Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Quotes |Ca Dao, Tục Ngữ, Lời Hay Ý Đẹp, Chia sẽ ở đây nha.

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » November 4th, 2013, 10:52 pm


PHÁ TAN SỰ IM LẶNG



Tôi không chắc mình đang làm việc gì khi tham gia vào câu lạc bộ Charleswood Rotaract ở Winnipeg, Canada. Chúng tôi đến đấy sớm để chào đón những phụ huynh dẫn trẻ đến cho cuộc gặp gỡ đặc biệt của văn phòng "Những người Anh, người Chị lớn."

Những đứa trẻ đến đông dần đến khi chúng tôi có năm mươi em nhét đầy căn phòng nhỏ. Đây là những "người Em nhỏ" chưa được gặp "Anh Chị lớn" của mình.

Tuy với tuổi hai mươi đầy năng lượng và nhiệt huyết, nhưng làm sao mười người chúng tôi có thể xoay sở với lũ trẻ ở hồ bơi đây? Tôi cứ nghĩ mãi về điều này khi nhìn chúng đang dồn vào phòng.

Hầu hết những đứa trẻ đều khoảng tám tuổi. Những câu chuyện cười về chức năng của cơ thể khiến chúng cười khúc khích, và chúng bắt đầu bày những trò đùa tinh quái khi cha mẹ đã ra về.

Giữa đám lộn xộn này, tôi bỗng chú ý đến một cậu bé đang ngồi co lại ở góc phòng. Nhỏ hơn hẳn so với các bạn, cậu bé không thấy thoải mái lắm khi ở trong nhóm này. Cậu quấn hai tay vào chiếc khăn và lặng lẽ nhìn xuống sàn nhà. Cậu trông có vẻ sợ đám đông này hơn cả tôi, vì vậy tôi tìm cách tiến đến cậu bé.

Ngay khi đó, một người thông báo thành lập những nhóm nhỏ hơn. Vì tôi đang đến chỗ cậu bé, nên cậu bé cũng thuộc luôn vào nhóm của tôi.

Tuy hồ bơi chỉ cách đây vài khu nhà, nhưng chúng tôi lại phải băng qua một con đường con đúc. Khi đèn tín hiệu bật lên, tôi vừa định bước xuống lề đường thì có cảm giác một bàn tay nhỏ đang nắm lấy tay tôi. Đó chính là bàn tay của cậu bé đáng thương ấy. Cậu vẫn tiếp tục nhìn xuống đất và nắm chặt tấm khăn bằng tay kia.

Khi chúng tôi qua bên kia đường, tôi tưởng cậu bé sẽ thả tay tôi ra. Lũ trẻ té nước vào nhau, thổi còi, chơi với những trái bóng nhựa. Những tiếng la hét lanh lảnh của năm mươi đứa trẻ tinh nghịch vừa được thoát khỏi cha mẹ và thầy cô vang vọng khắp hồ chơi.

Khi tơi tiến gần hơn, tôi có thể thấy đôi mắt cậu bé lâu lâu lại ngước lên nhìn mặt nước lóng lánh để dõi theo hướng bóng bay từ tay các bạn khác. Khi một trái bóng lăn lại gần chỗ tôi, tôi ném nó về phía cậu bé. Nhưng tôi cố tình ném nhẹ vì sợ sẽ làm cậu giật mình khi đang mải nhìn mặt nước.

Trái bóng làm cậu bé giật mình. Nhưng khi cậu tiến lại gần trái bóng thì một đứa bé khác ngoi lên từ cạnh hồ và chộp lấy trái bóng chạy đi. Tuy vậy, điều này đã làm cậu chú ý khi cậu nhìn về hướng người đã ném nó. Cậu bé bắt gặp ánh mắt của tôi. Tôi nhe răng cười với cậu bé, và thật ngạc nhiên cậu cũng toét miệng cười và bước lại chỗ tôi.

Tôi tự động nhặt một trái bóng khác và ném phía cậu. Khi cậu bé bắt được trái bóng và ném trả cho tôi, nụ cười bẽn lẽn của cậu đã chuyển thành nụ cười tươi rói.

Ngay lúc tôi vừa mới làm quen được với sự nhốn nháo này, một hồi còi cuối nổi lên. Trong giấy lát, tất cả lũ trẻ chạy xuyên qua chỗ tủ khóa với vẻ rất vội vã: bánh Pizza và nước ngọt đang chờ chúng ở văn phòng các Anh Chị lớn!

Chúng tôi tổ chức cho từng nhóm của mình quay trở lại, lần này thì cậu nhỏ đã nắm lấy tay tôi ngay cả trước khi tôi bắt đầu đi. Trông cậu khác hẳn vài giờ trước đây.

Mặc dù cậu bé chẳng nói gì cả, nhưng đôi mắt đã sáng hơn, nụ cười đã nở trên môi, và cậu không còn thích ngắm nghía bàn chân mình nữa. Khi chúng tôi đến góc đường mà ban nãy cậu bé đã nắm tay tôi lần đầu tiên, tôi cảm thấy hạnh phúc với niềm tự hào là mình đã hoàn thành tốt công việc. Chỉ cần dành chút thời gian quan tâm đến cậu nhỏ đang đi cạnh tôi thôi, tôi đã giúp cậu bé cởi mở hơn và có một khoảng thời gian tuyệt vời.

Bỗng một cái giật nhẹ vào tay xua đi những hình ảnh tưởng tượng của tôi. Khi nhìn xuống cậu bé, tôi thấy cậu đang nhìn thẳng vào mắt tôi. Và cậu nói những từ duy nhất mà tôi được nghe trong suốt ngày hôm đó: "Anh sẽ là Anh trai lớn của em nhé?"

Và đó là lúc tôi nghĩ rằng: cậu bé có lẽ sẽ nhớ lâu lắm những giây phút của ngày hôm nay.

Rod Delisle


Một người dường như càng ít nói, thì họ càng tìm được nhiều cách để nói.

Jeffrey Burke
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » November 4th, 2013, 10:53 pm

NHỰA SỐNG



Khi cậu bé Ryan xếp hàng tại văn phòng "Những người lính ngự lâm trên cây", cậu nói cậu chỉ muốn giúp đỡ với tư cách là tình nguyện viên cho tổ chức huấn luyện khả năng lãnh đạo và bảo vệ môi trường thanh thiếu niên của chúng tôi.

Và rồi thầy hiệu trưởng đến và tiết lộ sự thật.

Trông cao lớn hơn hẳn so với tuổi của mình, Ryan đến đây như là một biện pháp cải tạo cuối cùng cho những hành động sai phạm thường xuyên ở trường, và cậu bị bắt buộc tham gia mười giờ tình nguyện. Nhưng chúng tôi nhận ra những vấn đề của anh chàng này còn nhiều hơn thế. Cậu học kém và luôn bị trầm cảm, sống cách ly. Những mối giao tiếp xã hội của cậu tồi tệ đến nỗi mọi người chẳng thấy vui vẻ gì khi gặp cậu.

Mười giờ đồng hồ không đủ cho một chương trình về môi trường, vì thế chúng tôi giao cho Ryan những việc làm lặt vặt để giữ cậu luôn bận rộn. Cứ mỗi giờ một ngày trong vòng mười ngày, và Ryan hoàn thành xong nhiệm vụ. Chúng tôi cũng chẳng quan tâm lắm đến cậu bé này.

Rồi chúng tôi có một cuộc gọi khác từ bố của cậu bé. Ryan lại bị phạt tiếp với năm giờ làm tình nguyện vì điểm số kém. "Được rồi, được rồi", chúng tôi thở dài. "Chú hãy đưa cậu ấy lại đây". Lần này trung tâm của chúng tôi đang chuẩm bị thực hiện một chương trình cộng đồng lớn về tái sử dụng đồ phế thải ở quê nhà chúng tôi, El Segundo, California.

Do đó chúng tôi giao cho Ryan làm việc cùng với một người bạn mười sáu tuổi để trông coi với phần thưởng cho người giám sát bất đắt dĩ này là hai giờ làm tình nguyện tính cho mỗi giờ làm chung với Ryan.

Trong suốt năm giờ ấy, Ryan nói chuyện với người dân về việc tái sử dụng và làm việc như một thành viên trong đội với các bạn khác. Họ đã cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ và phải báo cáo lại kết quả.

Và thật ngạc nhiên, Ryan bắt dầu yêu thích công việc tại đây. Cậu cảm thấy rằng cậu đang đóng góp những việc có ý nghĩa cho thế giới và dõng dạc tuyên bố: "Em muốn quay lại đây."

Mẹ tôi, Gail - giám đốc trung tâm, và tôi cũng nói: "Dĩ nhiên rồi, Ryan à, em cứ quay lại bất kỳ lúc nào em muốn", nhưng vẫn nghi ngờ khả năng gặp lại cậu bé này.

Và một tuần sau, Ryan đã đứng trước cửa văn phòng.

Tự hào về sự kiên trì của Ryan, chúng tôi ngồi xuống với cậu và lên lịch cho cậu với công việc trồng cây và giáo dục cộng đồng. Thật kỳ diệu, cậu bé làm một cách say mê và trở thành một công nhân nhiệt tình. Sau đó cậu nhanh chóng có được một vị trí trong văn phòng và chẳng bao giờ muốn rời khỏi nơi đây nữa!

Tôi nghĩ rằng đây là lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy đang mang trách nhiệm như một người trưởng thành. Có lẽ bởi vì chúng tôi đã tin rằng trẻ em vẫn có thể làm bất cứ điều gì chúng muốn làm. Ryan trở thành tài sản quý của chúng tôi, và ngược lại, chúng tôi đã cho cậu trách nhiệm và quyền tự quản.

Ryan làm rất nhiều việc. Cậu giúp chăm sóc rừng cây của chúng tôi, trở thành một người giám sát việc trồng cây, nhập thông tin, trả lời thư cho bọn trẻ và ngay cả tham gia phụ giúp việc quyên góp.

Khi chúng tôi làm đơn xin kinh phí với Sở bảo vệ môi trường California, Ryan đã viết một lá thư tâm sự để ủng hộ. Với những đóng góp lớn như vậy, chúng tôi thấy được vai trò mới của Ryan ở hội "Những người Lính ngự lâm trên cây." Không có gì là không thể cả.

Với một phần kinh phí có được, chúng tôi dự định tổ chức một đội quản lý thanh thiếu niên chịu trách nhiệm xúc tiến chương trình khuyến khích tái sử dụng đồ phế thải cho những người dân ở El Segundo. Ryan trở thành đội trưởng của nhóm và chỉ trong vài tháng, cậu đã kêu gọi thêm mười hai cậu bé nữa tham gia.

Với vị trí chỉ huy mới này, cậu có một bài thuyết trình đầu tiên trước mọi người. Ryan và tôi đã tập dượt trong ba tuần cho bài thuyết trình này.

Khi Ryan đứng lên phát biểu, tôi thấy được sự hồi hộp của cậu. Ban đầu cậu hơi ấp úng, nhưng sau đó đã nhanh chóng tìm lại được sự tự tin trước sự ngưỡng mộ và tự hào của tôi. Cậu thật tuyệt vời! Khi Ryan kết thúc, mọi người đều vỗ tay tán thưởng, và ngài thị trưởng ca ngợi cậu như một "thị trưởng tương lai của El Segundo." Ryan nhìn tôi, đôi mắt sáng ngời và mặt đỏ ửng lên.

Cuối năm đó, cậu được bầu làm chủ tịch hội của chúng tôi và còn bay đến Seattle để tham gia hội thảo ở hội nghị quốc gia.

Ryan đã không nghĩ là mình có thể làm tốt bất cứ thứ gì trước khi cố gắng tham gia làm công tác tình nguyện. Thế nhưng, công việc quản thúc cho một kẻ hay rắc rối đã trở thành bảy trăm bảy mươi tám giờ tình nguyện không chỉ làm thay đổi cộng đồng mà còn làm thay đổi một cuộc đời.

Tara Church
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Re: Sống để yêu thương_nhiều tác giả

Postby DaMinhChau » November 4th, 2013, 10:54 pm

PHẦN CÒN LẠI TỪ ROGER



Đó là một ngày đẹp trời vào mùa hè 1988 ở California. Đó là một ngày mà bạn sẽ thấy mọi thứ trên thế giới này đều tốt đẹp.

Đứa con trai cả của tôi, Wally, bị chứng khó đọc và yếu thị lực, gọi điện cho tôi báo rằng nó đã đăng ký vào đại học. Thằng bé David muời bốn tuổi của tôi, bị tàn tật, đang ở trên máy bay bay đến Canada cùng với dàn đồng ca của nó. Và con gái tôi, Angela, hai mươi tuổi, cũng vừa mới đến Iceland cùng với nhóm truyền giáo thiếu niên của nó để dự định xây một ngôi trường dạy kinh thánh. Được đi chung với nhóm là điều vinh dự cho một đứa đang bị lòa mắt như nó.

Chỉ còn một đứa trẻ duy nhất ở nhà, đó là Roger, mười tám tuổi. Giọng nói trong trẻo và thái độ luôn vui vẻ của nó khiến mọi người không thể biết được là nó bị kém khả năng tập trung và tiếp thu. Nó rất hãnh diện khi dược chọn vào đôi hát của trường và có một việc làm trong mùa hè này.

Tôi không thể đòi hỏi để có thêm những đứa trẻ đáng yêu như vậy. Là một người mẹ độc thân, và cũng chẳng khá giả gì, nhưng may mắn là tôi đã ký được một hợp đồng dạy tiếng Tây Ban Nha cho cả mùa hè và mùa thu. Vâng, cuộc đời vẫn đẹp sao!

... Cho đến mười một giờ đêm thứ Bảy hôm đó.

Roger đáng lẽ đã về nhà từ lâu rồi. Có tiếng chuông điện thoại, và tôi cầu rằng đó là của nó.

"Con trai bà đang bị hôn mê, nó bị thưong rất nghiêm trọng", người quản lý của trung tâm chấn thương chỉnh hình thông báo cho tôi. "Bà hãy đến đây nhanh lên!"

Roger đang ngồi sau chiếc môtô của bạn nó thì tông phải một chiếc xe hàng. Bác sĩ nói rằng nó có rất ít khả năng tỉnh lại được.

Bác sĩ về thần kinh khẳng định: "Cậu bé sẽ không thể nào phục hồi lại được."

Thế nhưng, thật kỳ diệu, Roger đã chiến thắng mọi lời tiên đoán của bác sĩ, và mười bốn tháng sau nó đã có thể trở về nhà. Với sự giúp đỡ, nó đã có thể đi đến cửa trước. Và trong khi con tôi đang cố gắng để quay lại trường học, nó đã bị đặt vào một chương trình giáo dục đặc biệt.

Có một điều lạ lùng là tuy Roger gặp rắc rối với khả năng nhìn, nói, đi lại và sử dụng tay phải, nhưng nó rất quan tâm đến người khác. Với tất cả những thủ thách mà Roger đã trải qua, mọi người đều khâm phục trước sự nhạy cảm đối với mọi người của nó.

Trí nhớ và khả năng suy nghĩ của con trai tôi bị hạn chế, và những cơn tai biến đôi lúc càng làm khả năng ấy yếu đi thêm. Tuy nhiên nó vẫn có thể nhớ mua thiệp mừng sinh nhật cho một ông lão ở cạnh nhà hay mang thêm thức ăn cho đứa bạn ở trường hay quên mang bữa trưa cho mình. Những thầy cô ở trường hết sức trân trọng những sự giúp đỡ của con trai tôi đối với những người bị tàn tật nhiều hơn nó.

Một ngày nọ, một phóng viên báo chí đang viết về những giai đoạn kỳ diệu của chàng trai này đã hỏi nó: "Sau này anh sẽ muốn làm việc gì?"

Mọi lần khác Roger thường phải ấp úng và mất khá lâu để có thể nói được một câu hoàn chỉnh, nhưng lần này nó đã trả lời một cách ngắn gọn và rõ ràng: "Tất cả những gì tôi muốn là bằng cách nào đó có thể giúp đỡ được mọi người, đó là điều tôi muốn hoàn thành."

Những cơn tai biến ngày càng trở nên trầm trọng. Roger thường xuyên phải vào cấp cứu và nó cần một người luôn ở bên cạnh. Một hôm tôi phải bay đến thị trấn để dự một hội nghị, nhưng tôi vẫn yên tâm khi để Roger với Angela, David và một người chăm sóc thuê ở nhà.

Khi tôi về đến khách sạn, người tiếp tân nói với tôi rằng tôi có một cuộc gọi khẩn từ nhà. Tay tôi đã run lên khi bấm số, và người nhấc máy là con trai cả của tôi, Wally.

"Mẹ ơi, Roger bị lên cơn tai biến... em nó bị tràn dịch phổi... và... Roger đã... đã đi rồi mẹ ơi..."

Nỗi đau này quá lớn. Tôi cầu Thượng đến xin Người sự che chở và chỉ dẫn.

Bốn tuần sau, vào một đêm trong lúc tôi đang ngủ, lời nhắn của Thượng đế đã lay tôi dậy. Tôi nhảy ngay khỏi giường, chạy vào nhà bếp, lấy một cuốn sổ và bắt đầu viết. Tiếng động đã làm con gái tôi thức giấc.

"Mẹ ơi, mẹ không sao chứ? Bây giờ là ba giờ sáng đó", Angela la lên.

"Mẹ biết mẹ phải làm gì", tôi trả lời ngay. "Con có nhớ đến ước mơ của Roger được giúp đỡ mọi người không?" Angela gật đầu.

"Roger không biết là nó đã đang làm điều đó", tôi tiếp tục. "Mẹ đã nhận được hàng tá lá thư và những cuộc gọi điện thoại từ mọi người kể mẹ nghe rằng em con đã làm thay đổi cuộc đời họ như thế nào. Một trong những người bạn của em con có một ông ngoại cục cằn, và rất ít nói. Dạo này Roger đang dành thời gian chơi với ông cụ, nghe cụ kể về những câu chuyện chiến tranh và cười với những chuyện vui của ông cụ. Nó đã làm cho cụ cảm thấy mình quan trọng và vui vẻ trở lại. Gia đình họ rất biết ơn nó đấy."

"Và một nguời lái xe buýt kể cho mẹ nghe Roger đã tình nguyện giúp ông ấy giúp đỡ những học sinh phải ngồi xe lăn lên xuống xe hàng ngày, mặc dù chính nó cũng bị khập khiễng và nhìn kém."

Còn nhiều nữa những hành động giản dị nhưng cao cả của Roger mà những thầy cô, bạn bè kể về nó. Sau khi đọc cho Angela nghe vài bức thư như vậy, tôi nói: "Còn gì tốt hơn để làm cho Roger cảm thấy vui vẻ khi chúng ta tiếp tục những công việc của nó, tiếp tục giấc mơ, tâm nguyện của em con."

Tôi không thể giúp cả nhân loại, nhưng dĩ nhiên tôi có thể giúp hàng ngàn người.

Trong suốt hai mươi sáu năm chăm sóc những đứa con tàn tật của mình, lần đầu tiên tôi biết được những khó khăn trong việc đi lại, ăn ở, nghỉ ngơi... những thủ tục hành chính rườm rà cho vấn đề bảo hiểm và chăm sóc sức khỏe... những cuộc thảo luận gây bực tức về việc cung cấp dịch vụ giáo dục thích hợp cho những đứa trẻ bị tàn tật của tôi.

Và tôi hiểu được những thử thách mà mọi người tàn tật đang cùng chia sẻ: bị phân biệt đối xử, khinh miệt. Tôi đã đối mặt và giải quyết những trở ngại đó nhân danh những đứa con của mình - và bây giờ là lúc để giúp đỡ những người khác.

"Angela", tôi nói. "Mẹ sẽ mở một tờ báo với những thông tin và cảm nghĩ của mình để giúp đỡ những người tàn tật đạt được ước nguyện của họ, trở nên độc lập và sống tốt hơn."

"Và mẹ sẽ tình nguyện giúp đỡ riêng từng người, cũng như cách mà mẹ đã giúp đỡ các con; kinh nghiệm của chúng ta sẽ giúp được mọi người."

Angela gật đầu. "Mẹ định sẽ cống hiến cuộc đời mình cho điều này, phải không mẹ?", nó hỏi tôi nhưng cũng đã biết được câu trả lời.

"Ừ", tôi trả lời. "Để có thể làm được điều này mẹ sẽ tốn rất nhiều thời gian, sự kiên nhẫn, và cả sức khỏe nữa. Nhưng mẹ đã chấp nhận thử thách này rồi."

Vài tháng sau, tôi bắt đầu mở một tờ báo tuần với cái tên "Người thử thách". Lạc quan và tích cực, tờ báo chuyên viết về những đề tài liên quan đến những người tàn tật về xã hội, giáo dục, sức khỏe, pháp luật, thể thao, giải trí...

Rất nhiều độc giả đã gọi điện và gửi email cho chúng tôi nhờ giúp đỡ.Chắc chắn rằng Roger ở trên kia đang mỉm cười.

Diane Rodecker


Bạn không thể làm thay đổi chiều dài cuộc sống, nhưng bạn có thể làm thay đổi chiều rộng và chiều sâu của nó.

Evan Esar
IM LẶNG VÀ MĨM CƯỜI
Image Image
User avatar
DaMinhChau
SuperModerator
Huy Chương Thượng Hạng VI
Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Tin Tức Nử Hoàng VietDeThuong Đệ Nhất Âm Nhạc
Đệ Nhất Khóc Nhè   
6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership6 years of membership
Status:Offline
zodiac: Leo-Sư Tử
Mood: tired
Posts: 85682
Has thanked: 35286 times
Have thanks: 47079 times
Joined: September 7th, 2011, 12:15 am
Last Visit: September 24th, 2017, 12:23 am
Country: United States of America
    Windows 7 Firefox

Previous

Return to Quotes | Ca Dao, Tục Ngữ, Lời Hay Ý Đẹp

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest