Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-ST)

Read and learn ethnic origin Vietnamese | Hảy tìm hiểu và học hỏi nguồn gốc dân tộc việt

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » January 26th, 2015, 11:01 pm

Lịch Sử Việt Nam Có Vị Anh Hùng Trung Tá Nguyễn Văn Long
Cảnh Sát Quốc Gia Đã Vị Quốc Vong Thân Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975


Image

Máu Trung Tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ.


Tôi không hiểu, trong Dinh Độc Lập, Dương văn Minh và bọn hàng thần lơ láo đến mức độ nào trước ống kính xấc xược của bọn phóng viên cộng sản và trước những câu hạch hỏi hỗn láo của bộ đội giải phóng cấp tá.
Họ có nghe những tiếng súng danh dự, trách nhiệm, tổ quốc của lính văn nghệ diệt T-54 ở cầu Thị Nghè, của lính nhẩy dù cách cổng Dinh Độc Lập chẳng bao xa?
Chúng tôi vào trung tâm thành phố.
Dân chúng đang bu kín công viên dựng hai người chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam họng súng nhắm thằng vào Hạ Viện.
Những chiếc loa gắn trên cây cao đã oang oang giọng nói mới chào mừng giải phóng miền Nam.
Bài hát Tiến vào Sài gòn ta quét sạch giặc thù muốn rung chuyển thành phố. Nhưng trời vẫn thiếu nắng.
cộng sản đã tiếp thu Đài phát thanh, Bưu điện… Giọng nói cầy cáo của Lý Quý Chung và ca khúc Nối vòng tay lớn không còn nữa.
Chúng tôi lách đám đông. Dưới chân tượng đài của thủy quân lục chiến, xác một người cảnh sát nằm đó.
Máu ở đầu ông ta chẩy ra tươi rói. Người sĩ quan cảnh sát đeo lon Trung tá. ông ta mặc đồng phục màu xanh. Nắp túi ngực in chữ Long. Trung tá cảnh sát Long đã tự sát ở đây Cộng sản để mặc ông ta nằm gối đầu trên vũng máu. Phóng viên truyền hình Pháp quay rất lâu cảnh này. Lúc tôi đến là 14 giờ 30.
Dân chúng đứng mặc niệm trung tá Long, nước mắt đầm đìa. Những người không khóc thì mắt đỏ hoe, chớp nhanh.
Tất cả im lặng, thây kệ những bài ca cách mạng, những lởi hoan hô bộ đội giải phóng.


Trung tá Long đã chọn đúng chỗ để tuẫn tiết. Tướng giữ thành Sài gòn là Tổng trấn Sài gòn đã đào ngũ. Tướng giữ thành Sài gòn là Đô trưởng Sài gòn đã đào ngũ. Tướng giữ thành Sài gòn là Tổng giám đốc Cảnh sát quốc gia đã đào ngũ. Không có Hoàng Diệu, ở những trạng lịch sử tồi bại của thời đại chúng ta. Và trên những tiểu thuyết đấu tranh, những hồi ký chiến đấu của những con người tự nhởn sống hùng mọi hoàn cảnh, người ta không thấy một dòng nào viết về cái chết tuyệt vời của trung tá Cảnh sát tên Long.
cộng sản đã chẳng ngu dại phong anh hùng, liệt sĩ cho quốc gia. Họ độc quyền anh hùng, liệt sĩ. Ở những cuộc đấu thầu anh hùng, liệt sĩ quốc gia tại hải ngoại, chưa thấy một nén tâm hương tưởng mộ trung tá Long. Có lẽ, liệt sĩ đích thật không lãi lớn bằng liệt sĩ giả vờ thế thì thời đại chúng ta đang sống là cái thời đại gì nhỉ?
Nó không chịu, không thích vinh tôn cái thật, đã đành, nó còn nhởn chìm cái thật và vấy bẩn lên cái thật một cách thô bạo, ẩn ý và lạnh lùng.
Khi cái thật bị nhận chìm, bị vấy bẩn, cái giả nổi bật, sáng giá và chói lọi, thơm tho.
Như vậy, mọi giá trị về tinh thần, về đạo nghĩa bị nhởn chìm theo.
Rốt cuộc, bọn giả hình sống với cái giả của chúng, huyễn hoặc mọi người bằng cái giả với bạo lực của quyền uy hợp pháp và cả quyền uy ảo tưởng hậu thuẫn. Và người công chính thụ động, buông xuôi.
Cuối cùng, con cháu chúng ta sẽ chỉ biết liệt sĩ đất sét, anh hùng gian dối, vĩ nhân phường tuồng.

Tôi muốn biểu dương trung tá Long như Hoàng Diệu hôm nay, Hoàng Diệu của Sài gòn. ông ta đang nằm kia, dưới chân tượng đài thủy quân lục chiến Việt Nam anh dũng.


Máu trung tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ.
Cái chết của trung tá Long nếu chưa thức tỉnh được sự u mê của thế giới tự do thân cộng,
của bọn phản chiến làm dáng thì, ít ra, nó cũng biểu lộ cái khí phách của một sĩ quan Việt Nam không biết hàng giặc.

Tôi không mấy hy vọng cái chết của trung tá Long lay động nổi cái bóng tối vô liêm sỉ trùm đặc tâm hồn những ông tướng đào ngũ.
Chúng ta hãnh diện làm người Việt Nam lưu vong vì chúng ta còn Trung Tá Long không đào ngũ, không đầu hàng giặc và biết chết cho danh dự miền Nam, danh dự của tổ quốc....

- Tôi chứng kiến tự phút đầu.
- Ông nói sao?
- Tôi nhìn rõ ông ta rút súng bắn vào thái dương mình.
- Thật chứ?
- Đáng lẽ tôi phải nói dối.
- Tại sao?
- Vì nói thật lúc này không có lợi.
Tôi nghe hai người Sài gòn nói chuyện. Và tôi được nghe “Huyền sử một người mang tên Long” do một trong hai người kể.
Chuyện như vầy:
10 giờ 30, Dương văn Minh đọc lệnh đầu hàng, quân đội và cảnh sát tuân lệnh Tổng thống, lột quần áo, giầy vớ, nón mũ, vất súng đạn bỏ chạy về nhà mình hay nhà thân nhân của mình.
Một mình trung tá Long không lột chiến bào, không phi tang tích huân chương, không liệng súng đạn. Trung tá Long từ nơi nào đến, chẳng ai rõ. ông xuất hiện ở công viên trước Hạ Viện hồi 12 giờ. Ngồi trên ghế đá, ông ta trầm ngâm hút thuốc.
Rồi ông ta nhìn trước, nhìn sau, ngó ngang, ngó dọc.
Rồi ông ta đưa tay ôm lấy đầu, cúi thấp. Khi ấy, Sài gòn đã ồn ào tiếng hoan hô cộng sản giải phóng.
Bất chợt, ông ta đứng dậy, chậm rãi bước gần chân tượng đài.
Trung tá Long đứng thẳng. ông ta ngẩng mặt. Thản nhiên, ông ta rút khẩu Colt, kê họng súng vào thái dương mình bóp cò.
Tiếng đạn nổ trùm lấp tiếng hoan hô cộng sản.
Trung tá Long đổ rạp.
- Đó, diễn tiến cái chết của Trung Tá Long.
- Ông có mặt ở đây trước lúc trung tá Long xuất hiện?
- Phải. Tôi tuyệt vọng, không thiết về nhà nữa.
- Rồi sao?
- Dân chúng bu quanh xác trung tá Long. cộng sản chưa có thì giờ kéo xác ông ta đi. Phóng viên truyền hình Pháp thu cảnh này kỹ lắm.
Chỉ tiếc họ đã không thu được cái oai phong lẫm liệt của trung tá Long.
Họ đến quá chậm và họ chỉ quay phim một xác chết. ông hãy nhìn cho kỹ.
Trung Tá Long tuẫn tiết cùng chiến bào, cùng cấp bậc, cùng tên mình.
Tôi đã nhìn kỹ.
Lịch sử của chúng ta đã có những Vị Anh Hùng chỉ có tên mà không có họ.
Như Đô đốc Tuyết, Đô đốc Long… Hôm nay, chúng ta có thêm trung tá Long. Những ai sẽ viết lịch sử?


Và liệu sử gia đời sau có soi tỏ niềm u ẩn của Trung tá Long chảy máu mắt nhìn quê hương lạc vào tay quân thù mà bất lực cứu quê hương, mà chỉ còn biết đem cái chết tạ tội quê hương, dân tộc.
Đã hàng tỉ tỉ chữ viết về những chuyện khốn nạn, viết về những tên khốn kiếp, viết về những sự việc khốn cùng.
Dòng chữ nào đã viết về Trung tá Long?
Người ta đã viết cả pho sách dày cộm để nguyền rủa xác chết. Người ta cũng đã viết cả pho sách dầy cộm để suy tôn xác sống.
Người ta ồn ào.
Người ta vo ve.
Dòng chữ nào đã viết về Trung tá Long?
Ai đã làm công việc sưu tầm lý lịch đầy đủ của vị liệt sĩ đích thực này?
Than ôi, lịch sử đã hóa thành huyền sử.
Cho nên người ta nhìn quốc kỳ mà không cảm giác linh hồn tổ quốc phấp phới bay.
Chúng ta đang bị sống trong cái thời đại của những ông tướng đào ngũ, của những ông tổng trưởng đào nhiệm không hề biết xấu hổ. Thời đại của chúng ta còn đòi đoạn ở chỗ, kẻ sĩ và kẻ vô lại đồng hóa trong “lý tưởng” nguyền rủa xác chết và suy tôn xác sống.
Xưa, Hàm Nghi 8 tuổi, hỏi cận thần:
- Tay bẩn lấy gì rửa? Cận thần đáp:
- Nước.
Hàm Nghi hỏi thêm:
- Nước bẩn lấy gì rửa?
Cận thần ngơ ngác:
- Tâu bệ hạ, thần không hiểu.
Hàm Nghi nói:
- Nước bẩn lấy máu mà rửa!

Trung tá Long đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30 tháng 4 .
Lính nhẩy dù đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30 tháng 4.
Lính văn nghệ đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30 tháng 4 .

Những kẻ tạo ra ô nhục 30 tháng 4 lấy gì nhỉ?
Họ đang cầm ca, cầm a xếp hàng ngửa tay lấy cơm, lấy nước ở đảo Guam.
Biết đâu chẳng xẩy ra tranh cơm như tranh quyền bính. Và biết đâu chẳng bị ông quân cảnh Mỹ đen tặng một vài cái tát xiếc!
Những kẻ này vẫn thừa thãi vô liêm sỉ để họp bàn, hiến kết cứu nước. Lịch sử lại thêm vài phụ trang dơ bẩn.
Giải phóng quân đã đổ đầy trước thềm Hạ Viện. Cỏ đuôi chó hoan hô tưng bừng...


Dân chúng chiêm ngưỡng Trung Tá Long tản mạn. Trung Tá Long nằm nguyên chỗ ông ngã rạp cho máu rửa nhục Sài gòn. Giã từ liệt sĩ!
Vĩnh quyết liệt sĩ. Xin hãy phù hộ tôi kéo dài cuộc sống hèn để có ngày được viết vài dòng về Trung Tá.
Qua nhiều bài viết về Trung Tá Nguyễn Văn Long mà chúng tôi có dịp đọc trước đây, chúng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó còn thiếu sót, nếu không muốn nói là chưa thỏa mãn được những gì mà chúng ta muốn biết về Trung Tá Long.
Người mà chúng tôi nghĩ đến có thể bổ túc cho những thiếu sót đó không ai khác hơn là cựu Trung Tá Nguyễn An Vinh, nguyên Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc gia Đà Nẳng, người đã có thời gian dài được gần gũi với Trung Tá Long, trong phạm vi Bộ Chỉ Huy Khu I, cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Kính mời quý vị xem bài của cựu Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Nguyễn An Vinh ..


Sau chính biến 1 tháng 11 năm 1963 lật đổ nền Ðệ nhất Cộng Hòa, Quốc Gia trải qua một thời kỳ hỗn lọan.
Tại miền Trung, đặc biệt là Thừa Thiên Huế, họat động ngành an ninh trật tự hoàn toàn tê liệt. Chỉ trong vòng chưa đầy 3 năm mà đã thay đổi sáu Giám-Ðốc Nha Công An. Có ông chỉ tại chức 32 ngày. Hai Trưởng Ty Công An Thừa Thiên và Cảnh Sát Huế đều là cơ sở nòng cốt cộng Ssn, một vài tay chân của nhóm Phật Giáo Ấn Quang tranh đấu ly khai xuống đường phá rối.
An ninh trật tự hoàn toàn suy sụp.
Ðể đối phó với tình hình rối ren của vùng I, tháng 6 năm 1966 Trung Ương quyết-định bổ nhiệm Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đảm nhiệm chức vụ Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia, và ngay lập tức, ông cho chấn chỉnh lại những hoạt động của Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia tại địa phương đầy biến động này, đồng thời bổ nhiệm Quận Trưởng Cảnh-Sát Võ Lương giữ chức Giám-Ðốc Cảnh Sát Quốc-Gia Vùng.
Quận Trưởng Cảnh Sát Võ Lương là Giám-Ðốc thứ bảy kể từ năm 1963 và là người đầu tiên giữ vững đựơc kỷ cương trật tự sau một thời gian hỗn loạn quá dài.
Ðể mau chóng ổn định nhân-sự cũng như họat động, Ông cho lệnh di chuyển Nha Cảnh Sát Quốc Gia từ Huế vào Ðà-Nẳng. Ông cho tất cả nhân viên dễ dàng trong một tháng để thu xếp gia-đình.
Trong vòng một tháng đó, phần đông nhân-viên đã có đủ thì giờ để ổn định việc nhà cửa và chuyện con cái học hành.
Chỉ riêng Trung Tá Long, lúc ấy vừa được bổ nhiệm chức Chủ-Sự Phòng An Ninh Nội Bộ kiêm Thanh Tra, là còn loay hoay chưa kiếm ra nơi tá túc cho gia-đình.
Hết hạn 1 tháng, Ông không thèm xoay sở nữa mà đã sáng kiến thực hiện một việc cổ kim không giống ai:
Thấy có một khoảng đất công trống trên đường Duy Tân, giữa lòng Thành Phố, Ông dựng lên một cái chái lợp tôn, dựa lưng vào bức tường thành của một Công Sở. Ðó là nơi gia đình ông đang cư trú, không điện không nước.
Có hai nhân viên thuộc quyền ghé thăm thấy cả nhà ban đêm thắp hai ngọn đèn dầu lù mù, họ rủ nhau hùn tiền mua đến cho ông một cái đèn Manchon.
Ông từ chối nhất định không lấy, nói thế nào ông cũng không chịu, bắt họ đem đi trả lại.
Câu chuyện nhà ông Long thắp đèn dầu được nhiều người kể đi kể lại ở sở.
Một hôm nhân có dịp ngồi chung xe với ông Giám Ðốc lên họp Quân Ðoàn, tôi kể Ông nghe câu chuyện về cái đèn Manchon.
Ông Giám Đốc lắc đầu nói: “…tính của Long là vậy, tôi biết chả từ lâu, từ hồi còn làm bên Công An Liên Bang. Ðó là một người rất tốt, thanh liêm và cương trực, đông con nhà nghèo…”.
Từ lúc đó cho đến khi vào họp Ông không nói thêm lời nào. Ông lặng lẽ, dường như có điều tính toán suy nghĩ, ngó mông lung ra ngoài đường.
Tuần lễ sau, tôi ghé nhà Long thăm đã thấy có điện nước.
Hỏi ra thì biết trong lúc Ông Long đi làm, có 2 người tới bắt cho 2 bóng đèn và 2 lỗ cắm điện, một vòi nước. Họ không lấy tiền cũng không cho biết ai sai tới.
Tôi biết ngay là do sự can thiệp kín đáo của Ông Giám đốc.
Biết Ông không ra mặt tôi cũng làm thinh luôn.
Liền sau đó, trong một phiên họp khoáng đại, ông Giám Ðốc hỏi nhỏ tôi, nhà Long có điện chưa.
Tôi trả lời có rồi, có cả nước nữa. Ông gật đầu, mỉn cười nhìn về phía Long, nét mặt hiền lành khoan dung.
Ông vui vì đã giúp được thuộc cấp một việc tuy nhỏ nhưng rất cấp bách cần thiết.
Tính Ông quảng đại, kín đáo và chi-tiết. Nhiều khi làm ơn từ việc nhỏ đến việc lớn, không cần cho ai biết.
Dạo ấy, vì cơ sở mới dọn từ Huế vào, phòng ốc chưa đủ, Ông Giám-đốc cũng không có tư dinh phải ở tạm một phòng trong khách sạn Grand Hotel trên đường Bạch Ðằng.
Trong khách sạn có sẵn Restaurant. Ông thường dùng bữa vớí nhiều viên chức khác ngành, vừa ăn vừa luận bàn công việc.
Những lúc không mời ai, Ông gọi tôi tới ăn cơm chung.
Nhờ có chút khả năng giao-thiệp, quen biết nhiều người và luôn sẵn những chuyện tếu vô hại, Ông thường ngồi nhiều giờ với tôi, bàn về đủ mọi thứ, phần lớn là những việc trên trời dưới đất, không dính dấp gì tới công vụ.
Nhân một lúc vui vẻ, cởi mở, tôi nhắc lại chuyện Trung Tá Long và hỏi Ông lý do không cho Long biết việc Ông can thiệp bắt điện nước vào nhà.
Ông cườì rồi từ từ kể. Sau đây là những gì Ông Giám đốc Võ Lương nói về Trung Tá Nguyễn văn Long:





Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » January 26th, 2015, 11:46 pm

Lịch Sử Việt Nam Có Vị Anh Hùng Trung Tá Nguyễn Văn Long
Cảnh Sát Quốc Gia Đã Vị Quốc Vong Thân Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975


Image


“…Tôi biết Long từ những thập niên 1940, khi Anh ấy mới gia-nhập Ngành An ninh thời Tây.
Anh ấy nổi tiếng 1à siêng năng cần mẫn, kỷ-luật và trong sạch.
Lương bổng không đến nỗi tệ nhưng gia-đình đông con lại suốt đời không tơ hào những bổng lộc phi nghĩa nên thời nào cũng nghèo.
Cả đời ở nhà mướn. Ðúng ra, trước năm 1963 Anh ấy cũng có một căn nhà tương đối được, ở đường Phạm Hồng Thái, Thành Phố Huế. Nhà này có từ nhiều năm trước, có thể do cha mẹ để lạị.
Trước đảo chánh Ông Diệm, Anh ấy bị bắt giam trong vụ Gián Ðiệp Miền Trung do Phan Quang Ðông điều tra khai thác.
Trong thời gian bị ngưng chức không lương tiền hàng tháng, bà vợ đã phải bán căn nhà này để đong gạo cho gia đình…
Anh ấy sống rất chừng mực, lương thiện, không có khả năng xoay xở, lại càng không muốn xoay xở bậy bạ.
Nhũng lúc gặp khó khăn thì cắn răng chịu đựng, không hề muốn nhờ vả ai. Anh ấy rất khó chịu khi phải chịu ơn người khác.
Ðiều này giải thích được tại sao tôi không trực tiếp cho biết đã nhờ người bắt điện nước cho gia đình Anh ấy.
Chuyện nhỏ không muốn Anh ấy có mặc cảm mang ơn….
… Là viên chức kỳ cựu, phuc vụ trong ngành đã hơn 20 năm, Long có khá nhiều cơ hội để khá hơn, nhưng cơ hội nào Long cũng bỏ qua, có khi còn quyết liệt từ chối thẳng tay, nên đến bây giờ vẫn sống chật hẹp với đồng lương của một công chức.
… Long bị bắt giam trong vụ Gián Ðiệp Miền Trung năm 1962 nên sau khi Chính Phủ Ngô Ðình Diệm bị lật đổ, Long được cử ngay làm Trưởng Ban Công Tác Ðặc nhiệm điều tra tội ác và tài sản chế độ cũ cũng như của nhóm Cần Lao.
Nhiều người cứ tưởng dịp này Long tha hồ ân oán giang hồ. Nhưng trái với mọi suy đoán, Long hành xử trách nhiệm hoàn toàn vô tư, không nghe lời xúc xiểm, không thành kiến, cũng như không bới lông tìm vết.
Ðể tránh mấy tay môi giới chạy chọt xin xỏ đút lót lôi thôi, Long cắm trại luôn trong sở, thật khuya mớí lạch cạch đạp xe về nhà.
Dạo ấy cả gia-đình đã theo đạo Công Giáo, nhà thuê ngay kế bên Dòng Chúa Cứu Thế Huế.. Nhà Long cữa đóng then cài.
Long không tiếp bất cứ ai.
…Năm 1965, Long đưọc bổ nhiệm làm Trưởng Ty Công an Ðặc Biệt Bến Hải, đóng dọc theo Nam Vĩ Tuyến 17 thuộc Quận Trung Lương, Tỉnh Quảng Trị. Nhận việc chưa bao lâu thì Phòng Lương Bổng, Vật Liệu , Kế Toán đưa cho Long một phong bì đầy tiền. Long hỏi cái gì thì họ cho biết, như thông lệ từ trước, đây là số tiền bán bớt xăng nhớt và văn phòng phẩm nạp cho Trưởng Ty làm mật phí giao tế. Long đỏ mặt, trợn mắt đòi bỏ tù cả đám.
Từ đó hết ai dám léng phéng chuyện tiền nong lem nhem với Long…”
Kể đến đây Ông Giám Ðốc cườì thành tiếng và nói đùa: “…Nếu Long chịu nhận vàì ba mớ phong bì như thế thì đâu đến nỗi bây giờ phải cắm dùi đường Duy Tân. Nên nhớ Long đang là chức Trưởng Ty khi được lệnh di chuyển từ Quảng Trị vào Ðà-Nẵng.
Một Ông Tưởng Ty mà ngày trước ngày sau phải ở bụi ở đường thì thế gian chỉ có một Nguyễn văn Long mà thôi, không có người thứ hai.
Bổ nhiệm Long vào chức An Ninh Nội Bộ và Thanh Tra, tôi yên tâm nhưng cũng có nhiều anh khó chịu không vui đấy…”
Khi tôi hỏi về Vụ Gián Ðiệp Miền Trung , Ông cho biết vụ ấy không hẳn là có thật mà chỉ do Pháp cố ý dựng chuyện lên để phá rối.
Công việc của Phan Quang Ðông là huấn luyện và tung mạng lưới tình báo gián điệp ra Bắc hoạt động vùng Thanh Nghệ Tĩnh mà thôi.
Ðông không dính líu gì đến vấn đề nội chính và an ninh quốc nội. Ðông bị xử tử hình để bịt miệng, do áp lực từ cộng sản trong nhóm tranh đấu, gây rối Mìền Trung.
Không có vụ gián điệp thì Ðông cũng bị giết.
Hình như Long biết sự kiện này cho nên ngày xử bắn Phan Quang Ðông tại Sân Vận Ðộng Chi Lăng, mấy người bạn cùng vụ rủ Long đi coi, Long từ chối. Long nói:
“…chuyện Ðông có những điều chưa minh bạch, xét xử vội vàng và có quá nhiều áp lực.
Ðông đâu đáng tội chết!
Vả lại oán thù nên cởi, không nên buộc… Ông Giám Ðốc kết luận:…Long khắt khe sắt thép với chính mình nhưng khoan dung nhân hậu, công bằng và rộng lượng với kẻ khác, cả với kẻ vừa mới giam giữ mình…”

Năm 1970 , tôi bàn giao chức Chỉ Huy Trưởng cho Thiếu Tá Trần Hàng để ra Ðà-Nẵng.
Vừa nhận việc chưa được bao lâu thì Thành Phố chịu một cơn bão lụt Sóng Thần khủng khiếp chưa từng thấy trong cả trăm năm.
Mưa như trút nước. Sóng biển gầm thét dữ dội. Một phần đường trong thành phố ngập nước quá đầu gối. Giáp ranh phía Bắc Thành Phố là Bãi Thanh Bình thành một vùng nước mênh mông. Nhưng ngặt nghèo và nguy hiểm nhất là khu tạm cư Ngọc Quang. Khu này là một giải cát bồi thoai thoảỉ nằm dài giửa Bãi Thanh Bình và biển cả, không một bóng cây.
Từ tầm xa nhìn tới , toàn khu hoàn toàn biến mất, chỉ còn thấy lác đác ít nóc nhà nhấp nhô theo sóng dữ.
Gió rất mạnh, thổi giật từng cơn. Bộ Chỉ Huy Cành Sát Quốc Gia huy động toàn bộ lực lượng cơ hữu như Giang Ðoàn và trưng dụng thêm một số ghe thuyền tư nhân trong nỗ lực di tản dân chúng vào khu an toàn, lúc ấy là sân Trường Kỹ Thuật ở đường Cao Thắng và chung quanh 2 Thánh Ðường Họ Giáo Ngọc Quang và Giáo Xứ Thanh Ðức.

Qua máy truyền tin, Giang Ðoàn cho tôi biết gia-đình Trung Tá Long ở vào một khu nguy hiểm nhất. Nhà có thể bị cuốn trôi ra biển bất cứ lúc nào.
Cả gia-đình đã lên được đất liền nhưng Trung Tá Long đang ngồi trên một cái chõng tre, tay cầm chai rượu thuốc, nói là để ở lại giữ nhà, không chịu đi đâu hết.
Tôi nghe mà lạnh người. Cũng lại cái “Ông Trời sợ” này nữa. Tôi không thể quên vụ Ông cắm dùi ở đường Duy Tân năm nào và việc Ông Giám Ðốc Võ Lương kín đáo giúp đỡ bắt điện nước cho Long.
Tôi nhờ Giang Ðoàn ra tận nơi, đưa máy truyền tin cho tôi nói chuyện với Long. Nghe tiếng tôi, Ông nói ngay: Chào Ông Chỉ Huy Trưởng, tôi không sao đâu. Sau một hồi giải thích gần như năn nỉ, cuối cùng phải viện dẫn lý do an ninh cũng như xin Ông hợp tác để làm gương cho đồng bào.
Cuối cùng Ông mới chịu vào bờ.

Dọn dẹp bão lụt xong, dân chúng lo sửa sang những thứ đỗ nát. Tôi điện thoại cho Ông hỏi thăm nhà cửa hư hại ra sao. Ông trả lời tỉnh bơ: Nhà chỉ có mấy tấm ván, xẹp xuống rồi dựng lại lên, có chi mà hư hại. Tuần này tôi xin nghỉ mấy ngày phép và mất một mớ đinh là xong ngay.
Tôi bái phục cái thái độ bình tâm giản dị gần như bất cần của Ông, nhưng quyết định phải ra tận nơi coi cho biết. Tôi mặc thường phục cùng với mấy tay bài trừ du đãng đi Honda, luồn lách ra Ngọc Quang.
Tới nhà Ông Long, tôi hết hồn.
Căn nhà của Ông chỉ là một tác phẩm chắp nối vội vàng và lỏng lẻo gồm mọi thứ tạp nhạp không đáng gọi là vật liệu, góp nhặt từ nhiều nguồn gốc khác nhau.
Nhà nằm lọt vào khu vực tạm cư hỗn độn gồm các gia đình đổ về từ những vùng quê Quảng Nam mất an ninh. Giây điện và giây phơi áo quần chằng chịt.
Rất mau, tôi vụt nhớ đến một bản báo cáo của Cảnh Sát Ðặc Biệt về việc cộng sản cài người vào dân tị nạn và vụ xe ông Trưởng Phòng Ðặc Biệt Nha tên Diệp đi mua vật liệu bên Quận Ba bị đặt Plastic chết banh xác trên gần Chợ Cồn năm nào.
Thương Ông, tôi nhất định phải đưa Ông vào thành phố.
Ngay ngày hôm sau tôi nhờ các Phường Quận tìm dùm một miếng đất cho Ông Long cất nhà. Các nơi tìm được khá nhiều nhưng tôi chọn ra 4 chỗ. Tôi lái xe đưa Ông đi xem. Cả 4 chỗ Ông không chê nhưng ngần ngại không quyết định, viện dẫn nhiều lý do nghe cũng được. Chuyện không thể chậm trễ, tôi nói ngay: hay là Ông vô ở chung với tôi. Ông cười khẩy, tưởng tôi bực mình nói lời mỉa mai. Sự thực khi nói câu đó, tôi nghĩ đến khu đất trống sau tư dinh dành cho gia đình Chỉ Huy Trưởng số 37 Nguyễn Thị Giang, ngay trung tâm thành phố, sát tường rào Trường Nam Tiểu Học, có thể mở lối đi riêng.
Tôi chỉ cho Ông. Ông chịu liền nhưng còn bán tín bán nghi. Ðể xác nhận không phải chuyện bông đùa, tôi đưa Ông tới một trại cây đường Phan đình Phùng, nói với bà chủ chọn cho Ông một số cây ván thứ tốt, hoá đơn gởi cho tôi.
Tới đây Ông mới tin là chuyện thật và bắt tay tôi vui vẻ, nói lời cám ơn.
Không chờ đợi lâu, Ông cho tháo căn nhà từ Ngọc Quang, cha con chồng vợ cả gần chục người hớn hở dựng căn nhà mới. Chỉ trong vòng chừng 2 tuần là xong, điện nước từ nhà tôi câu qua. Gia đình Ông Long vui vẻ đã đành, phần tôi cũng vui không ít.
Những ngày tiếp theo, tôi chờ hoài không thấy trại gỗ đưa hóa đơn tới, hỏi ra mới biết: thấy tôi tận tâm, nể mất lòng, Ông chỉ lấy một ít ván gắn vào mặt tiền coi cho được còn bao nhiêu Ông mua các thứ tạp nhạp từ một bãi phế thải ở đường Ông Ích Khiêm chở mấy xe Ba Gác về, đóng phía trong phía ngoài khá tươm tất.
Một lần nữa tôi cảm phục tính lương thiện và sòng phẳng của Ông. Dọn vào nhà mới xong, ít lâu sau Ông thăng Trung Tá và được bổ nhiệm Chánh Sở Tư Pháp, tiếp tục phục vụ tại Bộ Chỉ Huy Vùng.
Từ đây Ông yên tâm ở bên cạnh nhà tôi và tôi cũng có cơ hội làm một chút quan sát:
Nhà Ông rất đông con. Một vợ một chồng, sinh 12 lần, nuôi 13 đứa, có cả cặp sinh đôi sau cùng, một trai một gái. Ông còn cưu mang thêm một đứa cháu mồ côi, anh nó đi lính tận trên Pleiku, giao luôn cho Ông giữ. Chưa hết.
Nhà còn có thêm một con heo con. Bà Long nói phải nuôi thêm con heo làm lợi, cho đứa cháu mồ côi thêm tiền ăn học.
Chuyện nhà Ông Long nuôi heo nhiều người không tin, đòi đến coi. Làm gì giữa thành phố, ngay cạnh tư dinh Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát mà lai có người dám nuôi heo.
Ai nói gì thì nói, hiểu rõ hoàn cảnh gia-đình, cùng cái lý do chân thật và tội nghiệp đối với Bà Long, tôi không phản đối. Mấy đứa con nhỏ của tôi cũng rất ưa thích con heo. Ði học về, tụi nhỏ chạy sang xem, cho heo ăn, trầm trồ khen heo sạch sẽ và mau lớn. Thấy các con ưa thích, tôi cũng vui. Bà Long lại càng vui hơn.
Ông Long dạy con rất nghiêm nhưng không hề ồn ào to tiếng. Ông ưa nói chuyện gương trung liệt người xưa và lấy chuyện sách đèn của các con làm trọng. Ông thường dặn con: dù hoàn cảnh nào cũng ráng kiếm cho được ba mớ chữ. Câu Ông thưòng nhắc đi nhắc lại với các con là: Khi nào cái đầu cũng ở trên. Cái đầu phải có kiến-thức để điều khiển toàn thân làm những việc khá hơn là việc tay chân lao động.
Những lúc rảnh rỗi nhà tôi hay sang chơi, khen mấy cháu học giỏi và thường dấm dúi cho các em chút đỉnh tiền để khi thì mua cái cặp sách, khi thì mua bộ áo quần.
Ðặc biệt đứa cháu mồ côi là nhà tôi thương nhất.
Ông Long có mấy con đã trưởng thành. Hai anh đi không quân, một thiết giáp, ba Cảnh Sát. Đứa đầu lòng tên Phụng, Sĩ Quan Biệt Ðộng Quân, tử trận. Thỉnh thoảng các cháu về phép, nhà tôi thường dặn dò phải cận thận giữ mình, đôi khi còn có chút ít tiền cho các cháu cà phê.
Những cử chỉ thương yêu nhẹ nhàng kín đáo như thế chỉ có các con và Bà Long biết, Ông Long thì không. Qua tôi, nhà tôi đã hiểu tính Ông Long rất tự ái và không ưa nhờ vả ai, dù là từ những người thân.
Trong năm năm sống cạnh nhau, Ông Long chỉ sang nhà tôi có một lần, đi chung với Ông Võ Hoàng, anh Ông Giám Ðốc Võ Lương. Lúc ấy tôi vừa cho thêm một người bạn khác, Ông Huỳnh Giáo cựu Trưởng Ty Công-An Quảng Tín làm căn nhà đằng sau , phía bên phải.
Nhà Ông Long bên trái. Ông Võ Hoàng là một nhà phong thủy cho biết hai căn nhà phía sau Tư dinh là một phối trí phong thủy tuyệt hảo, che chắn hết mọi bất trắc, rủi ro, không sợ đao kiếm cùng kẻ xấu chém lén sau lưng.
Ông Chỉ Huy Trưởng sẽ yên vị tại chức lâu dài. Tôi không biết nhiều về phong thủy, cũng không hẳn tin. Tôi chỉ muốn làm một việc tử tế khi có cơ hội để giúp cho hai người bạn mà tôi rất thương yêu và mến phục.
Sống bên nhà tôi lâu như thế mà gia-đình Ông Long không bao giờ xin ân huệ cho mình cũng như cho bất cứ ai. Họ sống lặng lẽ, âm thầm gần như cam chịu.
Bà Long thường nói đây là căn nhà vừa ý nhất từ trước đến nay và ao ước được ở đây mãi mãi..
Niềm ao ước bình thường giản dị ấy không được bao lâu thì Ðà-Nẵng thất thủ, cuối tháng ba 1975.
Tai trời ách nước đổ sập xuống, chúng tôi tan tác mỗi người một nơi.
Tôi thoát đi được trong gang tấc, theo một tàu Mỹ vào Cam Ranh. Tại đây dùng tàu đò dân-sự vào Vũng Tàu. Khi vừa mới từ bờ ra lại biển khơi, tôi gặp Ông Long đi trên một ghe đánh cá từ Ðà-Nẵng vào.
Tôi đổi tàu cùng Ông xuôi Nam. Về đến Saì-Gòn chia tay mỗi người một ngã. Tôi tìm cách cùng gia đình thoát thân lần nữa.
Qua tới Guam được mấy ngày thì được tin Long tự sát.
Tôi bàng hoàng xúc động, thương Ông suốt một đời lận đận và kết thúc tức tưởi thế kia.
Từ đó tôi bị thúc bách và tự cho như có bổn phận phải tìm thêm tin tức của Long:
Ở Mỹ, tôi theo dõi các báo lớn ngoại quốc có đăng trang bìa hình Long tự sát trước tượng đài Thủy Quân Lục Chiến khu tiền đình Trụ Sở Quốc Hội, sắc phục và cấp bậc Sĩ Quan Cảnh Sát ngay ngắn đàng hoàng, nhưng không có báo nào nói xác Long ai đem đi đâu.
Tôi cứ nghĩ thi thể vô thừa nhận đã bị vùi dập ở một xó xỉnh nào.?

Nhưng không. Khoảng hơn hai tuần sau, Bà Long nhận đươc giấy báo vào nhà thương Grall nhận xác. Nguyên do là khi tuẫn tiết, trong túi áo Long có thẻ căn cước địa chỉ 37 Nguyễn Thị Giang, Ðà-Nẵng. Nhà thương cứ theo địa chỉ đó mà báo tin.
Tôi nhớ là cái căn cước bọc nhựa ấy tôi đổi lại cho Long khi vừa mới dọn vào ở chung, đặc biệt có chữ ký của tôi làm kỷ niệm, không phải chữ ký của Thiếu Tá Chỉ Huy Phó như những căn cước khác. Tự nhiên tôi có chút suy nghĩ sao mà cái việc nhỏ nhặt như việc đổi cái thẻ căn cước bọc nhựa năm xưa lại đưa đến một sự việc quá quan trọng như thế.
Cái căn cước có chữ ký của tôi đó không phải vì nhu-cầu mà chỉ vì chút cảm tình, nhưng lại chính nhờ nó mà gia-đình nhận đươc xác của Long.
Ðây có phải chỉ là một diễn tiến tình cờ hay là một tính toán cẩn thận của Long. Giả thuyết thứ hai hợp lý hơn.
Ðà-nẵng mất mau quá, Long chưa kịp lãnh lương tháng ba nên nhà không có tiền vào Sàigon.
Tội nghiệp chỉ có cô Tâm, con thứ ba vào nhận xác.
Tới SàiGòn ngày 17 tháng 5 cô Tâm cùng với một người chị thứ hai tên Ðào và người em gái tên Thuận đang làm việc ở Sai-Gòn tới nhà thương Grall.
Tại dây nhân viên Bệnh Viện, như có được lệnh của Ban Giám Ðốc, đã dành mọi dễ dàng, chỉ vẽ tận tâm chu đáo và tỏ ra có thiện cảm đặc biệt với người chết.
Họ tắm rửa, thoa thuốc, uốn nắn và chăm sóc thi thể nhẹ nhàng tử tế đến độ làm các con cảm-động và ngạc nhiên.
Ngày chôn cất có ban hậu sự Nhà Thương sắc phục và xe tang đàng hoàng, khoan thai đưa tiễn tới Nghĩa Trang.
Tất cả đều hoàn toàn miễn phí. Thi hài được mai táng tại Nghĩa Trang Giáo Xứ Công Giáo Bà Quẹo với đầy đủ lễ nghi tôn giáo.
Có Linh-Mục đến làm phép xác.
Rõ ràng là cái chết công khai và lẩm liệt của một Anh Hùng vị Quốc vong thân, ngay lập tức đã có người trân trọng.
Ít năm sau gia đình cải táng. Lần này thì khăn tang trắng một vùng, đầy đủ vợ và các con, các cháu, xác được hỏa thiêu. Tro ký thác tại Nhà Thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài-Gòn, đường Kỳ Ðồng.

* * *
Ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975, khi biết mọi sự đã hỏng hết, nhiều Tướng Lãnh, Sĩ Quan, Binh Lính, Cảnh Sát và cả nhân- viên Dân Chính đã tự sát tại nhiều nơi và bằng nhiều cách, cách nào cũng nói lên chí khí bất khuất không đầu hàng, không để cho thân rơi vào tay giặc.
Nhưng cái chết của Trung Tá Nguyễn văn Long mới được cả thế giới biết đến mau nhất, gây xúc động mạnh nhất.
Long đã chọn cách thế, giờ giấc cho cái chết có mục đích tại một địa điểm không thể có nơi nào thích hợp hơn. Trước Tòa Nhà Quốc Hội, dưới chân Tượng Ðài Chiến Sĩ là nơi biểu tương Trái Tim đang thoi thóp của Miền Nam.
Ông đã nằm xuống đó để chấm dứt nhịp đập trái tim Ông.
Ông dâng hiến máu tươi và mạch sống cho Tổ Quốc. Khỏi cần phải luận bàn dông dài, cả thế giới cùng công nhận Long đã bình tĩnh sửa soạn cho cái chết từng chi-tiết.
Long mặc sắc phục, cấp bậc chỉnh tề, thẻ căn cước cài trong túi áo.
Trước lúc bắn vào đầu, Long đứng nghiêm, chào kính Tượng Ðài rồi khoan thai nằm xuống. Chỉ một phát súng dứt khoát và chính xác, Long anh dũng đền ơn nước.
Ðã một thời sống gần và làm việc chung, tôi thương mến Long lúc sinh thời, kính phục Long khi đã chết và sẽ mãi mãi nhớ Long. Cái chết của Long là một cái chết bất tử.



Image

Tưởng Niệm Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » June 5th, 2015, 11:06 pm

NHỮNG ANH HÙNG QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA


Đất nước Việt Nam anh hùng hào kiệt đời nào cũng có.
Những đấng tiền nhân tiên liệt đã chiến đấu và viết nên những trang sử chống xâm lược chói lọi nhất trong lịch sử nhân loại.


Image


Giở lại những trang sử chiến đấu dũng mãnh và hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nhân tưởng niệm ngày 30 tháng 4, là ngày nước Việt Nam Cộng Hòa không còn tồn tại, chúng tôi muốn kể lại cho các bạn trẻ Việt Nam công nghiệp chiến đấu và những giây phút chói chang cuối cùng của những vị thần tướng làm rạng danh nước Nam trên trường quốc tế: Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ.

Image

Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam


Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam là hậu duệ của dòng họ Nguyễn Khoa danh tiếng ở đất Thần Kinh Huế mà các cụ tổ từ đời này sang đời nối tiếp đều có công trạng giúp Chúa Nguyễn mở mang bờ cõi về phương Nam, mà điểm dừng là mũi Cà Mau.
Được hun đúc từ truyền thống ấy, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam thuở còn ở tuổi học sinh siêng năng chăm học, rất hiếu thảo với cha mẹ, ông thường nghiền ngẫm kinh Phật, sách triết học và Nho học.
Người cũng rất say mê hội họa, âm nhạc và giỏi về nhạc lý.
Sau này khi đã trở thành vị tướng Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh và rồi lên Tư Lệnh Quân Đoàn IV Quân Khu IV người nổi tiếng là vị tướng từ ái, thương lính yêu dân, rất được quân và dân Miền Tây kính trọng và yêu thương.
Mỗi lần Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nguyễn Khoa Nam bay đến các tiểu khu (tỉnh) hay các đơn vị chiến trường nào, ông cũng đều không muốn làm phiền thuộc cấp vì chuyện ăn uống. Lắm lúc ông chỉ cần vài trái bắp luộc là đã xong cho một bữa trưa.
Nếu ở Bộ Tư Lệnh thì người luôn luôn xuống Câu Lạc Bộ cùng dùng cơm với các sĩ quan, có gì ăn nấy.
Là một Phật tử thuần thành, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam ăn chay 15 ngày mỗi tháng, cố gắng tôn trọng những giới cấm, tránh sát giới nhưng vẫn chu toàn bổn phận của một người lính chiến đấu bảo vệ tổ quốc.
Bà con thân hữu đến thăm ông thì được, nhưng để xin ân huệ hay nhờ vả đều nhận được sự từ chối thẳng thắn.
Cuộc sống của người quá giản dị, không vợ con, không nhu cầu vật chất xa hoa, không gì hết, đơn giản đến mức trở thành huyền thoại.


Image

Tướng Dương Văn Minh


Tướng Dương Văn Minh, người được Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa bỏ phiếu đa số chấp thuận lên nắm quyến Tổng Thống vỏn vẹn chưa được 50 tiếng đồng hồ đã vội vã ra lệnh toàn Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa buông súng thôi chiến đấu từ 10 giờ sáng ngày 30 Tháng 4 Năm 1975.


Dưới Quân Khu IV (Miền Tây) các Tướng Lãnh của Quân ta nào đâu chịu đầu hàng một cách nhục nhã như vậy.
Đại cuộc không thành, thành mất thì Tướng phải Tuẫn Tiết theo thành.
Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam lên xe đi vào Quân Y Viện Phan Thanh Giản Cần Thơ thăm những chiến hữu thương binh của người lần cuối cùng.
Mối thương cảm vận nước đến hồi đen tối, chiến hữu gãy súng và thương phế binh chắc chắn sẽ bị quân địch tàn nhẫn đuổi ra nằm lê la trên hè phố bụi đất với những vết thương còn lở lói và rướm máu, đã làm cho đôi mắt của người sưng húp lên.
Đến tối Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam quay trở về dinh Tư Lệnh nằm bên bờ con sông Cái Khế và nhận được tin Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Phó quân Khu IV đã nổ súng Tuẫn Tiết trong văn phòng tại trại Lê Lợi.

Image

Trại Lê Lợi, Bộ Tư Lệnh Quân khu IV


Đến nửa đêm, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam trân trọng vận bộ lễ phục trắng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, với ngù vai, dây biểu chương, huy chương các loại gắn trên ngực áo, nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sau bàn Tư Lệnh.
Rồi người đưa khẩu Browning lên bắn vào màng tang, đầu người gục xuống về phía trái.
Ngày hôm sau, các sĩ quan còn ở lại Bộ Tư Lệnh đã đứng nghiêm chào người Anh Hùng rồi an táng thi thể người trong Nghĩa Trang Quân Đội Cần Thợ Trong đầu năm 1994, thân nhân của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam đã xuống Cần Thơ bốc mộ, hỏa thiêu và mang tro cốt đem về thờ trong chùa Gia Lâm trên đường Lê Quang Định, quận Gò Vấp, Saigon..

Image

Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng


Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Phó Quân Đoàn IV; Quân Khu IV đã tự sát trong văn phòng Tư Lệnh Phó tại Trại Lê Lợi nằm trên đường Hòa Bỉnh, Cần Thơ, trước Thiếu Tướng Nam vài tiếng đồng hồ. Tên tuổi của Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng được biết đến từ khi ông còn là một sĩ quan chiến đấu trên chiến trường Miền Tây và được xưng tụng là một trong những con mãnh hổ dũng cảm nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Từ chức vụ Đại Tá Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 31 thuộc Sư Đoàn 21 Bộ Binh, ông được điều động lên Quân Khu III làm Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh và được vinh thăng Chuẩn Tướng chỉ vài tháng trước khi chiến trận Mùa Hè Đỏ Lửa nổ lớn tại An Lộc trong năm 1972. Định mệnh đã chọn Chuẩn Tướng Hưng làm người tử thủ An Lộc và đánh thắng đến bốn sư đoàn địch, vang danh quân sử Việt Nam và chiến sử thế giới.
Hình ảnh dũng cảm và quen thuộc mà chiến sĩ tử thủ An Lộc ngưỡng mộ người Tư Lệnh của họ, là chiến sĩ Lê Văn Hưng đầu đội nón sắt, quần lính, áo thun màu ô liu, tay xách cây M16 như bất cứ một người lính khinh binh nào, làm việc 24/24 giờ một ngày bên chiếc đèn vàng mù mờ ánh sáng, hay ra chiến hào khích lệ tinh thần binh sĩ và tỉ mỉ giảng giải cách sử dụng súng chống chiến xa M72 để bắn xe tăng địch.

Dưới sự chăm sóc và chỉ huy của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam và Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Quân Đoàn IV gồm các Sư Đoàn 7, 9 và 21 Bộ Binh đã đem lại những ngày an bình cho người dân Miền Tây.
Hai vị Tướng đã là một cặp chiến binh kiệt xuất tạo nên bức tường thành vững chắc cho Quân Khu IV.
Cho đến cái ngày oan nghiệt 30 Tháng 4 Năm 1975, hai vị Tướng nhiều lần nhận được lời đề nghị khẩn thiết của người Mỹ muốn giúp hai vị và gia đình di tản sang Hoa Kỳ, nhưng cả hai vị Tướng đã khẳng khái từ chối. Cho đến 4 giờ chiều cùng ngày, hai vị Thiếu Tướng còn cố liên lạc với các đơn vị hỏi xem có nhận được lệnh hành quân và phóng đồ bố trí chiến đấu chưa. Tất cả đều trả lời không. Hóa ra viên đại tá được giao trọng trách chuyển lệnh đã bỏ trốn mất. Hai vị Tướng tức uất thở than cho vận nước. Danh từ đầu hàng từ đầu cho đến tàn cuộc chiến rất xa lạ với người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng vẫn với bộ quân phục tác chiến bộ binh màu ô liu trở lại văn phòng Tư Lệnh Phó gặp lại vợ con nói lời vĩnh biệt và ân cần khuyên nhủ bà Chuẩn Tướng phu nhân gắng cắn răng sống nuôi con, dạy dỗ con nên người, nói cho chúng biết về người cha đã chết như thế nào cho tổ quốc. Người cũng trân trọng từ biệt các chiến hữu:

"Tôi không bỏ các anh để đưa vợ con ra ngoại quốc. Tôi cũng không thể chịu nhục đầu hàng.
Các anh đã từng cộng tác với tôi, những lúc các anh lầm lỗi tôi có rầy lạ Xin các anh tha thứ cho tôi những lỗi lầm nếu có."


Những người lính ôm lấy lá cờ vàng và cây súng thân thương vào lòng khóc nức nở.
Họ biết giây phút vĩnh biệt người chủ tướng đã điểm. Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng cố xô đẩy đuổi mọi người ra ngoài, bình thản đóng kín cửa văn phòng lại.
Có tiếng súng nổ chát chúa từ bên trong vọng ra Bà Hưng và các chiến hữu phá cửa xông vào.
Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng nằm ngã người tựa vào giường nửa trên nửa dưới, hai cánh tay dang ra và giật mạnh, toàn thân run rẩy từng cơn, đôi mắt còn mở to uất hờn.
Người đã bắn vào tim để tỏ rõ tiết tháo một người Tướng lãnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Máu từ trong tim người thấm ướt mảng áo ngực và loang ra đỏ thắm tấm drap trắng.
Thời điểm người Anh Hùng thăng thiên đúng 8 giờ 45 tối ngày 30 Tháng 4 Năm 1975. Khoảng 11 giờ khuya, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam gọi điện qua chia buồn. Bà Thiếu Tướng Hưng nghe rõ tiếng thở dài của người Tư Lệnh phía bên kia đầu dây.
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » June 5th, 2015, 11:51 pm

NHỮNG ANH HÙNG QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA


Image

Thiếu Tướng Phạm Văn Phú


Trong cái ngày đau buồn ấy, tại bệnh viện Grall (Đồn Đất) Saigon, người ta đưa vào thi hài của Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh Quân Đoàn II; Quân Khu II, một chiến binh mà các cấp bậc đi lên đều được trao gắn vinh thăng tại mặt trận.
Thiếu Tướng Phạm Văn Phú đã uống thuốc độc chết cùng với vận nước.
Từ cái ngày người bị trọng thương và sa vào tay giặc ở Điện Biên Phủ tháng 5 năm 1954, rồi được trả về cho Việt Nam Cộng Hòa sau ngày ký Hiệp Định Geneva 20 tháng 7 năm 1954, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú đã thề với lòng là người thà chết chứ không chịu nhục nhã lọt vào tay giặc một lần nữa.
Lời thề ấy người đã giữ trọn, người chết đi mang theo một nỗi hận mất nước và một nỗi oan khuất về cuộc triệt thoái Quân Khu II không mong muốn.
Còn nhớ tại trận Điện Biên Phủ, toàn tiểu đoàn của Đại Úy Phạm Văn Phú chỉ còn có 100 tay súng mà phải ngăn chống một số lượng quân địch đông gấp hai mươi lần, ông dẫn quân lên đánh cận chiến với địch và giành lại được hơn 100 thước chiến hào.

Đại Úy Phạm Văn Phú và một số các sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn đều bị đạn địch quật ngã và một vài giờ sau đó bị sa vào tay giặc.
Trong thời gian bị giặc bắt làm tù binh, bệnh phổi của Đại Úy Phạm Văn Phú tái phát và ông mang bệnh lao. định mệnh vẫn còn muốn cho người anh hùng được sống, để tiếp tục chiến đấu cống hiến nhiều hơn nữa cho nền tự do của tổ quốc, sau tháng 7 năm 1954 Đại Phạm Văn Úy Phú được trả về cho Việt Nam Cộng Hòa.
Vị Tướng mảnh khảnh người, khuôn mặt xương nhưng có cái bắt tay mềm mại ấm áp ấy đã nhanh chóng trở thành một trong những vị Tướng xuất sắc nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, lần lượt đảm nhiệm những chức vụ quan trọng: Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Biệt, Tư Lệnh Biệt Khu 44 thuộc Miền Tây, Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh, và sau hết Tư Lệnh Quân Đoàn II; Quân Khu IỊ Chính là ở vị thế cực kỳ khó khăn này, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú phải đương đầu với nhiều vấn đề sinh tử có tầm vóc quốc gia, mà đã vượt ra khỏi quyền hạn nhỏ bé của ông.
Người ta cho rằng việc thất thủ Ban Mê Thuột là do lỗi thiếu phán đoán của Thiếu Tướng Phạm Văn Phú.
Người ta chỉ có thể dùng quân luật và quân lệnh để bắt buộc Thiếu Tướng Phạm Văn Phú thi hành lệnh rút quân, thậm chí đặt ông vào tình trạng bất khiển dụng vì lý do sức khỏe ngay trong ngày 14 tháng 3 năm 1975, hai ngày trước khi Quân Đoàn II rút quân ra khỏi cao nguyên. Thiếu Tướng Phạm Văn Phú đau lòng theo dõi các mũi tiến quân của địch, như những vết dầu loang nhanh chóng thấm đỏ hết hai phần ba lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.

Người biết cái sinh mạng nhỏ bé của mình cũng co ngắn lại cùng với số mệnh của đất nước.
Rồi khi những chiếc khăn rằn và những chiếc áo màu xanh rêu mốc đã tràn ngập khắp phố phường Saigon trong ngày 30 tháng 4 năm 1975, người chọn cái chết lưu danh thanh sử bằng cách uống độc dược, để tỏ rõ ý chí bất khuất của người làm Tướng và chứng tỏ cho đối phương biết rằng họ có thể chiếm được đất nhưng không có thể quy phục được tiết tháo của những Người Lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.


Image

Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ


Một trong những hồi ức rất đẹp và rất hào hùng mà Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ còn để lại trong chiến sử Việt Nam, là lúc ông cầm khẩu súng chống chiến xa M72 nhoài người lên khỏi hầm chỉ huy của Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng tại An Lộc bắn cháy một chiếc T54 chạy lần quầng sát một bên, trong lúc Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng đã thủ sẵn một trái lựu đạn trong tay để cùng chết với quân địch.
Đại Tá Lê Nguyên Vỹ đích thực là một khuôn mặt lừng lẫy của Miền Đông khi ông về phục vụ dưới cờ của Sư Đoàn 5 Bộ Binh từ năm 1968.
Đại Tá Lê Nguyên Vỹ nổi danh là một chiến binh quả cảm, một sĩ quan mẫn cán, năng nổ, có tài tham mưu và chỉ huỵ Sau chiến thắng An Lộc, Đại Tá Lê Nguyên Vỹ được đề bạt lên làm Tư Lệnh Phó Sư Đoàn 21 Bộ Binh, cho đến gần cuối năm 1974, sau một khóa học Chỉ Huy và Tham Mưu Cao Cấp bên Hoa Kỳ về, cái ghế và văn phòng Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh đang chờ đợi ông, cùng với chiếc lon mới Chuẩn Tướng.
Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ dưới con mắt nể trọng của chiến sĩ Sư Đoàn 5 Bộ Binh, là một vị chỉ huy siêng năng và đáng kính.
Người nổi tiếng thanh liêm và chống tham nhũng, bản tính của người bộc trực và dễ nổi nóng trước cái ác và cái xấu.
Một số sĩ quan trong Sư Đoàn làm chuyện càn quấy, ăn chận trên xương máu của chiến sĩ đều bị người trừng trị thẳng cánh.
Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ là một trong những vị Tướng hiếm hoi có tinh thần tự trọng cao độ, không bao giờ ỷ lại vào mọi sự trợ giúp từ phía Hoa Kỳ.
Người ta nhìn thấy ở ông một tinh thần tự lực cánh sinh và có nhiều sáng kiến khi phải đương đầu với những vấn đề khó khăn.
Về mặt quân sự, người có một tầm nhìn chiến lược rất bao quát và thường hay bày tỏ với các sĩ quan tham mưu:

"Tôi nghi ngờ chúng nó không đánh mình ngoài này mà sẽ tìm cách len lỏi đi thẳng về Saigon". Sự phán đoán đó về sau đã hoàn toàn đúng.
Một quân đoàn cộng sản Bắc Việt không giao chiến với Sư Đoàn 5 Bộ Binh, mà tìm cách len lỏi xuyên qua những điểm bố trí của sư đoàn, hối hả tiến về Saigon để dứt điểm Tướng Dương Văn Minh.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 họp tham mưu Sư Đoàn xong, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ và toàn ban Sĩ Quan ngồi bên chiếc máy thu thanh chờ nghe Tướng Minh đọc nhật lệnh quan trọng.
Trong thâm tâm Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, người cứ tưởng là Tướng Minh sẽ kêu gọi toàn quân chiến đấu đến cùng, hoặc di tản về Miền Tây tiếp tục đánh.
Thực chất chỉ là một bản nhật lệnh ngắn ngủi, khô khan, kêu gọi chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa các cấp buông súng, ai ở đâu thì ở đó và chờ binh đội cộng quân đến bàn giao.

Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ nghiến răng miễn cưỡng ra lệnh cho binh sĩ treo cờ trắng trước cổng căn cứ và cho thuộc cấp giải tán. Trước khi chia tay, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ đã mời các sĩ quan cùng ăn một bữa cơm cuối cùng với ông.
Nhìn khuôn mặt trầm buồn và ánh mắt u uất của vị Tư Lệnh, các sĩ quan đoán chắc thế nào ông cũng tử tiết để bảo toàn danh dự người làm Tướng, nên họ đã khéo léo giấu hết súng.
Bữa cơm vĩnh biệt được dọn ra, những hạt cơm trắng ngần trong khoảnh khắc đó dường như có vị mặn của máu và cứng ngắc như những hạt sỏi.
Mọi người còn đang dùng cơm thì Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ bỗng bỏ ra ngoài đi nhanh về hướng chiếc trailer dùng làm văn phòng tạm cho Tư Lệnh.
Các sĩ quan kinh hoàng nghe hai tiếng nổ đanh gọn phát ra từ chiếc trailer. Mọi người hối hả chạy ùa tới mở cửa thì thấy Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ nằm trên vũng máu và người đã thực sự ra đi, trên tay còn cầm khẩu Beretta 6.35 mà mọi người không nhớ là nó còn nằm trong chiếc trailer.
Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ đã bắn vào phía dưới cằm, đạn đi trổ lên đầu. Khi các sĩ quan và binh đội cộng sản vào tiếp quản doanh trại.
sĩ quan sư đoàn cao cấp của địch đã nghiêng mình kính phục khí tiết của Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ và nói: "Đây mới xứng đáng là con nhà Tướng."

Các chiến sĩ Sư Đoàn chuyển thi thể vị chủ Tướng ra an táng trong rừng cao su gần doanh trại Bộ Tư Lệnh.
Ít lâu sau, thi thể Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ lại được thân nhân bốc lên đem về cải táng ở Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, Saigon.
Năm 1987, bà cụ thân mẫu của Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ lặn lội vào Nam hỏa thiêu hài cốt của người Anh Hùng và đem về thờ ở từ đường họ Lê Nguyên tại quê nhà ở tỉnh Sơn Tây....
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » June 6th, 2015, 12:32 am

NHỮNG ANH HÙNG QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA


Image

Chuẩn Tướng Trần Văn Hai


Cũng với tấm lòng của những người mẹ thương con bao la mênh mông như đại dương, bà cụ thân mẫu của Chuẩn Tướng Trần Văn Hai tuổi già tấm lưng còng còm cõi với thời gian, đã mưu trí gạt được quân cộng đang tràn ngập trong căn cứ Đồng Tâm, Mỹ Tho, nơi đặt Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh đem được thi thể vị Tư Lệnh về Gò Vấp mai táng.
Bà rưng rưng nước mắt nghẹn ngào nhận gói di vật của con bà từ tay một vị Trung Ùy thuộc cấp, trong đó có một vài vật dụng cá nhân và số tiền hai tháng lương khiêm nhường của Chuẩn Tướng là 70.000 đồng.
Là một người con hiếu thảo, trước khi ra đi người còn cố gửi về cho mẹ số tiền nhỏ bé đó. Lúc còn sống Chuẩn Tướng Trần Văn Hai nổi tiếng là vị Tướng thanh liêm, cuộc đời thanh đạm không có của cải vật chất gì đáng kể, ngoài chiếc xe Jeep của quân đội cấp cho, thì khi người ra đi, người chỉ để lại cho hậu thế thanh danh Thần Tướng cùng tấm lòng sắt son đối với dân tộc và tổ quốc.

Tài năng của Chuẩn Tướng Trần Văn Hai được xác định bằng những chức vụ quan trọng trong hệ thống quốc gia như Tỉnh Trưởng Phú Yên, Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân, Tư Lệnh Phó Quân Đoàn II; Quân Khu II, Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia và sau cùng là Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh.
Đảm nhiệm những chức vụ cao tột như vậy mà người vẫn sống một cuộc sống bình dị, nghiền ngẫm kinh Phật, trên tay lúc nào cũng thấy những loại sách học hỏi khác nhau.
Chuẩn Tướng Trần Văn Hai cũng nổi tiếng là vị Tướng thương yêu và chăm lo cho đời sống chiến binh các cấp dưới quyền hết mực, thậm chí coi thường cả mạng sống.
Như câu chuyện đã trở thành huyền thoại về Đại Tá Trần Văn Hai, Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân, đầu năm 1968 đã cùng vài sĩ quan đáp phi cơ C123 ra tận chiến trường Khe Sanh và nhảy xuống, lặn lội ra tận từng chiến hào tiền tuyến thăm hỏi khích lệ chiến sĩ Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân, dưới những cơn mưa pháo rền trời của địch.

Năm 1974 định mệnh đã đưa Chuẩn Tướng Trần Văn Hai về làm Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh để tên tuổi của người lưu tại nghìn thu trong sử sách, bằng cái chết hào hùng mà đã làm địch quân kinh hoàng.

Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 chừng hơn một tuần, đích thân Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho máy bay riêng xuống rước Chuẩn Tướng Trần Văn Hai di tản, mặc dù Chuẩn Tướng Trần Văn Hai không phải là người thân cận hay thuộc phe phái của ông Nguyễn Văn Thiệu, điều đó cho thấy uy tín của người rất lớn. Chuẩn Tướng Trần Văn Hai thẳng thắn từ chối và cương quyết ở lại sống chết với chiến hữu của ông.
Chuẩn Tướng Trần Văn Hai trong ngày cuối cùng vẫn tươm tất uy nghi trong bộ quân phục tác chiến ngồi trong văn phòng Tư Lệnh chờ quân địch đến.
Người ôn tồn khuyên bảo sĩ quan và chiến binh thuộc cấp trở về với gia đình, nhưng có một số vẫn nhất quyết ở lại bảo vệ vị chủ Tướng của họ.
Vì họ biết Chuẩn Tướng Trần Văn Hai sẽ không bàn giao căn cứ Đồng Tâm, hoặc nếu có bàn giao thì cái phương thức ông làm sẽ không phải là phương thức kiểu đầu hàng. ...
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » March 19th, 2016, 2:40 am

Những Anh Hùng Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Việt Nam
Khóa 16 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà


Image

Các Khóa Sinh trình diện nhập học
Khóa 16 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam


Các Khóa Sinh Khóa 16 và thời gian thụ huấn

- Nhập Trường: Ngày 23 tháng 11 năm 1959. Tân khóa sinh nhập trường hơn 300 người.
- Thời Gian Thụ Huấn: Từ ngày 23 tháng 11 năm 1959 đến ngày 22 tháng 12 năm 1962.
- Mãn Khóa: Ngày 22 tháng 12 năm 1962 .
- Tốt nghiệp sĩ quan: 226 người.
- Vị Chủ Tọa: Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
- Tên Khóa: Khóa Ấp Chiến Lược.
- Thủ Khoa: Sinh Viên Sĩ Quan Bùi Quyền.

Năm thứ 1.

- Nhập học tại Trường cũ, gần Hồ Mê Linh - Mãn khóa tại Trường mới, trên đồi 1515, gần Hồ Than Thở.
- Chỉ Huy Trưởng: Thiếu Tướng Lê Văn Kim.
- Trong 8 tuần sơ khởi, một số tân Khóa Sinh bị loại vì lý do sức khỏe và lý lịch.


- Ngày 5 tháng 6 năm 1960, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đặt viên đá đầu tiên xây Trường mới trên đồi 1515.

Image

Tổng Thống Ngô Đình Diệm đặt viên đá đầu
tiên xây dựng Trường Võ Bị Quốc Gia mới


Năm thứ 2:

- Chỉ Huy Trưởng: Trung Tá Trần Ngọc Huyến (thay Thiếu Tướng Lê Văn Kim sau biến cố Chỉnh Lý ngày 11 tháng 11 năm 1960).
- 52 Sinh Viên Sĩ Quan, vì số điểm văn hóa dưới trung bình, mặc dầu điểm quân sự rất cao, đã được chuyển về thụ huấn Khóa 2 Trường Hạ Sĩ Quan tại Nha Trang, tốt nghiệp với cấp bậc Chuẩn Úy Hiện Dịch.
- Khóa đầu tiên được tuyển chọn về Hải và Không Quân từ cuối năm thứ 2.
Đại diện Bộ Tư Lệnh Không Quân lên Trường chọn 30 Sinh Viên Sĩ Quan, và đại diện Bộ Tư Lệnh Hải Quân chọn 15 Sinh Viên Sĩ Quan.
Những Sinh Viên Sĩ Quan này sau khi mãn khóa sẽ trình diện Quân Chủng liên hệ để theo học chương trình huấn luyện chuyên môn.

Đặc San Đa Hiệu:

Báo Đa Hiệu được hình thành do quyết định và chọn tên của Trung Tá Trần Ngọc Huyến. Thành phần Ban Biên Tập:
- Chủ Nhiệm: Sinh Viên Sĩ Quan Bùi Quyền Khóa16.
- Chủ Bút: Sinh Viên Sĩ Quan Hồ Xuân Quang Khóa 16.
- Tổng Thư Ký: Sinh Viên Sĩ Quan Nguyễn Duy Sự Khóa 16 (bút hiệu Sương Mặc Lam).
- Ban Biên Tập: Gồm các Sinh Viên Sĩ Quan Võ Tình Khóa 17, Võ Ý Khóa 17, Vũ Xuân Thông Khóa 17, Phan Nhật Nam Khóa 18, Nguyễn Ngọc Khoan Khóa 18 (bút hiệu Từ Thế Mộng).
- Trung Tá Trần Ngọc Huyến viết truyện dài kiếm hiệp, với các nhân vật “Xích Diện Thiền Sư với các môn đệ Thập Lục Lang, Thập thất Lang…”
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » March 20th, 2016, 1:37 am

Những Anh Hùng Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Việt Nam
Khóa 16 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà


Image

Doanh trại Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam trên đồi 1515


Năm thứ 3:

- Sau ngày Khóa 15 mãn khóa, kể từ ngày 3 tháng 6 năm 1961, Khóa 16 đảm trách Hệ Thống Tự Chỉ Huy Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam .
- Di chuyển sang doanh trại Trường mới. Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan gồm 2 Khóa 16 và 17.
- Ngày 23 tháng 11 năm 1961 Khóa 18 nhập học, K16 đảm trách huấn luyện Tân Khóa Sinh Khóa 18.
- Du hành quan sát: Thăm các quân trường (Pháo Binh, Hải Quân, Biệt Động Quân, Công Binh, Truyền Tin).
Thăm các Bộ Tư Lệnh Thuỷ Quân Lục Chiến, Sư Đoàn 5 Bộ Binh.
Quan sát Nhẩy Dù biểu diễn tại bãi Nhẩy Dù Củ Chi.
- Thụ huấn khóa Rừng Núi Sình Lầy nửa tháng tại Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ, Nha Trang.

Năm thứ 4:

Image

Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Đại Tướng Lê Văn Tỵ
duyệt qua đội hình Sinh Viên Sĩ Quan khóa 16


- Ngày 21 tháng 11 năm 1962 khóa 19 nhập học, Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan có 4 khóa: 16, 17, 18 và 19.
- Hoàn tất chương trình thụ huấn 4 năm thu gọn trong 3 năm 1 tháng theo chỉ thị của Tổng Thống Ngô Đình Diệm vì tình hình chiến sự.
- Tuyển chọn đơn vị. Các tân thiếu úy được phân phối:
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » March 20th, 2016, 2:17 am

Những Anh Hùng Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Việt Nam
Khóa 16 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà


ImageImage

Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Trần Ngọc Huyến
gắn cấp bậc Thiếu Úy cho Sinh Viên Sĩ Quan Thủ Khoa Bùi Quyền


Lục quân:

Lưu dụng tại Trường: Vì muốn duy trì các hệ thống chỉ huy và huấn luyện theo tinh thần cải tổ của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, 15 tân sĩ quan Khóa 16 được Bộ Chỉ Huy Trường đề nghị, Bộ Tổng Tham Mưu cho lưu giữ sau khi tốt nghiệp, để đảm nhiệm các chức vụ chỉ huy trong Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan và huấn luyện viên quân sự.
Sau đó, số sĩ quan này đã được thuyên chuyển về các đơn vị.
Thời gian sau lại có một số khác từ các đơn vị tác chiến được thuyên chuyển về Trường .
- Nhẩy Dù: 3 tân sĩ quan được tuyển chọn. Sau này được thuyên chuyển về thêm 2 sĩ quan K16.
- Thủy Quân Lục Chiến: 10 tân sĩ quan được tuyển chọn. 3 Sĩ Quan Khóa 16 khác cũng đã được thuyên chuyển về Binh Chủng.
- Biệt Động Quân: 13 tân sĩ quan được tuyển chọn.
- Lực Lượng Đặc Biệt: Không ai được tuyển chọn. Về sau, 3 Sĩ Quan Khóa 16 được thuyên chuyển về.
- Các Sư Đoàn Bộ Binh: 166 tân sĩ quan chọn phục vụ 9 Sư Đoàn Bộ Binh.


Image

Tân Thiếu Úy Khóa 16 tuyên thệ


Không Quân:

- 30 tân sĩ quan được chọn, tuy nhiên 2 người vì lý do an ninh nên Bộ Tư Lệnh Không Quân chỉ nhận 28 tân sĩ quan.
Trong số này có 11 sĩ quan theo khóa hoa tiêu trực thăng và 2 sĩ quan theo khóa hoa tiêu khu trục tại Hoa Kỳ.
Số còn lại theo học khóa hoa tiêu trực thăng tại phi trường Tân Sơn Nhất.
Gần cuối khóa, 2 sĩ quan qua ngành quan sát.
Sau có 1 sĩ quan từ Thủy Quân Lục Chiến thuyên chuyển về Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang, một thời gian lâu sau lên giữ chức Liên Đoàn Trưởng Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan Không Quân, và một sĩ quan Bộ Binh được tuyển về Không Quân phục vụ tại đơn vị phòng thủ căn cứ..
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » March 23rd, 2016, 2:46 am

Những Anh Hùng Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Việt Nam
Khóa 16 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà


Image

Tân Thiếu Úy Khóa 16 điễn hành qua khán đài


Hải Quân :

15 Tân Thiếu Úy Khóa 16 được thực tập trên các chiến hạm trong thời gian chờ nhập học Khóa 13 Hải Quân vào tháng 5 năm 1963.
Nhưng vì không đồng ý đeo Alpha trở lại, 8 Sĩ Quan Khóa 16 xin đổi Quân Chủng được Bộ Tổng Tham Mưu chấp thuận, chỉ còn 7 Sĩ Quan Khóa 16 nhập học Khóa 13 Hải Quân và tốt nghiệp ngành chỉ huy vào tháng 12 năm 1964.

III - Khóa 16 và những thành quả tổng quát:

Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975

Những Sĩ Quan Khóa 16 mang cấp bậc cao nhất: 6 Đại Tá, trong đó 1 Đại Tá tử trận, 1 Đại Tá bị bức tử trong trại tù lao động khổ sai cộng sản tại Hoàng Liên Sơn năm 1976, và 1 Trung Tá tử trận được truy thăng Đại Tá.

Những Sĩ Quan đảm nhiệm các chức vụ quân sự tại:

- Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam: Các sĩ quan cán bộ Trung Đoàn Trưởng, Tiểu Đoàn Trưởng, và Đại Đội Trưởng của Trung Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan; Trưởng Phòng Điều hành quân sự vụ, và các Sĩ Quan Huấn Luyện Viên các bộ môn quân sự.

- Không Quân: 1 Không Đoàn Trưởng, 1 Không Đoàn Phó, 6 Phi Đoàn Trưởng, 1 Tham Mưu Phó An Phi Sư Đoàn, 1 Trưởng Phòng kế hoạch Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn Kiểm Báo, 1 Trưởng Phòng Thống Kê & Huấn Luyện Bộ Chỉ Huy Hành Quân Không Quân, 1 sĩ quan phòng thủ căn cứ, 1 Liên Đoàn Trưởng Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan thuộc Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang.

- Hải Quân: 3 Hạm Trưởng, 1 Chỉ Huy Trưởng của Bộ Tư Lệnh Hải Quân, 1 Chỉ Huy Trưởng Căn Cứ Hải Quân Nha Trang, 1 Sĩ Quan Đại Diện Hải Quân tại Bộ Tổng Tham Mưu, 1 Sĩ Quan Đại Diện Hải Quân tại Trung Tâm Phát Triển Khả Năng Tác Chiến.


- Bộ Tổng Tham Mưu: Trưởng Ban các Phòng, Sở và Tổng Hành Dinh, Đại Đội Trưởng Đại Đội 1 Quân Cảnh.

- Nhẩy Dù: 2 Lữ Đoàn Trưởng, 1 Lữ Đoàn Phó, 1 Tiểu Đoàn Trưởng.


- Thủy Quân Lục Chiến: 2 Lữ Đoàn Trưởng, 2 Lữ Đoàn Phó, 3 Trưởng Phòng Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, 5 Tiểu Đoàn Trưởng, 1 Lữ Đoàn Trưởng và 1 Lữ Đoàn Phó mất tích, 1 Lữ Đoàn Trưởng chết trong trại tù lao động khổ sai của cộng sản tại Bắc Việt.

- Lực Lượng Đặc Biệt: 1 Chỉ Huy Trưởng Đoàn Công Tác 11 thuộc Sở Công Tác Nha Kỹ Thuật Tổng Tham Mưu, 1 Phụ tá B Trưởng KonTum, 1 Huấn Luyện Viên Lực Lượng Đặc Biệt tại Long Thành, 1 Chỉ Huy Toán.

- Biệt Động Quân: 1 Liên Đoàn Trưởng và một số Tiểu Đoàn Trưởng.

- Bộ Binh: 7 Trung Đoàn Trưởng (2 tử trận và 1 bị cộng sản Hà Nội sát hại trong trại giam ở Miền Bắc) và một số Trưởng Phòng cấp Sư Đoàn, Trung Đoàn Phó, Liên Đoàn Trưởng Địa Phương Quân.


* Nha Quân Pháp: 1 Giám Đốc Quân Lao, 1 Chỉ Huy Trưởng Trại Giam tù phiến cộng.

* Chức vụ hành chánh: 2 Tỉnh Trưởng, và 27 Quận Trưởng (6 Quận Trưởng đã hy sinh)
Một số Trưởng ty các Bộ trong chính phủ. Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát, và 4 Quận Trưởng Cảnh Sát.

- Chức vụ Dân Cử: 3 Nghị Viên.

- Bằng cấp đại học: 3 người, 1 đậu Cao Học Khoa Học vi tính (mất cuối năm 1992), 1 thương binh loại 2 giải ngũ, đậu Kỹ Sư Công Nghệ tại Trung Tâm Kỹ Thuật Phú Thọ, đậu thêm Cao Học Đông Y tại Hoa Kỳ, và 1 đậu bằng cử nhân Luật Công Pháp, năm thứ nhất cao học.


Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975

Đa số Sĩ Quan Khóa 16 bị đi tù lao động khổ sai của ộng sản, ngoại trừ 1 số ít may mắn di tản.

* Vượt thoát lao tù cộng sản thành công: Trung Tá Nguyễn Phú Thọ.

* Chết trong lao tù cộng sản: Đại Tá Đặng Phương Thành, và Trung Tá Nguyễn Đằng Tống.
* Tử trận: 50 người
* Tổng số các Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 16 đã qua đời: 79 người
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » March 23rd, 2016, 3:05 am

Những Anh Hùng Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Việt Nam
Khóa 16 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà


IV. Khóa 16 những sự kiện và thành tích đặc biệt

Những Thương Vong Đầu Mùa.


Vì tình hình chiến sự do cộng sản bắc việt gây ra từ đầu thập niên 1960, Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà theo lệnh của Tổng Thống, đã cho rút ngắn chương trình huấn luyện, khởi đầu từ Khóa 16, giảm từ 4 xuống 3 năm, và các Khóa 17,18,19,20,21 và nửa Khóa 22 xuống 2 năm.
Mấy năm đầu sau khi mãn khóa, các sĩ quan Khóa 16 đã hứng chịu nhiều thương vong.

Sau đây là một số hy sinh đáng nhớ:


Image

Thiếu Úy Nhữ Văn Hải

Thiếu Úy Nhữ Văn Hải Sư Đoàn 21 Bộ Binh Sĩ Quan tử trận đầu tiên của Khóa 16.
Đêm 21 tháng 3 năm 1963, Thiếu Úy Hải, Đại Đội Phó một Đại Đội thuộc Trung Đoàn 48 Sư Đoàn 21 Bộ Binh trú đóng tại đồn Biện Nhị, quận Thới Bình, An Xuyên, bị Tiểu Đoàn U Minh việt cộng bao vây tấn công vào tràn ngập, Thiếu Úy Hải bị trọng thương, bị bắt, nhưng không chịu quy hàng, bị tra tấn cho đến chết, lúc đó mới 23 tuổi.
Do gương can đảm cao độ, Trung Tá Trần Ngọc Huyến, Chỉ Huy Trưởng Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam khi biết chuyện này đã đặt tên cho Câu Lạc Bộ trước cổng Trường là Câu Lạc Bộ Nhữ Văn Hải...

Thiếu Úy Lý Văn quãng Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù tử trận tháng 4 năm 1963 lúc 26 tuổi.

Thiếu Úy Nguyễn Tấn Mỹ Trung Đoàn 44 Sư Đoàn 23 Bộ Binh tử trận giữa năm 1963.
* Thiếu Úy Hồ Văn Quang Trung Đoàn 45 Sư Đoàn 23 Bộ Binh tử thương giữa năm 1963.
* Thiếu Úy Nguyễn Thế Đức tử thương ngày 1tháng 4 năm 1963.
* Thiếu Úy Trần Thiện Gái, Sư Đoàn 1 Bộ BinhTrung tử trận tháng 5 năm 1963 lúc vừa qua 24 tuổi, tại Căn Cứ A Lưới.

phía Tây Thành Phố Huế. Vài năm sau đó, một con đường trong Thành Nội được mang tên: TRẦN THIỆN GÁI.
* Thiếu Úy VŨ CHẤN HÙNG Bộ Binh, tử trận ngày 25-11-1963.
* Thiếu Úy TRẦN TRỌNG MINH tử trận ngày 27-10-1963.
* Thiếu Úy TRỊNH AN THẠCH Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến, tử trận ngày 6 tháng 12 năm 1963, mới 24 tuổi.
* Trung Úy BÙI THANH TÂM ư Đoàn 22 Bộ Binh, tử trận tại đồi Dương Liễu, Tam Quang, năm 1965.
* Thiếu Úy LÊ ĐỨC RIỆP, tử trận ngày 27 tháng 7 năm- 1964.
* Thiếu Úy NGUYỄN PHƯƠNG SANH, tử trận tháng 7 năm 1964.
* Thiếu Úy TRẦN NGỌC SƠN, tử trận ngày 8 tháng 4 năm 1964.
* Thiếu Úy BẢO SUNG Thiếu Úy PHAN VĂN TÂN. Cả 2 là phi công trực thăng H-34 bay chung 1 phi vụ hành quân ngày 3 tháng 12 năm 1964, Thiếu Úy Sung là phi công chính, Thiếu Úy Tân phi công phụ. Trực thăng bị hỏa tiễn việt cộng bắn cháy, đã cùng tử trận.
* Trung Úy NGUYỄN VĂN NHƯỜNG Không Quân, phi công trực thăng, Phi Đoàn 217 Tải Thương.
Trong một phi vụ tải thương tháng 9 năm 1964 tại Bời Lời, vùng Tam Giác Sắt, trực thăng bị đich bắn bốc cháy, Trung Úy Nhường bị phỏng nặng lúc mới 26 tuổi, mang thương tật suốt đời, mất năm 2014 tại Việt Nam, thọ 77 tuổi...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 5026
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2752 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: May 7th, 2017, 7:26 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

PreviousNext

  • Similar topics
    Replies
    Views
    Author

Return to History & Culture Of VietNam | Lịch Sử & Văn Hóa Việt Nam

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests