Welcome to Vietdethuong. Click here to register
Feed

Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Read and learn ethnic origin Vietnamese | Hảy tìm hiểu và học hỏi nguồn gốc dân tộc việt

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » March 23rd, 2016, 2:31 am

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Lệnh Tha Đầu Tiên

Hắn nghĩ tất cả đều đã thay đổi.

Trong ngày lên hội trường để nghe tuyên bố về việc chuẩn bị lễ Độc Lập, một sự kiện mà tôi không thể quên là vài trại viên đã được Ban Giám thị kêu lên để hát. Nhiều người đã hát những bản nhạc cách mạng mà chúng tôi đã phải học trong trại, nhưng chị vợ tôi, Lan, lại hát một bản nhạc dân ca tên là Lý Chim Quyên.
Bài ca đã làm nhiều người phải rơi lệ vì những câu như: “Chim ơi chim xa rừng, là chim thương núi nhớ non. Người cách xa con người, ơi đâu còn có gì buồn hơn.”

Tôi cũng phải tham gia vào một ban đồng ca để tập hát bản nhạc tên là “Việt Nam mến yêu”, một bản nhạc tiền chiến thường được nghe trước đây ở miền Nam.
Ban đồng ca do Bửu Uy, nguyên chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, làm ca đoàn trưởng.
Chúng tôi đã chọn bài ấy cũng vì nó có vẽ trung dung, không đến nỗi cực đoan như những bài mà chúng tôi đã phải học trong trại. Bên cạnh đó thì Điệp và tôi lại được các trại viên khác cử ra để trang trí cho tờ báo tường của khối 3 vì chúng tôi cũng đã từng làm trang trí cho vài tập san sinh viên khi chúng tôi còn làm trong cơ quan, do đó tôi cũng hơi bận rộn.

Mọi người đều hy vọng sẽ có những điều gì đó xảy ra trong ngày quốc khánh của việt cộng, ít nhất sẽ có sự phóng thích một số trại viên nào đó, và tôi nghĩ người nào cũng mong rằng mình sẽ có tên trong danh sách phóng thích ấy.
Những tin đồn lại được loan truyền ra.
Thơ của gia đình giờ đây lại được trở thành những điều để trại viên hy vọng.
Trong khi gia đình nói rằng họ mong chúng tôi sẽ cải tạo tiến bộ để được tha ra trong ngày quốc khánh thì trại viên lại suy diễn rằng gia đình họ đã biết sẽ có cuộc phóng thích trong ngày ấy mà không thể viết rõ ràng trong thư.
Vài người khác lại còn nói rằng gia đình họ có thân nhân làm trong bộ Nội Vụ của việt cộng cho biết tất cả trại viên trong trại cải tạo sẽ được thả ra vào ngày Quốc Khánh vì việt cộng muốn dùng ngày ấy để chứng tỏ chính sách khoan hồng của họ, và chúng tôi sẽ được đưa về Sài Gòn để dự buổi lễ phóng thích, một phần của buổi lể Quốc Khánh.

Trại viên lại sống trong hy vọng và chờ đợi.
Không khí trong trại lại sống động và nhộn nhịp hẳn lên, không còn cái vẻ im lìm như mọi khi kể từ khi ban giám thị tuyên bố chuẩn bị cho ngày lễ độc lập.
Vài trại viên có năng khiếu lại còn vẽ cả hình của Hồ Chí Minh để trang hoàng trong ngày ấy.
Mặc dù không còn những buổi thảo luận như lúc học mười bài học tập, nhưng các cán bộ lại thường xuyên đến từng phòng để quan sát chúng tôi làm báo tường, tập ca hát, vẽ, hay làm trang trí.

Vài ngày trước ngày 2 tháng 9 năm 1975, cán bộ lại đến phòng rất sớm khi chúng tôi vừa mới thức dậy để gọi chuẩn bị lên hội trường.
Mọi người lại trở nên sống động hẳn lên khi biết rằng hội trường đã được trang hoàng xong bởi những khẩu hiệu và bàn ghế che phủ bởi khăn bàn.
Không có tập thể dục sáng hôm ấy, và vài trại viên bỏ cả phần ăn sáng mặc dù đã được chia phần rồi.
Hy vọng có lẽ đã thành sự thật!
Hầu như mọi người đều chọn những bộ quần áo đẹp nhất để mặc vào và sắp hàng chờ đợi.
Những tiếng cười, những khuôn mặt vui tươi, và sự ồn ào náo nhiệt đã trở lại sau một thời gian dài im lặng! Hai tháng rưỡi kể từ ngày vào trại, đây là ngày vui vẻ nhất của trại viên.
Vài người lại ngâm nga mấy câu hát của Vũ Thành An: “Ngày vui đã tới, chúng ta xây lại đời ta.”


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » March 26th, 2016, 12:12 am

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Lệnh Tha Đầu Tiên

Hội trường đầy những lá cờ của mặt trận giải phóng và những băng khẩu hiệu đỏ chói.
Bức ảnh lớn của Hồ chí Minh treo như thường lệ trên tường phía cuối với khẩu hiệu “không có gì quý hơn độc lập, tự do” ở phía dưới.
Một khẩu hiệu đặc biệt được chăng trên bức tường hông rất dễ nhìn khi bước vào hội trường: “Chào mừng chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước”.

Tiếng vỗ tay của trại viên vang vội cả hội trường khi Ban Giám Thị và Hội Đồng Cán Bộ tiến vào.
Hai Côn, trại trưởng đọc một bài diễn văn khai mạc rất dài.
Hắn ta nói những điều mà chúng tôi vẫn nghe trong mười bài học tập về sự thất bại của Đế Quốc Mỹ và của chủ nghĩa Đế Quốc, về chiến thắng của Cách Mạng Việt Nam và của chủ nghĩa Xã Hội.
Để kết luận, hắn ta dùng câu nói của Hồ Chí Minh rằng: “Hà Nội, Hải Phòng, và những thành phố khác có thể bị phá hoại, nhưng thắng xong giặc Mỹ, chúng ta sẽ xây dựng lại mười lần đẹp hơn.” Hắn ta hy vọng rằng chúng tôi, những người được hưởng sự khoan hồng của đảng và nhà nước, sẽ góp phần xây dựng đất nước khi được trở về xã hội, và rồi hắn ta giới thiệu đồng chí Bào trại phó, sẽ đọc danh sách phóng thích.

Tất cả trại viên đều phấn khởi khi thấy “đồng chí Bào” với chiếc cặp da trên tay tiến đến chiếc máy vi âm.
Hắn ta trân trọng rút ra một tờ giấy, đặt lên bục và nói:

“Để thể hiện chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước, nhân danh Ban Giám Thị trại, hôm nay tôi xin loan báo danh sách phóng thích cho những trại viên đã thực hiện tiến bộ trong cải tạo và được về với xã hội để góp phần vào việc xây dựng lại đất nước. Khi được trở về xã hội, tất cả các anh phải thực hiện chính sách của chính quyền địa phương”.

Danh sách mà “đồng chí Bào” đọc chỉ gồm khoảng 20 tên, và rồi hắn ta trở về chổ ngồi mà không nói thêm lời nào nữa hết.
Sau đó chúng tôi khám phá ra rằng những người được về trong danh sách phần lớn là những chuyên viên cần thiết và những người có công đã làm cho cách mạng trước đây. Mọi người trong hội trường chờ đợi trong im lặng. Sự chán nản và những tiếng thở dài thất vọng bao trùm cả hội trường.

Sau một phút, Hai Côn trở lại máy vi âm và nói rằng đối với những người còn ở lại để tiếp tục cải tạo, đảng và nhà nước cho phép sẽ được nhận quà của gia đình hàng ba tháng một lần.
Chúng tôi sẽ được phép viết thư về nhà để cho biết ngày giờ và địa điểm đến gửi quà cũng như những thứ cần thiết của chúng tôi.
Và rồi Hai Côn tuyên bố bế mạc buổi lễ.
Những tiếng vổ tay lác đác để tiễn chào Ban Giám thị và các cán bộ.
Những sự kích thích khi trại viên đi lên hội trường đã nhường chổ cho sự chán nản khi chúng tôi trở về phòng.

Những ngày kế tiếp, chúng tôi không còn chuẩn bị gì cho ngày lễ Độc Lập; thay vào đó thì chúng tôi chỉ viết thư cho gia đình.
Các cán bộ cũng không nhắc nhở gì đến việc này, và ngày lễ Độc Lập ấy trôi qua một cách lặng lẽ mà không có một nghi thức nào hết ngoài việc chúng tôi có thêm phần ăn tươi (một miếng thịt khoảng 3 ngón tay trong bữa ăn trưa và chiều).

Nhận quà của gia đình, quả là thê thảm! Chúng tôi sẽ ở trong trại bao lâu nữa đây?
Mỗi 3 tháng một lần và rồi bao nhiêu lần nhận quà của gia đình nữa?
Và rồi gia đình chúng tôi sẽ chịu đựng được bao lâu để mà lo cho chúng tôi trong hoàn cảnh này?
Trong lần đổi tiền vừa qua, hầu hết nhân dân miền Nam đã càng lúc càng nghèo hơn.
Chính sách của cộng sản là tạo nên sự bình đẳng trong dân chúng, không phải là sự bình đẳng trong giàu sang mà là bình đẳng trong sự nghèo túng.

Tôi nghĩ đến gia đình tôi và không biết sẽ xin gì trong thư.
Vợ tôi đang làm gì với đứa con mới chào đời?
Mẹ tôi ra sao?
Bà cũng vẫn ngồi bên bàn máy may hay đang làm gì?
Mẹ tôi đã nuôi tôi lúc còn bé, giờ đây lại phải phụ với vợ tôi để nuôi tôi tiếp tục cuộc sống trong trại cải tạo! Cuộc đời bà chỉ là một sự hy sinh cho các con.
Tôi không muốn mình là một gánh nặng cho gia đình.
Nhưng tôi làm gì được đây trong hoàn cảnh khó khăn này?
Tôi cố chọn những thứ thật rẻ và thật cần thiết để xin như muối mè, mắm ruốc, thuốc rê, hột giống rau muống, và thuốc cảm lạnh.
Tôi cũng không quên hỏi về những tấm ảnh mới của con tôi.
Tôi đã viết đi viết lại bức thư cho đến hạn cuối cùng mới chịu gửi đi và chờ đợi gói quà đầu tiên.

Một tuần sau, chiếc xe thùng chở đầy quà tiến vào trại vào buổi sáng sớm.
Mọi người đều chờ đợi một cách nôn nao.
Các đội trưởng đến hội trường để lấy danh sách những người có quà và cho phép trại viên tuần tự đi lấy quà. Những gói quà đã được mở ra để kiểm tra trước khi phát cho trại viên.
Năm kí lô mỗi gói quà không thể nào gói hết được những món cần thiết, nhưng ít ra nó cũng gói ghém được tình thương của gia đình dành cho trại viên.
Tôi run rẩy mở từng món để thưởng thức trọn vẹn tình cảm của mình.
Có mười tấm hình của vợ con tôi.
Bức thư thì còn được kiểm duyệt trước khi trao về cho tôi.
Tôi mang hình đi khoe với chị vợ tôi và các bạn trong phòng.
Con tôi đã lật qua được và không còn khóc đêm nữa.
Em gái tôi cho biết rằng những tấm hình này là do đồng chí Ba Son, bạn của em tôi chụp dùm.
Tôi không biết đồng chí ấy là ai, nhưng tôi cảm thấy không thích thú chút nào khi có người lạ trong gia đình mình.
Nhưng mà trong hoàn cảnh mới của đất nước thì điều gì xảy ra khác hơn được đây?
Giai đoạn của chúng tôi đã qua rồi.
Bây giờ là giai đoạn của các “đồng chí!”
Gia đình tôi cũng không thể nào ngoại lệ được.
Tôi buồn rầu mà nghĩ rằng: “Đất nước mất vào tay cộng sản là mất tất cả.”
Tôi nhớ lại câu nói ấy của Nguyễn Văn Thiệu rồi tự lắc đầu chán nản.

Mọi vui vẻ rồi cũng trôi qua, những lo buồn rồi cũng phải nhạt dần.
Chúng tôi cũng phải trở về với cuộc sống hàng ngày trong trại.
Ban Giám thị trại lại ra lệnh lao động tập thể trong toàn trại thay vì lao động cá thể, do đó đất đai lại được thu về cho trại.
Tôi không còn giữ được những luống rau và khoai của riêng mình nữa.
Mỗi sáng chúng tôi phải đi lao động trên những cánh đồng của trại ngoài những trại viên tới phiên trực để dọn dẹp vệ sinh hay lấy nước cho các trại viên khác.
Cuốc xẻng cũng là của chung.
Chúng tôi đã học tập về lao động tập thể trong mười bài học tập, và lúc này là lúc mà chúng tôi có cơ hội để thực hành những điều ấy. Đó là lời giải thích của Ban Giám thị trại...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » March 26th, 2016, 12:14 am

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Lệnh Tha Đầu Tiên

Đất đai trong trại là loại đất sét pha trộn với đá sỏi ở trên đỉnh đồi nên rất cứng khi gặp nắng.
Chúng tôi phải dùng cuốc chim để đào xới lên trước khi làm những luống thẳng tắp bằng cách chăng dây làm chuẩn.
Đó là một thứ lao động rất nặng, nhưng khi đó chúng tôi vẫn còn trẻ và vẫn còn sức lực.
Những trại viên lớn tuổi thì không làm luống; họ cắt hom khoai lang và trồng lên những luống mà chúng tôi làm sẳn.
Sau khoảng 1 tháng, quang cảnh trại thay đổi hẳn.
Không còn đất trống; những luống khoai thẳng tắp song song với nhau trông như những đùn cát trong bãi sa mạc.
Điều thay đổi nhiều nhất là mọi người trong trại trở thành nâu đen dưới ánh nắng mùa hè của miền nhiệt đới. Chúng tôi phải lao động mỗi sáng từ bảy giờ tới trưa.
Tôi nghĩ đó là buổi đầu để chúng tôi tập làm quen với lao động chân tay.
Ngoài ra cũng không đủ đất để hai ngàn trại viên trong trại canh tác.
Chúng tôi vẫn còn được thời gian vào buổi chiều để làm những việc riêng.
Tôi không còn đất để trồng rau được nữa, do đó tôi dùng hầu hết thời gian rảnh để vẽ hình vợ con tôi hay làm những sản phẩm mỹ nghệ khác.

Không phải trại viên nào cũng có quà gia đình, và năm kí lô không thể nào đủ cho ba tháng, do đó trại viên trở nên thiếu năng lượng sau một thời gian ngắn lao động nặng nhọc.
Mặc dù lúc đó thì cơm cũng không đến nỗi ít lắm, nhưng thức ăn chỉ có canh với 1 ít bí đỏ và vài hạt đậu phọng thì không thể nào đủ cho cuộc sống.
Vài người đã bị phù thũng và ghẻ ngứa.
Những con cào cào, dế, và bọ cây đã trở thành những con tôm bay. Chuột, ếch nhái, rắn, và cắc kè đã trở thành những thứ thịt cao cấp.
Rau dại càng lúc càng hiếm.
Mọi cái gì không độc đều là những món ăn bằng cách này hay cách khác; chúng tôi đùa rằng cái gì nhúc nhích được là ăn được, con gì cũng ăn được ngoại trừ con bù lon!

Cái lon guigoz bằng nhôm là vật gần gũi với trại viên nhất.
Chúng tôi gắn vào đấy cái quay cầm cho dễ mang đi khắp nơi.
Vào buổi sáng khi đi lao động, nó là vật đựng nước uống, nó trở thành đồ để đựng những thứ cải thiện được trên hiện trường lao động, và trở thành cái nồi nấu khi trở về phòng.
Khi chúng tôi ngồi trong hàng hay khi lên hội trường thì nó trở thành cái ghế.
Thật là một vật có lợi cho chúng tôi!

Image


Tôi có thể nói đó là thứ hữu dụng nhất cho trại viên trong trại cải tạo, và chúng tôi gọi nó bằng cái tên là “gô”. Hũ chao sau khi ăn hết được làm thành điếu bát để hút thuốc lào hay làm đèn dầu.
Chai nước tương thì được cắt miệng để làm ly uống nước. Không có cái gì bỏ phí hết!

Cuộc sống trong trại thì ngày này qua ngày khác đều diễn ra giống nhau: đi lao động, ăn uống, đợi nhận thư hay nhận quà, họp tổ đội trước khi đi ngủ, và làm mọi thứ linh tinh cho cuộc sống hàng ngày.
Mọi ngày đều rất dài như là người xưa thường nói “nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.”

Khoảng ba tháng sau thì một số nữ trại viên được thả về trong đó có cả chị vợ tôi, Lan; chị ấy bỏ lại đồ đạc cho tôi.
Tôi cảm thấy mừng cho chị ấy, và cho cả vợ tôi nữa vì qua chị ấy vợ tôi có thể biết được sự thật về cuộc sống của tôi trong trại.
Đó là nhóm cuối cùng được thả tại trại Long Thành ngoài vài trại viên thả ra lẻ tẻ do sự cần thiết của việt cộng...



Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » March 26th, 2016, 12:15 am

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Chương 18 . ) Tết Ở Trại Long Thành

Lễ Tết đầu tiên ở trại cải tạo Long Thành đã được chuẩn bị chu đáo trước hàng tháng.
Tết là một ngày lễ quan trọng nhất đối với người Việt vì đó là những ngày để gia đình có dịp gặp gỡ nhau, để nhớ lại ông bà tổ tiên, và cũng để ăn mừng thành công của mùa màng.
Trong những ngày gần Tết, chúng tôi lại nghe tin đồn về việc việt cộng sẽ bỏ cái Tết truyền thống Việt Nam để dùng Tết Dương Lịch thay vào hoặc dùng ngày Độc Lập của chúng để ăn Tết!
Chúng tôi bảo nhau rằng đó là một ý kiến tồi tệ nhất vì họ không thể cấm được dân chúng tự ăn Tết lấy. Nhưng rồi Ban Giám Thị trại đã cho chúng tôi sửa soạn cái Tết đầu tiên trong trại như là một hành động để đánh tan dư luận ấy.

Mỗi khối có những nhóm khác nhau để lo chuẩn bị Tết gồm các tiết mục như ca nhạc, kịch, múa lân, làm báo tường, và trang trí.
Bên cạnh đó thì có một nhóm để làm chung cho toàn trại như làm bánh chưng và bánh tét.
Bánh chưng để tượng trưng cho đất mẹ, và bánh tét thì để nhắc nhở công trạng của vua Quang Trung đã đại phá quân Thanh nhân ngày Tết.- Làm cây nêu như một tượng trưng cho việc bảo vệ gia đình người Việt, và tổ chức những trò chơi chung như bóng chuyền, đá banh, nhảy bao bố, và bóng bàn.

Ngoài việc lo trang trí cho khối 3, tôi còn phải phụ làm cây nêu cho toàn trại.
Cây nêu là một cây tre cao để treo những thứ tượng trưng như cái khánh, bánh pháo (giả), và câu liễng đỏ viết chử Tàu.
Hai trại viên khác cùng với tôi được cán bộ dẫn đi lấy cây tre để làm cây nêu.
Hôm đó là ngày 23 Tết, ngày đưa tiễn ông Táo, vị thần giữ nhà về chầu Thượng Đế.
Gia đình người Việt thường tổ chức cúng tiễn ông Táo bằng những phẩm vật.
Chúng tôi đến nhà của một người dân ở gần trại để xin họ một cây tre trong lúc họ đang cúng vái.
Họ đã hỏi chúng tôi về cuộc sống trong trại, cho chúng tôi một ít đồ cúng và còn bảo rằng họ chỉ cho chúng tôi thôi chứ không cho cán bộ đâu!

Tôi rất lấy làm ngạc nhiên về cách nói này vì tôi nghĩ những người dân vùng này thường giúp đở việt cộng trong chiến tranh.
Khi thấy tên cán bộ ra ngoài, một bà cụ bảo chúng tôi rằng trong chiến tranh gia đình bà đã nuôi dấu việt cộng, nhưng bây giờ thì chính họ lại bị bóc lột tận xương tủy.
Trong chế độ cũ, họ không phải đóng thuế nông nghiệp, nhưng dưới cái gọi là chính quyền cách mạng, họ phải đóng góp hầu như tất cả những gì mà họ làm được cho cái thuế nông nghiệp ấy. Dân chúng càng lúc càng nghèo trong khi việt cộng thì càng ngày càng giàu có.

Tám tháng ở trong trại và mười tháng kể từ ngày “giải phóng”, đó là lần đầu tiên tôi nghe những lời bày tỏ sự bất bình của người dân trong xã hội mới.
Những người dân này lại là những người đã từng giúp đở việt cộng trong chiến tranh.
Tôi không dám tham gia vào cuộc nói chuyện mà chỉ lắng nghe và gật đầu.

Chúng tôi định sẽ treo đèn lồng trong trại và trong các phòng.
Vài khẩu hiệu với những câu như: Chúc mừng Năm Mới hay Mừng Tết Bính Thìn, 1976 được treo ở cổng chính của trại và ở mỗi khối.
Chúng tôi cắt những bông giấy màu vàng và màu hồng dán trên các cây trong trại để tượng trưng cho hoa mai và hoa đào. Hoa mai để tượng trưng cho Tết ở miền Nam, và hoa đào để tượng trưng cho Tết miền Bắc.

Trong những ngày Tết, các gia đình người Việt thường có những món tượng trưng như dưa hấu, pháo đỏ, bánh chưng và hoa mai, hoa đào.
Chúng tôi cũng có hầu hết những thứ đó, nhưng có điều chỉ là những thứ giả mà thôi!
Lần đầu tiên ăn Tết trong trại, chúng tôi đón mừng Tết một cách buồn bã thay vì vui tươi mặc dù chúng tôi đã chuẩn bị tất cả một cách chu đáo.

Vài ngày trước Tết, thời tiết hơi se lạnh và màu trời vàng vọt.
Gió nhẹ thổi qua ngọn đồi Long Thành khiến tôi nhớ vô cùng cái Tết ở nhà cách đó khoảng 50 cây số.
Ai đang chùi bộ lư trong nhà mà tôi vẫn thường chùi hàng năm?
Tôi vẫn nhớ giọng nói oang oang của bà ngoại tôi đang hướng dẩn em gái tôi làm bánh mứt, những thứ đặc biệt vào mấy ngày Tết; đôi khi tôi cũng giúp bà để quậy nồi bánh đậu xanh...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » April 11th, 2016, 8:05 pm

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Tết Ở Trại Long Thành

Còn đâu hơi thơm quen thuộc và ấm áp của hương trầm bao phủ khắp nhà đêm giao thừa.
Mẹ tôi vẫn thường làm việc trong tiệm may của bà cho đến nửa đêm giao thừa, và có lúc tôi cũng phải phụ bà để hoàn tất công việc bởi vì những người thợ may thường đã về nhà họ để ăn Tết.
Tôi không hề quên được cách xếp đặt bàn thờ để đón ông bà.
Mọi thứ dường như hiện ra rất rõ trong tôi trong những ngày Tết đầu tiên xa nhà này.
Không có gì có thể thay thế được cái Tết trong gia đình!
việt cộng bảo rằng chúng tôi cần phải làm quen với cuộc sống cộng đồng.
Chúng tôi phải làm sao đây nếu chúng tôi không muốn sống cộng đồng?
Mọi người chuẩn bị cho ngày Tết mà không ai có vẻ hứng thú một chút nào.

Đêm giao thừa, ban giám thị và các cán bộ đến từng phòng giam chúc Tết cho chúng tôi.
Chúng tôi phải thức để đón họ cho đến quá nửa đêm.
Họ chúc rằng chúng tôi sẽ đạt được tiến bộ trong cải tạo ngỏ hầu sớm về với gia đình, nhưng không một ai còn tin tưởng vào những lời nói của họ nữa.
Trong ngày đầu năm, chúng tôi cũng chúc mừng nhau như một thói quen, nhưng tôi biết đó chỉ là phép xã giao mà thôi!

Những trò chơi đã chuẩn bị rất kỷ lưởng, nhưng chỉ có vài trại viên ghi tên tham dự.
Chúng tôi không thể nào lập được hai đội banh để chơi bóng tròn mà chỉ có chơi bóng chuyền giữa ba khối 1, 3 và 4.
Điều ngộ nghĩnh mà tôi vẫn nhớ là trong lần thi đấu nhảy bao bố thì hai người đạt giải nhất lại là hai người có một chân: đó là Nhàn, nguyên là cộng tác viên của tôi, và ông Đại Tá Phấn, nguyên đô trưởng Sài Gòn.

Mọi người vẫn hy vọng một cách mơ hồ về việc tha ra khỏi trại vào ngày Tết, nhưng rồi 3 ngày Tết đã trôi qua trong lặng lẽ.
Sau Tết vài ngày thì những chiếc xe chở đầy gạch xi măng đem vào trại.
Chúng tôi tự hỏi họ đang định làm gì đây?
Tôi thì nghĩ việt cộng đang chuẩn bị để xây tường để củng cố trại.
Chúng tôi lại phải đem gạch chất thành đống dọc theo hai bên con đường chính, và rồi sau đó thì những bức tường lại được xây lên dọc theo 2 bên đường, bao quanh trại, và ngăn cách các nhà với nhau. Không gian của chúng tôi càng lúc càng hẹp lại dần....

Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » April 11th, 2016, 8:07 pm

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Chương 19 . ) Thăm Nuôi Lần Đầu

Ngày 19 tháng 8 năm 1976, để mừng sinh nhật của Hồ Chí Minh, chúng tôi không đi lao động mà đi lên hội trường.
việt cộng gọi đó là để chào mừng ba ngày lễ lớn gồm có ngày 19 tháng 8 sinh nhật Hồ Chí Minh, ngày Nam Bộ Kháng Chiến 23 tháng 8 và ngày lễ Quốc Khánh 2 tháng 9.
Tôi chẳng muốn lên hội trường để nghe những bài diễn văn của chúng, nhưng chẳng có đường nào để tránh. Thêm nữa, chúng tôi không phải đi lao động và còn có ăn tươi, ít ra cũng có một ít thịt.

Cờ xí và biểu ngữ treo đầy trong hội trường trước đó mấy ngày.
Kể từ khi Việt Nam thống nhất, chúng tôi không còn nhìn thấy lá cờ ba màu của cái gọi là Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam ở đâu nữa mà chỉ còn thấy lá cờ máu của Bắc Việt.
Thêm một lần nữa, người dân miền Nam đã bị lợi dụng lòng yêu nước để việt cộng biến cả nước thành một nước Cộng Sản. Tôi tự hỏi không biết ai là Ngụy đây?

Trang trí trong hội trường luôn luôn như cũ với tấm hình Hồ treo giữa bức tường cuối, gần bên cái bục nơi các cán bộ ngồi, câu khẩu hiệu “không có gì quý hơn Độc lập, Tự do” phía dưới.
Lần này thì chúng tôi ngồi trên những hàng băng ghế chứ không ngồi dưới đất nữa.
Kể từ khi bắt đầu lao động, trại viên trong khối 2 làm trong hội trường để đan rổ rá, làm chổi, và vài sản phẫm bằng tre.
Vì họ đa số lớn tuổi nên được phân công làm những việc nhẹ hơn. Thêm vào đó thì cũng không đủ đất cho gần hai ngàn trại viên lao động.
Những trại viên trong khối 2 đã thu nhặt gỗ ở những căn lều cũ cho nạn nhân chiến cuộc để làm những hàng ghế băng trong hội trường.
Những cây gỗ mười phân vuông đã được chôn xuống nền đất của hội trường để làm chân ghế và đóng thành những thanh ngang để làm mặt ghế.
Những hàng băng ghế này ngồi cũng chẳng thoải mái chút nào, nhưng dù sao thì chúng tôi cũng không phải ngồi xuống đất nữa.

Cái bục cũng đã được làm cố định ở cuối hội trường và đặt sẳn bàn ghế cho cán bộ mỗi lần có hội họp.

Rất nhiều cán bộ vào hội trường sáng hôm ấy.
Sau khi đứng lên ngồi xuống mấy lần để chào đón ban giám thị như thường lệ, Thùy, giám thị trưởng giới thiệu nhà văn Hoài Thanh người sẽ thuyết trình về đề tài thơ của Hồ Chí Minh. Thùy nói rằng Hoài Thanh là một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam, nhưng không ai trong chúng tôi biết về ông ta.

Hoài Thanh khoảng trên năm mươi, hơi mập và lùn với khuôn mặt vuông và hai gò má bầu. Ông ta mặc áo bỏ vào trong quần chứ không bỏ ngoài như những cán bộ cao cấp khác, và ông ta lại thắt cà vạt nữa!
Một điều khác đã làm chúng tôi ngạc nhiên là khi ông ta ngồi vào chổ thì một cán bộ lại đem đến một chai bia thay vì ly nước như thường lệ!

Tôi cũng không nhớ nhiều về những điều mà Hoài Thanh đã nói trong buổi diễn thuyết về thơ của Hồ vì thơ của Hồ rất tầm thường, có thể nói là giống như thi ca hò vè của Việt Nam, có khi còn dở hơn, với những bài thơ lục bát, ngoài một tập thơ bằng chử Hán tên là “Ngục Trung Nhật Ký” mà chúng tôi nghĩ là không phải của hắn ta. Điều duy nhất tôi nhớ về Hoài Thanh là lời mở đầu của ông ta với một câu rất bạo là: “Thơ của Hồ Chủ tịch sở dĩ hay vì đó là thơ của Hồ Chủ tịch!” Tôi không biết sao ông ta lại dám nói như vậy trong một bài diễn thuyết cho chúng tôi nghe? Một sự nhạo báng Hồ là một trọng tội trong quốc gia của việt cộng!
Nhưng tôi nghĩ chắc là các cán bộ cũng không hiểu ẩn ý của lời ông ta nói vì khi thấy chúng tôi vỗ tay thì họ cũng vỗ tay theo.

Khoảng giữa trưa, sau khi Hoài Thanh rời hội trường, trại phó Bào lên nói vài điều về ba ngày lễ lớn.
Để kết luận, ông ta nói rằng để thể hiện chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước, trại cho phép chúng tôi có cơ hội để thăm gặp gia đình trong hai ngày 1 và 2 tháng 9.

Mười bốn tháng kể từ lúc vào trại, có lẽ đây là lúc mà tôi thấy kích động nhất.

Sau khi đã nghe chính sách của đảng và nhà nước về ba năm tập trung cải tạo, tôi không còn tin tưởng được nữa.
Đầu tiên thì chúng bảo rằng chúng tôi phải mang theo thức ăn cùng quần áo chăn màn cho một tháng, và bây giờ thì ba năm tập trung cải tạo và sẽ được tha ra khỏi trại khi đạt được tiến bộ.
Chúng lại chơi chữ một lần nữa!
Thế nào là tiến bộ?
Không ai có thể giải thích được hay biết được điều này.
Tôi nghĩ rằng điều đó có nghĩa là chúng có thể giử chúng tôi mãi mãi hay có thể thả chúng tôi bất cứ khi nào nếu chúng muốn.

Con đường trở về với gia đình của tôi đã bị tắt nghẽn!
Cuộc sống còn lại của tôi, ngay cả nếu ở ngoài xã hội thì cũng chỉ là một sự vô vọng mà thôi.
Sống trong trại cải tạo thì cũng giống như một cuộc sống không có linh hồn.
Ngày này qua ngày khác, tôi sinh hoạt như một cái bóng: làm việc, ăn, ngủ với tiếng kẽng giống như một người máy hoặc như con chó Pavlov.
Tâm tư tôi không còn hiện hữu trong tôi nữa.
Đôi khi tôi vừa làm việc mà lại vừa nghĩ tới gia đình tôi, ngay cả trong giấc ngủ.
Họ chính là cứu cánh của cuộc đời tôi.
Được gặp gia đình, đó quả là sự kích thích vô cùng đối với tôi, và với những người khác nữa!
Viết thư và hai tuần lể chờ đợi, quả là lâu.

Tôi cũng không biết viết gì trong thư cho gia đình khi mà bức thư ấy sẽ bị các cán bộ kiểm duyệt cẩn thận.
Họ không muốn chúng tôi suy nghĩ nhiều về gia đình để mà an tâm cải tạo và tin tưởng tuyệt đối vào chính sách của đảng và nhà nước.
Thật là một điều rất buồn cười khi bảo chúng tôi phải yên tâm để ở tù và tin tưởng vào những lời nói dối của chúng!
Nhưng chúng tôi cũng phải nói như vậy như một con vẹt.
Ở trong trại cải tạo, chúng tôi không những chỉ bị cưỡng bức lao động mà còn bị cưỡng bức suy tư nữa.
Trong bức thư cho gia đình gửi qua cán bộ, tôi chỉ viết để báo tin cho gia đình tôi về việc thăm nuôi cùng ngày giờ và địa điểm, hỏi thăm về bà ngoại tôi, mẹ tôi, về vợ con tôi cùng mọi người trong gia đình.
Tôi lén viết một bức thư khác cho vợ tôi và dấu trong cái quai của cái giỏ xách dự định sẽ mang ra cho gia đình tôi hôm thăm nuôi mặc dù tôi cũng biết trước là họ sẽ khám xét rất kỹ.
Tôi muốn cho vợ tôi biết rằng ngày trở về của tôi chắc là còn lâu lắm; mà vợ tôi hãy còn trẻ.
Tôi muốn cô ta hãy quên tôi đi mà làm lại cuộc đời khác, nhưng rồi tôi lại không đủ can đảm để viết điều ấy. Tôi chỉ viết để khuyến khích vợ tôi hãy sống trong một xã hội mới không có tôi.
Tôi yêu cô ấy nhưng lại không muốn cô ấy bỏ phí cuộc đời.
Tôi chỉ muốn được gặp con trai tôi và nghĩ rằng vợ tôi sẽ tự nuôi con được cho dù cô ấy có rời tôi đi nữa.

Trong những ngày này, chúng tôi lại bận rộn di chuyển trong trại vì có một số trại viên mới đến.
Họ là những thành phần được gọi là nạn nhân của chế độ cũ gái điếm và gái bán bar và được đưa vào trại để được “phục hồi nhân phẩm”, một danh từ mới để thay thế cho việc bỏ tù!
Những trại viên mới này được ở trong ba nhà ở khối 1.
Chúng tôi phải dồn lại và khối 3 chỉ còn ở trong hai nhà thay vì ba như trước; những cái sạp gỗ của chúng tôi phải được đặt sát vào nhau....

Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » April 11th, 2016, 8:08 pm

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Ngày 1 tháng 9, ngày đầu tiên trong lịch trình thăm nuôi, tất cả chúng tôi rất kích thích.
Mọi người đều chọn những bộ quần áo đẹp nhất để chuẩn bị.
Sau hơn 14 tháng lao động trong trại, bộ đồ đẹp nhất của tôi là cái quần đã sờn gối và cái áo đã sờn cổ! Khoảng chín giờ sáng, vài người đã được gọi ra để thăm gặp gia đình.
Họ mang theo những cái giỏ xách trống, xếp vào hàng để được khám xét, và rồi đi ra.
Tôi cũng chờ đợi trong sự nôn nao.
Tôi không biết là gia đình mình sẽ lên thăm hôm nay hay ngày mai.
Bức thư viết riêng cho vợ tôi cũng đã dấu kỹ trong tay xách của cái giỏ. Tôi nhìn cách khám xét của họ mà cảm thấy hơi an lòng.

Khoảng trưa, Điệp và tôi được gọi cùng lúc; tôi nghĩ chắc hai gia đình đã đi chung vì hai nhà ở gần nhau.
Đã bắt đầu đông trại viên được thăm nuôi vào thời gian ấy, do đó việc khám xét dễ dàng hơn.
Bà ngoại tôi, mẹ tôi cùng vợ con tôi đến thăm. Tôi nhìn thấy mọi người khi đi đến gần nhà thăm nuôi, đặc biệt là vợ tôi đang ẵm con trong tay.
Con tôi trông rất nhỏ nhắn, hoặc là đã quá lâu tôi không nhìn thấy một đứa bé, tôi không biết rõ.
Vợ tôi thì trông gầy hơn trước dù rằng cô ấy vốn cũng đã gầy rồi.
Tôi cảm thấy tội nghiệp vợ tôi vì đã chịu quá nhiều đau khổ. Ba năm hạnh phúc không đáng để cô ấy phải trải qua những đau khổ này.

Mười lăm phút không thể đủ để chúng tôi nói với nhau những điều muốn nói, và thêm vào đó còn có cán bộ quan sát nữa.
Họ luôn muốn chúng tôi nói dối về tình trạng của chúng tôi.
Những cuộc đối thoại của chúng tôi toàn là những lời nói dối, nhưng chúng tôi lại hiểu nhau qua những lời nói dối ấy.
Tôi thử bế con tôi, nhưng nó lại khóc đòi mẹ.
Bà ngoại tôi thì trông rõ ràng là già và gầy hơn, nhưng giọng bà vẫn oang oang.
Đó là lần cuối cùng tôi gặp bà, và cái hôn giã từ tôi vẫn nhớ mãi. Mẹ tôi không nói lời nào. Tôi nắm tay mẹ tôi và nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ tôi.
Mẹ tôi đã chịu đựng quá nhiều đau khổ kể từ khi ba tôi rời gia đình đi vào mật khu và chết trong ấy.
Cả cuộc đời mẹ tôi đã hiến cho con cái. Tôi không biết nói gì với mẹ tôi mà chỉ nhìn bà.

Tôi nói nhỏ với vợ tôi về bức thư trong cái quai của túi xách, và vợ tôi cũng cho tôi biết cô ta có viết cho tôi bức thư để trong hộp mắm ruốc.
Dấu thư trong hộp mắm ruốc, một món đồ vừa nhầy nhụa lại hôi nữa, quả là một sáng kiến!
Tôi nhìn thấy vợ tôi khóc khi tôi hôn nàng lúc từ giã.
Mười lăm phút thăm gặp đã trôi qua.
Mọi người đứng lên một cách uể oải như muốn kéo dài thêm giây phút giã từ!
Các cán bộ phải bảo trại viên xếp hàng nhanh lên để vào trại nhường chổ cho nhóm khác; đó có lẽ là phương cách duy nhất để chấm dứt thời gian thăm nuôi.
Tôi xách hai túi quà chậm chạp đi xếp hàng.
Vợ tôi quay đi chổ khác để dấu những giọt nước mắt.
Sự nao nức lúc chờ đợi đã nhường chỗ cho sự buồn bã lúc chia tay.
Trại viên bước vào trại mà còn quay mặt lại cho đến khi đã đi qua khỏi cổng trại, cánh cổng ngăn cách hai nhà tù: nhà tù của các trại viên trong trại cải tạo và nhà tù cho dân chúng trong xã hội xã hội chủ nghĩa.

Có quá nhiều trại viên thăm nuôi cho nên việc khám xét càng lúc càng dễ dàng hơn.
Không có đủ cán bộ, họ cho phép vài trại viên đội trưởng phụ làm việc này.
Tôi xếp mọi vật riêng rẽ ra từng cái một trên sàn của hội trường.
Cán bộ chỉ đứng quan sát trong khi một trại viên của khối 1 xét đồ đạc tôi bằng cách cầm lên rồi đặt xuống từng món một chứ không hề mở ra. Tôi lo cho bức thư của vợ tôi, nhưng mọi việc diễn ra êm xuôi.

Bức thư mười trang giấy mà vợ tôi đã viết cả tuần trước khi đến thăm tôi.
Vợ tôi bảo rằng cô ta sẽ không có thời gian và cơ hội để nói với tôi những điều mà cô ấy đã trải qua từ lúc rời trường Chu Văn An về với gia đình.
Điều ấy đã từng xảy ra thế hệ này sang thế hệ khác trong các gia đình ở Việt Nam!
Sự xung đột giữa gia đình chồng với người vợ luôn là đề tài chính trong nhiều gia đình.
Người Việt Nam thường sống với nhau cả 3 thế hệ dưới một mái nhà, do đó sự đối kháng này khó có thể tránh được, đặc biệt là khi người vợ, một người lạ, sống một mình trong gia đình bên chồng.
Cái gọi là mẹ chồng và em chồng là những điều đã xảy ra tự ngàn xưa, tiếp tục đến bây giờ, và không biết còn xảy ra bao lâu nữa?
Tôi đã biết điều này từ ngày đầu tiên chúng tôi sống chung, và tôi cũng đã cố gắng để có mái nhà riêng. Nhưng khi vợ tôi trở về lại với gia đình thì mọi cái lại trở lại như cũ, có thể còn xấu hơn vì không còn tôi ở nhà nữa.
Điều khó khăn cho vợ tôi là trong xã hội mới này, vì là nhân viên của chế độ cũ, vợ tôi không thể tìm được việc làm nào cho cuộc sống mà phải chia xẻ cảnh nghèo với gia đình tôi.
Thêm vào đó, theo một thói tục cũ của Việt Nam, người đàn bà khi đã có chồng thì phải ở chung với gia đình bên chồng một khi người chồng xa nhà, vợ tôi không thể nào làm khác hơn.

Về tình trạng của gia đình tôi, vợ tôi không nói gì rõ ràng mà chỉ viết rằng cô ấy đã phải thường xuyên đi xếp hàng để mua gạo và mọi vật dụng trong gia đình, nhưng ít ra thì cô ấy cũng mua được vài món.
Con tôi thì cũng đủ sữa trộn với nước cháo, và mặc dù bà ngoại tôi rất ghiền cà phê sữa, bà cũng phải nhường sữa cho cháu. Không những trong trại chúng tôi học cách nói dối mà cả bên ngoài mọi người đều làm chuyện ấy. Chúng tôi nói dối nhau và lại hiểu nhau qua lời nói dối ấy...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » April 11th, 2016, 8:16 pm

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Thăm Nuôi Lần Đầu

Đất nước thì tả tơi; dân chúng trong nước thì nghèo nàn, nhưng mọi người phải nói rằng đất nước ta giàu đẹp; khó khăn chỉ là tạm thời! (Tạm thời đến bao giờ, hay là mãi mãi?) Tôi biết về tình trạng của gia đình mình nên đã không xin gì cả.
Tôi không muốn làm gánh nặng cho họ.
Những gói quà của gia đình giúp tôi rất nhiều trong trại, nhưng lại là mối lo cho gia đình tôi vì họ phải chia xẻ cho tôi phần đã quá ít oi của họ.
Tôi không thể nào hiểu nổi một quốc gia mà người dân lại phải xếp hàng để mua mọi thứ cần thiết cho đời sống của họ.
Đó chính là một minh chứng hùng hồn cho câu nói “đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỷ những gì mà cộng sản làm”.

Đêm ấy, tôi không thể nào ngủ được mà cứ nghĩ đến gia đình, nghĩ đến những gì sẽ viết trả lời cho thư vợ tôi. Tôi có thể viết gì bây giờ trong cảnh này ngoài việc trấn an cô ta với tình yêu của tôi?
Tôi cũng không biết được tình yêu của mình sẽ là sự an ủi hay là nỗi tuyệt vọng cho vợ tôi.
Mới có 25 tuổi, cô ấy đã phải đè nén bao nhiêu ham muốn để sống một mình nuôi con và chờ đợi cho một mối tình viễn vông và vô vọng, quả là một hoàn cảnh ngang trái!
Trong thư của vợ tôi, cô ấy viết rằng cô ấy rất hạnh phúc khi có được tình yêu của tôi dành cho cô ấy, một mối tình mà không dễ gì ai cũng có được.
Cô ấy có ý muốn đợi tôi ba năm như chính sách của đảng và nhà nước quy định cho các trại viên trong trại cải tạo, nhưng điều gì đây nếu đó không phải là ba năm.
Cô ấy không biết cô ấy sẽ ra sao đây nếu mà chúng tôi chỉ còn gặp được nhau khi tóc đã bạc!

Tôi trả lời thư của vợ tôi thế nào đây khi mà chính tôi cũng không tin điều mà việt cộng đã nói?
Đời tôi thì hình như đã hết rồi, còn vợ tôi thì thế nào?
Tôi không muốn ích kỷ, nhưng tôi phải nói gì đây?
Tôi vẫn nhớ câu nói : “mất đất nước vào tay cộng sản là mất tất cả”.
Nhưng mà tôi biết rằng vợ tôi sẽ không bỏ tôi được đến khi cô ấy không còn hy vọng gì, hoặc là khi tôi đã chết.
Đôi lúc tôi cũng có nghĩ đến cái chết như một sự giải thoát khỏi mọi đau khổ cho chính tôi và cho vợ tôi nữa. Tôi nghĩ đến mọi điều nhưng rồi chỉ viết ra những diễn biến trong tâm tư tôi khi tôi được gặp vợ con và gia đình mình.
Nhìn cảnh tượng vợ tôi ôm con, tôi biết rằng cô ấy đang hạnh phúc vì đứa con chính là những gì mà cô ấy đã mong ước.

Ngày 2 tháng 9, ngày lễ Độc Lập của việt cộng, nhưng cũng không có tổ chức lễ lộc gì vì họ bận rộn cho ngày thăm nuôi cuối cùng của trại viên.
Tôi không còn chờ đợi ai đến thăm nữa mà chỉ ngồi tại chỗ đọc đi đọc lại bức thư và suy nghĩ về vợ con tôi. Khoảng trưa, Điệp lại được gọi ra để nhận thêm quà.
Anh ta cho tôi biết rằng tôi có một gói nhỏ kèm theo.
Vợ tôi gửi thêm cho tôi một ít mì khô và quan trọng hơn là bức thư mà tôi nghĩ là cô ấy dấu bên trong.
Tôi lục kỹ và tìm ra bức thư nằm giữa cuộn mì khô.
Vợ tôi viết về những diễn biến trong tâm tư của cô ấy khi gặp tôi rằng cô ấy đã run rẩy và đổ mồ hôi giống như là bị bịnh khi thấy tôi đi từ trong trại ra.
Vợ tôi bảo là cô ấy nghĩ tôi đến từ địa ngục, và nghĩ rằng cô ấy chắc không thể nào gặp lại tôi được.
Trên đường về nhà, những người đi cùng còn bảo rằng ai mà hôn vợ sẽ bị phạt khi trở vào trại và hỏi tôi có bị phạt không(?) Cô ấy muốn sẽ vượt qua mọi khó khăn để đợi tôi.

Tôi yêu cô ấy nhiều, nhưng tôi không muốn để cô ấy thất vọng.
Tôi không biết làm sao để cho cô ấy biết điều ấy.
Mặt khác, cô ấy đang sống trong hy vọng và hạnh phúc với đứa con.
Tôi không thể tiêu diệt giấc mơ của vợ tôi.
Người ta bảo rằng: sống là hy vọng; cô ấy đang sống, do đó tôi không thể giết chết sự sống của cô ấy.
Trong thư, tôi đã viết rằng tôi sẽ yêu cô ấy mãi cho dù cô ấy có sống trong một cuộc sống khác không có tôi đi nữa!
Tôi không muốn cô ấy bỏ phí cuộc đời để đợi tôi, nhưng thật tình thì trong thâm tâm tôi vẫn mong một ngày trở về với cô ấy.
Dù không tin vào thời gian ba năm cải tạo như việt cộng đã nói, nhưng tôi vẫn hy vọng điều đó là đúng.
Hai mặt trái ngược luôn luôn xung đột trong lòng tôi khiến tôi không đi tới một quyết định nào được nữa.

Thời gian thăm gặp đã hết, trong lúc chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau thì có vài chiếc xe đò trống đi vào trại đậu ở gần cổng chính.
Điều gì xảy ra đây?
Kể từ khi những người được gọi là nạn nhân của chế độ cũ đến trại chúng tôi cũng chờ đợi cho sự việc xảy ra. Nhưng chúng tôi không mong nó xảy ra quá cận lúc chúng tôi vừa thăm nuôi.
Đồ đạc chúng tôi quá cồng kềnh. Chúng tôi phải gói gọn chúng lại mặc dù chưa ai nói điều gì hết.

Mười giờ tối hôm ấy, Tư Điệp và Bảy Sói, hai cán bộ phụ trách khối 3 đến gọi chúng tôi sửa soạn để di chuyển. Chỉ vài người đang nấu ở nhà bếp là còn ở lại để nấu nướng vài ngày chờ bàn giao lại cho những trại viên mới. Chúng tôi hầu hết đã chuẩn bị và chờ đợi, nhưng chưa biết chắc mình sẽ đi đâu.
Một nhóm đã đi sang trại Thủ Đức vài ngày trước khi những nạn nhân của chế độ cũ đến.
Chúng tôi chắc cũng vậy thôi.
Vợ tôi cũng đã nói cho biết rằng Linh, anh rể của vợ tôi đã đi khỏi trại Thủ Đức đến một trại nào đó ở miền Bắc, do đó có lẽ chúng tôi sẽ thay thế các trại viên ở trại Thủ Đức.
Vài ngày trước khi thăm gặp gia đình, ban giám thị đã chiếu cho chúng tôi xem phim có tựa đề “Chuyện Chúng Mình” nói về đời sống của một trại viên trong một trại ở miền Bắc, và tôi nghĩ đó chính là chuẩn bị tinh thần chúng tôi cho cuộc di chuyển này.
Tôi đã sẵn sàng, không còn lo lắng gì cả vì ít ra tôi đã gặp được gia đình tôi.
Nếu điều gì đó xảy đến cho tôi, tôi sẽ chấp nhận nó như một điều dĩ nhiên.

Khoảng nửa đêm, chúng tôi rời khỏi trại Long Thành sau một năm hai tháng mười tám ngày ở trại này...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » April 11th, 2016, 8:20 pm

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Chương 20 . ) Trại Cải Tạo Thủ Đức

Cảm tưởng đầu tiên khi đến trại Thủ Đức là chúng tôi thật sự ở tù!
Trại là trung tâm cải huấn nữ can phạm của thời Việt Nam Cộng Hòa.
Nó đã được xây dựng từ thời thực dân Pháp, tôi không biết rõ lắm, nhưng quả thật là rất kiên cố.
Gần mười lăm tháng ở trại Long Thành, chúng tôi chưa hề bị nhốt trong phòng giam, nhưng khi vừa đến trại Thủ Đức, điều đầu tiên mà họ làm là khóa trái cửa phòng lại ngay sau khi chúng tôi đi vào.


Trại nằm trong thị xã Thủ Đức, cách Sài Gòn khoảng 15 cấy số.
Một vòng rào làm bằng tường xi măng bao quanh trại với kẽm gai bên trên. Hai bên của cánh cổng chính bằng sắt là hai vọng gác.
Ở mỗi góc tường có một chòi canh.
Một cái sân rộng phía sau cổng chính dẫn đến một bức tường ngăn cách sân với khu trại giam bên trong; chỉ có một cánh cổng nhỏ ở bức tường ấy.
Vài kiến trúc ở phía góc sân được dùng làm văn phòng cho cán bộ và cho ban giám thị.
Qua bức tường ấy, chúng tôi đã phải đi giữa một con hẻm hẹp khoảng một mét rưỡi có hai bức tường ở hai bên trông giống như giao thông hào.

Đầu tiên, tôi được dẫn vào một phòng giam ở khu B. Có hai cái bục xây bằng xi măng cao khoảng một thước ở sát hai bên tường.
Phần giữa hai bục ấy là lối đi dẫn đến một cái nhà cầu ở cuối phòng.
Những bức tường xây quanh cái sân nhỏ phía trước phòng giam, do đó chúng tôi chỉ thấy được những người cùng buồng giam chứ không thể nhìn thấy được những người ở khác buồng.
Bốn mươi người được nhốt trong một phòng giam có một nhà cầu với hai lỗ cầu được thông bằng nước và một vòi tắm. Ít ra thì nó cũng sạch sẻ hơn cái cầu xí ở Long Thành.

Vài ngày sau, họ di chuyển tôi đến nhà giam số 4 trong khu A cùng với các bạn khác; chúng tôi chuẩn bị để di chuyển!
Hình bát giác của nhà giam số 4 khiến nó trông giống như ngôi nhà thờ.
Vài người nói rằng nó cũng đã từng là nhà nguyện cho các nữ tu đạo Công giáo, và trại Thủ Đức này cũng từng là nhà dòng.

Nhà giam số 4 giam được khoảng bốn trăm người.
Chúng tôi ngủ trên những cái bục xi măng cao hơn lối đi khoảng một thước.
Một cái nhà vệ sinh lớn nằm phía bên phải của phòng giam có bốn lỗ cầu, hai vòi tắm và một bồn rửa mặt.
Có rất nhiều khung cửa sổ chung quanh với những song sắt và một cánh cửa duy nhất đi ra một cái sân rộng ở gần cổng đi ra sân trước của trại.
Ba buồng giam khác nằm đối diện với phòng giam số 4 cũng thuộc khu A, do đó chúng tôi có thể trông thấy các bạn tù khác ở những phòng giam kia.
Tất cả chúng tôi trong khu A là được chuẩn bị để di chuyển.
Trại Thủ Đức chỉ là trạm trung chuyển, do đó chúng tôi không phải làm gì cả ngoại trừ người nào muốn tình nguyện đi bửa củi cho nhà bếp.

Mỗi sáng, một cán bộ đến buồng giam để mở cửa; ông ta đứng ở cửa, và chúng tôi phải ngồi tại chổ đếm số theo thứ tự từ số 1 đến số cuối cùng.
Chúng tôi chỉ có nửa giờ để ra ngoài sân phơi nắng hay tập thể dục rồi lại phải vào lại buồng giam để nghe đọc báo cho đến giờ cơm trưa.
Buổi chiều, chúng tôi thay phiên nhau để tắm giặt.
Sau khi ăn chiều, cán bộ lại đến để kiểm tra trước khi đóng cửa buồng giam; đôi khi chúng tôi phải đứng xếp hàng ở trong sân để điểm vào phòng, nhưng thường thì cũng ngồi đếm số trong phòng giống như buổi sáng.

Khi chúng tôi đến trại Thủ Đức, đã có hai nhóm trại viên di chuyển khỏi trại để đi đến trại nào đó ở miền Bắc Việt Nam.
Đó là hai nhóm từ trại Long Thành: nhóm thứ nhất đã rời trại Long Thành sau mấy tuần đầu và nhóm nữa thì mới vừa rời trại Long Thành cách đó không lâu.
Tôi nghe nói họ được chuyển đi trại Nam Hà ở miền Bắc.

Lần này là đến phiên chúng tôi.

Thời gian ở trại Thủ Đức là lúc mà chúng tôi khỏe nhất trong các trại cải tạo.
Ngoài việc không phải làm gì, chúng tôi còn được ăn uống tương đối đầy đủ hàng bữa với cơm và canh cà chua hay bí xanh cùng một ít thịt.
Chúng tôi bảo nhau rằng họ bồi dưởng chúng tôi để sẵn sàng đi lao động khổ sai! Đó là câu nói đùa nhưng cũng không xa với thật tế.

Khoảng mười ngày sau, vài nhóm trại viên khác đến lấp đầy các phòng giam ở trại Thủ Đức, và số còn lại ở trại Long Thành cũng được đưa qua đây luôn.
Các cán bộ đến phòng giam số 4 để đọc danh sách các trại viên chuẩn bị để di chuyển, ai không có tên thì được dời sang phòng giam khác. Tôi thuộc nhóm di chuyển.

Chúng tôi không làm gì nữa kể từ hôm ấy, chỉ túm tụm nhau bàn tán về cái trại sắp tới.

Hai hôm sau, một cán bộ đến phòng giam số 4 và gọi Tuân cùng tôi đi hỏi cung, và rồi hai chúng tôi được dời sang một phòng giam khác để số còn lại chuyển đi vào đêm hôm ấy. Họ được di chuyển đến trại Lào Kai và Quảng Ninh ở miền Bắc Việt Nam...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

Re: Kho Tàng Những Lịch Sử & Quân Sử Của Việt Nam Cộng Hoà

Postby nguoiquentaroi » April 11th, 2016, 8:25 pm

Những mốc son trong Quân Sử Quân Lực
Việt Nam Cộng Hòa đáng ghi nhớ


Hồi ký của một Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa..
17 năm trong các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam.


Chương 21 . ) Tôi Ở Lại Đề Điều Tra

Thật ra thì không có gì đặc biệt để kể về trại Thủ Đức vì đó chỉ là một trạm trung chuyển!

Khi Tuân và tôi ở lại để bị hỏi cung thì họ chuyển chúng tôi đến khu B của trại.

Ngoại trừ khu A có bốn phòng giam có chung cái sân rộng, các nhà khác trong trại đều được ngăn cách nhau bởi những bức tường, do đó trại viên trong các nhà giam khác nhau không thể trông thấy nhau được ngoại trừ lúc đi lãnh cơm ở nhà bếp. Nhưng luôn luôn có một cán bộ hay một thi đua đi kèm.

Có nhiều loại trại viên được giam ở trại Thủ Đức như: tội phạm hình sự, những người trong cái mà việt cộng gọi là “những tổ chức phản động”, những người đã đứng lên chống lại cộng sản sau ngày 30 tháng tư năm 1975, những người tổ chức vượt biên hay vượt biên bị bắt lại, những nhà triệu phú bị bắt khi việt cộng đánh tư sản mại bản trong chiến dịch “cải tạo kinh tế tư bản”, và những nhân viên của chế độ cũ.
Họ giam mỗi loại trong mỗi khu khác nhau.
Khu A là để dành cho những trại viên tạm thời chờ đợi để di chuyển.
Khu B giam những nhân viên chế độ cũ và các nhà triệu phú.
Khu C giam giữ tội phạm hình sự, các người trong những tổ chức chống đối và thuyền nhân.

Không như ở trại Long Thành, tôi không thể biết được có bao nhiêu trại viên trong trại Thủ Đức vì họ được đưa đến và chuyển đi liên tục và vì chúng tôi không trông thấy nhau.

Cái gọi là khu B thì chỉ có một dãy nhà với hai buồng giam và cái sân phía trước bao quanh bởi các bức tường. Khi được đưa đến đây, đã có khoảng một trăm trại viên khác ở đó trước rồi.
Họ đã được chuyển đến từ trại Long Thành và chưa được chuyển đi ra miền Bắc.
Tôi rất ngạc nhiên về sự hiện diện của vài người như các ông Cang, nguyên đặc ủy trưởng của cơ quan tình báo, Trang trưởng ban A8, Lương trưởng ban A10, Việp và Nhụ chánh nhất tòa thượng thẫm Sài Gòn.
Trong phòng giam số 1, hầu hết các trại viên là nhân viên củ của chính quyền Nam Việt Nam và vài triệu phú như dược sĩ La Thành Nghệ, ông vua kẽm gai Hoàng Kim Qui.
Phòng giam số 2 gồm các trại viên từng làm trong lực lượng cảnh sát và cơ quan tình báo Việt Nam Cộng Hòa.

Chúng tôi không phải làm gì suốt thời gian ở khu B, và do một lý do gì đó mà tôi không rõ, ban giám thị trại lại dường như rất dễ dàng đối với chúng tôi hơn lúc nào hết.
Họ không đóng cửa phòng giam cho đến sáu giờ chiều mỗi ngày và cho phép chúng tôi được đi lại trong sân, nấu nướng và tập thể dục.

Cuộc hỏi cung đã được diễn ra gần hai tháng.
Đầu tiên tôi phải đi làm việc hàng ngày rồi về phòng viết đi viết lại bản khai báo những điều mà họ hỏi.
Sau đó, thỉnh thoảng họ mới kêu tôi lên một lần, và rồi họ không còn gặp tôi nữa vì có lẽ đã xong.

Điều họ muốn hỏi tôi là tất cả những gì mà tôi biết được có liên quan đến “lực lượng thứ ba”, những người mà tôi đã theo dõi từ năm 1970 đến 1972 trước khi tôi làm việc cho ban A17.
Vài người trong nhóm này đang làm việc cho việt cộng như bà Ngô Bá Thành, hiện đang làm dân biểu trong quốc hội của việt cộng.
Họ cũng đã là những người đã từng làm xáo trộn hậu phương để giúp cho việt cộng có thêm cơ hội để thôn tính miền Nam Việt Nam. Tôi chẳng ưa bọn này vì họ là những người đứng cửa giữa để hưởng lợi của cả hai phía.

Tôi nghĩ rằng những điều mà tôi biết về Lực Lượng Thứ Ba là quá ít ỏi bởi vì lúc ấy tôi chỉ theo dõi họ dưới tư cách là ký giả cho tờ nhật báo “The Saigon Post”.
Những gì tôi nhìn thấy về họ chỉ là diện bên ngoài!
Bà Ngô Bá Thành là người đã tốt nghiệp Luật khoa ở Đại Học Sorbonne, Pháp; chồng bà ta là Ông Ngô Bá Thành, một bác sĩ thú y làm giáo sư cho trường Đại Học Nông Lâm Súc Sài Gòn.
Luật sư Trần Ngọc Liễng thì đã từng làm bộ trưởng quốc phòng thời Đệ nhất Cộng Hòa.
Đại tướng Dương Văn Minh, chủ tịch của Hội đồng tướng lãnh của Quân Lực Nam Việt Nam, người đã lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm của nền Đệ Nhất Cộng Hòa.
Tất cả bọn này đã từng giữ những chức vụ cao ở Nam Việt Nam trước đây.
Họ chống đối với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, hay do một lý do nào khác mà tôi không biết, đã liên kết với những tăng lữ Phật Giáo Ấn Quang để hình thành cái gọi là “Lực Lượng Thứ Ba”; một lực lượng mệnh danh là đứng giữa nhưng chỉ chống lại chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chứ không hề chống lại việt cộng.

Mọi điều tôi viết cho việt cộng là điều mà họ đã biết rồi vì họ cũng có nhiều người trà trộn trong “Lực Lượng Thứ Ba”.
Lực Lượng thứ Ba, những kẻ đã giúp việt cộng thôn tính miền Nam Việt Nam gần đây; tôi không hiểu tại sao việt cộng lại hỏi tôi về họ.
Họ đã nghi ngờ điều gì đó chăng, hay việt cộng muốn có bằng cớ để lật đám này xuống.
việt cộng thì luôn luôn làm như vậy với những ai không phải là cộng sản.
Tôi nghĩ thật là ngu khi họ muốn chiếm một địa vị nào đó trong guồng máy của cộng sản mà không gia nhập đảng cộng sản.
Ngay cả dù cho họ có muốn gia nhập đảng cộng sản đi nữa thì họ cũng chỉ giữ được những chức vụ nhỏ thôi chứ làm sao mà leo lên được những chức vụ cao như lúc họ ở trong chính quyền miền Nam Việt Nam trước đây?
việt cộng chỉ xử dụng những người này tạm thời mà thôi để lấy lòng dân chúng; bây giờ đây có lẽ là lúc mà việt cộng muốn loại trừ những người này ra khỏi tổ chức.

Thêm hai đợt di chuyển nữa xảy ra vào thời gian này, nhưng Tuân và tôi vẫn còn ở lại trại Thủ Đức để điều tra. Hai tháng sau, chúng tôi chuyển đến khu D, bỏ trống khu B cho những trại viên được chuyển đến và chuyển đi...


Image
User avatar
nguoiquentaroi
SuperVIP Member
Huy Chương vàng II
Đệ Nhất Hình Ảnh Đệ Nhất Post Bài Đệ Nhất Chăm Chỉ Đệ Nhất Huyền Bí
5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership5 years of membership
Status:Offline
Posts: 5053
Has thanked: 1475 times
Have thanks: 2760 times
Joined: July 19th, 2012, 6:31 am
Last Visit: July 9th, 2017, 9:55 pm
Country: Vietnam
    Windows 7 Chrome

PreviousNext

Return to History & Culture Of VietNam | Lịch Sử & Văn Hóa Việt Nam

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests