Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Quotes |Ca Dao, Tục Ngữ, Lời Hay Ý Đẹp, Chia sẽ ở đây nha.

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » August 29th, 2013, 12:05 am

CHIẾC CHÌA KHÓA DIỆU KỲ


Đó là một buổi sáng mát mẻ vào một ngày tháng Chín khi chúng tôi được nhét vào chiếc xe buýt màu xanh cũ kỹ của trường và bắt đầu chuyến hành trình đến một trong những nhiệm vụ của chúng tôi: xây dựng nhà tình thương. Nhóm chúng tôi gồm mười lăm sinh viên đang đi đến Milwaukee để giúp xây nhà cho những người nghèo sống trong khu phố cổ.

Sau khi vượt qua hàng dặm đường của những vùng đất nông trại, chúng tôi nhanh chóng di qua khu vực ngoại thành, nơi những ngôi nhà trông cũ hơn xếp san sát nhau và được bao quanh bởi hàng rào. Khi xe lăn bánh, chúng tôi nhìn thấy nhiều ngôi nhà và nhà máy bị đóng cửa. Chúng tôi không trò chuyện nữa mà im lặng một cách bất ngờ.

Len lỏi qua những ngôi nhà và những lô đất trống,chúng tôi biết rằng mình đã đến gần khu dân cư khi thấy những hàng xe nối đuôi, những con người với găng lao động đang tụ tập.

Tại nơi đến, tôi nói với người giám sát xây dựng rằng chúng tôi muốn làm thật nhiều trong ngày hôm nay. Anh ta cười và dẫn chúng tôi đến một đống gạch đổ nát khổng lồ.

"Tôi nghĩ là cái đống này có trước khi các cậu ra đời đấy", anh ta cười. "Tôi thì chẳng muốn dọn cái đống này đâu."

Chúng tôi bắt đầu công việc khó khăn với "ngọn núi" này. Trong khoảng hai tiếng khi chúng tôi làm việc, nhiều đứa trẻ mon mem tới và quan sát. Chúng tôi nhờ chúng cùng tham gia tấn công "ngọn núi" này, và lũ trẻ vui vẻ đồng ý.

Một cậu bé nhỏ nhất trong đám trẻ có vẻ hơi do dự trong khi những đứa kia đã mang găng tay và bắt đầu đào. Khi tôi đang đào ở một góc của đóng gạch đá, tôi mỉm cười khi thấy cậu bé liếc nhìn tôi. Cậu sải bước đi đến tôi, ưỡn ngực dõng dạc: "Em tên là J.T, và em rất là khỏe."

"Ồ, anh cũng thấy như vậy", tôi trả lời. "Anh tên là David, và đang rất cần sự giúp đỡ." Tôi chộp lấy cái xẻng gần đấy và đưa cho người giúp đỡ nhỏ của tôi.

Cái xẻng cao hơn hẳn người cậu bé gần hai gang tay và bàn tay nhỏ xíu của cậu không thể nắm hết được cán xẻng. Nhưng không một chút lưỡng lự, cậu bé đào ngay với tất cả sự nhiệt tình. Cứ mỗi lúc cậu nghỉ mệt, cậu lại quay sang tôi và nói một cách tự hào: "Em đang giúp anh đấy."

Và mỗi lần như vậy, tôi trả lời cậu bé: "Anh không biết tụi anh có thể làm được gì nếu không có em, J.T à."

Cậu bé ăn mặc cũng như những đứa trẻ khác: quần jean xanh xắn lên, áo thun vấy bẩn bởi đất cát, và một áo sơ mi khoác ngoài đã sờn. Cậu mang một đôi giày bóng rổ cổ cao không được buộc dây, và khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra rằng chúng thật sự là hai chiếc giày khác nhau.

Nhưng chính đôi mắt nâu đẹp của cậu đã làm cậu nổi bật so với lũ trẻ. Khi cậu cười, đôi mắt vẫn mở to khiến cho hai má phồng ra trông như một thiên thần. Tôi cố tưởng tượng thử cậu bé này sẽ trông như thế nào nếu cơ thể yếu ớt của em được cân xứng với đôi mắt.

Để tạo không khí vui vẻ, chúng tôi thay phiên nhay kể chuyện về những vật mà chúng tôi tìm thấy trong đống gạch vụn. Một cái nắp đậy trục bánh xe trở thành bộ phận của một cái đĩa bay bị rơi cách đây nhiều năm. Một đôi giày há mồm và chiếc cốc vỡ lại được biến thành những món đồ trang trí nghệ thuật vô giá. Tôi tìm thấy một chiếc chìa khóa đã rỉ sét và tưởng tượng ra câu chuyện về một con tàu vũ trụ thần kỳ. Sau khi kết thúc câu chuyện, tôi cho J.T chiếc chìa khóa và nói: "Bây giờ em đã có được chiếc chìa khóa thần để khởi động con tàu vũ trụ ấy rồi đó!"

Cậu bé nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt nâu to ấy và chạy lại phía đám bạn để khoe chúng kho báu mới của cậu.

J.T và tôi đã làm việc cùng nhau cho đến hết ngày. Đôi lúc tôi phải nhường cái xẻng của tôi cho những người khác đang cầm nó, nhưng anh bạn nhỏ của tôi thì không rời cái xẻng có cán màu cam của cậu.

Và rồi, khi chúng tôi đang chuẩn bị kết thúc công việc ngày hôm nay thì một người đàn ông đứng tuổi ăn mặc nghiêm chỉnh với cây roi trên tay gọi một đứa trẻ lại. Ông ta la nó: "Trừ khi mày được trả công, mày phải cút khỏi đây và về nhà ngay. Tôi nói là về nhà ngay lập tức."

Tất cả lũ trẻ bỏ xẻng của chúng xuống và nhanh chóng ra về. Một phụ nữ trong nhóm chúng tôi đi về phía người đàn ông và cố gắng giải thích về công việc và ý nghĩa những việc chúng tôi đang làm với lũ trẻ. Nhưng ông ta có vẻ xa lạ với công việc này, và không chịu tin rằng có những người sẵn sàng tình nguyện bỏ thời gian và công sức ra để làm những việc không mang lại lợi nhuận gì. Ông ta quay lại và tiếp tục la lũ trẻ.

Tôi quan sát J.T khi cậu chạy về nhà. Cậu chạy chậm và có vẻ phân vân giữa sự thúc giục của đám bạn, lời ra lệnh của người đàn ông, và nhóm của chúng tôi. Tôi đứng im lặng nắm lấy cái xẻng. Cậu bé quay lại và trông thấy tôi. Chúng tôi cùng cười với nhau. Cậu lại tiếp tục chạy về phía lũ bạn, nhưng cậu bỗng dừng lại, quay lưng và chạy ngược lại chỗ tôi.

Cậu bé nắm lấy tay tôi và kéo tôi xuống thật gần. Nhón chân lên, cậu thì thầm vào tai tôi: "Anh sẽ luôn là bạn của em." Rồi cậu đặt thứ gì đó vào tay tôi và chạy vụt đi.

Tôi không bao giờ gặp lại J.T nữa, nhưng tôi sẽ luôn giữ kỹ món quà mà cậu bé đã tặng tôi, chiếc chìa khóa rỉ sét của con tàu vũ trụ thần kì của cậu.

David "Goose" Guzzetta


Có cảm giác nào dễ chịu bằng cảm giác khi bạn nắm lấy bàn tay của một đứa bé?

Marjorie Holmes
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » August 29th, 2013, 12:06 am

CHIẾC VÁY NHỎ



Chiếc xe tải còi cọc của chúng tôi leo lên cái đồi dốc đứng để đến một vùng đất trồng cà phê màu mỡ ở vùng núi Honduran. Phía bên phải là một vùng quê đẹp tuyệt vời. Nhưng chỉ khi bạn nhìn gần hơn, bạn sẽ thấy được những ngôi nhà đổ nát. Phía tay trái của tôi lại là những căn lều tạm bợ của mười bảy gia đình nông dân, những người đã bị cơn bão Mitch cướp đi mọi thứ khi nó quét qua vùng đất này chín tháng trước.

Hai ngày sau cơn bão, những hội cứu trợ và từ thiện đã tiếp tế lương thực ngay cho những hộ dân cư này. Nhưng sự cứu trợ tạm thời này không thể cung cấp nơi cư trú mới hay những nguồn thu nhập mới cho họ.

Chúng tôi tháo dỡ hai mươi túi quần áo được gửi từ hội từ thiện ở Mỹ. Người đồng đội và tôi, mội người xách một túi trong khi người dẫn đầu thông báo với người dân: "Chúng tôi đến để tặng quần áo. Các bạn hãy đến đây."

Mọi người tụ tập lại quanh những chiếc túi của chúng tôi. Tôi nhìn quanh và cố gắng ước lượng kích cỡ của một cái váy vải cô-tông nhỏ. Một bé gái với những vệt sáng trên tóc - có lẽ là do bị thiếu dinh dưỡng - đưa tay ra một cách mắc cỡ. Tôi ướm thử cái váy lên vai cô bé. Nó trông có vẻ vừa vặn. Tôi giúp cô bé mặc váy và cài nút áo vào. Chiếc váy vừa như in. Cô gái nhỏ đã từng chỉ mặc mỗi chiếc quần ngắn và mang dép, giờ đây bước đi với chiếc váy mới và tươi cười rạng rỡ.

Tôi nhìn em gái ấy trèo lên đồi và đi dạo quanh cửa lều của em. Em cứ mãi nhìn xuống và giơ váy ra ngắm. Đôi tay em vuốt ve, mân mê cái váy như bất ngờ trước một món quà tuyệt vời mà em có được. Tôi cúi đầu xấu hổ. Cái tủ ở nhà tôi đầy những quần áo. Thế nhưng tôi đã bao nhiêu lần than vãn rằng mình thiếu quần áo rồi? Tôi có dám mặc một cái áo trong hai ngày để đi học không, hay là tôi sẽ cảm thấy mắc cỡ?

Khi tôi đăng ký cho chuyến du lịch mùa hè "Những sứ mệnh của thiếu nhi toàn thế giới" tới Honduras này, tôi đã biết được rằng những điều kiện sống khó khăn không phải là một thứ mà tôi mong đợi. Cái nóng, mưa rào, muỗi, thức ăn không hợp khẩu vị là những thứ để thử thách chúng tôi. Cứ mỗi đêm kết thúc kỳ huấn luyện hai tuần, chúng tôi lại tập hợp và cười nói, hát hò. Đội của chúng tôi học cách xếp gạch, trộn xi măng, làm mộc, rèn sắt và ngay cả làm đồ gốm nữa để chuẩn bị cho bốn tuần ở Honduras.

Tại sao tôi lại phải làm việc vất vả dưới mặt trời nóng bỏng ở một nơi xa lạ trong khi tôi có thể nằm thư giãn bên bờ hồ? Tôi đã có được câu trả lời khi nhìn thấy cô gái nhỏ bước đi với chiếc váy cô-tông xinh xắn - có lẽ là cái váy đầu tiên em được mặc. Nó mang lại cho tôi sự vui sướng hơn cả cảm giác tôi có được khi ở bãi biển. Có thể chúng tôi sẽ không làm thay đổi được gì nhiều ở Honduras, nhưng chắc chắn rằng vùng đất đó đã làm thay đổi chúng tôi.

Jinny Pattison
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » August 29th, 2013, 12:07 am

SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG



"Anh nghĩ gì về tự tử?", một giọng nữ yếu ớt cất lên ở đầu dây bên kia.

Tôi không trông chờ một cuộc gọi báo tự sát lúc tám giờ năm mươi chín phút sáng, một phút trước khi Văn phòng Đường Dây Giúp Đỡ mở cửa. Bình thường những cuộc gọi thông báo tự tử hay đánh thức tôi dậy và lúc nửa đêm. Người gọi đến thường mong chờ được nói chuyện trực tiếp với nhân viên văn phòng hơn là với một tình nguyện viên vừa tan ca về nhà như tôi.

Trong kì huấn luyện của chúng tôi, chúng tôi học cách lắng nghe hơn là trả lời một cách không nghiêm túc như: "Tôi phản đối nó". Tôi chỉ việc chờ và người gọi sẽ tiếp tục. Trong khi bà ta nói, tôi kiểm tra lại hồ sơ của bà ta.

"Tôi sống ở một bệnh xá gần thành phố", bà nói. "Tôi bảy mươi sáu tuổi... và tôi đang chết". Giọng của bà như lạc đi khi bà cố lấy hơi tiếp theo. "Tôi bị ung thư và khí thũng. Chẳng có hy vọng gì là tôi sẽ khỏi cả. Tôi không muốn là gánh nặng cho cả gia đình nữa. Tôi chỉ muốn chết thôi", bà cụ vừa nói vừa khóc.

Mặc dù tôi đã trả lời cho Đường Dây Nóng Giúp Đỡ này trong nhiều năm rồi, nhưng những cuộc gọi như thế này vẫn làm tôi sợ. Cuộc sống rất quý giá. Tôi chắc chắn rằng không có một lúc nào đó tôi có thể nghĩ tới tự tử như là một giải pháp.

"Bà đã nói chuyện với ai đó ở bệnh viện về điều này chưa ạ?", tôi hỏi thăm.

Bà cụ trả lời: "Khi tôi đề cập điều này với những người y tá ở đây, họ sợ hãi và gọi cho bác sĩ của tôi và gia đình tôi. Mọi người vội vã chạy đến, nhưng không có ai... không ai lắng nghe cả. Vì vậy tôi mới gọi cho anh." Một lần nữa, giọng nói yếu ớt của bà lại ngưng một lúc.

"Cháu vẫn đang nghe đây", tôi nói nhỏ.

"Ông nhà tôi đã mất chín năm rồi. Khi tôi bảo với chúng nó là tôi rất nhờ ông ấy, chúng bảo chúng hiểu", bà tiếp tục. "Nhưng chúng không thể hiểu được. Khi tôi về sự đau đớn, chúng lại hứa sẽ tăng thêm liều thuốc cho tôi. Thuốc chỉ làm tôi thêm mệt mỏi thôi." Dừng một lúc để ho, bà tiếp tục một cách ngập ngừng. "Tôi nói với chúng tôi sẵn sàng về nhà để gặp Thượng đế. Chúng nói tự tử là tội lỗi, vì thế tôi đã hứa là sẽ không nghĩ đến việc tự giết mình nữa, nhưng tôi vẫn nghĩ đến nó... mọi lúc. Tôi chẳng còn lý do gì để sống nữa."

Tôi bối rối và cố lựa lời để nói với bà, tôi tự hỏi: Mình nên nói với bà cụ này như thế nào đây để giúp được bà? Trước đây tôi chưa bao giờ nghi ngờ rằng tự tử là sai. Tuy nhiên tôi lại cảm thấy lí do của bà cụ đó rất đáng thương. Chắc chắn rằng cuộc sống của bà ấy không thể khá hơn được nữa.

Tôi nhớ đến một chàng trai đã từng gọi cho tôi trong đến Giao thừa với một khẩu súng trên tay. Sau khi chúng tôi trò chuyện hết buổi đêm cô đơn ấy, anh ta nói anh đã thấy được một tia hy vọng. Niềm hy vọng nào tôi có thể mang lại cho người gọi đang tuyệt vọng này? tôi tự hỏi.

Tôi quyết định lảng tránh chủ đề một lúc. "Bà kể cháu nghe về gia đình bà đi."

Bà cụ nói một cách âu yếm về những đứa con và cháu của bà. Chúng đến thăm bà thường xuyên tại bệnh viện. Bà rất muốn được gặp chúng, nhưng lại cảm thấy có lỗi khi bắt chúng tách khỏi gia đình và những hoạt động riêng của chúng.

Andrew, đứa con giữa bất trị của bà, đã rất gần gũi với bà trong lúc bà bệnh. Khi nghe được tin mẹ sắp chết, anh đã xin lỗi vì quãng thời gian thiếu suy nghĩ suốt những năm tuổi trẻ.

Khi bà cụ đang nói, tôi nhớ lại lần tôi đến thăm Ngoại Florence của tôi. Vào một buổi tối, ngay khi vừa về đến nhà, tôi nhận được một cuộc gọi. Sức khỏe của Ngoại Florence đang chuyển biến xấu và họ muốn tôi quay trở lại ngay lập tức. Khi tôi ngồi bên Ngoại, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên má tôi. Người y tá cố an ủi tôi: "Bà đã sẵn sàng ra đi rồi."

Tôi giận dữ vặn lại: "Nhưng tôi chưa sẵn sàng để bà tôi ra đi!" Ngoại tôi mất sáu tuần sau đó. Lúc đó tôi đã sẵn sàng để bà ra đi và tôi thấy vui khi Thượng đế đã để Ngoại ở lại với tôi thêm một lúc.

Có lẽ ai đó trong cuộc đời của bà cụ này đang cần thêm thời gian, tôi nghĩ. Tôi kể cho bà nghe kỉ niệm của tôi và nói: "Có lẽ Thượng đế đang cho ai đó trong nhà bà thêm một chút thời gian."

Bà cụ im lặng trong vài giây trước khi bà kể tiếp về Andrew. "Tôi vui là tôi đã không chết sáu tháng trước đây, mặc dù lúc đó tôi cũng định tự tử."

Trong suốt cuộc trò chuyện, tôi nhận ra rằng trong những tháng sau khi bà biết mình bị ung thư, Andrew, một thợ mộc tài giỏi, đã làm cho bà một bình đựng tro rất đẹp. Mặc dù bà cụ chưa bao giờ nghi ngờ về tình yêu cùa Andrew, anh ta vẫn cần những ngày tháng đó để cho bà thấy anh quan tâm đến bà như thế nào. Nhưng bây giờ chiếc bình đã được làm xong và anh đã có thời gian để cảm thấy thanh thản.

"Có thể Thượng đế sẽ cho bà sống lâu hơn như ý nguyện của một ai đó trong gia đình bà", tôi giả định.

"Ừ, dĩ nhiên rồi... nó phải là Sarah", bà nói một cách buồn bã.

Tôi không nhớ là bà đã nói đến Sarah. "Sarah là ai vậy?", tôi hỏi.

"Nó là cháu ngoại của tôi. Nó vừa mới bị sinh non. Tôi rất lo cho con bé. Sự mất mát của nó quá to lớn. Có lẽ Thượng đế biết Sarah sẽ không chịu nổi thêm một cái chết nữa bây giờ đâu."

Giọng nói của bà cụ đã trở nên mạnh mẽ hơn. Theo những gì tôi được học từ khóa đào tạo, đây là dấu hiệu cho thấy người ta bắt đầu tìm được một tia hy vọng. Niềm hy vọng của bà cụ này không phải đến từ viễn cảnh về sự khá hơn của cuộc đời bà, mà là từ cảm nhận của bà rằng bà có lý do để tiếp tục sống trên cõi đời này. Có một người cần sự giúp đỡ của bà trên trái đất này lâu hơn một chút.

Ellen Javernich
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 2nd, 2013, 8:46 pm

NGƯỜI HƯỚNG DẪN BẤT ĐẮC DĨ



Lại một lần nữa đi trễ. Tôi chạy xộc vào buổi họp phụ huynh của câu lạc bộ hướng đạo sinh "Những con sói con". Với mái tóc rối bù vì gió thổi, tôi vội vã ngồi xuống ghế, và thấy vẫn còn nhiều ghế trống quanh mình. "Ít nhất mình cũng không phải là người duy nhất đi trễ", tôi tự bào chữa cho mình.

Người chủ tịch hội nhìn đồng hồ thở dài ngán ngẩm bắt dầu cuộc họp. Tôi tiếp tục nhìn xung quanh, đếm thầm và thấy chỉ có khoảng năm, sáu phụ huynh đến họp cho dù câu lạc bộ có ít nhất năm mươi em. Khi chủ nhiệm câu lạc bộ đang giải thích những thử thách mà hội sẽ gặp phải trong năm tới, anh ta chỉ vào những chiếc ghế trống nói rằng đó là một trong những trở ngại lớn nhất của chúng ta.

Có một vài nhóm đang thiếu người hướng dẫn, và khi mùa hè đang đến gần thì ít có ai muốn bước ra và chấp nhận làm nhiệm vụ trong một năm với những tối thứ Ba hướng dẫn các cậu bé vượt qua được những điều kiện cần thiết để trở thành con ngoan trò giỏi.

Tôi bỗng cảm thấy có lỗi. Năm ngoái tôi cũng đã lảng tránh việc giúp đỡ câu lạc bộ. "Chẳng phải tôi đã tìm cách bỏ đứa con trai bảy tuổi cho một người có thể chăm sóc nó để mình đi làm những việc lặt vặt sao? Chẳng phải tôi là người thường hay quên việc nướng bánh giúp cho việc gây quỹ hàng năm, và thường tìm những lời xin lỗi để không phải đứng bán hàng đó sao?" Tôi bỗng nhanh chóng nhận ra rằng vấn đề không phải ở những chiếc ghế trống kia mà là ở những người như tôi, không thể sẵn sàng hy sinh một ít thời gian cho những mục tiêu chính đáng.

Trước khi kịp thay đổi ý kiến, tôi đã giơ tay xung phong làm người hướng dẫn cho nhóm "Những con sói con" trong suốt năm đầu tiên của môn hướng đạo. Mặc dù tôi hầu như chẳng biết gì về việc dạy dỗ một đám trẻ lớp Hai ồn ào, phá phách không biết mệt, tôi vẫn quyết định là tôi sẽ làm được.

Buổi họp đầu tiên của nhóm tôi lộn xộn và ồn ào như buổi khai trương hội chợ vậy. Lũ trẻ quá hào hứng đến nỗi chúng không thể ngồi yên được. Công việc mà tôi chọn cho nhóm quá phức tạp và mất thời gian. Tôi lại phải bỏ ra nhiều thời gian để xin lỗi những vị phụ huynh vì sự yếu kém của tôi với vai trò người hướng dẫn. "Tôi đã tự đẩy mình vào chỗ nào đây?" Tôi tự hỏi và thầm soạn sẵn một lá thư xin nghỉ ở trong đầu.

Nhưng thật ngạc nhiên, những đứa trẻ thật sự thích nhóm. Chúng còn mời thêm cả bạn chúng tham gia nhóm, và nhóm tôi đã tăng từ bốn lên mười em. Con trai tôi rất thích vì có người mẹ làm hướng dẫn nhóm như tôi, nó có thể khoe điều này ở sân chơi. Tôi đã chơi với lũ trẻ rất vui đến nỗi không biết là mình trở nên nổi tiếng.

Khi tôi đi bộ qua bãi đậu xe của trường, hiếm khi nào những cậu bé của tôi không chào và chặn tôi lại để ôm hôn hay kể cho tôi nghe một câu chuyện. Đó gần như là một cuộc thi giữa chúng xem ai sẽ thấy tôi trước. Chúng sẽ kể cho tôi nghe cả những điều nhỏ đang xảy ra trong cuộc sống của chúng - có khi là một cái răng bị gãy hay là một sự kiện đặc biệt nào đó sắp đến. Chúng kể tôi nghe về những bài tập ở nhà và những cuộc chiến thắng trên máy chơi điện tử. Chúng phàn nàn về những đứa em nhỏ của mình hay những người hàng xóm hay chọc ghẹo. Những lúc đó, tôi thường xoa đầu chúng, hỏi chuyện và lắng nghe câu trả lời rồi ôm chúng khi chúng chạy vụt lại phía thầy cô hoặc ba mẹ mình.

Khi ngắm nhìn những bước nhảy chân sáo của lũ trẻ, tôi chợt nghĩ về những chiếc ghế trống trong buổi họp hôm ấy và về những người sẽ không bao giờ biết được niềm vui này. Tôi nghĩ về những người sẽ không nhận được những cái ôm ấm áp từ những cậu bé nhỏ, miệng vẫn còn mùi bơ đậu phộng, những người sẽ không được thấy những nụ cười từ những hàm răng sún dễ thương, những câu chuyện vui do các em kể. Xét cho cùng, tôi chỉ cho chúng mỗi tuần một giờ trò chuyện, nhưng chúng đã thưởng cho tôi bằng những trái tim bé bỏng.

Fraincoise Jnman
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 6th, 2013, 12:37 am


CÁI GỐI


Năm mười sáu tuổi, tôi tham gia chương trình tình nguyện đầu tiên của mình ở Tây Virginia. Vào đêm mà chúng tôi đến nơi, chúng tôi khám phá ra rằng, gia đình cần giúp đỡ đang sống trong một xe moóc với điều kiện tồi tàn và chật hẹp. Một nhóm đã làm việc ở đây hai tuần, nhưng cứ mỗi khi họ giải quyết xong một vấn đề, một vấn đề khác lại nảy sinh.

Nhóm chúng tôi nhanh chóng quyết định giải pháp hợp lý nhất sẽ là xây một ngôi nhà mới - một điều hơi khó khăn nhưng lại cần thiết trong hoàn cảnh này. Thông thường mục tiêu của chúng tôi là sửa chữa những ngôi nhà đang có. Và rồi gia đình này đã rất hạnh phúc với ngôi nhà mới có ba phòng ngủ, một phòng tắm và một phòng ăn của họ.

Vào thứ Ba, trong lúc chúng tôi đang ăn trưa, tôi hỏi ba đứa trẻ trong nhà, Josh, Eric, và Ryan: "Các em muốn có những gì trong phòng mới nào?" Chúng tôi nghĩ rằng chúng sẽ đòi những thứ khác mà lũ trẻ con thường thích, nhưng thật ngạc nhiên khi tôi nghe Josh, đứa lớn nhất trả lời: "Em chỉ muốn một cái giường thôi."

Chúng tôi nín lặng vì bất ngờ. Những đứa trẻ này chưa bao giờ được ngủ trên giường cả. Chúng đã quen ngủ trên những tấm đệm lót. Đêm đó, chúng tôi họp nhau lại và quyết định những chiếc giường mới sẽ là món quà tuyệt vời. Đêm thứ Năm, vài người trong chúng tôi lái xe đến thàng phố gần nhất mua những chiếc giường và đệm gối mới. Họ sẽ chuyển mọi thứ đến vào ngày thứ Sáu.

Thứ Sáu, chúng tôi thật khó kìm lòng mình. Sau bữa trưa, khi nhìn thấy chiếc xe tải chở đồ đến, chúng tôi báo với gia đình về một điều bất ngờ. Nó cũng như việc ngắm nhìn những đứa trẻ đang ngất ngây vào buổi sáng Giáng Sinh.

Chiều hôm đó, chúng tôi sắp xếp giường cho mỗi phòng. Josh có một phòng riêng và em muốn cùng sắp xếp giường của em với chúng tôi. Eric và Ryan ở chung một phòng và sở hữu một cái giường đôi. Khi chúng tôi sắp xếp xong mọi thứ, Eric, đang làm việc bên ngoài, đã chạy vào để xem. Không thể vào phòng vì người quá dơ, em mỏ to mắt ngắm nhìn một cách say mê từ ngoài cửa.

Khi Meggan, một thành viên trong nhóm, đang lồng bao gối, Eric hỏi: "Cái gì vậy gì?"

"Đây là cái gối", cô trả lời.

"Thế chị làm gì với nó?", Eric hỏi tiếp.

"Khi em đi ngủ, em đặt đầu em lên nó", Meggan trả lời nhẹ nhàng. Chúng tôi đã không cầm được nước mắt khi Meggan đưa cho Eric cái gối.

"Ồ, nó mềm quá!", em nói và ôm nó thật chặt.

Bây giờ khi em tôi hay tôi bắt đầu năn nỉ xin bố tôi một điều gì đó, bố chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Các con có gối không?"

Chúng tôi biết bố đang muốn nói gì.



Casey Crandall
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 6th, 2013, 12:39 am

VÒNG QUAY CỦA ĐỊNH MỆNH



"Anh có muốn một ly sữa không?", tôi hỏi một cách nhẹ nhàng.

Khi hắn gật đầu, tôi trông thấy vết dơ dính trên tóc hắn và ngửi thấy mùi khói ám của điếu xì gà trên áo khoác của hắn.

"Hôm nay anh khỏe không?", tôi hỏi tiếp và đưa cho hắn ly sữa.

Không một lời đáp lại. "Anh còn cần thêm gì nữa không?" Vẫn không có tiếng trả lời.

Việc này không chỉ xảy ra một lần mà là hàng chục lần rồi. Khi còn thiếu niên, tôi làm cho chương trình "Bánh mì và Cá", một chương trình do mẹ tôi sáng lập. Chúng tôi phục vụ bữa ăn cho những người cần giúp đỡ, thường là những người lang thang ở Mineapolis, khu vực St. Paul.

Cho dù làm bất cứ cách nào để động viên tinh thần, tôi vẫn thường bị lúng túng trước thái độ những người này phản ứng với tôi. Họ không nhìn tôi khi tôi nói chuyện với họ, và họ hiếm khi nào thấy biết ơn. Tôi như muốn hét lên: "Này, chúng tôi đang làm những điều rất tốt cho mấy người. Ít nhất mấy người phải cảm ơn chúng tôi chứ!"

Sau khi ngừng làm tình nguyện cho chương trình "Bánh mì và Cá", tôi tự lèo lái số phận của mình. Hơn mười năm sau, tôi đã phấn đấu có một cuộc sống gần như hoàn hảo, một công việc dạy học, một người chồng tuyệt vời và có đứa con đầu tiên của chúng tôi, Derian.

Niềm hạnh phúc khi có được con bỗng bị đập vỡ khi bác sĩ khám phá ra Derian bị bệnh tim cần phẫu thuật ngay. Làm sao điều này có thể xảy ra được? Tôi tự hỏi và cảm thấy rất sốc.

Sau đó, Derian được chuẩn đoán bị mắc hội chứng CHARGE, một căn bệnh không di truyền, và tỉ lệ mắc phải chỉ là một trên mười hai nghìn trẻ em. Khi ra khỏi bệnh viện, tôi nhận ra rằng không như những vấn đề khác của cuộc sống, với chuyện này tôi không thể làm chủ được.

Căn bệnh này không những ảnh hưởng đến tim của con tôi mà nó còn ảnh hưởng đến tai, mắt, mũi cũng như sự phát triểm của cả cơ thể. Derian cần phải được điều trị thường xuyên, nghĩa là cần có bác sĩ đến thăm hàng kì và phải vào bệnh viện thường xuyên.

Mười ba tháng sau khi Derian được sinh ra, tôi sinh Connor, đứa con trai thứ hai của chúng tôi, và nhờ trời nó rất khỏe mạnh.

Những lần khám bác sĩ, những cuộc phẫu thuật cho Derian, và việc có đứa con thứ hai khiến tôi phải xin nghỉ dạy không lương. Trong khi tiền bảo hiểm chỉ đủ trang trải một phần cho tiền thuốc, nhiều người cũng đã đến giúp đỡ và động viên tôi. Có lần những sinh viên của tôi đã quyên góp được sáu trăm đôla chỉ trong một ngày. Số tiền này đủ cho tôi trả tiền nhà trong hai tháng và có thể trang trải thêm cho Derian.

Mặc dù Robb là chủ của một cửa hàng quần áo nhưng với những khoản tiền nhà, tiền thuốc và trách nhiệm nuôi nấng của cha mẹ đã khiến anh bị hao tốn khá nhiều. Chúng tôi đã làm những gì tốt nhất có thể làm. Nhưng đến mùa xuân 1995, chúng tôi quyết định đi tìm sự giúp đỡ.

Tôi có nghe về một chương trình giúp đỡ các bà mẹ và con nhỏ bằng những phiếu ăn. Tôi đặt sự kiêu hãnh của mình qua một bên và đã xin một cuộc hẹn.

Vào sáng của buổi hẹn, chúng tôi đã phải bàn bạc mãi nên ăn mặc như thế nào để mình trông không giàu quá, nhưng cũng không nghèo quá. Chúng tôi đã thử ít nhất ba bộ quần áo. Chúng tôi biết rằng việc ăn mặc sẽ quyết định sự đánh giá khả năng làm mẹ của tôi: không quá vững vàng, nhưng vẫn còn khả năng làm chủ và tự tin.

Cùng với hai đứa nhỏ, chúng tôi đã đi bộ một quãng dài đến điểm hẹn. Tôi đăng ký và nhìn chung quanh xem những người khác ở khu vực chờ đợi, tự hỏi rằng hoàn cảnh của họ như thế nào. Lúc đó tôi cảm nhận được vòng xoay nguy hiểm của định mệnh và xấu hổ trước những ấn tượng ngu dốt của tôi về người nghèo. Và bây giờ thì đến lượt tôi trở thành người nghèo. Tôi ghét nó. Tôi không đáng để bị như thế và tôi không thể xoay xở được. Tôi định nắm chặt lấy tay lũ trẻ và chạy đi. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng của chúng, tôi biết tại sao tôi phải ở lại.

Lần đầu tiên trong đời tôi đã hiểu được vì sao những ngưởi mà tôi từng phục vụ lúc trước lại không tỏ ra biết ơn. Có ai lại muốn ở trong cảnh khốn khổ này không? Nó thật thấp kém, và sẽ tồi tệ hơn khi những người - như tôi lúc bé - lại có vẻ như đang ban phát ân huệ và ta phải nợ họ sự biết ơn.

Cầu xin sự giúp đỡ trong lúc cần nhất quả thật khó khăn vô cùng! Tôi không bao giờ muốn có liên quan tới những người giúp đỡ tôi những thứ mà tôi rất cần. Sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu như đứng cách xa và giữ mọi thứ ở mức độ khách quan.

Tôi mím chặt môi khi tên mình được gọi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu có ai đó nhận ra tôi? Tôi sẽ rất nhục nhã nếu như ai đó biết tôi đang phải nhận phiếu ăn. Sau ba tiến đồng hồ hỏi và kiểm tra, tôi cũng đã có thứ tôi cần. Và một cuộc tìm kiếm sự tồn tại ngày qua ngày đã bắt đầu; chúng tôi kiến quyết làm được nó.

Sau hai năm rưỡi đấu tranh, linh hồn nhỏ bé của Derian đã ra đi ngày 9 tháng Năm năm 1996. Tôi biết nó đến với tôi vì nhiều lý do, và tôi sẽ không bao giờ quên những bài học đó: lòng yêu thương và sự cảm thông cho người nghèo, không chỉ là sự thương hại nhất thời và bố thí.

Sau khi trải qua những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời, Rob và tôi lập ra tổ chức "Tiết kiệm cho người nghèo" để tưởng nhớ Derian. Nhiệm vụ của tổ chức là giúp đỡ những gia đình ở Minnesota với những trẻ em bệnh hiểm nghèo phải chịu nhập viện trong một thời gian dài bằng trả tiền thế chấp trong một lần. Trong bốn năm đầu tiên, chúng tôi đã trợ cấp hơn một trăm trường hợp với mức trung bình tám trăm năm mươi đôla.

Chúng tôi thường không được cảm ơn khi trợ cấp một khoảng cho ai đó. Nhưng điều này chẳng phiền gì, vì tôi biết được cuộc sống như thế nào khi đặt mình vào vị trí của họ.

Giờ đây tôi đã hoàn toàn hiểu được niềm vui của công việc tình nguyện không phải nằm ở từ "cảm ơn" hay cảm giác tốt đẹp mà là khi giúp được những người xung quanh lúc họ cần mình nhất.

Lasty Keech


Mỗi một đứa trẻ được sinh ra với thông điệp rằng Thượng đế vẫn chưa làm nản chí con người.

Rabindranath Tagore
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 8th, 2013, 12:43 am

THÊM MỘT NGƯỜI NỮA...



Tôi chẳng thể nào tin được. Làm sao mà chuyện này lại xảy ra - xe bị xẹp lốp! Nhưng xẹp lốp vào thời điểm nào thì tốt nhỉ? Không phải là lúc bạn đang mặc nguyên một bộ comple và bạn đã lái xe gần năm tiếng đồng hồ, và thêm vào bức tranh ảm đạm đó là trời bắt đầu sập tối. Khoan đã! Tôi đã nói với các bạn là tôi đang ở niềm quê chưa?

Chỉ có một việc có thể làm. Gọi điện cho tập đoàn xe ôtô địa phương. Đúng rồi! Nhưng máy cầm tay tôi đem theo để sử dụng trong những trường hợp bất đắc dĩ này lại nằm ngoài vùng phủ sóng. "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được", cái máy nói. Đùa à! Tôi nghĩ.

Tôi ngồi bẹp xuống rên rỉ than thở. Rồi sau đó vài phút tôi bắt đầu lôi hết đồ đạc ra để làm trống cốp xe sau, mong là với tới được cái lốp xe và lấy được vài đồ nghề sửa xe cần thiết. Tôi mang theo một công-ten-nơ chứa đầy những thứ mà tôi gọi là "Những vật dụng cần thiết khi có trục trặc". Tôi ghét phải để bất cứ thứ gì ở nhà nên tôi mang theo tất cả mọi thứ... "phòng khi có chuyện gì".

Những chiếc xe chạy lướt ngang qua tôi. Một số khác thì kêu bim bíp chế nhạo. Cứ như thể là mấy chiếc còi xe đó cười "Ha ha".

Đêm tối càng xuống dần, và càng tối càng nhìn không thấy rõ. Lạy Trời vì lốp xe bị bể nằm trong lề đường tránh được xe cộ - nhưng chỉ một điều là không lợi dụng được ánh sáng chiếu vào từ đèn pha của những chiếc xe chạy trên đường.

Bỗng đâu có một chiếc xe thắng lại đằng sau tôi. Trong ánh sáng lập lòe, tôi nhìn thấy ngón tay của một người đàn ông chỉ về phía tôi.

"Ông có cần tôi giúp không?"

"À, thật chẳng dễ dàng gì mấy khi sửa xe trong chiếc sơ mi trắng và bộ comple", tôi đùa cợt nói.

Rồi gã bắt đầu bước vào chỗ có ánh sáng. Đúng là tôi rất sợ. Gã trẻ tuổi ấy mặc đồ đen. Gần như mọi chỗ nhìn thấy được đều được xỏ khuyên và có hình xăm. Tóc ngắn được cắt ẩu tả, ở mỗi cổ tay gã đeo dây đeo bằng da có những gai nhọn.

"Tôi giúp ông nhé", gã nói.

"À, tôi cũng không biết nữa... tôi nghĩ là tôi có thể..."

"Thôi nào, chỉ mất vài phút thôi."

Gã xắn tay vào việc. Trong lúc nhìn gã, tôi vô tình nhìn lại chiếc xe của gã và bất chợt nhận ra là có người nào đó ngồi ở băng ghế trước. Điều đó làm tôi quan tâm. Bất thần tôi cảm thấy sợ hãi hơn. Những ý nghĩ về những vụ cướp xe, trộm cắp lóe lên trong đầu tôi. Tôi thật sự chỉ muốn sống sót vượt qua thử thách này thôi.

Rồi trời bất ngờ đổ mưa mà không hề báo trước. Bầu trời đêm đã che khuất những đám mây đen. Mưa ập tới trút nước như thác đổ nên không thể nào hoàn tất việc thay lốp xe được.

"Nhìn kìa anh bạn, ngưng công việc lại đi. Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của anh. Tốt hơn hết là anh nên tiếp tục đi đi. Tôi sẽ thay lốp xe sau khi mưa tạnh."

"Tôi sẽ giúp ông bỏ những đồ nghề này vào cốp xe. Không thì nó sẽ hư mất", gã van nài. "Sau đó lên xe của tôi. Chúng tôi sẽ đợi trời mưa tạnh cùng với ông."

"Không cần phải thế đâu, thật đấy. Tôi sẽ lo liệu mọi thứ mà", tôi nói.

"Ông không thể ngồi trên xe với cái chống lốp xe đó đâu. Nó sẽ sụp xuống. Nào lên xe tôi đi." Gã chộp lấy tay tôi và kéo tôi về phía chiếc xe. Rắc! Rầm! Sấm chớp gầm lên như tiếng chiếc tòa hỏa chở hàng. Tôi nhảy vào trong xe của gã. Ôi Chúa ơi hãy cứu lấy con, tôi cầu nguyện cho bản thân mình.

Tôi ngồi ở băng ghế sau trong tình trạng ướt sũng và mệt mỏi. Thình lình có một giọng nói yếu ớt hiền lành cất lên từ băng ghế trước. "Ông có sao không?", một người phụ nữ nhỏ nhắn quay người về phía tôi hỏi.

"Tôi không sao", tôi đáp lời, nhẹ cả người khi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang ngồi ở đó. Tôi đoán bà là mẹ của gã.

"Tên tôi là Beatrice, còn đây là người hàng xóm của tôi, Joey", bà nói. "Cậu ấy khăng khăng ngừng xe lại khi thấy ông vật lộn với cái cốp xe."

"Tôi rất biết ơn anh ấy", tôi đáp lời.

"Tôi cũng vậy", bà cười lớn. "Joey chở tôi đi thăm chồng của tôi. Chúng tôi buộc phải để ông ấy ở nhà an dưỡng, tôi rời nhà được khoảng ba mươi phút rồi. Thế là cứ mỗi thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu, Joey và tôi lại hẹn hò với nhau." Bà nhìn Joey toe toét cười như con nít.

"Chúng tôi là một cặp kỳ cục." Lời nhận xét quái gở của Joey làm chúng tôi cười ngất.

"Joey, không thể tin được những gì anh làm cho bà ấy. Tôi chẳng thể đoán được là, à, anh biết đấy...", tôi lắp bắp nói.

"Tôi hiểu. Mấy thằng trông giống tôi chẳng bao giờ làm được điều gì tốt cho ra hồn cả."

Tôi im lặng. Tôi thực sự cảm thấy bứt rứt. Tôi chưa bao giờ đánh giá ai qua cách ăn mặc của họ, và tôi ân hận vì đã ngu xuẩn như vậy.

"Joey là một cậu bé tuyệt vời. Tôi không phải là người duy nhất mà thằng bé giúp đâu. Cậu ấy còn giúp đỡ những đứa trẻ ở trung tâm giáo dục dành cho người có thu nhập thấp ở thành phố chúng tôi", bà Beatrice thêm vào.

"Tôi là gia sư", cậu ấy nói một cách khiêm tốn khi cậu ấy bắt đầu sửa xe xho tôi.

Tôi trầm tư suy nghĩ những gì cậu ấy nói. Cậu ấy đã đúng. Những gì bao bọc bên ngoài cậu ấy là sự phản ảnh thế giới mà cậu ấy nhìn thấy. Những gì nằm bên trong cậu ấy là tấm lòng sẵn sàng hy sinh, quan tâm yêu thương mọi người xuất phát từ quan điểm của cậu ấy.

Trời tạnh mưa, Joey và tôi chạy lốp xe. Tôi gửi cậu ấy ít tiền trà nước nhưng cậu ấy không nhận.

Khi chúng tôi bắt tay nhau, tôi xin lỗi về sự ngốc nghếch của mình. Cậu ấy trả lời: "Tôi bị như vậy hoài à. Tôi thực sự đã nghĩ đến việc thay đổi ngoại hình của mình nhưng đó lại là cơ hội để tại ra nét riêng. Vì thế mà tôi bỏ ngỏ câu hỏi giống nhau cho mọi người và đòi hỏi mọi người phải bỏ thời gian để hiểu tôi."

Joey trở về chiếc xe của mình. Khi họ đã lái xe đi, bà Beatrice cười vẫy tay và lại cười lớn. Tôi hầu như nghe rõ lời nói của bà: "Cháu lại có thêm một người nữa hiểu cháu, Joey à. Cháu lại có thêm một người nữa."

Bob Lerks


Tất cả vàng trên thế giới này không thể mua được thêm một hơi thở nào nữa cho một người đang hấp hối - như vậy cái gì có giá trị trên thế giới này?

Og Manding
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 8th, 2013, 12:45 am

CÁI ÔM VÀ NỤ HÔN


Mary, người mời vừa là góa phụ vừa là người bà tận tụy năm mươi hay năm mươi mấy năm gì đó làm nghề y tá phụ. Chiến thắng cơn đau tim và thành công khi vượt qua cuộc phẫu thuật của bà là một sự kiện đáng chú ý và điều đó chắc chắn xuất phát từ tình yêu sâu sắc mà bà dành cho những đứa cháu của mình.

Nhưng lần này, việc bà nhập viện có khác hơn với những lần trước. Đau khổ vật vã vì căn bệnh phổi ở dạng không lây nhiễm, bà lại choáng váng khi biết kết quả xét nghiệm - AIDS giai đoạn cuối (giai đoạn phát triển mạnh).

Là thành viên của đội tình nguyện viên đi thăm viếng bệnh nhân của bệnh viện, tôi đến thăm những người bệnh AIDS ít nhất một ngày một lần. Với tư cách là người ủng hộ những bệnh nhân, tôi giúp cho từng người một hiểu rằng vẫn còn có những người khác không phải là gia đình cũng như các y bác sĩ luôn quan tâm đến họ. Khi chúng tôi đã trở nên quen thuộc hơn, tôi chào bệnh nhân bằng cái ôm nhẹ nhàng và một nụ hôn trên má. Thường thì tôi có thể nhận ra là liệu một người bệnh nhân đó có thích những cử chỉ đó hay không.

Sau lần thứ ba gặp gỡ bà Mary, tôi lịch sự hỏi: "Bà có muốn tôi ôm và hôn lên má bà không?"

Bà Mary mỉm cười, giang rộng vòng tay, và thầm thì: "Tôi muốn lắm."

Khi tôi buông bà ấy ra, tôi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của bà. "Có chuyện gì vậy", tôi hỏi.

"Từ khi tôi xét nghiệm bị AIDS tới giờ đây là lần đầu tiên có người chạm vào tôi. Các bác sĩ có chạm vào người tôi nhưng...", bà Mary quay đi, giấu mặt trong đôi bàn tay. "Con trai tôi thậm chí còn không cho tôi gặp mấy đứa cháu nội", bà ấy nói giữa tiếng nấc. "Khi gia đình tới thăm, họ ngồi bên góc kia căn phòng, càng xa tôi càng tốt."

Tôi chỉ biết ngồi bên cạnh bà, lặng thinh lắng nghe, đưa khăn giấy cho bà, và cố gắng thấu hiểu.

Vài ngày sau, khi tôi ngưng công việc để đến thăm bà Mary lần nữa, một trong những người con trai và con dâu đến thăm bà. "Xin chào, bà Mary. Tôi thấy bà có khách, tôi quay lại sau nhé", tôi vừa nói vừa ôm bà và hôn lên má bà.

Bà Mary nắm lấy cổ tay khi tôi quay người đi. "Đợi đã, Mark. Tôi muốn anh gặp con trai tôi - Josh, và con dâu Sarah." Trong suốt cuộc giới thiệu, cả gia đình bà lo âu ngồi ở góc xa khỏi giường của bà Mary.

Một lát sau, khi tôi tạt ngang ghé thăm bà, họ vẫn ngồi cách xa bà. Tôi tôn trọng thời gian của bà cùng với gia đình nên không vào phòng.

Buổi tối kế tiếp, Josh và Sarah lại đến. Kịch bản ấy cứ lặp đi lặp lại như chương trình truyền hình phát lại trên ti vi. Tôi bước vào ôm và hôn bà Mary và hứa là lát nữa sẽ quay lại sau.

Khi tôi quay lại, có điều gì đó thay đổi thật kỳ diệu. Josh và Sarah đang ngồi trên ghế hai bên giường của bà Mary - và họ đang nắm tay mẹ mình.

John xúc động nghẹn ngào nói: "Con nghĩ rằng, nếu một người lạ có thể ôm và hôn mẹ thì chúng con chẳng có gì phải sợ."

Thật may mắn, sức khỏe của bà đã khá lên rất nhiều để có thể về nhà, và tiếp tục sống trong tình cảm yêu thương của gia đình và những đứa cháu thân yêu - bất chấp căn bệnh của bà.

Mark Emmert


Lòng nhân hậu còn hơn cả việc làm. Đó là thái độ, sự biểu lộ, cái nhìn, cái đụng chạm. Nó là bất cứ cái gì có thể nâng người khác dậy.

C. Neil Strait
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 11th, 2013, 4:47 pm

KÍ HIỆU "THỎ CON"



Bà cụ Lucia tám mươi bảy tuổi lại có đôi bàn tay của một phụ nữ hai mươi mốt tuổi. Đôi bàn tay mềm mại duyên dáng di chuyển trong không khí cứ như là đang nhảy múa. Khi ai đó nhìn thấy những ngón tay nhẹ nhàng kích thích sàn diễn tưởng tượng trước mặt bà, thì người ấy rõ ràng không thể không bị cuốn vào những cử động trữ tình ấy. Đôi bàn tay ấy luôn chuyển tải những thông điệp sâu sắc. Bị điếc từ hồi ba tuổi, bà Lucia đặc biệt am hiểu và thông thạo với ngôn ngữ cử chỉ điệu bộ, cách duy nhất để bà giao tiếp.

Tôi đến thăm bà Lucia ở nhà an dưỡng trong vùng cùng với chú thỏ tí hon của tôi tên là Cadberi. Điều trị bệnh bằng thú cưng nuôi trong nhà là một quan niệm mới mẻ đối với các nhà an dưỡng, bệnh xá. Nhưng Cadberi lại là "Diễn viên nghiệp dư" và nó rất thích "công việc" của mình. Sức hấp dẫn của con vật cưng này là xuất phát từ lòng trắc ẩn và sự láu lỉnh tỏ ra từ đôi mắt nâu mềm mại, những cái ria dài và cái mũi hay động đậy.

Cadberi hiểu được những người khách và bản năng nó biết được nỗi khao khát bên trong họ. Thậm chí nó gây cảm hứng cho những bệnh nhân ngại ngùng e thẹn nhất, những người mà trong suốt chuyến viếng thăm của Cadberi đôi khi lại trở thành những người nói chuyện minh mẫn. Lợi lộc từ công việc của nó là sự quan tâm chăm sóc không ngớt của các bệnh nhân, dĩ nhiên là có cả cà rốt và cải xoăn mà nó có thể ăn mệt nghỉ trong một ngày. Trong khi nó nằm trong vòng tay của các bệnh nhân hay nằm duỗi người trên giường của họ thì Cadberi lại có sợi dây ràng buộc đặc biệt với bà Lucia. Bà là người nó thích hơn cả.

Tôi không biết dùng ngôn ngữ cử chỉ. Vài ngày sau tôi nhận ra là mặc dù tôi chẳng biết từ nào cả nhưng nụ cười của chúng tôi có thể giao tiếp với nhau rất nhiều. Tôi trở nên càng thích thú học và tìm mua tự điển ngôn ngữ cử chỉ. Chỉ có Chúa mới biết bà Lucia nghĩ gì về những cử chỉ vụng về tôi cố gắng tạo ra để trả lời bà. Nhưng đôi mắt sáng biết cười và tinh thần quyết thắng của bà luôn động viên tôi, thậm chí ngay cả khi bà ấy chỉ dẫn từng li từng tí cho tôi cho đến khi tôi bật cười "Aha!"

Chúng tôi nhanh chóng ràng buộc bởi mối quan hệ thầy trò cũng như mối quan hệ bằng hữu. Những cuộc gặp gỡ trở thành sự gắn kết đúng lúc hai thế giới hoàn toàn tách biệt, thêm vào đó là lượng kiến thức quý giá mà bà đem đến cho tôi. Tôi chẳng rõ ai mới là người mong chờ những cuộc viếng thăm này, tôi hay là Cadberi. Mỗi lần đến giờ hẹn thì nó lại vui mừng nhảy vào trong lồng để sẵn sàng "đi du lịch". Khi đến nhà an dưỡng, nó vểnh tai lên mong ngóng "bệnh nhân" đầu tiên. Khi bà Lucia đi xe lăn loanh quanh góc nhà phát cho tôi tín hiệu bằng cử chỉ tay có nghĩa là "Thỏ con dễ thương", Cadberi liền nằm co lại trong tay tôi và chuẩn bị chuyển sang lòng bà ấy. Bà là người duy nhất cho nó ngồi cùng trên chiếc xe lăn.

"Thỏ con dễ thương" là cử chỉ tay đầu tiên tôi học được, vì nó được lặp đi lặp lại trong những cuộc nói chuyện của chúng tôi. Kí hiệu về thỏ trở thành câu chào "Hello" và câu chào tạm biệt "Goodbye", theo thời gian nó còn trở thành tên của tôi nữa.

Sau ba năm gặp gỡ thăm viếng bà, cả bà Lucia và tôi đều không mất niềm tin ở nhau. Dù không muốn biết nhưng tôi cũng nhận ra bệnh mất trí nhớ đang dần dần xâm nhập vào bà ấy. Tim tôi nhói đau khi thấy những vật vã của bà và nỗi hoang mang khi bà hỏi tôi mãi những câu hỏi tương tự nhau. Bà ấy buồn rầu nhăn mặt vì đôi tay của bà càng ngày càng co rút lại do chứng viêm khớp. Tôi biết thế nào cũng đến lúc bà Lucia sẽ không còn có thể dùng cử chỉ tay hướng dẫn những động tác cho tôi, nhưng tôi sẽ nắm tay bà động viên bà.

Một ngày nọ khi tôi đến nhà an dưỡng và phát hiện ra điều tồi tệ nhất - chiếc giường trống không. Chẳng thấy ai cả, tôi nghỉ đến điều xấu nhất. Tôi cảm thấy mắt tôi đang ngân ngấn lệ. Tôi cũng thấy vẻ thất vọng trong đôi mắt của Cadberi. Mấy phút thôi mà như cả giờ đồng hồ cho đến khi một chị y tá đến.

Bà Lucia vẫn còn sống nhưng được chuyển về nhà an dưỡng "chuyên khoa". Đấy là trung tâm an dưỡng nhỏ hơn nhưng lại chuyên chăm sóc những bệnh ngặt nghèo hơn, trung tâm đó gần nhà con gái bà Lucia. Từ nhà tôi phải mất tới chín mươi phút mới tới nhà an dưỡng nơi bà Lucia đang nằm. Tôi nghỉ chắc mình sẽ không tới thăm bà được nữa, tệ hơn là không có cơ hội để nói lời tạm biệt với bà ấy.

Sau vài tuần tôi không thể nào tiếp tục làm việc mà không gặp bà Lucia. Như bị ai thôi thúc, tôi gọi điện thoai đến trung tâm. Người ta bảo với tôi là bà Lucia không thể rời giường bệnh và khó có thể nhận ra người thân trong gia đình. Tôi vẫn hỏi thử xem liệu tôi và Cadberi có thể đến thăm bà một lần nữa không.

Suốt chuyến đi dài đến trung tâm, Cadberi nằm không yên trong lồng. Nó lắc lư trong sợ hãi vì xe dằn trong khi nó chỉ quen với những chặng đường ngắn trên xe hơi. Khi đến nơi, tôi được con gái của bà Lucia tiếp ở phòng khách.

"Hôm nay là một trong những ngày mẹ tôi không được khỏe cho lắm", cô ấy nói. "Bà ấy không thể nhận ra chị đâu và cũng chẳng ngồi dậy được."

"Không sao đâu, tôi chỉ muốn cho bà và con thỏ được gặp nhau một lần."

Chúng tôi lặng lẽ bước vào phòng của bà Lucia. Bà ấy vẫn đang ngủ. Bà trông xuống sắc và xan xao không giống với người đã dạy tôi rất nhiều về sự sống sót. Tuy nhiên con Cadberi biết đấy. Nó nhận ra ngay bà là ai, và bắt đầu quẫy đạp, báo cho tôi biết nơi nó muốn tới.

Trong phút chốc, Cadberi đã nằm thoải mái bên cạnh bà. Lúc tỉnh dậy nhìn thấy đôi mắt nâu ấm áp của Cadberi đang nhìn mình, bà nhoẻn miệng cười. Đó là nụ cười đầu tiên mà con gái bà thấy được trong suốt cả tuần nay. Mối giao hảo giữa bà và con thỏ vẫn còn đó. Rồi thật bất ngờ, bà Lucia giơ tay lên và cuộn ngón tay mình vào đôi tay con thỏ. Bà ấy ngọ nguậy ngón tay để tạo ra chữ "Thỏ".

Đúng rồi bà Lucia, tôi lại làm động tác tay để nói "Thỏ con dễ thương." Bà Lucia lại nhoẻn miệng cười sau khi làm cử chỉ tay với tôi, có thể đó là những từ cuối cùng bà nói với tôi. Tôi nắm tay bà trong khi con Cadberi nằm trên tay còn lại của bà cho đến khi bà ngủ thiếp đi. Hai tuần sau, bà Lucia mất.

Sự gắn bó giữa tôi và bà còn hơn cả những trải nghiệm của một tình nguyện viên, chúng tôi gắn kết với nhau còn hơn cả tình thầy trò, hay tình nguyện viên với người bệnh. Đó là sự liên kết của hai tâm hồn. Chúng tôi có ngôn ngữ của riêng mình với kí hiệu mang nghĩa thỏ con.

Con Cadberi cũng qua đời lặng lẽ vào một buổi trưa nọ, sau tám năm phục vụ những người mà nó yêu quý. Nhưng nó không bao giờ quên được kí hiệu đó, và lúc nào cũng chui rúc vào đôi bàn tay tôi. Có lẽ là trong hồi tưởng. Có lẽ là trong hiểu biết. Nhưng phần nhiều luôn nhớ rằng tình yêu thương không bị ngôn ngữ cản trở.

Pamela B. Jilberman


Những gì chúng ta học được với lòng hăng say thích thú thì chúng ta không bao giờ quên.

Alfred Mercier
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » September 11th, 2013, 4:48 pm


MÓN QUÀ CỦA BÀ


Bà Mace là một người phụ nữ tự lập, người gầy gò yếu ớt với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Nhưng bề ngoài bà chẳng yếu ớt tí nào. Bệnh tật không ngăn được sức sống mãnh liệt trong bà. Việc kiên quyết chiến đấu chống lại bệnh tật của bà là đầu đề tranh luận trong suốt bà năm qua đã khiến nhiều người nể phục.

Nhà tế bần đã cử một nhóm người đứng ra chăm sóc những người chỉ còn sống dưới sáu tháng. Bà Mace chỉ còn sống chưa tới sáu tuần. Tôi là một trong những người tình nguyện viên mới giúp đỡ bà. Người phụ nữ này được rất nhiều người yêu mến, ăn nói thẳng thắn, có khi chói tai, nhưng bà ấy lại là một người bạn vô giá, và bạn bè của bà lui tới nhà bà tùy ý. Từ khi bà gần kề cái chết, chúng tôi luôn cố gắng làm cho những ngày cuối đời của bà thật đặc biệt.

Một ngày nọ tôi hỏi: "Bà Mace này, cháu có thể làm điều gì cho bà mà người khác không làm được không?"

"À", bà nháy theo kiểu của người Ailen. "Hãy nói cho tôi biết chị giỏi về cái gì."

Tôi huyên thuyên về một vài thành tích có vẻ không gây ấn tượng cho bà cho đến khi tôi nói: "Ồ, và cháu biết thêu."

"Ôi Chúa ơi!", bà gần như la lên. "Tôi đã tự hỏi mình đã làm gì. Chưa ai có thể làm chuyện ấy cho tôi. Tôi nghĩ là có lẽ mình sẽ hoàn thành trước khi... hãy nhìn cái giỏ ấy."

Bà Mace còn là một nghệ sĩ. Bà thiết kế và vẽ nên những tác phẩm đặc biệt cho tranh thêu, sáng tác phần phác thảo trên một miếng vải hình lưới nhỏ đến không ngờ. Thật là ngoạn mục. Khung cảnh vẽ cát, biển, bầu trời được thể hiện trong những gam màu trầm buồn thay đổi từ màu kem đến màu vàng, những màu xanh dương nhợt nhạt đến màu ngọc lam, và sắc màu be sang sắc trắng. Một đứa bé đứng chính giữa miếng vải có cảnh nền tuyệt đẹp này. Đó sẽ là món quà tặng cho đứa cháu mà bà chờ đợi đã lâu - đứa bé sẽ được sinh ra vào tháng sáu. Bây giờ là tháng hai, bà Mace phải chấp nhận sự thật là đứa cháu ấy sẽ mãi mãi không biết đến bà. Tình thương yêu to lớn của bà sẽ là một phần nào đó trong cuộc sống của đứa bé. Tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời này mới chỉ là một phần kế hoạch của bà.

Vì thời gian còn rất ngắn, nên tôi bắt tay ngay vào việc làm nên món quà. Khi tôi thuê suốt mấy giờ liền trên giường bệnh, chúng tôi nhanh chóng trở thành bè bạn. Bà ấy là cả một kho tàng để tôi khám phá - chia sẻ với tôi những điều thầm kín của cuộc đời bà, và thái độ của bà về cái chết gần kề.

"Bà ngoại và bà nội của tôi đều mất khi tôi mới chỉ là một đứa bé con. Tôi thèm khát tình yêu thương của bà như bao đứa bạn của tôi. Tôi cũng rất muốn trở thành một người bà vĩ đại", bà ấy thở dài. "Chị còn nhớ là ông bà có ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống của con nít không? Chị sẽ nghe ai đó nói bà tôi nói rằng , và sau đó thường là những lời nói vàng ngọc. Đó là điều tôi muốn", và giọng nói yếu ớt của bà nhỏ dần.

Nhưng bà Mace đã làm nên một kế hoạch tuyệt vời để có thể tiếp cận với đứa chắt gái của mình. Bà sẽ chia sẻ cuộc sống của mình với đứa bé bằng những bài viết đặc biệt của mình. Bà đã viết một loạt các lá thư cho các dịp lễ tiệc của đứa bé, bao gồm tất cả các sự kiện trọng đại trong đời người phụ nữ. Có những bức thư vào dịp sinh nhật lần thứ mười sáu, lễ tốt nghiệp, ngày cưới, và thậm chí vào lúc những đứa con sắp chào đời. Người bà sắc sảo ấy sẽ có mặt trong nững sự kiện ấy dù bà không còn sống nữa.

Một vài thứ có liên quan đến các khoản đời tư: chếc khăn tay đăng ten cũ kĩ và rối beng thuộc về bà của bà ấy, chiếc thánh giá bằng sứ, và cuốn sách kinh bằng da màu trắng cho đứa cháu yêu vào lần sinh nhật thứ mười sáu với câu khắc trên bìa. Có thể làm nó đau lòng nhưng nó sẽ nhận ra niềm tin của mình. Và còn kèm theo chiếc nón lụa cho em bé mà bà Mace làm bằng chính đôi tay của mình mấy năm trước trong khi bà đợi một đứa cháu nữa ra đời.

Những lá thư rõ ràng, viết cẩn thận cùng với những bức hình, những sự kiện đáng ghi nhớ mang tính chất lịch sử, khôi hài để lộ trong mỗi bức thư. Có những mẩu thông tin vô giá đáng nhớ về những cách thức tổ chức lễ hội của một thời đại khác. Bà Mace cho phép tôi đọc những bức thư, chúng thật sự quí giá cũng giống như bà ấy vậy. Mặc dù cuộc đời tràn ngập tình yêu, nỗi buồn và sự hy sinh, nhưng bà cũng đạt được những thành tựu của riêng mình.

Đối với bà Mace việc bức tranh thêu mà bà mong muốn được treo trong phòng của đứa chắt là điều quan trọng, nó sẽ là vật chứng vĩnh cửu để nhắc nhở con cháu nhớ về "Bà cố của chúng". Bà lưu luyến bỏ lại món quà cuối cùng của mình, món quà nói lên tài năng nghệ thuật của bà và có lẽ chứa đựng thái độ của bà về nét đẹp của thế giới này mà không cần nói bằng lời.

Vào một trong những ngày khó khăn và đau đớn của bà, tôi nói: "Bà Mace, hãy kéo đưởng thêu này giúp cháu."

"Ồ Ruth, không phải vào ngày hôm nay, tôi không thể", bà ấy rên rỉ.

"Bà Mace", tôi nài nỉ. "Chỉ kéo đường thêu này thôi mà." Bà ấy nhìn tôi như một người bạn tốt nhìn một người bạn tốt khác khi lòng kiên nhẫn của bà đang bị thử thách. Chúng tôi quen làm như vậy với Mace, nên tôi biết mình cần phải kiên trì. "Này quí bà, chỉ giúp cháu một mũi khâu này thôi mà."

Và bà ấy đã làm với cú kéo mạnh thất bại.

Nắm lấy tay bà và giữ tay bà lên mũi kim, tôi nói: "Bà Mace, bà đã đặt lên đây mũi kim đầu tiên cách đây mấy tháng và bây giờ bà hãy kéo mũi kim cuối cùng đi nào. Hoàn tất rồi!" Cả hai chúng tôi đều khóc.

Khi bà Mace nhìn chằm chằm vào miếng vải đã hoàn thành, tôi biết là bà đang nhìn thấy đứa cháu của mình. Bà muốn chắt gái phải được nhìn thấy và trân trọng cái đẹp của thế giới chung quanh bà và đánh giá chúng, như người bà vĩ đại của nó đã từng làm.

Mấy ngày sau bà Mace qua đời. Bức tranh được đóng khung và sẵn sàng chào đón đứa chắt gái - đứa bé sẽ luôn ghi nhớ suốt đời tình yêu thương của người phụ nữ đặc biệt này.

Ruth Hancock
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

PreviousNext

Return to Quotes | Ca Dao, Tục Ngữ, Lời Hay Ý Đẹp

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest