đâu", và ngồi sụp xuống ghế.

Tôi vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng và cười khi cậu nhỏ cáu kỉnh liếc tôi rồi quay ngay về hướng khác.

"Tại sao lại phải có cảnh sát?", đột nhiên cậu bé la lên. "Tại sao họ không quan tâm đến việc của họ đi?"

"Khi chúng ta không làm đau lẫn nhau, chúng ta sẽ không cần có cảnh sát", tôi trả lời, thấy hơi tò mò về câu hỏi vừa rồi.

"Những người cảnh sát này đến và không cháu tự bắn mình. Cháu có một khẩu súng chĩa thẳng vào ngực nhưng họ lại lấy nó đi và sau đó dẫn cháu đi." Cậu bé liếc nhìn xem tôi có bị sốc khi nghe như vậy không.

"Cháu chắn hẳn đã rất buồn nếu như cháu muốn tự sát", tôi trả lời và cố gắng cẩn thận với lời nói của mình.

Rõ ràng cậu bé đang đau khổ. Tôi không hỏi nữa. Mình có nên báo chuyện này cho cô giáo của cậu bé không? Tôi tự hỏi. Tôi đặt tay mình lên tay cậu bé nhưng cậu tìm cách gạt ra. Sau đó, khi tôi tiếp tục trò chuyện, hình như sự ngang bướng lúc nãy đang dần xẹp xuống.

"Bà biết gì không", cậu bé nói. "Mọi người nên chỉ chú ý đến công việc của mình thôi. Họ bảo họ yêu trẻ con, và họ chỉ muốn giúp đỡ. Thế tại sao họ không ở nhà mà yêu lũ trẻ của họ thay vì lo cho những đứa trẻ của người khác vậy?"

"Có lẽ bởi vì chúng ta không đủ may mắn để có thể có trẻ con cho riêng mình, cháu à." Tôi nói nhẹ nhàng, mong rằng mình đã không nói gì sai.

"Bà đang nói gì thế? Bà là bà ngoại, dĩ nhiên là bà có con cháu chứ", cậu bé cãi lại tôi.

"À", tôi giải thích. "Bà không phải là bà ngoại thật sự. Bà chỉ là bà ngoại nuôi thôi. Cháu xem này, cái phù hiệu của bà nói lên điều đó đấy." Khi cậu bé đang nhìn kỹ chiếc huy hiệu được tôi đeo trang trọng, tôi tiếp tục: "Bà chưa bao giờ cómột đứa trẻ nào cả, vì thế bà biết nỗi buồn nó như thế nào."

Cậu bé cười chế giễu: "Bà buồn bởi vì bà không có con à?"

"Bà không buồn như bà đã từng đâu", tôi trả lời.

"Thế bà vui à? Bà vui vì không có con à?"

Tôi nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Không phải bà vui vì bà không có con. Nhưng, bà vẫn vui."

"Thế khi bà buồn, bà có muốn chết không?"

Hãy cẩn thận nào, tôi tự nhủ. Làm sao mình có thể mong nó nói về nỗi đau của mình khi mình không nói thật về nỗi buồn của mình? Tôi cầu mong mình có đủ sáng suốt để nói được mà không phải tỏ ra ủy mị, hay tệ hơn, tỏ ra giả tạo. "Ừ, có đôi lúc, khi bà thấy buồn."

"Bà có bao giờ tự tử chưa?", cậu bé thăm dò.

"Có chứ!"

"Nhưng tại sao bà không làm?"

Tôi biết rằng tôi phải tiếp tục. Thượng đế ơi, giúp tôi với, tôi cầu khẩn. "À, lúc đó bỗng có một giọng nói vang lên từ trong đầu bà ngăn bà làm như thế."

"Thế giọng nói đó nói gì?"

"Nó nói là bà còn phải làm việc gì đó rất đặc biệt."

"Thật à?", cậu bé hỏi một cách kinh ngạc. "Thế bà tìm thấy công việc đặc biệt đó là gì chưa?"

Tôi và cậu bé rưng rưng nước mắt khi chúng tôi vẫn đang nắm tay nhau. Tôi chỉ có thể nói được câu cuối: "Ừm, thế cháu nghĩ đó là gì?"

Elizabeth J. Verbaas


Nghệ thuật nói chuyện thật sự không chỉ là nói đúng nơi đúng chỗ, mà còn là không nói những điều sai lầm trong lúc nóng nảy.

Dorothy Newill
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » October 3rd, 2013, 12:24 am


VÒNG TAY TÌNH YÊU


Sally bị suy sụp khi cô biết rằng cô và Josh sẽ không bao giờ có thể có con nữa.

Vì Josh có một công việc khấm khá nên Sally không phải đi làm, nhưng ngày thì trôi qua chậm chạp. Những trận đấu quần vợt vui vẻ, những buổi tập bơi, và những bộ phim cũng trở nên nhàm chán sau một thời gian. Cô tách dần ra khỏi bạn bè; họ đều đã có con và đang bận rộn với công việc làm mẹ.

Cuối cùng Sally quyết định dành thời gian của mình để giúp những người khác. Miễn là cô không phải làm việc gần trẻ con. Đó là nỗi đau quá lớn để gợi lại.

Để thỏa mãn mong muốn được thật bận rộn của mình, Sally đăng ký làm tình nguyện ở một bệnh viện địa phương. Cô cố gắng làm việc ở những tầng khác nhau, nhưng cuối cùng được mời về làm ở khu cấp cứu. Công việc này quả thật luôn bận rộn: thời gian trôi qua rất nhanh, và Sally tin rằng đây là điều mà cô mong muốn nhất.

Khi Sally lấy hết can đảm để nói thật vời chồng, Josh rất giận dữ: "Công việc đó nguy hiểm lắm, anh nói."

"Nhưng em muốn làm điều gì đó có ích hơn là ngồi chơi cả ngày", Sally đáp lại.

"Vậy thì em hãy làm tình nguyện cho một chương trình đọc sách hay nấu ăn hay gì khác đi. Việc nào đó an toàn một chút."

"Em không chỉ muốn được an toàn. Em còn muốn điều gì đó hứng thú và có ích nữa."

Josh đành phải nghe theo. Nhưng cứ mỗi đêm khi Sally về nhà, mệt mỏi và rầu rĩ, anh lại cố thử lần nữa. "Em hãy chọn việc nào khác đi", Josh năn nỉ vợ.

Nhưng Sally không chịu bỏ cuộc.

Một ngày, khi Sally đang chạy vội xuống phòng họp để báo cho một vị bác sĩ rằng vợ ông ta đang gọi đến thì có một ca cấp cứu đến. Điều này đã quá quen thuộc rồi. Nhưng lần này, một trong những nhân viên y tế đẩy xe ra một cách căng thẳng, anh ta hướng mắt tìm kiếm trong căn phòng đông đúc ồn ào. Anh ta chỉ Sally và giúi vào tay cô một bọc gì bé xíu. "Giữ lấy nó và không được di chuyển." Anh ta nói và cùng với đồng nghiệp chạy vội vào phòng chờ mổ.

Sally nhìn xuống đứa trẻ sơ sinh trong tay cô. Ngay lúc đó, vị bác sĩ mà có vợ đang cần gặp đi ngang qua. Sally nói ông về cuộc điện thoại và giải thích tại sao cô lại đang giữ một đứa bé như vậy.

"Tôi chắc là họ đã kiểm tra kỹ đứa bé rồi, nêu không họ đã không đứa nó cho cô đâu, nhưng cô hãy cứ giữ yên như thế nhé", bác sĩ nói. Và ông ta dẫn Sally và đứa bé vào phòng để kiểm tra cho đứa bé. "Nó sẽ ổn thôi", ông cười và trả đứa trẻ lại cho cô.

Sally theo bác sĩ vào trong phòng, nhưng trước khi cô kịp phản đối thì nhân viên y tế lúc nãy đi ngang qua. Sally nói ngay: "Anh ơi, tôi không phải là y tá ở đây. Tôi chỉ là một tình nguyện viên."

"Tôi biết, tôi đã gặp chị ở đây rồi. Xin làm ơn hãy chăm sóc đứa bé này cho đến khi nó khỏe lại và có ai đó có thể đến chuyển nó đi. Họ sẽ biết là chị đang có một đứa trẻ sơ sinh."

"Nhưng...", Sally nói. Nhưng anh ta đã vẫy tay và rẽ đi mất.

Đứa bé bắt đầu khóc. Sally ru đứa bé nhẹ nhàng cho đến khi nó ngủ thiếp đi, cô nhận ra rằng thật tuyệt khi được bế một em bé đang ngủ say. Đó là điều mà cô không có được và cũng là nguyên do khiến cô phải tránh xa bạn bè và những đứa trẻ.

Vài phút sau, một người y tá đến và bế đứa bé. "Cha mẹ của đứa bé này bị một tai nạn xe hơi. Họ sẽ ổn thôi. Cám ơn cô nhiều vì đã chăm sóc đứa bé rất tốt."

Nhưng chính Sally mới là người muốn cám ơn. Đứa trẻ bé xíu này đã mở tấm lòng của cô hơn tất cả mọi điều khác. Lần đầu tiên trong suốt một thời gian dài, cô về nhà trong niềm hạnh phúc, trong lòng đầy ắp những kế hoạch mới.

Cô làm Josh vui lên khi nói với anh rằng cô đã tìm ra được một nơi làm việc mới.

"Ừ, hay lắm. Vậy là em đã thoát khỏi bệnh viện", anh nói.

"Không!", Sally mỉm cười trả lời. "em vừa tìm thấy một nơi khác để giúp đỡ. Họ đang cần một người chăm sóc và yêu thương những đứa trẻ bị bỏ rơi. Em sẽ bắt đầu ngay ngày mai!"

Và Josh mỉm cười.

Elaine L. Galit


Có những người mang lại ánh sáng cho cuộc sống của người khác - điều mà họ không thể giữ được cho chính mình.

Sir James Barrie.
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 87915
Has thanked: 35324 times
Have thanks: 47469 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: November 20th, 2017, 12:49 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

PreviousNext

Return to Quotes | Ca Dao, Tục Ngữ, Lời Hay Ý Đẹp

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests