Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-ST)

Read and learn ethnic origin Vietnamese | Hảy tìm hiểu và học hỏi nguồn gốc dân tộc việt

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » November 17th, 2014, 12:29 pm

Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan và bức ảnh hành quyết


Trước hết, xin được nói rõ, tác giả bài viết này, Nguyễn Ngọc Chính, và Nguyễn Ngọc Loan chỉ là sự trùng hợp họ và đệm chứ hoàn toàn không có mối liên hệ nào. Tôi chỉ là anh trung úy giảng viên Anh ngữ quèn dưới thời VNCH trong khi Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan (1930 – 1968) là Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia kiêm Giám đốc Nha An ninh Quân đội, phụ trách Đặc ủy Trung ương Tình báo...

Tướng Nguyễn Ngọc Loan là người đã cầm súng bắn thẳng vào đầu một đặc công Việt Cộng, có người xác nhận đó là đại úy Bảy Lốp (Nguyễn Văn Lém), có người lại nói đó là Bảy Nà (Lê Công Nà).

Image

Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan hành quyết đặc công Bảy Lốp
hay Bảy Nà ngay trên đường phố Sài Gòn vào năm 1968.


Theo thông tin từ một cuốn phim tài liệu của Việt Nam mang tên “Từ một tấm ảnh” (1), khi bài báo của phóng viên hãng Novosty đặt câu hỏi về tình hình gia đình Bảy Lốp, đại tá Nguyễn Phương Nam, nguyên cán bộ Sở Ngoại vụ thành phố Hồ Chí Minh, người có nhiều quan hệ với đặc công, cho biết: “Ngày mồng nột Tết Mậu Thân có một mũi tấn công của quân Giải phóng miền Nam vào Bộ Tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng Hòa và người chỉ huy là Bảy Lốp, chỉ huy phó là Hai Ly, theo đó Bảy Lốp bị bắt và bị đưa đến Bộ Tư lệnh cảnh sát dã chiến Việt Nam Cộng Hoà, nhưng không rõ Bảy Lốp bị đưa đi đâu".

Kết hợp với tin của phóng viên người Nhật lúc đó thì có một đặc công VC bị cảnh sát dã chiến VNCH đưa đến đường 20 cũ (tức đường Lý Thái Tổ hiện nay) và bị bắn.
Ông Nguyễn Phương Nam phóng to bức ảnh và cho rằng gần chỗ bị bắn có một tiệm giày cách khoảng 100m.
Từ đó, ông đi tìm tung tích gia đình Bảy Lốp. Vào năm 1985, đoàn của đảng Cộng sản Nhật Bản đã sang thăm và tìm hiểu vấn đề.
Nhờ bức ảnh của đoàn Nhật, vợ Nguyễn Văn Lém khẳng định đó là chồng mình và bà cho rằng “chồng (bà) đã bị Nguyễn Ngọc Loan bắn năm 1968”.

Image
Bà Nguyễn Thị Lốp


Nguyễn Văn Lém (Bảy Lốp) là một đại úy đặc công VC tham gia tấn công Sài Gòn vào Tết Mậu Thân 1968 hay còn gọi là Tổng tiến công Mậu Thân. Theo nhiều người và nhiều nguồn tin, Bảy Lốp chính là người bị bắt và bị bắn chết bởi Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan gần khu vực Chùa Ấn Quang, Chợ Lớn, góc đường Sư Vạn Hạnh và Ngô Gia Tự trong bức ảnh nổi tiếng Saigon Execution của Eddie Adams.

Theo phim tài liệu “Từ một tấm ảnh”, việc khẳng định người bị bắn là Nguyễn Văn Lém được hỗ trợ bởi các xác nhận từ đồng đội: Đại tá Nam Hà, Bộ tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh. Ông Nam Hà xác nhận người trong ảnh ‘giống’ Nguyễn Văn Lém. Xác nhận từ vợ là bà Nguyễn Thị Lốp: người trong ảnh bị bắn có áo carô bị đứt nút mới khâu, hai lỗ tai và trán ‘giống’ Nguyễn Văn Lém, nhưng mặt bị bầm giập nhìn không ra và không chắc là giống Nguyễn Văn Lém.

Phim “Từ một tấm ảnh” cũng đưa ra một điểm lý thú phía sau bức ảnh Saigon Execution: Bảy Lốp có 3 người con (hai gái một trai), người con gái thứ hai có tên Nguyễn Ngọc Loan, trùng với tên người đã xử bắn bố! Cô Nguyễn Ngọc Loan đã có gia đình, vào thời điểm năm 1998 sống ở quận Tân Bình, làm nghề bán tạp hóa và đã được phỏng vấn trong phim tài liệu này.

Cũng xin nói thêm, sau năm 1975, có tới 8 người đàn bà đứng ra nhận mình là vợ của Nguyễn Văn Lém. Tuy nhiên, cho đến nay, hài cốt của viên đặc công này vẫn chưa được tìm thấy dù anh đã được phong tặng danh hiệu Liệt Sĩ.

Nhiều người và nhiều nguồn tin lại cho rằng chính Lê Công Nà, chính trị viên quận đội kiêm phó chỉ huy quận 5, thành phố Sài Gòn - Gia Định, tức Bảy Nà, mới là người trong bức hình Saigon Execution.

Giả thuyết về Lê Công Nà được đưa ra từ năm 1998, theo bộ phim nói trên thì chưa thể khẳng định chính xác người bị bắn tên gì: “Chuyện xảy ra vào năm Mậu Thân - 1968, một chiến sĩ Cách mạng bị đem ra xử tử ngay trên đường phố Sài Gòn. Lúc đầu, người ta cho rằng người chiến sĩ bị ấy là đồng chí Bảy Lốp nhưng sau này, có nguồn tin cho rằng người chiến sĩ ấy không phải là Bảy Lốp mà là Bảy Nà”.

Qua xác nhận từ người thân, ông Lê Công Tứ, anh ruột của Lê Công Nà, đã khẳng định người trong ảnh chính là em của mình Lê Công Nà (Nè). Qua hình ảnh phỏng vấn trong phim, người xem có thể nhận ra hai anh em rất giống nhau.

Bà Phạm Thị Sứ, tức Năm Bắc, nguyên bí thư quận ủy quận 5, xác nhận rằng sáng mồng 2 Tết, tại Vườn Lài, nơi tiểu đoàn 6 đóng quân hôm mồng Hai Tết, bà đã thấy Lê Công Nà còn mặc áo carô, hai bên có cười chào hỏi nhưng không kịp nói chuyện.

Bà Trương Thị Tý, 85 tuổi, nguyên là cơ sở nuôi dưỡng Bảy Nà (Nè) hoạt động nội thành, nhận ra người trong bức ảnh chính là Bảy Nà. Bà còn khẳng định trường hợp Trần Quốc Thảo cách 50 năm bà còn nhận ra, trường hợp Bảy Nà chỉ mới hai mươi mấy năm nên theo bà không khó để nhận dạng.

Image

Bảy Lốp hay Bảy Nà khi bị bắt


Bên cạnh đó, cũng có rất nhiều giả thuyết về thời gian và địa điểm xảy ra sự kiện. Về thời gian, có hai nguồn thông tin khác nhau: Theo BBC và một số tờ báo khác, bức ảnh được chụp ngày 1/2/1968, tức mồng Một Tết Mậu Thân. Nhưng theo Lê Ngọc Cung, cựu phóng viên AP đi cùng tướng Loan, đó là ngày 5/2/1968, tức mồng 5 Tết Mậu Thân. Ông Cung giải thích trong phim đã dẫn: “…khi đó chiến sự đã bớt phần nguy hiểm nên phóng viên mới được đi theo”.

Về địa điểm, có ba thông tin khác nhau: (1) BBC và nhiều nguồn tin khác cho là bức ảnh được chụp tại vùng Chợ Lớn; (2) Theo phóng viên Lê Ngọc Cung, địa điểm là tại ngã tư Ngô Gia Tự và Sư Vạn Hạnh; (3) một số thông tin khác lại xác định địa điểm hành quyết là đường Lý Thái Tổ, gần Ngã Bảy.

Image

Bức ảnh được phóng to


Bức ảnh ‘Hành quyết tại Sài Gòn’ (Saigon Execution) của phóng viên ảnh Eddie Adams đã xuất hiện trên trang nhất báo chí quốc tế ngay sau khi được chụp. Cùng lúc ấy, phóng viên đài ABC của Úc, Neil Davis, cũng quay được một đoạn phim.

Theo lời kể của Neil Davis trong cuốn hồi ký ‘In the Frontline’ thì: “…Tướng Loan cầm khăn lau mặt, vẫy tay kêu các tùy tùng tránh ra, đi đến bên Bảy Lốp, không nói một lời, Loan quăng điếu thuốc và móc khẩu súng lục ra. Ông ta lấy tư thế của một xạ thủ, cánh tay phải giơ thẳng và, ở khoảng cách có lẽ 1 mét, bắn vào thái dương của người tù binh này”.

Bức ảnh của Eddie Adams đã tạo ra một làn sóng phẫn nộ khắp thế giới, vượt xa sự tưởng tượng của người chụp. Dư luận xôn xao, nhiều người đã bị sốc khi nhìn vào bức ảnh. Điều quan trọng hơn cả, bức ảnh đã thực sự đẩy mạnh phong trào phản chiến đang âm ỉ tại Mỹ. Viện Gallup vào giữa tháng 3/1968 cho biết trước Tết Mậu Thân có 1/5 số người được hỏi đã nhận mình là ‘diều hâu’ (ủng hộ chiến tranh), nhưng sau khi thấy bức hình tướng Loan bắn Bảy Lốp thì họ tự đổi thành ‘bồ câu’ (chống chiến tranh).

Image

Eddie Adams trên chiến trường VN năm 1966


Saigon Execution đã trở thành một trong những bức hình được nhớ tới nhiều nhất trong Chiến tranh Việt Nam và cũng giúp cho Adams giành được giải thưởng World Press Photo of the Year và giải báo chí Pulitzer năm 1969 về thể loại hình ảnh. Năm 2007, bức ảnh còn được tạp chí Mental Floss bầu chọn là một trong 13 tấm ảnh đã làm thay đổi bộ mặt thế giới.

Trong bài The Saigon Execution viết về một cuộc phỏng vấn với Hal Buell, khi đó là sếp của Eddie tại New York, Buell kể lại: “Adams theo dõi hai người lính Việt Nam Cộng hoà kéo một người tù ra khỏi một cái cổng ở cuối phố. Những người lính vừa kéo vừa đẩy một người có vẻ là Việt Cộng mặc áo sơ mi kẻ, tay bị trói sau lưng. Họ dẫn người đàn ông về phía Adams và Võ Sửu”.

Võ Sửu là phóng viên quay phim làm việc cho đài truyền hình NBC. Tuy Võ Sửu cũng quay được cảnh tướng Loan bắn Bảy Lốp, nhưng thật là bất công, cả thế giới chỉ biết đến bức hình của Eddie Adams. Võ Sửu kể lại: “Sau khi bắn, Tướng Loan nói với các ký giả: ‘Những tên này đã giết vô số dân chúng của tôi và tôi nghĩ Đức Phật sẽ tha thứ cho tôi’.

Về phần mình, Eddie Adams nói, “Tôi dõi máy theo ba người đó, chụp một kiểu ảnh. Khi họ đến gần - cách khoảng 5 foot (1,5m) - những người lính dừng lại và lui về phía sau. Tôi thấy một người đàn ông từ bên trái bước vào trong vùng ngắm máy ảnh của tôi. Ông ta rút một khẩu súng lục ra khỏi bao và nâng lên. Tôi không hề nghĩ là ông ta sẽ bắn. Người ta thường chĩa súng vào đầu người tù khi hỏi cung. Do đó tôi chuẩn bị chụp ảnh về sự đe dọa, cuộc thẩm vấn. Nhưng nó đã không xảy ra. Người đàn ông chỉ rút một khẩu súng lục ra, chĩa vào đầu người Việt Cộng và bắn vào thái dương anh ta. Đúng lúc đó tôi chụp bức ảnh…”.

Image

Bức ảnh sau khi hành quyết


Sau khi bức ảnh được cả thế giới biết đến, Eddie Adams sống trong tâm trạng bất ổn. Ông thuật lại: “Tôi mặc bộ đồ dạ hội sang trọng để lãnh giải thưởng và tiền thưởng về bức hình đó tại Đại hội Nhiếp ảnh ở Hòa Lan. Khi ban nhạc trổi bài quốc ca Hoa Kỳ, tôi bật khóc. Không phải tôi khóc vì sung sướng, mà khóc cho Tướng Loan. Cho tới giờ phút đó, tôi vẫn chưa ý thức được việc mình đã làm. Khi chụp tấm hình đó, tôi đã hủy hoại đời ông Tướng, vì ông bị dân chúng ở cả nước ông lẫn Hoa Kỳ lên án về tội giết tù binh chiến tranh. Trong bất cứ cuộc chiến nào, người ta cũng vẫn thường làm như vậy, nhưng hiếm có nhiếp ảnh viên nào chụp được mà thôi.”

Image

Loạt hình ảnh về “Saigon Execution”


Năm 1983, Adams trở lại Việt Nam và được thấy tấm hình ‘oan nghiệt’ của ông được trưng bày ở một chỗ rất trang trọng trong Bảo tàng Chiến tranh tại Saigon (trước đó có tên là Bảo tàng Tội ác Mỹ-Ngụy). Tuy nhiên, hiện nay không hiểu vì lý do gì, bức hình Saigon Execution đã không còn được trưng bày, chỉ được bày bán trong gian hàng lưu niệm tại đây mà thôi.

Vào thập niên 1990s, Adams không muốn trưng bày bức hình oan nghiệt này nữa. Ông giải thích: “Nếu sự việc tái diễn, có lẽ tôi cũng lại chụp tấm hình như vậy, vì đó là nghề nghiệp! Nhưng tôi không còn muốn nói gì về bức hình ấy nữa. Tôi không trưng bày nó nữa. Tôi không xử dụng nó bất cứ tại nơi đâu.”

Ông còn nói: “Tướng Loan là một vị anh hùng của chính nghĩa. Bức hình tôi chụp đã lừa dối công luận. Ông ấy chiến đấu cho cuộc chiến của chúng ta [người Mỹ], không phải cuộc chiến của họ. Vậy mà mọi điều nhục nhã lại đổ trên đầu con người này”.

Về sau, Eddie Adams đã có một bài viết trên tạp chí Time về Nguyễn Ngọc Loan và bức ảnh Saigon Execution:

“Viên tướng giết một Việt Cộng, còn tôi giết viên tướng bằng máy ảnh của mình. Hình ảnh vẫn là thứ vũ khí mạnh nhất thế giới. Người ta tin vào hình ảnh, nhưng hình ảnh cũng có thể nói dối, cho dù không cố ý ngụy tạo. Hình ảnh chỉ là một nửa sự thật... Điều mà bức ảnh đã không nói lên là 'Liệu bạn sẽ làm gì nếu bạn là ông tướng vào lúc đó, tại nơi đó, trong cái ngày nóng bỏng ấy, và tóm được một kẻ bị xem là khốn kiếp sau khi hắn vừa mới bắn tan xác một, hai, hoặc ba người lính Mỹ? Làm sao bạn biết được nếu chính là bạn, bạn sẽ không bóp cò?” (2).

Sau khi Sài Gòn thất thủ năm 1975, như để chuộc lại lỗi lầm từ bức hình Saigon Execution, Eddie Adams đã chụp được những tấm hình nổi tiếng về cuộc vượt thoát đầy gian nguy của thuyền nhân Việt Nam vào năm 1977. Loạt ảnh có tên‘Con thuyền không nụ cười’ (The Boat of No Smiles) trong đó nổi bật là cảnh bà mẹ ôm đứa con trai đã chết cứng và một đứa khác đang mệt lả sau lưng bà. Gương mặt của người phụ nữ diễn tả sự đau đớn tột cùng, và ánh mắt của bà nói lên tâm trạng của thuyền nhân: mệt mỏi, đau thương, kinh hoàng và tuyệt vọng.

Image

Image

Loạt ảnh ‘Con thuyền không nụ cười’


Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã gửi sang Quốc Hội những tấm hình này, nhờ đó gần 200.000 thuyền nhân Việt Nam được chấp thuận định cư ở Hoa Kỳ. Eddie Adams giải thích: “Tôi thà được biết đến qua những bức hình tôi chụp 48 người Việt Nam tỵ nạn trên chiếc thuyền dài 30 foot [15m], rồi bị hải quân Thái đuổi ra biển. Nhờ những tấm hình này, tôi đã làm được những điều tốt mà không gây đau khổ, oan nghiệt cho ai cả”.

Phóng viên nhiếp ảnh Eddie Adams với lương tâm và trách nhiệm, ông đã can đảm nhận lỗi và chuộc lỗi. Đã nhiều lần ông nói lên lòng mong mỏi là được mọi người biết đến tên tuổi của ông qua bộ sưu tập ‘Con thuyền không nụ cười’ gồm những bức hình giúp người, chứ không phải bằng ‘Hành quyết tại Sài Gòn’, một bức hình đã hại người.

Eddie Adams qua đời năm 2004 tại New York do các biến chứng của bệnh Lou Gehrig. Tháng 9/2009, bà quả phụ Alyssa Adams đã tặng toàn bộ di sản của ông cho Đại học Texas (UT) tại Austin để thành lập một thư khố dùng làm tài liệu giảng dạy cho ngành nhiếp ảnh.

Image

Image

Tướng Loan bị thương trên cầu Phan Thanh Giản


Chỉ bốn tháng sau sự kiện Saigon Execution, ngày 5 tháng 5 năm 1968 bộ đội Bắc Việt lại mở cuộc tổng công kích lần thứ hai. Lần này, Tướng Loan cùng với lực lượng Cảnh Sát tiếp tục chiến đấu ngoài đường phố Sài Gòn. Ông bị trọng thương ở cả hai chân trên cầu Phan Thanh Giản, tức đường Điện Biên Phủ ngày nay. Một ký giả người Úc nhìn thấy và đã khẩn cấp dìu ông vào chỗ an toàn. Định mệnh thật kỳ lạ: Một ký giả Mỹ đã hủy diệt danh dự Tướng Loan thì bốn tháng sau, một ký giả Úc đã cứu sống ông.

Sau đó, Tướng Loan được chở sang Úc chữa trị, nhưng vì bị công luận Úc phản đối, nên ông lại được chuyển sang bệnh viện Walter Reed Army Medical Center ở Washington, DC., Hoa Kỳ. Nhưng thật đau đớn cho Tướng Loan, các dân biểu ‘phản chiến’ tại Quốc hội Hoa Kỳ vào lúc đó cũng phản đối. Trở về Sàigòn với đôi chân tật nguyền khập khiễng, Tướng Loan được giải ngũ và dành thì giờ vào các công tác thiện nguyện giúp trẻ mồ côi.

Người ta còn nhớ, ngày 3 tháng 6 năm 1968, 6 sĩ quan ưu tú của quân lực VNCH (mà phân nửa là CSQG) đã bị trực thăng Mỹ ‘bắn lầm’ tại một cao ốc ở Chợ Lớn. Có người đặt giả thuyết, nếu Tướng Loan không bị thương thì có lẽ ông cũng đã bị chết với bộ tham mưu hành quân này.

Sau năm 1975, Tướng Loan và gia đình đến lập nghiệp ở thành phố Springfield, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ. Ông mở một tiệm bán bánh pizza mang tên Pháp là ‘Les Trois Continents’ (Ba Đại Lục). Đã có lần, Eddie Adams đến tiệm pizza này thăm Tướng Loan. Khi nhắc đến tấm hình oan nghiệt năm xưa, Tướng Loan không hề nói một lời oán trách tác giả tấm hình. Ông còn an ủi Adams: “Ông làm nhiệm vụ của ông, tôi làm nhiệm vụ của tôi. Chỉ có thế thôi!” Chính vì câu nói này, Adams càng thêm mến phục Tướng Loan và họ đã trở thành đôi bạn tri kỷ.

Năm 1991, tướng Loan phải đóng cửa tiệm pizza, vì một số dân địa phương đã nhận diện được ông. Có kẻ đã vào nhà vệ sinh của tiệm và viết lên tường một câu khiếm nhã: “We know who you are” (Chúng tao biết mày là ai).

Image

Tướng Loan và vợ tại cửa hàng pizza


Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đã qua đời lúc 20 giờ ngày 14/07/1998 vì bệnh ung thư tại Burke, Virginia, thuộc vùng ngoại ô của Washington, D.C, thọ 68 tuổi. Ông để lại vợ, bà Mai Chính, 5 người con và 9 cháu nội ngoại. Sau khi tướng Loan chết, nhà báo Eddie Adams đã gửi lời viếng và bày tỏ sự ân hận vì những tác động của bức ảnh lên cuộc sống của ông sau này: “Người này là một anh hùng. Nước Mỹ đáng lẽ phải tiếc thương ông ta. Tôi rất tiếc là đã để cho ông ta ra đi như thế này, trong khi người ta không hề biết một chút gì về ông ta cả” (3).

Tướng Loan còn có biệt danh là ‘Sáu Lèo’. Tại Hà Nội, Báo An ninh Thế giới giải thích, “Chữ ‘Sáu’ là nói theo kiểu vẫn quen gọi các viên sĩ quan Pháp. Quan một có một vạch trên vai, tương đương cấp Thiếu úy; quan hai có hai vạch, tương đương cấp Trung úy... Quan năm có 5 vạch tương đương cấp Đại tá. Còn Nguyễn Ngọc Loan tuy mới chỉ là Đại tá nhưng được gọi ở mức trên cả quan năm cho hợp với tính ‘ông kễnh’ của y (!).

“Còn chữ ‘Lèo’ (vốn là từ thêm vào có nghĩa không hay ho gì trong tiếng Việt) thì theo một số nguồn tư liệu, xuất phát từ cách hành xử lắm khi vớ vẩn, thô bạo và võ biền của Nguyễn Ngọc Loan: y là một viên sĩ quan ăn mặc luộm thuộm, ứng đối bạt mạng và ăn ở rất lôi thôi... Một thuộc cấp gần gụi với Nguyễn Ngọc Loan trong quân đội Sài Gòn về sau đã nhớ lại rằng, Nguyễn Ngọc Loan dù đeo quân hàm cao ngất ngưởng như thế nhưng không bao giờ mang quân phục, luôn vận một cái quần trây-di xộc xệch và chân đi dép cao su lẹp xà lẹp xẹp, trông chẳng có dáng vẻ sĩ quan gì cả.” (4)

Image

Tướng ‘Sáu Lèo’ Nguyễn Ngọc Loan


Tướng Loan nhập ngũ Khóa 1 Trường Võ khoa Thủ Đức, sau khi tốt nghiệp năm 1952, ông phục vụ trong Lực lượng Xung kích Pháp-Việt. Năm 1953, ông thụ huấn khóa phi công tại Trường Không quân Salon-de-Provence tại Pháp. Khi chính quyền Việt Nam Cộng hòa ra đời, ông trở thành một trong những người phi công lái khu trục cơ đầu tiên của Không lực Việt Nam Cộng hòa.

Đầu thập niên 1960, ông là Chỉ huy trưởng Phi đoàn 2 Quân sát đóng tại Nha Trang. Đến năm 1964, ông được thăng Đại tá, giữ chức Tư lệnh phó Không quân Việt Nam Cộng hòa, dưới quyền Tư lệnh Nguyễn Cao Kỳ. Trong chiến dịch ‘Mũi Tên Lửa’ (Flaming Dart), ngày 11 tháng 2 năm 1965, Nguyễn Ngọc Loan đã dẫn đầu phi đoàn Bắc phạt A1 Skyraider vượt vĩ tuyến 17 tấn công miền Bắc.
Sau chiến dịch này ông được thăng Chuẩn tướng và điều về làm chỉ huy lực lượng cảnh sát. Khi nắm chức vụ Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia, chỗ người ta thường nói ‘ho ra bạc, khạc ra tiền’, tướng Loan không bị báo chí thời đó xếp vào ‘Băng tham nhũng Đệ Nhị Cộng hòa’.

Tiến sĩ Trần An Bài phân tích: “Trong suốt cuộc đời, Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đã chịu bao nhiêu oan khiên, nghiệt ngã: Phật Giáo ghét ông vì vụ Bàn Thờ Phật xuống đường. Công Giáo ghét ông vì ông bắt tên cán bộ Cộng Sản nằm vùng Phạm Ngọc Thảo, tự nhận là “con nuôi ông Diệm” ẩn núp tại một giáo xứ ở Hố Nai. Sinh viên tranh đấu ghét ông vì ông dẹp biểu tình của họ. Tổ chức phản chiến trên thế giới ghét ông vì ông bắt kẻ sát nhân phải đền tội ngay tức khắc tại phạm trường”.

Tôi có một trang web trên Flickr.com, lưu trữ trên 3.600 bức hình đã thu hút trên 82.000 người xem. Trong số những bức hình đã post, chỉ có 4 bức về tướng Loan nhưng lại chiếm số lượng người xem cao nhất, có tấm trên 10.000 người. Điều này chứng tỏ dân cư mạng trên khắp thế giới rất quan tâm đến trường hợp của tướng Loan, bất kể sự đánh giá vị tướng này có công hay có tội.



Chú thích:

(1) Bộ phim tài liệu “Từ một tấm ảnh” do hãng phim Giải Phóng thực hiện năm 1998. Đạo diễn & kịch bản: Văn Lê http://video.google.com/videoplay?docid ... 738372614#

(2): “The general killed the Viet Cong; I killed the general with my camera. Still photographs are the most powerful weapon in the world. People believe them, but photographs do lie, even without manipulation. They are only half-truths... What the photograph didn't say was, 'What would you do if you were the general at that time and place on that hot day, and you caught the so-called bad guy after he blew away one, two or three American soldiers? How do you know you wouldn't have pulled the trigger yourself?".

(3): “The guy was a hero. America should be crying. I just hate to see him go this way, without people knowing anything about him”.

(4): Đọc nguyên văn bài viết trên Báo An ninh Thế giới tại:
http://antgct.cand.com.vn/News/PrintView.aspx?ID=52018


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 20th, 2014, 2:35 am

Anh Hùng Không Quân Thần phong Phạm Phú Quốc

Image

Image


Ngày 19 tháng 4 năm 1965 Trung Tá Phạm Phú quốc gãy cánh trong một phi vụ Bắc phạt, cách thị xã Vinh về phía đông nam 10km.
Lúc đó là 15 giờ 04 phút. Trung Tá Phạm Phú quốc trong phi vụ này vớI nhiệm vụ đánh trục giao thông cách 10 cây số phía nam thành phố Vinh.
Sau khi hoàn tất phi vụ, trên đường trở về thì phi độI của Trung Tá Phạm Phú Quốc đã đụng phảI một lực lượng phòng không của Bắc Việt, súng cao xạ bắc quân bắn lên dữ dộI, một phi cơ trúng đạn phía đuôi thiệt hạI nhẹ.
Trung Tá Phạm Phú Quốc quyết định tiêu diệt ổ cao xạ phòng không này, phi cơ Trung Tá Phạm Phú Quốc lao vào lửa đạn, ổ phòng không bị tiêu diệt nhưng phi cơ của Phạm Phú Quốc đã bị trúng đạn và bốc cháy.

Image


Phạm Phú Quốc, sinh ngày 29 tháng 8 năm 1935 tạI Quảng Nam, gia nhập không quân ngày 15 tháng 6 năm 1954
Được gửI đi thụ huấn tạI các trường đào tạo phi công của Pháp. Anlnat, Marrakech, trường phi công khu trục Bordeaux và tốt nghiệp trở về phục vụ tạI phi đoàn Khu Trục Biên Hòa vào năm 1956.

Xuất thân từ khóa phi công khu trục đầu tiên của Không Quân Việt Nam Trung Tá Phạm Phú Quốc đã lái những khu trục cơ F8-F cũng là những khu trục cơ đầu tiên của Không Quân Việt Nam . Sau đó được gửI đi tu nghiệp xuyên huấn trên khu trục cơ A-1 Skyraider tạI Hoa Kỳ và khóa Air Ground Operation School tạI Okinawa.

Trung Tá Phạm-Phú-Quốc đã liên tiếp đảm nhiệm những chức vụ :
- Trưởng Phòng Hành Quân năm 1960
- Chỉ huy trưởng phi đoàn 516 năm 1964
- Tư Lệnh Không Đoàn 23

Suốt 10 năm cánh bằng ngang dọc trung tá Quốc đã nhận :
* 2 Anh Dũng BộI Tinh vớI Ngôi Sao Đồng
* 5 Anh Dũng BộI Tinh vớI Ngôi Sao Bạc
* 1 Anh Dũng BộI Tinh vớI Ngôi Sao Vàng
* 1 Anh Dũng BộI Tinh vớI Ngành Dương Liễu
* Phi Dũng BộI Tinh với Cánh Chim Vàng
* Đệ Nhị Không Lực Huy Chương
* Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương vớI Ngành Dương Liễu
* Với 12 lần được tuyên dương công trạng và nhiều lần khen thưởng

Image

Trung Tá Phạm-Phú-Quốc là : Hoa tiêu khu trục trẻ tuổi, gan dạ thường tình nguyện thi hành mọi phi vụ tác chiến. Được nổi danh ngày 6 tháng 6 năm 1959 trong cuộc không kích vào vùng Tân Phú tỉnh Kiến Phong, đã khéo léo địều khiển phi tuần càn quét toán loạn quân và gây thiệt hạI nặng nề cho đối phương. Ngày 28 tháng 3 năm 1961 ,trong cuộc hành quân tại rừng Cao Lãnh đả oanh kích các mục tiêu của địch một cách hiệu quả giúp cho quân bạn tiêu diệt hoàn toàn các cứ điểm của địch quân.

Image


Image

Những con chim sắt SKYRAIDER.


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 20th, 2014, 3:34 am

Anh Hùng Không Quân Thần phong Phạm Phú Quốc

Phi vụ thả bom Dinh Độc Lập năm xưa

Trong Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, chắc ai cũng đều biết tới tên anh Phạm Phú Quốc. Anh bắt đầu nổi tiếng không chỉ sau khi anh tử trận trong một phi vụ Bắc Phạt vào năm 1965, hay nhờ bản nhạc mà nhạc sĩ Phạm Duy đã biến anh thành "Người Hùng Mang Tên Quốc" mà chính là qua vụ anh đã tham gia vào cuộc oanh tạc Dinh Độc Lập trong năm 1962.
Từ đó đến nay, không biết có ai đã viết về vụ oanh tạc này hay chưa, tuy đó là một sự kiện liên quan mật thiết đến quân sử Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, nếu không nói là nó có tầm quan trọng không ít đối với lịch sử cả nước Việt Nam Cộng Hòa. Vì thế, chúng tôi mạnh dạn trình bày trong sự hiểu biết của chúng tôi để lưu lại mai sau những dữ kiện có thật.

Nếu bạn đọc tìm hiểu về anh Phạm Phú Quốc qua cuốn Quân Sử Không Quân Việt Nam Cộng Hòa (mà chúng tôi có đánh máy lại kèm theo phần tài liệu tham khảo dưới đây) thì bạn sẽ thấy trình bày về phi vụ cuối cùng của anh trong năm 1965, một vài dòng tiểu sử, và phần lớn nói về việc cải táng cho anh Quốc từ vùng anh bị tử trận ở Hà Tĩnh đến nơi an nghỉ vĩnh viễn tại quê nhà ở Hội An tỉnh Quảng Nam

Vào năm 1962, Trung Úy Phạm Phú Quốc giữ chức vụ Trưởng Phòng Hành Quân của Phi Đoàn 514 đồn trú tại Biên Hòa trong Căn Cứ 2 Trợ Lực Không Quân.

Phi Đoàn 514 là đơn vị biệt lập, ngang hàng với một tiểu đoàn, có quân số vào khoảng 400 người, với trang bị theo bản cấp số quân dụng là 25 phi cơ khu trục. Lúc đó, Phi Đoàn 514 sử dụng phi cơ A-1H Skyraider.
Đơn vị có tất cả ba phòng sở. Phòng Hành Quân lo việc huấn luyện và hành quân sử dụng hoa tiêu khu trục hiện hữu vào khoảng 25 người, nếu tính tỷ lệ trên số phi cơ hiện hữa thì ta có 1/1, nghĩa là một người bay một phi cơ.
Đó là một tỷ lệ quá kém chỉ áp dụng trong thời bình. Vì cả Không Quân Việt Nam chỉ có 2 phi đoàn trong năm 1962, một ở Nha Trang là Phi Đoàn 516 thành lập trong năm 1962, và một ở Biên Hòa thành lập từ năm 1956, nên công tác không chỉ xuất phát từ hậu cứ nơi đồn trú mà còn phải biệt phái nhiều nơi khác nhau như ở Sóc Trăng để tham dự Chiến Dịch Bình Tây, ở Đà Nẵng trong các cuộc hành quân Lam Sơn, tại Nha Trang hay Pleiku khi (Phi Đoàn 516 chưa được thành lập) để tăng cường yểm trợ cho Vùng 2 Chiến Thuật.
Công tác huấn luyện chuyển tiếp đơn vị từ các hoa tiêu các ngành khác trên phi cơ A-1H như từ C-47, T-28, T-33 hay O-1A.
Việc huấn luyện chuyển tiếp cho các hoa tiêu này cần đến phi cơ T-6 rút từ Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang về, nâng cấp số phi cơ thêm 9 chiếc T-6 nữa. Thời đó, mọi người đều trẻ trong nghề, trẻ trong chức vụ chỉ huy, nhưng trách nhiệm thật tình khó mà lường được.

Ngoài Phòng Hành Quân còn có hai Phòng biệt lập nữa với trọng trách thật to lớn, đó là Phòng Hành Chánh và Phòng Vật Liệu.

Phòng Hành Chánh chỉ lo việc quản lý hồ sơ nhân viên trực thuộc.

Phòng Vật Liệu với hai Ban Bảo Trì và Tiếp Liệu đảm trách bảo trì cấp phi đoàn. Chính Phòng Vật Liệu cũng như Phòng Hành Quân thiếu rất nhiều chuyên viên khả năng và kinh nghiệm cần thiết để bảo đảm cho sự an toàn hoạt động của đơn vị.
Và phần lớn, họ đều là hạ sĩ quan binh sĩ, với đồng lương thấp kém, lại thêm thay phiên nhau biệt phái hoạt động ngoài đơn vị.
Tình huống một cảnh hai quê đã làm cho sức khỏe và tinh thần phục vụ của mọi nhân viên đều sa sút khi cuộc chiến tiếp diễn liên tục và càng lúc càng gây go. Đành rằng nhiệm vụ của cấp chỉ huy là phải biết nâng cao tinh thần chiến đấu của thuộc hạ, nhưng yếu tố chính căn bản là thiếu người và tiện nghi để có thể hoạt động hiệu quả.

Phi Đoàn 514 đồn trú trong Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quân .
Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quân là đơn vị yểm trợ về tiếp vận nhưng cũng là cấp chỉ huy lãnh thổ của phi đoàn. Lúc đó, tại Biên Hòa có hai đơn vị Không Quân đồn trú là Công Xưởng Không Quân và Phi Đoàn 514.

Căn cứ có trách nhiệm yểm trợ về mọi mặt tiếp vận và phòng thủ đơn vị, như nhà cửa, lương bổng, xăng nhớt, bom đạn, xe cộ, truyền tin, bệnh xá, chùa chiền...và nhất là về an ninh lãnh thổ.

Hoạt động hành quân của Phi Đoàn 514 được đặt dưới sự điều động tổng quát của một cấp chỉ huy hành quân là Trung Tâm Hành Quân Không Quân .

Trung Tâm Hành Quân Không Quân đặt tại Tân Sơn Nhứt, trong đó có phần việc phối hợp với Không Quân Hoa Kỳ là "Tactical Air Control Center". Trung Tâm Hành Quân Không Quân có quyền chỉ huy hành quân trực tiếp đến mọi đơn vị chiến đấu Không Quân, bao gồm cả đơn vị kiểm báo (radar) để hướng dẫn, điều khiển, và kiểm soát mọi phi cơ đang bay trong không phận Việt Nam Cộng Hòa dù thi hành phần nhiệm nào của Không Quân chúng ta như Tìm Cứu, Phòng Không, Không Trợ, hay xuất ra khỏi không phận để chiến đấu trên những vùng ngoài lãnh thổ.
Điều này quan trọng đến vụ thả bom Dinh Độc Lập mà chúng tôi đề cập đến sau này.

Tóm lại, vụ thả bom Dinh Độc Lập trong năm 1962 do Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử thực hiện có liên quan đến hai đơn vị Không Quân khác, đó là Trung Tâm Hành Quân Không Quân và Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quân.

Sau đây, chúng tôi xin trình bày diễn tiến của ngày hôm ấy, và các hệ quả tai hại của nó.

Trong chức vụ Trưởng Phòng Hành Quân của Phi Đoàn 514, anh Phạm-Phú Quốc chăm lo về huấn luyện đơn vị cho hoa tiêu, đặt hoa tiêu trong tình trạng túc trực hành quân, và thi hành lệnh hành quân từ Trung Tâm Hành Quân Không Quân.
Nói cách khác, trong chức vụ này, anh Quốc toàn quyền sắp xếp các phi vụ huấn luyện và hành quân hằng ngày.

Anh Nguyễn Văn Cứ thuyên chuyển từ Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang ( về Phi Đoàn 514. Anh Nguyễn Văn Cử đã là một hoa tiêu giỏi làm huấn luyện viên dạy khóa sinh học lái trên các phi cơ O-1A hoặc T-6 tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân.
Do đó, chỉ huấn luyện xuyên huấn trên A-1H trong thời gian một tháng, anh được xác định hành quân trên A-1H với tư cách phi tuần viên, nghĩa là người có thể bay hành quân theo một người khác hướng dẫn trong các phi vụ không trợ hỏa lực.
Trong thời gian ngắn ngủi là một tháng, chính anh Phạm-Phú Quốc đã chăm sóc huấn luyện cho anh Nguyễn Văn Cứ, và chỉ có anh Phạm Phú Quốc huấn luyện cho anh Nguyễn Văn Cứ mà thôi.
Như vậy, hai người có thể bay rất ăn ý với nhau sau thời gian huấn luyện. Anh Phạm Phú Quốc là một hoa tiêu khu trục giỏi, tức nhiên chỉ bảo cho anh Nguyễn Văn Cứ cũng cặn kẽ và chu đáo hơn bất cứ ai khác.

Anh Nguyễn Văn Cứ đã tham gia hành quân với anh Phạm Phú Quốc một vài chuyến trước khi việc dội bom Dinh Độc Lập xảy ra.
Ngày hôm đó, anh Phạm-Phú Quốc dẫn anh Nguyễn Văn Cứ trong một phi vụ không trợ hỏa lực cho Vùng 4 Chiến Thuật, xuất phát từ hậu cứ Biên Hòa từ sáng sớm, nghĩa là đợt túc trực đầu tiên phải thi hành phi vụ theo trong lệnh bay. Phi cơ trang bị bom nổ, bom xăng đặc "Napalm", có thể có hỏa tiển, và đầy đạn đại bác 20 mm nạp trên 4 khẩu của từng phi cơ.
Chúng tôi không biết rõ số bom đạn mang theo trong phi vụ này cho từng phi cơ, nhưng hai phi cơ thường được trang bị như nhau. Có thể có các cở bom nổ như 500lbs, 250lbs hay 100lbs.

Có thể có cả hỏa tiển không địa loại thường chứ không cần loại xuyên phá, vì đây là trang bị tổng quát dành cho mọi cuộc hành quân không trợ hỏa lực cho các cuộc hành quân trong hai vùng, V3CT và V4CT, tùy số bom đạn tồn kho có những gì, nhưng chắc chắn có bom xăng đặc Napalm và bom nổ 500lbs vì hai loại bom này đã được thả trên Dinh Độc Lập.

Phi vụ của anh Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cứ thi hành ngày hôm đó là một phi vụ yểm trợ trong V4CT, nên sau khi cất cánh đã lấy hướng bay về vùng này, tức nhiên tiện đường tạt qua khu vực Saigon là một khu vực cấm bay khi không có lệnh, trừ trường hợp diễn hành trong những ngày lễ lớn mà phi cơ không thể được trang bị bom đạn.
Cấm bay vì phải bảo vệ an ninh cho vùng đông dân cư chứ không nhất thiết vì một lý do nào khác.
Hai phi cơ này đã bay vào khu vực Dinh Độc Lập nằm ngay ngã ba đường Thống Nhất và đường Công Lý và thả bom ngay trên địa điểm này.

Image


Phi Đoàn 514 nhận tin này thẳng từ Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân đến văn phòng chỉ huy trưởng phi đoàn. Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân yêu cầu cho phi cơ lên đuổi phi tuần đang oanh tạc Dinh Độc Lập ngay lập tức.
Một phi tuần nhẹ trang bị toàn súng đại bác mà thôi do chúng tôi hướng dẫn cùng anh NVL cất cánh ngay và hướng về Saigon. Khi chúng tôi trên đường đến không phận Dinh Độc Lập thì nghe tiếng gọi của anh Nguyễn Văn Cứ bảo chúng tôi hãy tấn công Dinh Độc Lập, một lời kêu gọi đanh thép và quả quyết.
Lúc đó, chúng tôi chưa ý thức được vị trí và tình trạng của các phi cơ của anh Phạm Phú Quốc và anh Nguyễn Văn Cứ ra sao hay ở đâu.
Thật là một tình huống khó xử, vì nhiệm vụ phải bay lên theo sự điều động của một thẩm quyền chính thức có quyền điều động như Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân để thi hành một phi vụ mà anh em nào đã từng bay cũng cảm thấy đau lòng, vì phải đối phó với những người bạn đã từng sống chết có nhau để tiêu diệt quân thù việt cộng.
Trong khi đó, có một đơn vị của Mỹ nằm ngay trong căn cứ Không Quân Biên Hòa là đơn vị 34th Tac. Group đang sử dụng T-28, là một loại phi cơ, nếu nói về đánh nhau trên không thì T-28 có khả năng xoay sở nhanh nhẹn hơn phi cơ A-1H nhiều.
Nếu loại phi cơ này can thiệp vào vòng chiến thì thật sẽ làm chúng tôi khó xử hơn nữa.



Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 20th, 2014, 4:04 am

Phi vụ thả bom Dinh Độc Lập năm xưa

Khi chúng tôi đến vùng Saigon và lấy hướng tìm đến Dinh Độc Lập, mắt quan sát xem các phi cơ của anh Phạm Phú Quốc và anh Nguyễn Văn Cứ đang ở đâu, thấy trên vùng này, mây che khuất từ dưới lên đến 300 bộ, nghĩa là khoảng 100m trần mây, nghĩa là rất thấp để thi hành một vụ thả bom.
Tuy trần mây không kín hẳn, có vài lỗ trống để có thể xuyên qua, vì loại mây gồm có loại mây "stratus" thấp nhưng không dầy đặc, nhưng tầm nhìn thì thật là quá giới hạn, chỉ thấy xa đàng trước chừng 10 dậm Anh.
Khi chúng tôi tìm cách xâm nhập vào vùng để quan sát thì thấy Dinh Độc Lập đang cháy to ở cánh phía Bắc của dinh.

Image


Tuy không thấy đổ vỡ vì bom là bao nhiêu, nhưng lửa bóc ra từ các cửa sổ rất rõ rệt.
Thình lình, nhiều tràng súng đại liên 12 ly 7 từ dưới đất bắn lên làm phi cơ chúng tôi lãnh tất cả 4 viên, trong số đó, có một viên xuyên phá hệ thống thủy điều làm chảy thủy điều.
Chừng đó chúng tôi mới ngỡ ra rằng, dưới đất không thể phân biệt được chiếc nào là chiếc oanh tạc Dinh Độc Lập, chiếc nào như chúng tôi lên để giải tỏa phi tuần kia.
Chúng tôi tuyệt đối không thấy bóng dáng phi cơ của anh Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cứ đâu cả, nên chúng tôi báo cáo và tìm đường thoát ra khỏi khu vực về ha cánh.
Từ Dinh Độc Lập lấy hướng khoảng 150 về hướng Đông Nam, chúng tôi bay sát đất, khoảng 50 bộ Anh, bay xuyên qua sông SaiGon khi một hàng rào lửa dầy đặc của đạn phòng không bắn lên lên từ các chiến hạm đậu trên sông này.
Súng từ chiến hạm bắn lên rất nhiều loại, trong đó có loại đạn 40mm có thể hạ bất cứ phi cơ nào nếu bị trúng đạn.
May thay, nhờ bay sát đất, nhờ thấy rõ hàng rào đạn lửa bay lên, nên chúng tôi đã tìm thấy lỗ để chui qua an toàn giữa hai chiến hạm.
Sau khi thoát khỏi hàng rào lửa đạn đó chừng vài phút, chúng tôi lấy lại cao độ và về Biên Hòa hạ cánh với phương thức ra chân đáp khẩn cấp.
Phi cơ của phi tuần viên chúng tôi không hề bị trúng đạn và đáp an toàn tại Biên Hòa.

Trong nghề bay của chúng ta, chúng ta có thể rút một vài kinh nghiệm như sau. Đài radar Paris nằm tại Tân Sơn Nhứt không thể quan sát được phi cơ bay quá gần trung tâm của đài, vì sóng radar chỉ quét được ra xa hơn khoảng 10 dậm. Nếu phi cơ bay thật thấp như trường hợp vừa nêu thì cũng khó mà tìm thấy được.
Muốn bao vùng mà radar chổ đó không thấy được thì phải có một radar khác phủ trùm lên chổ tối đó.
Radar Cần Thơ, đài Paddy, nằm ngoài 200 dậm cách Saigon, không thể phủ trùm lên khu vực Saigon nên không tiếp sức với đài Paris được.
Vì vậy, tuy Trung Tâm Hành Quân Không Quân biết được phi tuần của anh Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cứ tấn công Dinh Độc Lập vì được Dinh Độc Lập báo tin bằng điện thoại, nhưng thật sự không biết họ đang ở đâu.
Sau này, chúng ta biết được, ngay trong lúc anh Nguyễn Văn Cứ kêu gọi chúng tôi tấn công vào Dinh Độc Lập thì anh ấy đã trên đường bay qua Nam Vang rồi, mà radar của đài Paris cũng chưa biết vì anh bay quá thấp. Trong lúc đó thì anh Phạm Phú Quốc đã đáp khẩn cấp xuống sông Saigon.

Image


Có nhiều người cho rằng anh Quốc đã bị súng của chiến hạm bắn hạ, nhưng thật sự, anh Phạm Phú Quốc bắt buộc hạ cánh xuống sông Saigon vì lý do khác. Có thể đơn vị bắt anh Phạm Phú Quốc sau khi anh đã thoát chết đuối là nhờ một đơn vị người nhái.

Anh Quốc không hề thả một quả bom nào trên Dinh Độc Lập. Tất cả bom mà anh Phạm Phú Quốc đã mang theo được thả an toàn trên sông Saigon trước khi anh đáp xuống nước. Thả bom an toàn là thả bom mà ngòi nổ còn gài chốt nên bom rời khỏi phi cơ, chìm xuống nước mà không nổ.

Image

Image


Sau khi phi cơ được vớt lên và mang về Tân Sơn Nhất, chúng tôi có dịp đến đó quan sát thì thấy phi cơ anh Phạm Phú Quốc đã bị trúng tất cả 72 viên đạn 12 ly 7 bắn lên từ Dinh Độc Lập.
Trong số 72 viên đạn đó, chỉ có một viên trúng vào chỗ nhược, canh van "xy lanh", vì thế, xăng trào ra trong lúc động cơ đang nóng bỏng làm động cơ phát hỏa.
Máy đang cháy, anh Quốc liền thả hết bom xuống sông sau khi đã quyết định đáp khẩn cấp xuống nước là nơi an toàn nhất cho anh và cho dân chúng trong vùng.
Anh giữ mui phi cơ đóng kín để tránh lửa tràn vào phòng lái. Vì thế, sau khi đáp xuống nước, và trong vài giây, phi cơ chìm hẳn xuống sâu, anh đã gặp nhiều khó khăn để mở mui để thoát ra khỏi phi cơ.
Sau này, trong lúc bị giam tại nhà giam an ninh quân đội, anh có viết gửi về cho phi đoàn của anh một tài liệu nói về làm sao thoát hiễm dưới nước trên A-1H khi mui phi cơ còn đóng chặt.
Tài liệu này dài khoảng 10 trang viết tay, đầy đủ chi tiết, làm sao mở mui ra, làm sao chui ra ngoài trong lúc gần ngợp thở....
Thật là một tài liệu vô cùng quý giá cho những ai bay A-1H thời đó.
Cơ quan an ninh đã chuyển tài liệu ấy về cho Phi Đoàn 514 để học tập. Về phần anh Phạm Phú Quốc, anh đã bị giữ tại cơ quan an ninh quân đội để điều tra cho đến ngày 2 tháng 11 năm 1963, anh mới trở về đơn vị. Về lại Biên Hòa,
Trung Úy Phạm Phú Quốc được đề cử giữ chức vụ chỉ huy trưởng đầu tiên của Phi Đoàn 518 đang được thành lập, sử dụng phi cơ A-1H.
Một nhóm huấn luyện viên của Hải Quân Hoa Kỳ sang đơn vị này để huấn luyện đặc biệt về cách không hành trên mặt biển, theo kiểu dò tìm tàu lặn trong Hải Quân Mỹ, mà sau này, anh Quốc đã ứng dụng trong các phi vụ Bắc Phạt.

Cuộc thả bom Dinh Độc Lập năm 1962 là một hành vi chính trị do hai sĩ quan Không Quân VNCH thực hiện trong tiến trình chuyển hướng đường lối lãnh đạo tại miền Nam Việt Nam.
Ai cũng có thể nhận biết được Mỹ muốn thay đổi chính sách, bắt miền Nam phải có một đường lối chính trị hoàn toàn theo Mỹ để có thể nhận viện trợ cần thiết cho công cuộc chống cộng của mình, dù trước khi đảo chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Tổng Thống Diệm là người tích cực chống cộng, nhưng chống cộng theo kiểu riêng của ông, không phù hợp với chính sách của Mỹ thời bấy giờ.
Nhân cơ hội này, chúng ta lại thấy rõ hơn quyết tâm chống cộng của Tổng Thống Ngô Đình Diệm qua câu chuyện sau đây.

Ngay chiều ngày phi tuần của anh Phạm Phú Quốc thả bom Dinh Độc Lập, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đích thân đến Biên Hòa, trong Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Thiếu Tá chỉ huy trưởng Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quân và chúng tôi đã tuần tự trình diện với Tổng Thống Ngô Đình Diệm để nghe hiểu thị.
Chúng tôi sang trình diện tại Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh với quân phục đại lễ trắng. Tổng Thống gặp Thiếu Tá chỉ huy trưởng Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quân trước, và sau đó, tôi trình diện Tổng Thống.
Đây là những giây phút hồi hộp nhất trong binh nghiệp của chúng tôi, cảm thấy mình đang có một gánh nặng to lớn đè nặng trên vai mà sức người khó có thể chịu đựng nỗi.
Lúc đó, chúng tôi chưa đầy 30 tuổi, đã có vợ và hai con. Đây là lần thứ ba tôi nhìn thấy Tổng Thống. Lần thứ nhất, ông đã đến dự lễ thành lập phi đoàn vào năm 1961. Lần khác, Tổng Thống đã đến phi trường Biên Hòa triệu tập tất cả sĩ quan mặc quân phục trắng ngồi nghe Tổng Thống ban hiểu thị ngay ngoài sân tại Câu Lạc Bộ Sĩ Quan, và đêm hôm đó, Tổng Thống đã ngủ lại trong một 'trailer" đặt trên sân đậu phi cơ trước hangar của Công Xưởng Không Quân.
Hai lần gần gũi đó cho thấy Tổng Thống đã rất để tâm đến đơn vị Không Quân này, Phi Đoàn 514, một phi đoàn khu trục nổi tiếng từ Bắc chí Nam trong cuộc chiến chống cộng mà ông hạ quyết tâm.
Tôi cảm thấy sự thất vọng của Tổng Thống trong chuyến xuất hành này vô cùng to lớn, nhưng cũng nhận thấy được Tổng Thống vẫn rất tha thiết ân cần đến đơn vị chúng tôi, vì nếu không thì Tổng Thống đâu cần phải đích thân xuống đây mà chỉ cần ban chỉ thị trừng phạt nếu ông muốn.

Chúng tôi được đưa vào một phòng trang trí đơn giản, không to lắm, không nhỏ lắm. Trong phòng có một bộ bàn ghế bằng gỏ đỏ với bốn ghế ngồi đặt ngay chính giữa, trên một tấm thảm màu sắc nhu nhả.
Ngay trên bàn, có một bình bông nhỏ, một đồ gạt tàn thuốc lá, bên cạnh có một đĩa nhỏ đựng một bao thuốc lá hiệu "Grand Prix" do Việt Nam sản xuất. Bao thuốc được mở sẵn nhưng khép lại để bên cạnh một bao diêm cũng do Việt Nam chế tạo.
Dường như Tổng Thống rất hãnh diện dùng những thứ mà nước mình sản xuất thay vì dùng những thứ như thuốc lá ba số 5, hay Players, hay Craven "A", hay Lucky, Salem...
Chúng tôi ngồi đó một mình để ngẩn ngơ với nhiều suy nghĩ mong lung. Ngoài cửa, có một lính canh của Phủ Tổng Thống đứng gác nghiêm chỉnh.
Không lâu sau, có tiếng bắt súng chào, và Tổng Thống nhanh nhẹn bước vào trong bộ y phục trắng. Khi đến gần chúng tôi, ông chỉ thị cho tôi ngồi xuống đối diện với ông. Ông mở thuốc lá lấy một điếu và chăm lửa hút, nhưng chỉ hút không được nửa điếu là ông dụi thuốc tắt ngay.





Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 20th, 2014, 4:56 am

Phi vụ thả bom Dinh Độc Lập năm xưa

Image
Tr/u Phi công Nguyễn văn Cử sau chuyến bay bỏ bom
Dinh Độc Lập, bay thẳng sang Cam Bốt xin tỵ nạn


Tổng Thống nhỏ nhẹ nói với tôi:" Anh nói với tôi như nói với một ngọn đèn". Cố ý làm cho tôi thoải mái, đừng quá sợ sệt để có thể nói thật lòng. Còn tôi thì cẩn thận nghe kỹ xem Tổng Thống nói gì, và cố đọc được tâm tư của ông.
Nhưng chỉ có ông nói. Ông bắt đầu câu chuyện nói về ông NVL, thân sinh của anh Nguyễn Văn Cứ.
Ông nói ông đã giúp đỡ ông NVL nhiều thứ, nhưng ông NVL không chịu hiểu Tổng Thống. Tôi không hề biết ông muốn nói gì, ngoài ý là ông NVL không chịu thông cảm với ông, đã liên tục phản bội ông.
Chẳng khi nào Tổng Thống đề cập đến anh Phạm Phú Quốc. Không có câu nào nêu tên anh Phạm Phú Quốc.
Điều đó cho thấy, theo Tổng Thống, vụ thả bom hồi sáng là do anh Nguyễn Văn Cứ mà ra, không liên can gì đến anh Phạm Phú Quốc.
Vì anh Nguyễn Văn Cứ có gia đình tích cực làm chính trị và có ý phản kháng lại chính sách của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Rồi sau đó,
Tổng Thống hỏi tôi về hoạt động của Phi Đoàn 514, về nhân sự trong phi đoàn, và về tinh thần phục vụ của nhân viên trong phi đoàn.
Tôi đã xác nhận với Tổng Thống hai điều trong tầm tay của tôi. Đó là tinh thần chống cộng triệt để của anh em trong phi đoàn.
Hai là khả năng hành quân của mọi nhân viên. Khi đề cập đến những khó khăn trong đơn vị, tôi cũng xác nhận hai điều.

a. Một là tình trạng tài chánh của anh em rất eo hẹp khi phải hoạt động nhiều nơi cùng lúc, ám chỉ công tác biệt phái nhiều mà không đủ phụ cấp vãng phản, nên khó sống với tình trạng "một cảnh hai quê". Tiền lương lãnh được phải nuôi gia đình, còn đâu tiền để tự nuôi sống khi biệt phái hành quân. Cảnh khó khăn về tài chánh đó đã được chúng tôi gánh chung hằng tháng, thiết rồi cả sĩ quan và hạ sĩ quan cũng chỉ ăn "cơm tay cầm" (bánh mì xì dầu) khi công tác ngoài đơn vị. Tình trạng eo hẹp kéo dài sẽ nguy hại đến tinh thần chiến đấu của quân sĩ.

b. Hai là, ngoài công việc huấn luyện đào tạo chuyên môn về bay hay về sửa chữa máy bay, chúng tôi không có khả năng biết được xu hướng chính trị từng người, mà đó là công việc của ngành an ninh quân đội.

Chúng tôi hoàn toàn nhận lỗi trước hành động vô kỷ luật của anh Phạm Phú Quốc và anh Nguyễn Văn Cứ vì hai anh ấy là nhân viên trực thuộc đơn vị chúng tôi, tức nhiên cấp chỉ huy đơn vị phải nhận lãnh trước tiên mọi hình phạt vì liên đới chịu trách nhiệm.
Chỉ mong Tổng Thống ra sức giúp đỡ phương tiện để đơn vị có thể hoạt động tốt hơn trong tương lai.

Tổng Thống khuyên tôi phải cố gắng chỉ huy cho tốt để tiếp tục ra sức đóng góp tích cực vào công cuộc chống cộng chung.
Ông còn nói thẳng ra rằng, người Mỹ đã muốn đổ quân vào Việt Nam để tham chiến, nhưng ông khẳng định không muốn cho người Mỹ tham chiến vì sẽ làm mất đi chính nghĩa đấu tranh của chúng ta.
Ông bảo, dù một người lính Mỹ nhập vào cù lao Ré, ông cũng không bằng lòng, huống hồ là để cả nhiều đơn vị lính Mỹ chiến đấu trên đất nước ta.
Tổng Thống còn nhấn mạnh đến tương lai có thể bị cắt viện trợ. Ông ra lệnh tôi phải cố gắng chịu đựng trong khó khăn thiếu thốn quân dụng trong một năm, phải cố duy trì hoạt động được trong một năm dù bị cắt viện trợ quân sự.
Sau này, chúng ta có thể xác nhận ý muốn duy trì chống cộng dù bị Mỹ cắt viện trợ, qua những sự chuẩn bị để đối phó như: thiết lập nhà máy đúc đạn tại Cát Lái; trồng cây lấy gổ Teck làm bá súng tại Xuân Lộc mà những ai có ở tù tại trại giam Z30A đều biết dưới tên "rừng bà Nhu".

Chúng tôi nhận thông điệp này rất rõ. Sau đó thì Tổng Thống đi nhanh nhẹn ra khỏi phòng. Tôi bước ra khỏi phòng chừng 15 bước sau. Khi tôi đến cửa và bước ra ngoài chừng hai bước thì nghe tiếng anh lính gác bảo:" Đại Úy mà xấc!" Khi đó làm tôi nghĩ lại, trong lúc đối thoại với Tổng Thống, tôi chẳng khi nào gọi ông bằng "Cụ" mà luôn luôn là Tổng Thống, và tự xưng mình là "tôi" thay vì bằng "con" như nhiều người thường làm.
Nhưng tôi thật sự không sợ hãi mà cũng không quan ngại đến lời phê phán của anh lính gác của Thành Cộng Hòa.
Vì đó là cái tôi chân thật, không màu mè, không bợ đỡ, không đòi hỏi dù một sự tha thứ vì mình có tội thì cứ nhận tội, có gì phải bợ đỡ, phải lo âu, rụt rè. Ít nhất cũng phải chịu cách chức, hay giáng cấp, hay đuổi khỏi quân chủng....và nhiều điều bất lợi khác xảy đến như những hệ quả đương nhiên.

Chắc ai cũng lo cho những gì sẽ xảy ra sau vụ dội bom Dinh Độc Lập của anh Phạm Phú Quốc và anh Nguyễn Văn Cứ.
Những biện pháp được áp dụng sau đó, đối với quân đội nói riêng và đối với cuộc chiến nói chung rất là sai lầm.
Sai lầm vì làm cho những người chiến đấu ngoài trận mạc thiếu đi sự yểm trợ hỏa lực hữu hiệu của Phi Đoàn 514.
Câu chuyện được tiến hành như sau.

a. Đối với Phi Đoàn 514, những chuyến bay về hướng miền Tây phải xuyên qua một điểm chuẩn là Nhà Bè, hay đi về miền Bắc Saigon thì phải qua điểm Lái Thiêu. Tuyệt đối không thể đi tắt, vì phi lộ sẽ xuyên qua khu vực Saigon. Radar có thể kiểm soát các phi lộ đó để báo động kịp thời cho Dinh Độc Lập nếu có máy bay nào vi phạm.

b. Phòng Hành Quân Phi Đoàn 514 phải thông báo cho Ban An Ninh Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quânmọi phi lệnh hành quân hay huấn luyện gồm đầy đủ tên họ hoa tiêu, số phi cơ mà hoa tiêu đó bay, để tránh có người ăn cắp máy bay.

c. Ban An Ninh Căn Cứ 2 Tiếp Liệu Không Quân đóng tất cả lối ra phi đạo bằng kẻm gai, và chỉ mở cổng ra sau khi xác nhận người và phi cơ đều đúng theo phi lệnh đã phổ biến cho Ban An Ninh, dù hoa tiêu bay chuyến đó là chỉ huy trưởng phi đoàn, chỉ huy phó phi đoàn, hay trưởng phòng hành quân phi đoàn, là ba giới chức có quyền ký phi lệnh. Sau khi anh Quốc bị nhốt tại cơ quan an ninh quân đội, Phi Đoàn 514 đề cử Trung Úy HMĐ thay thế trong chức vụ Trưởng Phòng Hành Quân.

d. Tất cả phi cơ A-1H thuộc Phi Đoàn 514 chỉ được trang bị hành quân với súng mà thôi. Tuyệt đối không được trang bị bom hay hỏa tiển. Biện pháp này chỉ làm lợi cho cộng sản, nhưng bộ phận khỏe nhất là Ban Vũ Khí của phi đoàn, từ đó chỉ cần nạp đạn lên bốn súng đại bác 20 ly, không còn phải vác những quả bom nặng đến 250 kg, hay ráp các hỏa pháo dễ làm đứt tay như bom chùm (frag cluster bomb).

Thế mà đơn vị cũng tiếp tục lập công lớn, như trong trận Mé láng đã với súng mà bắt cả trăm vc phải dơ súng đầu hàng vì bị ví trong một thửa ruộng không làm sao thoát thân được.
Và cả trăm vc chết trên dòng sông vì bị tấn công khi họ tẩu thoát trên ba chiếc ghe máy, mỗi ghe chở cả 50 người.
Những chiến công đó tiếp tục giúp cho Phi Đoàn 514 dành được mỗi năm một Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu trong các năm 1962 và 1963.
Để rồi, ba năm sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị giết, Phi Đoàn vẫn lãnh chiến công vượt trội, được mang Giây Biểu Chương Màu Bảo Quốc Huân Chương, thêm vào hai lần được Tổng Thống Hoa Kỳ trao tặng "President Unit Citation".

Ngoài những biện pháp an ninh vô dụng và rất có hại cho chiến tranh, cơ quan an ninh quân đội còn can thiệp ở cấp cao để chạy tội, cho rằng sở dĩ có những hành động phản bội như vụ dội bom Dinh Độc Lập là do cấp chỉ huy phi đoàn quá cứng rắng, quá khó khăn đối với thuộc hạ.
Điều đó cũng được các tướng lãnh cho rằng, "cấp chỉ huy phải đòi hỏi tối đa ở thuộc hạ". Nhờ vậy nên cơ quan an ninh không tác oai tác oái được.

Việt Nam Cộng Hòa là một nước non trẻ, nhưng muốn lớn lên, muốn trưởng thành thì bị bóp chết. Sau khi hạ bệ được Tổng Thống Ngô Đình Diệm trong năm 1963, mãi cho đến năm 1967, nghĩa là bốn năm sau, mới có một hiến pháp mới, một tổng thống mới.
Còn từ 1 tháng 11 năm 1963 cho đến năm 1967, không biết các đảng phái chính trị của Việt Nam đã làm gì mà không tìm được một lối thoát cho mình? Không bầu ra được một vị lãnh đạo mà mọi người dân tôn trọng chấp nhận?


Image


“Sau khi bị bắt, Phạm Phú Quốc dù phải bị giam, nhưng được đối đãi tử tế; song đã có rất nhiều tin đồn, cộng thêm với một số tờ báo bất lương nên đã tuyên truyền rằng:
“Phạm Phú Quốc đã bị hành hạ, tra tấn, đánh đập suốt cả ngày lẫn đêm, không cho ăn, không cho ngủ, đã bị mật vụ dùng kìm rút hết mười móng tay và mười móng chân…”
Chính vì thế, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã phái Sĩ quan tùy viên Lê Châu Lộc, đến tận nơi gặp ông Phạm Phú Quốc, để nhìn thấy tận mắt trên thân thể, cũng như xem mười chiếc móng tay và mười chiếc móng chân của ông Phạm Phú Quốc có bị rút hết hay không?
Tuân lệnh của Thổng Thống Ngô Đình Diệm, ông Lê Châu Lộc đã đi đến tận nơi để gặp ông Phạm Phú Quốc.

Khi giáp mặt ông Phạm Phú Quốc ông Lê Châu Lộc đã tự giới thiệu:
“Tôi Đại úy Lê Châu Lộc, Sĩ quan tùy viên của Tổng Thống, được lệnh của Tổng Thống đến đây để gặp ông”.
Ông Phạm Phú Quốc, hình như không thể tin những lời của ông Lê Châu Lộc, nên vội đứng lên một cách nghiêm chỉnh. Nhưng ông Lê Châu Lộ đã nói tiếp:
“Tôi Đại úy Lê Chau Lộc Sĩ quan tùy viên của Tổng Thống, được lệnh của Thổng Thống đến đây để gặp ông; nhưng không phải để điều tra về ông, mà Tổng Thống bảo tôi đến đây để thăm ông. Vậy, tôi chỉ muốn hỏi ông: Ông có bị ai đánh đập, tra tấn hay không, để tôi về trình lại cho Tổng Thống hay về những gì tôi đã mắt thấy, tai nghe, chứ tôi không hề tra vấn ông bất cứ một điều gì cả?
- Dạ không.
- Ông có bị tra vấn không cho ngủ, không cho ăn hay không?
- Dạ không.
- Như vậy, xin ông vui lòng cởi bỏ y phục, cho tôi nhìn tận mắt, để biết trên thân thể của ông có bị thương tích gì không.Và ông Phạm Phú Quốc đã làm theo yêu cầu của tôi, vì thế, tôi đã nhìn thấy toàn thân thể của ông Phạm Phú Quốc không hề có một vết tích nào gọi là “tra tấn” cả. Nhưng tôi vẫn hỏi tiếp:
- Ông có bị rút hết mười cái móng tay và mười cái móng chân hay không?
- Dạ không.
- Vậy, ông hãy bỏ hai bàn tay của ông lên bàn tay của tôi, để cho tôi nhìn thấy, rồi sau đó, là mười ngón chân của ông.
- Dạ, xin Đại úy hãy nhìn xem.
Sau khi nhìn và sờ lên tay chân của ông Phạm Phú Quốc, tôi không hề thấy có một chút vết tích gì hết, ông Phạm Phú Quốc vẫn khỏe mạnh bình thường, rồi bỗng ông Phạm Phú Quốc đã nói:
- Tôi xin Đại úy trình lên Tổng Thống rằng: tôi thành thật xin lỗi Tổng Thống, vì tôi đã nghe lời của người bạn, nên đã làm như vậy; chứ tôi không có chủ ý giết Tổng Thống. Và ông Phạm Phú Quốc đã viết những lời xin lỗi Tổng Thống Ngô Đình Diệm, trên một mảnh giấy nhỏ, và nhờ trình lên Tổng Thống.
- Tôi sẽ trình lại với Tổng Thống.” (Nam Nhân-QLVNCH)


Người viết bài này thật không muốn thế hệ mai sau nghĩ sai lầm về con người của Phạm Phú Quốc.
Tuy rằng chính tôi đã cất nhắc cho anh Phạm Phú Quốc thăng cấp Trung Úy Đặc Cách để có thể để anh lãnh chức vụ Trưởng Phòng Hành Quân của Phi Đoàn 514, vì trong phi đoàn, vào năm 1960, có nhiều Trung Úy khác chưa xác định hành quân với tư cách phi tuần viên.
Anh Phạm Phú Quốc có tinh thần phục vụ rất cao. Anh có gia đình từ lâu làm chính trị. Anh không thể bị vc lợi dụng để hành động theo ý muốn của chúng.
Vụ ném bom Dinh Độc Lập ngày 27 tháng 2 năm 1962 không giống như vụ ném bom Dinh Độc Lập trong tháng 4 năm 1975 của Nguyễn Thành Trung, vì Nguyễn Thành Trung là một vc nằm vùng.
Nếu như vc, ta coi vụ ném bom Dinh Độc Lập của Phạm Phú Quốc là một hành động anh hùng thì thật là oan uổng cho tinh thần Phạm Phú Quốc.
Đó là điều duy nhất tôi muốn xác nhận cùng các bạn Không Quân của tôi, đừng để bị địch cố tình xuyên tạc.

Gman

Chức vụ trước khi gãy cánh của Phạm Phú Quốc trong một phi vụ Bắc Phạt là Trung tá.
Đại tá là chức vụ vinh thăng của Ông sau khi tử trận (Cố Đại tá).
Khoảng thời gian từ 1962 đến hết năm 1964 là thời kỳ biến động nhất của Chính phủ VNCH.
Và thời điểm này đã phân chia hai thời kỳ chấp chính (Đệ I Cộng Hòa và Đệ II Cộng Hòa) bằng cuộc chính biến 1963.
Việc thăng giáng chức vụ trong buổi giao thời hỗn loạn này rất bất thường

Tài Liệu tham khảo

1. Phạm Phú Quốc trích từ cuốn Quân Sử KQVNCH do Liên Hội Ái Hữu Không Quân Úc Châu thực hiện.
2. Hình ảnh do phóng viên báo chí chụp được trong khi oanh tạc Dinh Độc Lập năm 1962.
3. Phi Đoàn 514, đăng trên trang nhà bgkq.net, trong chương Hồi Ký


Image

For this message the author nguoiquentaroi has received thanks:
CNAT
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 24th, 2014, 2:41 am

Những Anh Hùng QUÂN Y Của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa


Image

Image


Trường Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa được thành lập từ năm 1951, giám đốc đầu tiên là Y Sĩ Trung Tá Phạm Biểu Tâm, giáo sư thạc sĩ trường Y Dược Ðại Học Hà Nội (trường đại học duy nhất cho ba nước Ðông Dương vào thời gian đó). Ngay khóa I đã có 54 sinh viên gia nhập. Ngoài ra cũng còn một số khác được tuyển lựa từ các sinh viên Y Dược khoa được gọi nhập ngũ đang theo học tại các quân trường Nam Ðịnh và Thủ Ðức.
Năm 1954 do Hiệp Ðịnh Geneva chia đôi đất nước, trường di chuyển vào Saigon.Với đà phát triển của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sau năm 1954, Trường Quân Y cũng phát triển với hàng trăm sinh viên theo học vào mỗi khóa. Trung tâm đầu tiên có cơ sở đặt tại Quân Y Viện Chi Lăng cũ và sau đổi về số 4 Hùng Vương, Chợ Lớn, và cuối cùng cho đến ngày 30 Tháng Tư 1975 là dời về phía sau chợ cà Trần quốc Toản. Chỉ huy trưởng sau cùng là Y Sĩ Ðại Tá Hoàng Cơ Lân .
Nói về quân y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải nhắc đến khá nhiều ngành trong quân y như các sĩ quan Y Nha Dược sĩ, Sĩ quan Trợ y, và cả Thú y sĩ. Ngoài ra còn có các hạ sĩ quan y tá và binh sĩ phục dịch.
Ngoài chiến trường ra, thì nơi hậu tuyến ngành Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã phụ trách điều hành nhiều Tổng Y Viện nổi tiếng Ðông Nam Á như Tổng Y Viện Cộng Hòa tại Saigon và Tổng Y Viện Duy Tân ở Ðà Nẵng.
Trên các tỉnh thành, thị xã ở miền Nam nơi nào cũng có những quân y viện với cả trăm giường bệnh tại Qui Nhơn, Nha Trang, Pleiku, Cần Thơ, Ban Mê Thuột, Phan Thiết (Quân Y Viện Ðoàn Mạnh Hoạch), Tây Ninh (Quân Y Viện Trần Ngọc Minh), Vũng Tàu (Quân Y Viện Nguyễn Văn Nhứt), Sóc Trăng (Quân Y Viện Trương Bá Hân)...
Bên cạnh đó còn những bệnh viện dã chiến và các bệnh viện tiểu khu, các trạm quân y nữa.
Rất nhiều bệnh viện đã lấy tên của các chiến sĩ quân y đã anh dũng hy sinh để đặt tên. Qua lịch sử ngành quân y, các chiến sĩ Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã nhắc nhớ đến những chiến sĩ quân y trong ngành đã hy sinh đầu tiên. Ðó là Y Sĩ Trung Úy (?)Ðoàn Mạnh Hoạch vào giữa năm 1964 tại Quảng Ngãi.
Theo Y Sĩ Thiếu Tá Lê Văn Châu kể lại thì: “Anh đã nhẩy ra khỏi xe bọc sắt để đích thân lên trận tuyến săn sóc cho một thương binh, mặc dù đã có sự ngăn cản của vị trung đoàn trưởng”.
Người thứ hai là Y Sĩ Trương Bá Hân tử trận ở Bình Giả vào cuối năm 1964.
Người thứ ba là Y Sĩ Ðỗ Vinh, sĩ quan quân y đầu tiên trong binh chủng nhẩy dù Việt Nam Cộng Hòa, hy sinh vào đầu năm 1965 ở Thăng Bình, Quảng Tín.
Rồi tiếp đó là các y sĩ Trần Ngọc Minh của Thủy Quân Lục Chiến, Y Sĩ Phạm Bá Lương hy sinh trong trận Bầu Bàng, Y Sĩ Trung Úy Nguyễn Văn Nhứt, sĩ quan trưng tập, tử trận ở Dầu Tiếng, Y Sĩ Trần Thái bị phục kích gần Bà Rịa...

Image

Image

Image

Image

Image


[color=#BF0000][size=150][i]Trường Quân Y


Trường Quân Y được thành lập với mục đích đào tạo các thành phần sau đây cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa :
1-Các quân Y tá .
2-Các Sĩ quan Trợ Y (Thường là các Sĩ quan vừa tốt nghiệp Trường Bộ Binh Thủ đức và được chọn vào ngành Quân Y).
3-Các Y Nha Dược sĩ Hiện dịch cho Quân đội. Với các thành phần nầy thì Trường Quân Y chỉ quản lý hành chánh, lo huấn luyện về mặt quân sự mà thôi, còn về chuyên môn thì các sinh viên vẫn theo học tại các trường Y Nha và Dược Khoa.
Với các Y sĩ Hiện Dịch, sau khi thi đậu chứng chỉ PCB hoặc Dự Bị Y Khoa và bắt đầu vào năm thứ I của trường Đại Học Y Khoa thì có thể thi vào Quân Y. Nếu trúng tuyển thì sẽ là Sinh viên Quân Y mang cấp bậc Chuẩn Úy. Lên năm thứ II và thứ III Y khoa thì mang cấp bậc Thiếu Úy và khi lên năm thứ IV, V, VI thì mang cấp bậc Trung Úy cho đến khi tốt nghiệp.
Trong khoản thời gian nầy các Sinh viên Quân Y sẽ được Trường Quân Y gởi đi học 2 giai đoạn quân sự I và II tại Trường Vỏ Bị Đà Lạt hoặc Trường Bộ Binh Thủ Đức vào những dịp các trường Đại Học Saigon nghỉ hè.
Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Sinh viên Quân Y diễn hành

Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 24th, 2014, 2:54 am

Những Anh Hùng QUÂN Y Của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa


Lể Mãn Khóa Các Y Nha Dược Sĩ Hiện Dịch

Image

Image

Image

Lễ Mãn Khóa Sinh viên Quân Y
(Khóa 20/1973 và Khóa 21/1974)

Image

Image

Image

Image

Image

Lể Mãn Khóa 17 Quân Y Hiện Dịch
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » December 29th, 2014, 6:41 am

Thủy Quân Lục Chiến Tôn Thất Soạn....Tưởng Nhớ....

Image

....Cố Thiếu Tá Đặng Đình Thích


Thời gian đi qua, đã gần nửa thế kỷ, kể từ ngày Anh nằm xuống trong trận Vĩnh Kim, Mỹ Tho ngày 11 tháng 11 năm 1963, nhưng những kỷ niệm thân tình và hình ảnh hào hùng của Anh vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi mỗi khi nghĩ đến anh.

Tôi muốn viết về anh để các chiến hữu Mũ Xanh sau này biết rõ Binh Chủng đã từng có những cấp chỉ huy tận tụy với nhà với nước như thế. Nhưng một phần vì hoàn cảnh chiến trận liên miên rồi tù đày cộng sản nên chưa có hoàn cảnh thuận tiện. Một phần tôi muốn có những dữ kiện chính xác về anh trước khi đặt bút xuống viết, đó cũng là một cử chỉ tôn trọng anh.

"Saigon tôi" (Trung úy Tôn Thất Soạn) gặp Trung úy Đặng Đình Thích lần đầu tiên khi tôi mãn khóa học "căn Bản Sĩ Quan Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ" ở Quantico Virginia vào cuối năm 1958, trở về lại đơn vị cũ là Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, lúc này đang đồn trú tại bán đảo Cam Ranh.

Ông già "Đầu Bạc", (Trung Úy Nguyễn Thành Yên) đề cử tôi làm đại đội trưởng Đại Đội 3 kiêm Tiểu Ðoàn phó Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến. Đại Đội 3 lúc này có sẵn Trung Úy Đặng Đình Thích là Trung Đội Trưởng trung đội 1 kiêm đai đội phó, Thiếu Úy Thái, bạn bè gọi là "Thái Tồ", vì thân hình anh vạm vỡ to lớn, Trung Đội Trường trung đội 2 (năm 1973 anh là Đại Úy Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Đoàn 305 Địa Phương Quân ở Hậu Nghĩa), và Thượng Sĩ I Chung văn Nghiêm, Trung Đội Trưởng trung đội 3.

Trung Úy Thích khóa 4 Thủ Đức, trước khi tình nguyện về Thủy Quân Lục Chiến, là huấn luyện viên Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung.
Lúc được phân phối về Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến khoàng năm 1957 thì Trung Úy Thích gặp dịp cùng đi trấn giữ đảo Hoàng Sa cùng với đại đội trong thời gian là 3 tháng.

Lần đầu tiên gặp mặt, tôi có ấn tượng tốt về Trung Úy Thích, dáng người cao lớn, gương mặt vui tươi, ăn nói rổn rảng, dễ gây cảm tình với mọi người.

Đầu năm 1959, Đại Đội 3 Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến do Trung Úy Tôn Thất Soạn chỉ huy được biệt phái riêng lẻ cho tỉnh Vĩnh Bình trong công tác bảo vệ an ninh cho khu trù mật của quận Long Toàn đang được xây dựng. Tình hình an ninh tại địa phương lúc này tương đối khả quan, các toán du kích Việt Cộng chỉ phá rối lẻ tẻ. Đại Đội 3 Thủy Quân Lục Chiến hoạt động độc lập, không có không quân hay pháo binh nào yểm trợ cả.
Thời gian này các đại đội Biệt Động Quân cũng bắt đầu được thành lập ở các quân khu.

Trung Úy Đặng Đình Thích, Thiếu Úy Thái và Thượng Sĩ I Nghiêm luân phiên nhau dẫn các trung đội tuần tiễu lục soát và phục kích đêm để giữ an ninh cho khu trù mật. Tình hình an ninh được bảo đảm tốt đẹp; Có lần đại đội dùng thuyền máy đánh cá dân sự để vượt sông lớn, hoạt động đột kích vào cù lao Dung thuộc tỉnh Ba Xuyên, đối diện với quận Long Toàn.

Lúc nào tôi cũng thấy Trung Úy Đặng Đình Thích gần gũi với anh em trong đại đội, khi làm việc cũng như nghỉ ngơi, anh Thích luôn kể chuyện, chen vào những mẩu chuyện hài hước, có lẽ muốn làm cho mọi người vơi đi những căng thẳng thường ngày trong lúc đi hành quân xa gia đình.

Có một lần trong lúc vui đùa, Thiếu Úy Thái nhìn thấy có mấy sợi lông mọc ở nốt ruồi nằm bên má trái gần cằm của Trung Úy Đặng Đình Thích, liền nói "Anh Thích có chòm lông đặc biệt quá". Trung úy Thích khộng giận, trái lại cũng nói đùa: "Đây là chòm lông tướng đấy, giống chòm râu tướng của Quan Vân Trường" (trong chuyện Tàu), nói xong anh cười ha hả.

Sau khi rời Vĩnh Bình, Đại Đội 3 Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến lại được tăng phái cho đặc khu Côn Sơn để tăng cường an ninh cho khu trại giam tù cộng sản.
Trong thời gian nhàn rỗi ở đảo Côn Sơn tôi lại có dịp được Trung Úy Thích tâm tình về gia đình: "Anh Thích sinh năm 1932 tại làng Hàng Kênh, Tỉnh Kiến An, Hải Phòng. Anh có 4 chị em gái và 6 anh em trai, anh là con thứ 9.
Em trai út của anh sau này gia nhập Không Quân Việt Nam Cộng Hòa (hiện nay là cựu thiếu tá Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, đang định cư tỵ nạn cộng sản tại Utah Hoa Kỳ).

Trước khi được gọi động viên khóa 4 Thủ Đức, anh Thích đã tốt nghiệp tú tài, làm việc cho một văn phòng luật sư người Pháp tại Hải Phòng.
Anh rất thích thể thao, nhất là môn bóng tròn, ngoài ra anh cũng có máu văn nghệ. Tôi còn nhớ có lần đến nhà riêng thăm anh ở Tam Hà Thủ Đức, từ ngoài sân tôi đã nghe tiếng hát vọng ra, tiếng hát trầm ấm của hai vợ chồng song ca một bản nhạc tình cảm thời tiền chiến. Rồi tiếng cười ngắt quãng khi một âm điệu bị lỡ nhịp; Thật là giây phút hạnh phúc của đôi uyên ương. Hai vợ chồng trẻ vẫn chưa có con. Hiện nay chị Thích đang định cư tại Anh Quốc. Anh Thích có làm thơ và viết văn với bút hiệu 'Thanh Thủy".

Ngày 15 tháng 8 năm 1963, Chuẩn Úy Lê Bá Bình tốt nghiệp khóa 12 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức, sau khi thực tập huấn luyện đổ bộ ở Thủy Xưởng Miền Đông trại Cửu Long 1 tuần lễ, về trình diện Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến tại doanh trại Ngô Xuân Soạn Thủ Đức. Chuẩn Úy Bình đang đứng tán gẫu với 10 tân sĩ quan bạn và chờ đợi trình diện Tiểu Đoàn Trưởng là Đại Úy Dương Hạnh Phước, bỗng nghe âm thanh vọng lên như "sấm" từ phía hội trường dồn lên: "Thủy Quân Lục Chiến! Sát! Thủy Quân Lục Chiến Sát! Thủy Quân Lục Chiến! Sát!" đã thôi thúc mọi sinh hoạt đầy ắp sinh khí vùng dậy, rồi cũng từ nơi đó là điểm xuất phát của một đoàn người quân phục "rằn ri" với những bước chân chạy đều, qua lộ trình vòng quanh sân cờ: Một, Hai, Ba, Bốn, Một, Hai, Ba,..Bốn.

Tiếng đếm nhịp của người dẫn đầu (sau này mới biết đó là Thượng Sĩ Thường Vụ Đại Đội 1 Nguyễn Văn Riệu). Bên hông trái đại đội, với Đại úy Thích trang phục gọn gàng, vóc dáng tràn đầy sinh lực, phát động thao tác thuần thục, thật là hùng dũng, gây ấn tượng sâu sắc, in đậm nét vào tâm tư của Chuẩn Úy Bình: Đại Úy Thích là một cấp chỉ huy oai vệ, một "thần tượng" của một chuẩn úy non trẻ mới về đơn vị (Chuẩn Úy Bình sau này là Trung Tá Tiểu Ðoàn Trưởng Tiểu Đoàn 3 Sói Biển Thủy Quân Lục Chiến , người hùng của trận đánh cầu Đông Hà, Quảng Trị, ngày 2tháng 4 năm 1972, mà Đại Úy John Ripley Cố Vấn Trưởng Tiểu Đoàn 3 Sói Biển Thủy Quân Lục Chiến đã viết lại trong cuốn sách "The Bridge at Dong Ha" xuất bản năm 1984 và tái bản năm 1990. Trung tá Bình đã bị thương trận 9 lần, chưa kể đến các huy chương chiến công, hiện nay Trung tá Bình và gia đình định cư tại San José Cali.

Chuẩn Úy Bình được phân phối về Đại Đội 2 dưới quyền của Đai Úy Nguyễn Thế Lương, Đại Đội Trưởng kiêm Tiểu Đoàn Phó, Tuy nhiên Chuẩn Úy Bình vẫn có dịp tiếp xúc hằng ngày với Đại Úy Thích, người sĩ quan vui tính, nụ cười rạng rỡ, sau mỗi lần chào đáp lễ, liền theo với câu "Sao hôm nay thế nào?"

Đại Úy Thích là một niên trưởng mẫu mực, đáng kính nể, dười mắt các sĩ quan đàn em của Tiểu Đoàn 3 Sói Biển Thủy Quân Lục Chiến! Là người "Anh Cả"!

Trong suốt thời gian phục vụ ở Tiểu Đoàn 3, Chuẩn Úy Bình chưa thấy quân nhân nào trong Đại Đội 1 bị phạt khắt khe như: vác balô nặng 20 kg chạy quanh sân cờ dưới trời nắng chan chan, bị nhốt "chuồng cọp", bị hít đất hay bị nhảy xổm v.v.. Không thấy Đại Úy Thích nóng giận, quát mằng thuộc cấp bao giờ! Có bực mình lắm thì ông chỉ mắng một câu: "Gà chết! không được làm phai màu áo!"

Những lúc đơn vị còn ở hậu cứ, sau buổi cơm chiều, Đại Úy Thích thường hay vào trò chuyện với các sĩ quan trung đội trưởng, qua đề tài chính trị, xã hội, tình hình chiến sự cho đến lúc kèn báo ngủ, Đại Úy Thích mới ra về, sau khi đi một vòng thăm anh em binh sĩ tại các phòng ngủ quân nhân độc thân.

Đại Úy Thích rành Hán Văn, Chuẩn Úy Bình ngạc nhiên khi thấy trên xe jeep của Đại Úy Thích toàn là báo Hoa Ngữ! Hỏi người tài xế thì được trả lời:

- Báo của đại úy đọc đó!

chưa tin hẳn, Chuẩn Uy Bình bèn hỏi Đại Úy Lương Tiểu Đoàn Phó thì được xác nhận:

- Đúng đấy! khi nào cậu cần tìm hiểu bất cứ toa thuốc Bắc nào bằng chữ Tàu, cậu hãy nhờ Đại Úy Thích giảng giải rõ ràng!

Qua tiết lộ của người cận vệ cho Đại Úy Thích:

- Ông ít đọc báo Việt Ngữ, mà chỉ thường theo dõi tin tức qua các đài BBC, VOA và đài phát thanh Quân Đội bằng radio transistor mang theo. Bà xã của ông thầy thường hay nhắc nhở tôi kiểm soát pin dự bị, ống nghe (ecouteur) cùng với radio Sony, phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trước mỗi chuyến hành quân! Đại Úy Thích là cao thủ cờ tướng, ông ta thường đoạt giải vô địch trong đơn vị Tiểu Đoàn.

Cánh B của Đại úy Lương gồm 2 đại đội, thỉnh thoảng 2 đại đội thay đổi cho nên có lúc trung đội của Chuẩn úy Bình đóng quân sát tuyện với Đại Đội 1 nên cũng được nghe những lời dặn dò, chỉ bảo kinh nghiệm chiến trường của Đại Úy Thích cho các sĩ quan đàn em. Có một lần Đại Uy Lương về trị bệnh ở bệnh viện Thủy Quân Lục Chiến trại Cửu Long, Trung Úy Vũ Anh Kỳ Xử Lý Thường Vụ Đại Đội 2; Đại Úy Thích đi kiểm soát tuyến phòng thủ của cánh B; Lúc gặp Chuẩn Uy Bình, ông vẫn nói câu:

- Sao ông Bình? Hôm nay thấy thế nào?

- Chào niên trưởng. Tôi (Chuẩn Úy Bình)chưa kịp trả lời thì ông tiếp luôn:

- Đêm nay và sáng mai sương mù dầy đặc, hãy cho đơn vị gài mìn chiếu sáng và lựu đạn, gài mìn bẫy tối đa.

Chuẩn Úy Bình thắc mắc:

- Thưa Đại Úy! Radio thông báo tin tức thời tiết phải không?

Đại Úy Thích trả lời:

- Radio nhiều khi thông báo không chính xác đâu, mà theo kinh nghiệm của tôi, đặc điểm trời hây hây lạnh mà con trùng (giun) xủi thành những vệt kéo dài trên mặt đất như thế này thì chắc chắn đêm nay sương mù sẽ phủ xuống nhiều. Thời gian này địch lợi dụng để đột kích, vậy mình phải cẩn thận, nhất là các anh em đến phiên trực làm lính gác giặc.

Lúc đụng trận, Đại úy Thích điều động "con cái" phản ứng cấp thời, hợp lý. Luôn ở tuyến đầu để thẩm định tình hình. Một cấp chỉ huy can đảm và bình tĩnh khi chạm địch.

Khi trận địa đã được chiếm đóng, Đại Úy Thích luôn căn dặn thuộc quyền không được hạ sát tù binh mà phải bắt sống để khai thác tin tức tình báo. Phải đối xử nhân đạo với tù binh. Đại Đội 1 có rất nhiều Sói Biển can trường gốc "Commando Du Sud" như Thượng Sĩ Dương Khuôn, Trung Sĩ Châu Tum, Hạ Sĩ 1 Châu Marie Sary, Binh nhứt Thạch Khuôn, Binh nhì Lý Huôn sẵn sàng thi hành bất cứ lịnh gì của cấp chỉ huy.

Tháng 9 năm 1963, Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến đã đạt chiến thắng trong cuộc hành quân ở Tân Hữu, Vĩnh Long, trong đó cánh B của Đại Úy Nguyễn Thế Lương Tiểu Đoàn Phó và Đại Úy Đặng Đình Thích Đại Đội Trưởng đại đội 1 đã góp công không nhỏ. Ta tịch thu 17 vũ khí cá nhân, hạ sát 15 tên vc và bắt sống 5 tù binh. Đặc biệt Chuẩn Úy Lê Bá Bình Trung đội trưởng của đại đội 2 được huy chương Sao Vàng và được đề nghị thăng cấp thiếu úy tại mặt trận.

Sau biến cố 1 tháng 11 năm 1963, Đại Úy Tôn Thất Soạn từ Tiểu Đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến về nắm Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến ,
"Saigòn tôi" lại gặp Đại Úy Thích trong chức vụ Đại Đội Trưởng Đại Đội 1. Hai anh em rất vui mừng khi gặp lại nhau sau một thời gian dài, lúc tôi rời Tiểu Đoàn 2 để đi học lớp Tham Mưu Đổ Bộ AWS ở Quantico, Hoa Kỳ. Lúc mãn khóa, trở về nước, làm Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoãn 3 Thủy Quân Lục Chiến cho Đại Úy Bùi Thế Lân Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến ở Vũng Tàu năm 1962

Lúc này Đại úy Mã Viết Bằng nguyên Tiểu Đoàn Trưởng đã rời Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến, còn Đại Úy Lương Tiểu Đoàn Phó thi đi du hành quan sát ở Okinawa, Nhật trong 2 tháng, Đại Úy Thích tạm thời kiêm nhiệm Xử Lý Thường Vụ Tiểu Đoàn Phó..

Buổi hội ngộ với Đại Úy Thích chưa được bao lâu thì xẩy ra biến cố đau thương! Sau những cuộc hành quân ngắn ngày với Quân Đoàn .3 ở mật khu Bời Lời và Hố Bò.
Tiểu Đoàn 3 được về hậu cứ, trại Ngô Xuân Soạn nghỉ ngơi. Tiếp sau đó, Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến được lệnh tăng phái cho Sư Đoàn 7 để hành quân tại Mỹ Tho, Định Tường. Theo lệnh hành quân, Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến có nhiệm vụ hành quân lục soát khu vực xã Vĩnh Kim, quận Cai Lậy, tỉnh Định Tường;

Ngày 11 tháng 11 năm 1963, Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến xuất phát từ ven Quốc Lộ 4 ở đầu xã Vĩnh Kim. Chia làm 2 cánh quân, trục tiến quân lục soát theo hướng Đông-Tây.

I/ Cánh A:

Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến - do Đại Úy Tôn Thất Soạn Tiểu Đoàn trưởng, chỉ huy trực tiếp gồm:

Đại Đội 3: Do Trung Úy Nguyễn Văn Nhiều Đại Đội Trưởng, vừa thay Đại úy Cừu rời khỏi Thủy Quân Lục Chiến (Trung Tá Nguyễn Văn Nhiều, sau này là TP4 Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, đã tự tử chết trong chuyến tàu hỏa chở tù CTCS từ Hải Phòng lên Yên Bái, sau 30 tháng 4 năm 1975).

Đại Đội 4 : Do Đại Úy Nguyễn Hữu Nhơn, K.10 Đà Lạt, làm Đại Đội Trưởng. (Sau này Trung Tá Nguyễn Hữu-Nhơn làm Quận Trưởng Nhà Bè, hiện định cư tại Houston TX).

Cánh A đi bên trái dọc theo con rạch Vĩnh Kim, đi đầu là Đại Đội 3 - Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 3 - Đại Đội 4 bọc hậu, song song và hàng ngang với cánh B.

II/ Cánh B:

Do Đại Úy Đặng Đình Thích chỉ huy tổng quát gồm:

Đại Đội 1 : Với Thiếu Úy Nguyễn Văn Hấn làm Đại Đội phó (sau này làm Ban 3 Tiểu Đoàn 3 rồi bị thương trận, sau đó rời Thủy Quân Lục Chiến về Tiểu Khu Kiến Hòa).

Đại Đội 2 : Thiếu Úy Báu Đại Đội Phó Xử Lý Thường Vụ Đại Đội Trưởng trong thời gian Đại Úy Lương đi du học. Chuẩn Úy Lê Bá Bình Trung đội trưởng trung đội 2. Cánh B đi bên phải rạch Vĩnh Kim và Đại Đội 1 đi đầu.

III Diễn tiến:

Địa thế vùng hành quân là vườn dừa rậm rạp chen lẫn nhà tranh của dân ở rải rác hai bên con rach. Ngoài ra còn có những mương rạch nhỏ chạy ngang doc mọc đầy dừa nước, ô rô rất khó di chuyển.
Các đại đội dàn quân lục soát cẩn thận nên đi rất chậm. Sau khi các đại đội đã chiếm và lục soát kỹ lưỡng mục tiêu đầu tiên thì được lệnh dừng quân nghỉ để ăn cơm trưa, cũng gần 12 giờ trưa.

Sau nửa giờ, các cánh quân được lệnh tiếp tục tiến quân lục soát các mục tiêu đã được ấn định. Chẳng bao lâu có vài tiếng súng lẻ tẻ của du kích vc bắn báo động vào các toán quân đi đầu.
Bỗng nhiên có nhiều tiếng súng nổ ở đầu cánh quân B, thuộc Đai Đội 1. Lúc này cánh B đã vào mục tiêu Xóm Cây Mít, xã Vĩnh Kim, Quận Cai Lậy, Tỉnh Mỹ Tho (Định Tường). Đại Úy Thích sau khi được báo cáo tình hình của trung đội chạm địch, đã điều động trung đội của Thiếu Úy Hấn tiến lên dàn quân bên tay mặt của trung đội chạm địch.

Đai Đội 3 đi đầu của cánh A cũng bị địch bắn chận, mục đích ngăn chận bước tiến của quân ta. Súng của hai bên bắt đầu nổ rộ lên, cả tiếng súng trung liên và đại liên từ hướng địch bắn vào quân ta.
Thời gian này đơn vị Việt Nam Cộng Hòa chưa có gunship yểm trợ như sau này, còn Pháo Binh Sư Đoàn 7 Bộ Binh thì cũng không hiệu quả vì quân địch và bạn rất gần nhau, chúng ẩn núp vào các mương dừa nước và lá ô-rô rậm rạp. Trung đội đi đầu của cánh B đã có một số thiệt hại.

Địch lợi dụng bờ mương ẩn núp, từ đó chúng định tràn lên xung phong vào phòng tuyến án ngữ của Đai Đội 1, nhưng bị các chiến sĩ Sói Biển gan lì bắn gục. Đại Úy Thích bình tĩnh điều động trung đội còn lại phía sau tiến qua cầu tre nhỏ ở xóm Cây Mít, để tăng cường cho các trung đội ở tuyến đầu, đồng thời chỉ thị Đai Đội 2 của Thiếu Úy Báu bọc qua phải để đánh tạt bên hông của địch.

Trong lúc này cánh A cũng được lệnh của Đại Úy Tiểu Đoàn trưởng tiến nhanh về phía trước để làm giảm nhẹ hỏa lực của địch đang nhắm vào cánh B. Cuộc giao tranh tiếp tục diễn ra khá khốc liệt khoảng nửa tiếng đồng hồ. Đại úy Thích và toán cận vệ đang vượt qua cầu tre thì bất ngờ một loạt trung liên địch từ phía hông phải, chếch về phía trước một quãng, bắn xối xả vào mục tiêu Cầu Tre . Đại Úy Thích và 2 cận vệ trúng đạn ngã xuống! Đại Úy Thích trúng ngay 1 tràng đạn vào ngực, sát bên trái! Im lìm không nói được tiếng nào! Tắt thở!

Khi được báo cáo của Thiếu Úy Báu Xử Lý Thường Vụ Đai Đội Trưởng Đai Đội 2, Đại Úy Tiểu Đoàn trưởng Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến đã tiến ngay đến hiện trường Cầu Tre, thấy thi thể đại Úy Thích nằm dài trên mặt đất, bên cạnh đường mòn, nét mặt như người nhắm mắt ngủ yên lành! Thật là đau lòng! Một cái tang chung của đơn vị!

Sau khi các đại đội đã phản công truy lùng địch thì tiếng súng im dần, địch bắt đầu rút lui, phân tán mỏng trong khu rừng dừa rậm rạp của Xã Vĩnh Kim.

Tổng kết tình hình trong buổi chiều cùng ngày, Tiểu Đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến có 17 quân nhân bị thương và tử thương, trong đó có Đại Úy Đặng Đình Thích Đai Đội Trưởng Đai Đội 1, vũ khí bảo toàn.
địch quân thiệt hại nặng, bỏ lại 12 xác tại chỗ mà chúng không kịp kéo đi theo. Tiểu Đoàn 3 tịch thu một số vũ khí cá nhân và quân dụng của địch.
Tin tức tình báo của Phòng 2 Sư Đoàn 7 sau này cho biết đó là tiểu Đoàn 263 chủ lực miền của vc.

ĐẠI ÚY ĐẶNG ĐÌNH THÍCH, một sĩ quan ưu tú của Tiểu Đoàn Sói Biển Thủy Quân Lục Chiến đã đền nợ nước! Để lại bao tiếc thương cho gia đình, bạn bè, chiến hữu và Binh Chủng Mũ Xanh!

Image

Tuyên úy Thích kiến Tánh, Thiếu Tá Dương hạnh Phước Đại úy Ngô văn Định
làm lễ cầu siêu cố Thiếu Tá Đặng đình Thích tại sân tiểu đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến


Đã 45 năm qua rồi, nhưng hình ảnh hào hùng của cố Thiếu Tá ĐẶNG ĐÌNH THÍCH vẫn còn sống mãi trong tâm trí của tôi cũng như của các chiến hữu Tiểu Đoàn 3 Sói Biển Thủy Quân Lục Chiến. Một sĩ quan kiêu hùng luôn được đồng đội kính phục. Nụ cười cởi mở, vui tính, những kinh nghiệm chiến trường của Anh như luôn nhắc nhở các chiến hữu Sói Biển lời nói bình dị nhưng đầy ý nghĩa:

"ĐỪNG LÀM PHAI MÀU ÁO".

Anh là cấp chỉ huy sáng giá được mọi người mến mộ. Tiếc thay, Anh nằm xuống khi tuổi đời mới được Ba Mươi Mốt thanh xuân! Ngày 11 tháng 11 năm 1963 nhằm ngày 26 tháng 9 năm Quý Mão, lúc 3 giờ chiều, một cái tang chung của toàn thể Binh Chủng Mũ Xanh!

Anh Thích! Xin cầu nguyện linh hồn Anh được siêu thoát cõi VĨNH HẰNG. Mọi người đều nhớ Anh! Người anh hùng VỊ QUỐC VONG THÂN!


Image




Image
TQLC Tôn Thất Soạn

Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » January 20th, 2015, 3:59 pm

Image

Kỷ Niệm 41 năm của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu tại Hoàng Sa
Ngày 19 tháng 1 năm 1974 - Ngày 19 tháng 1 năm 2015


Binh chủng Không Quân trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, thì Không Lực Việt Nam Cộng Hòa, hay Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, là Lực Lượng Không Quân của Việt Nam Cộng Hòa trực thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tồn tại từ năm 1954 đến năm 1975 trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Khẩu hiệu là "Tổ Quốc - Không Gian".

Sau đây là những Hình Ảnh về Không Quân Việt Nam Cộng hòa,



Trung Tướng Trần văn Minh, Tư Lệnh Không Quân Việt Nam Cộng Hoà Không Quân Hoa Kỳ
bàn giao Gunship UH1 cho Không Quân Việt Nam Cộng Hoà tại Bình Thuỷ và Sóc Trăng



Lễ Tiếp Nhận Chiến Đấu Cơ F-5 Tại Biên Hòa



Lễ Trao Quyền Chỉ Huy Không Đoàn 72 Chiến Thuật - Pleiku


PleiKu! Vùng đất đầy ải đã từng đón tiếp những tên tuổi lẫy lừng của KQ như Trần Văn Minh, Đỗ Trang Phúc, Nguyễn Văn Trang, Nguyễn Hồng Tuyền, Lưu Đức Thanh, Võ Quế, Nguyễn Ngọc Khoa, Lê Bá Định, Nguyễn Văn Bá, Lê Văn Thảo, Nguyễn Quốc Thành, Lê Mộng Hoan, Lê Như Hoàn, Phạm Bính,



Không Quân Việt Nam Cộng Hoà với những cánh chim Hòa Bình





Không Quân Việt Nam Cộng Hoà


Last edited by nguoiquentaroi on January 20th, 2015, 5:06 pm, edited 1 time in total.
Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Lịch Sử VN Có Những Anh Hùng Của QLVNCH (Album của NQTR-

Postby nguoiquentaroi » January 20th, 2015, 4:53 pm

nguoiquentaroi » 20 Dec 2014, 04:35 wrote: Anh Hùng Không Quân Thần phong Phạm Phú Quốc

[quote_image] [quote_image] [quote_image] [quote_image] [quote_image] [quote_image]Image
[/quote_image] [/quote_image] [/quote_image] [/quote_image] [/quote_image] [/quote_image]

[quote_image] [quote_image] [quote_image] [quote_image] [quote_image] [quote_image]Image
[/quote_image] [/quote_image] [/quote_image] [/quote_image] [/quote_image] [/quote_image]


Ngày 19 tháng 4 năm 1965 Trung Tá Phạm Phú quốc gãy cánh trong một phi vụ Bắc phạt, cách thị xã Vinh về phía đông nam 10km.
Lúc đó là 15 giờ 04 phút. Trung Tá Phạm Phú quốc trong phi vụ này vớI nhiệm vụ đánh trục giao thông cách 10 cây số phía nam thành phố Vinh.
Sau khi hoàn tất phi vụ, trên đường trở về thì phi độI của Trung Tá Phạm Phú Quốc đã đụng phảI một lực lượng phòng không của Bắc Việt, súng cao xạ bắc quân bắn lên dữ dộI, một phi cơ trúng đạn phía đuôi thiệt hạI nhẹ.
Trung Tá Phạm Phú Quốc quyết định tiêu diệt ổ cao xạ phòng không này, phi cơ Trung Tá Phạm Phú Quốc lao vào lửa đạn, ổ phòng không bị tiêu diệt nhưng phi cơ của Phạm Phú Quốc đã bị trúng đạn và bốc cháy....



Ngày 19 tháng 4 năm 1965 Trung Tá Phạm Phú Quốc gãy cánh trong một phi vụ Bắc phạt, cách thị xã Vinh về phía đông nam 10km. Lúc đó là 15 giờ 04 phút. Trung Tá Phạm Phú Quốc trong phi vụ này với nhiệm vụ đánh trục giao thông cách 10 cây số phía nam thành phố Vinh. Sau khi hoàn tất phi vụ, trên đường trở về thì phi đội của Trung Tá Quốc đã đụng phải một lực lượng phòng không của cộng sản bắc việt, súng cao xạ cộng quân bắn lên dữ dội, một phi cơ trúng đạn phía đuôi thiệt hại nhẹ.
Trung Tá Quốc quyết định tiêu diệt ổ cao xạ phòng không này, phi cơ Trung Tá Quốc lao vào lửa đạn, ổ phòng không bị tiêu diệt nhưng phi cơ của Phạm Phú Quốc đã bị trúng đạn và bốc cháy....và xác thân của Trung Tá Phạm Phú Quốc đã gởi lại tại vùng trời Bắc Việt trên 30 năm...

Sau khi Miền Nam của Việt Nam Cộng Hoà đã mất, thì việc tìm hài cốt của Trung Tá Phạm Phú Quốc được sự giúp đỡ của đại tá Phạm Quế Dương, một sĩ quan phòng không của quân đội Bắc Việt đồng thời là một sử gia, theo chính quyền huyện Thanh Hà tỉnh Hà Tĩnh được biết xác phi công Phạm Phú Quốc đã được dân chúng chôn cất có quan tài chu đáo với bia ghi “ mộ ông Phạm Phú Quốc” bởi tiếng tăm của ông đã ra tới miền Bắc.
Tuy được chôn cất cẩn thận nhưng vì một thời gian dài không người trông nom nên đã mất dấu tích. ĐạI tá Phạm Quế Dương đã giới thiệu cho gia đình Phạm Phú Quốc một người chuyên tìm hài cốt thất lạc : Ông Đỗ Bá Hiệp nổi tiếng có khả năng ngoại cảm ( Telepathy ) đã cùng gia đình vể vùng Cồn Cỏ, Hà Tĩnh để tìm di hài phi công Phạm Phú Quốc.

Dưới đây là bài tường thuật của ông Phạm Quế Dương :
“ Nhà ngoại cảm Đỗ Bá Hiệp đã giúp tìm được hài cốt phi công Phạm Phú Quốc "
Năm 1965 phi cơ Phạm Phú Quốc bị rơi và chết tại Hà Tĩnh .Thời gian trôi qua cho tới năm 1990 gia đình anh Quốc từ miền Nam ra Hà Tĩnh tìm xin hài cốt anh ấy đưa về quê quán ở Đà Nẵng. Nhưng các cơ quan tỉnh, huyện, xã ở đây chỉ có thể xác nhận trong văn bản:” hài cốt của ông Phạm Phú Quốc đã được tỉnh đội Hà Tĩnh và huyện Thạch Hà cất bốc, trong khi cất bốc đều có quan tài chôn cất chu đáo.
Cơ qua quân sự huyện Thanh Hà đã nhất trí với gia đình Phạm Phú Quốc khi truy tìm được nơi chôn cất cụ thể sẽ thông báo sau.
Tới 7 năm sau – 1997 - được biết có ban liên lạc giòng họ Phạm trong UNESCO có thông tin nhờ ban liên lạc giúp đỡ. Tôi là thành viên trong ban liên lạc giòng họ Phạm được giao làm việc này.
Tháng 5 năm 1997, ban liên lạc đã gửi văn bản tới các cơ quan chính quyền tỉnh Hà Tĩnh giúp đỡ việc xác minh địa điểm chôn cất anh Phạm Phú Quốc.
Sự việc vẫn yên lặng. Tháng 9 đến tháng 12 năm 1997 ban liên lạc gửI liên tiếp hai văn bản tới các cơ quan tỉnh Hà Tĩnh và cả Đoàn Đại Biểu Quốc Hội tỉnh Hà Tĩnh. Tháng 2,3,4-1998 ban liên lạc được các cơ quan xã, huyện tỉnh Hà Tĩnh trả lời hoàn toàn tán thành và ủng hộ việc tìm hài cốt phi công Phạm Phú Quốc. Song thật sự chỉ biết mộ anh Phạm Phú Quốc đã được dời về nghĩa trang Cồn Cổ.
Do thời gian quá lâu mộ thất lạc không xác định được nơi chôn cất cụ thể.
Ngày 1 tháng 5 năm 1998 tôi và một anh bạn nhà báo vào Hà Tĩnh, được sự giúp đỡ tích cực của báo giới Hà Tĩnh, chúng tôi gặp các cấp.
Họ đều tiếp chu đáo, thành thật trình bày sự việc như trên. Chúng tôi ra nghĩa trang Cồn Cổ mênh mông, bao nhiêu là mộ và không ai biết được mộ anh Quốc ở đâu. Chúng tôi xin phép địa phương mờI ông Đỗ Bá Hiệp, một nhà ngoại cảm nổi tiếng đã giúp tìm mộ bao người thất lạc, giúp cho việc này.
Họ nhất trí.
Ngày 7 tháng 12 năm 1998 ban liên lạc đã thảo văn bản mời ông Đỗ Bá Hiệp, đồng thời báo cáo địa phương. Ông Đỗ Bá Hiệp nhận lời. Được tin ngay ngày hôm sau, ngày 8 tháng 12 năm 1998, bà chị của anh Phạm Phú Quốc đã 83 tuổi cùng cháu gái bay ra Hà Nội gặp ô. Đỗ Bá Hiệp.
Sáng 11 tháng 12 năm 1998, tôi làm liên lạc đưa ông Đỗ Bá Hiệp và ông Doãn Phú, nhà địa lý thân quen ô. Hiệp cùng bà chị, cháu gái anh Phạm Phú quốc vào Hà Tĩnh. Sáng hôm sau, 12-5-1998, ra nghĩa trang Cồn Cổ. Chúng tôi nghĩ ông Đỗ Bá Hiệp sẽ vào bên trong nghĩa trang, nhưng ông chỉ đi trên đường bên ngoài nghĩa trang. Khi ông nhìn lên trời cao, lúc ông nhìn xuống như nhìn cái gì đó sâu trong lòng đất. Chúng tôi vẫn đi theo phía sau ông. Bỗng ông rẽ vào phía đường bên kia nghĩa trang, một vùng đất rộng lồi lõm sát vớI ruộng nước và dừng lại chỉ xuống một chỗ đất bằng phẳng. Ông bảo : ” Mộ anh ấy ở đây. Bên mô cát bên phải này hai bước. bên hố nước bên trái này một bước. Chú ý đánh dấu để khỏi lẫn. Đến ngày 10-10 ta mới được bốc. “. Một lát sau ông lại bảo : ” số lính của anh ấy là số 0 gì đó rồi 4, hai số cuối cùng là 65 hay 56. “ Theo thói quen tôi ghi số hiệu trên vào tờ cart visit vì không mang theo sổ tay.
Ra về, khoảng nửa tháng sau tôi nhận được điện thoại gia tộc anh Quốc nhờ tìm hộ số quân của anh Quốc. Tuy nhận lời nhưng không biết tìm ở đâu. Mấy hôm sau tôi sang thư viện báo Quân Đội Nhân Dân nhờ lục tìm trong báo cũ. Trong số báo QĐND ngày 22-4-1965 tả việc máy bay anh Quốc bị bắn rơi, viết cụ thể : “ Phạm Phú Quốc chứng minh thư số 007. 455 cấp 01-12-64 tư lệnh đoàn máy bay khu trục số 23, tư lệnh sân bay Biên Hòa, quân hàm trung tá “ . Thật kỳ lạ ! thông tin của ô. Đỗ Bá Hiệp về số lính với số chứng minh thư của anh Quốc ghi trong báo gần giống nhau đến thế !
Ngày 09-10 Âm Lịch tức 27 tháng 11 năm 1998, ông Đỗ Bá Hiệp bận không vào Hà Tĩnh được, nhưng ông đã hướng dẫn tỉ mỉ việc đào tìm mộ. Tôi nhờ nhà tôi cùng đi với cháu gái anh Quốc vào lo việc này. Nhà tôi vốn rất thành tâm nên sẵn lòng giúp đỡ như việc nhà. Ngay chiều tối hôm đó, vào xã Thạch Trung. Chúng tôi xin phép địa phương và họ đã giao cho đội phục vụ nghĩa trang lo việc bốc mộ sáng sớm hôm sau.
Sáng hôm sau trời vẫn mưa, phải làm lều che nơi bốc mộ. Đào sâu gần nửa thước không thấy gì đã lo. Nhưng may sao chỉ thêm vài nhát xẻng nữa là một vũng nước đen rồi thấy cốt hòa lẫn trong đất bùn. Đúng như địa phương nói từ năm 1976 hài cốt anh Quốc dời chuyển từ trong làng ra đây, cốt để trong tiểu gỗ và đã hơn 20 năm tiểu gỗ không còn chỉ còn xương cốt. Xương cốt anh Quốc được bới tìm chu đào, rửa sạch bằng nước thơm rồi đặt vào tiểu quách. Bà con đến xem khá đông cùng thắp hương viếng Anh. Ngay chiều hôm đó 28 tháng 11 năm 1998 hài cốt phi công Phạm Phú Quốc được đưa về quê quán, chùa Phước Lâm thị trấn Hội An tỉnh Quảng Nam . . . mộ anh Phạm Phú Quốc đã được xây cất nghiêm trang với bia đá khắc hình và tên tuổi Anh cùng những hàng chữ đầy nghĩa tình với Người đã khuất .”

Image



Image

Phạm-Quế-Dương..


(lâu lắm rồi mới thấy một người của đảng cộng sản làm được việc tốt)


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng I
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
4 years of membership4 years of membership4 years of membership4 years of membership
Status:Offline
Posts: 4959
Has thanked: 1477 times
Have thanks: 2742 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: March 18th, 2017, 11:46 am
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

PreviousNext

Return to History & Culture Of VietNam | Lịch Sử & Văn Hóa Việt Nam

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 7 guests